Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Tức Mặc Xu đứng trên sân trường chờ giáo viên chủ nhiệm đến đón với tâm trạng tệ hại nhất trong 17 năm qua.
Có lẽ phải thêm chữ “một trong những” vào giữa câu đó đó. Chung quy sau khi trải qua hàng loạt chuyện tồi tệ như nhà phá sản, người giám hộ mất tích, bị ép chuyển trường, thì đứng dưới cái nắng như thiêu như đốt của tháng 6 chờ mười lăm phút nửa tiếng chỉ là chuyện nhỏ chẳng đáng kể.
Cô cúi đầu nhìn bộ đồng phục màu xanh trắng rộng thùng thình trên người, không quen kéo kéo tay áo, chỗ đó vẫn còn chỉ thừa chưa cắt, nhưng cũng chẳng sao. Dưới ánh nắng, bức tượng đá khắc dòng chữ “Trung học Số 1 Tứ Phương” đứng sừng sững trong cửa trường, thư thể đang cố gắng để người người đi đường đều nhìn thấy được. Tại phòng bảo vệ cửa trường, có một ông lão mặt đầy nếp nhăn nhìn cô đầy cảnh giác, cứ như cô sẽ lập tức phá cửa xông vào.
Tức Mặc Xu “chậc” một tiếng, càng thêm thấp thỏm không yên.
Mấy năm trước cô luôn được thầy cô giáo đến tận nhà để dạy, hoàn toàn chẳng hiểu gì về trường trung học bình thường. Càng không biết trong mắt những người trung niên và cao tuổi này, tóc tai xõa tung, môi đỏ chót, không đeo cặp sách, còn đeo trang sức, ắt được gắn liền với hình ảnh mấy cô cậu trẻ trâu lêu lổng. Huống chi cô còn có mái tóc màu hơi nhạt bẩm sinh, nhìn càng giống như đã được nhuộm.
“Cháu đã nói cháu chỉ quên mang thẻ học sinh thôi. Cháu là học sinh chuyển trường, hôm nay là ngày đầu tiên đến đây.” Sự kiên nhẫn của Tức Mặc Xu sắp cạn kiệt, cô nói, “Rốt cuộc ông có chịu mở cửa không?!” TruyenLau.com
Liễu Xương ở phía sau điều khiển nút bấm, hệt chú chim ưng quyết tâm bảo vệ những học sinh ngoan của trường Trung học Số 1 bằng cách trả lời lạnh đanh: “Học sinh mà lại lôi thôi lếch thếch như vậy à? Ngày đầu chuyển trường mà chẳng mang theo thẻ học sinh?! Cô coi tôi là thằng khờ hay gì!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tức Mặc Xu hít sâu một hơi: “Cháu học lớp 12/4, giáo viên chủ nhiệm tên là Lê Kiến Nghiệp.”
Liễu Xương cao giọng: “Tôi đã báo cho chủ nhiệm rồi! Vậy thì chờ giáo viên chủ nhiệm của cô đến đón đi. Thật là, cô có biết quy định của trường Trung học Số 1 không hả? Cho dù không nói đến việc không mang thẻ học sinh thì cô cũng đã đến muộn rồi đấy! Trường Số 1 đóng cửa lúc 7 giờ 50 mỗi sáng, học sinh đến muộn đều phải đứng ngoài đọc bài, chờ giáo viên chủ nhiệm đến đón!”
TruyenLau.com
Tức Mặc Xu: “...”
Cái quy định chó má gì vậy?! Cút!!!
Cô nữ sinh lòe loẹt này chẳng nói chẳng rằng, Liễu Xương tưởng mình đã thắng lợi hoàn toàn, vừa quay vào bưng cốc trà lên đã nghe thấy bên ngoài kêu đánh “ầm”. Ông ta ngó ra ngoài cửa sổ, tức thì nổi điên: “Này!! Ai cho cô trèo qua đó?! Cái cửa này có điện đấy, cô không sợ bị điện giật chết à?! Này!! Đứng lại cho tôi!!!”
Cốc men lung lay vài cái, rơi thẳng xuống đất.
“...”
Nửa tiếng sau.
Lê Kiến Nghiệp đứng bên cạnh Tức Mặc Xu, cười nói với Liễu Xương đang thở hổn hển: “Làm phiền thầy Liễu. Đây đúng là học sinh của em.”
Tức Mặc Xu bị bắt tại trận khi đang ngang nhiên xông vào, giờ vẫn đứng đó với vẻ mặt thờ ơ. Cô thầm nghĩ: Tuy đồng phục xấu đến mức muốn mù mắt nhưng để chạy thì đúng là tiện thật. Quần mặc cũng thoải mái.
“Cô Lê... cô phải... phải dạy dỗ nó cho đàng hoàng!” Liễu Xương nói, “Sao lại có một đứa học sinh như vậy chứ?! Tôi không cho nó vào thì nó leo thẳng lên cửa, hôm nay mà nó đã dám leo cửa, thì có phải là ngày mai nó sẽ leo lên cả đầu của hiệu trưởng luôn không?! Còn nữa, cô Lê này, dạo gần đây những học sinh cá biệt ở trong lớp của cô cũng nhiều quá rồi đấy. Cái con bé gì mà, à đúng rồi, là con bé nữ sinh họ Cơ. Lần trước vào nửa đêm nó đã trèo tường ra ngoài và đã bị tôi bắt được, không ngờ nó còn dám nói với tôi là nó đi cho chó ăn đấy?! Tôi thật sự hết nhịn nổi rồi...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nụ cười trên mặt Lê Kiến Nghiệp chớ hề thay đổi, cô ấy liên tục đáp “Dạ”, “Vâng”, “Không sao em sẽ chú ý”, đoạn lặng lẽ đưa Tức Mặc Xu đi.
Tức Mặc Xu được bàn tay ấm áp của cô ấy đẩy nhẹ vào lưng đi về phía trước, cả sống lưng đã cứng đờ, môi mím chặt, cuối cùng cô vẫn nói: “Em tự đi được.”
Lê Kiến Nghiệp cúi đầu nhìn cô học sinh chuyển trường chưa từng gặp mặt này, như đã nhìn thấu điều gì đó. Cô giáo chỉ đặt tay xuống, nói khẽ: “Thầy Liễu là giáo viên về hưu nay lại đi làm, bình thường hơi hay lo chuyện bao đồng, nói cũng hơi nhiều. Có những lúc em cứ giả vờ như không nghe thấy là được.”
Tức Mặc Xu sững người, vừa vặn chạm phải ánh mắt dịu dàng hơi cong cong của cô giáo chủ nhiệm này, trong đó ẩn chứ ý cười nhưng không nhiều, một mức độ vừa phải.
Cô theo bản năng nhìn đi chỗ khác, một lúc sau mới cứng nhắc đáp lại một tiếng “dạ vâng”.
Bây giờ đang là giờ nghỉ, khu lớp 12 loạn cào cào, kha khá người túm năm tụm ba thành nhóm cầm ly đi về phía phòng lấy nước. Phòng lấy nước nằm tại ở chỗ giao nhau giữa hai hành lang, mùa hè có một thùng trà đá to, không ngon lắm nhưng được cái đủ để giải khát. Khi Lê Kiến Nghiệp dẫn Tức Mặc Xu đi về phía lớp 12/4, ánh mắt tò mò của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía này.
Học sinh chuyển trường vốn đã không nhiều, gần nửa tháng sau khi đã khai giảng rồi mới chuyển đến thì lại càng không nhiều, đã lên đến lớp 12 rồi mà còn chuyển trường thì lại càng ít hơn nữa. Dầu Tức Mặc Xu mặc đồng phục, nhưng khuôn mặt xa lạ không chỉ có thể dùng hai từ “nổi bật” để hình dung.
Đúng lúc này chuông vào lớp vang lên, mọi người không quan tâm đến học sinh chuyển trường mới nữa, vội vàng chạy về lớp của mình.
Lớp 12/4 ở cuối hành lang, và thật không may, nó nằm ngay bên cạnh nhà vệ sinh.
Xem ra tiết đầu tiên là tiết của giáo viên chủ nhiệm Lê Kiến Nghiệp... Tức Mặc Xu hoàn toàn không chủ động tìm hiểu, thậm chí cô còn không biết Lê Kiến Nghiệp dạy môn gì.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên viền dưới mờ mờ của giấy dán cửa sổ thủy tinh, phản chiếu ánh sáng. Từ xa Tức Mặc Xu đã nhìn thấy từ tấm biển ghi “Lớp 12 (4)” và những cái gáy đen kịt trong lớp học.
Bỗng dưng cô cảm thấy chân cất bước hết nổi.
Môi trường xa lạ, những con người xa lạ, cách thức hoàn toàn không quen thuộc, tuy cô chưa bao giờ biểu lộ gì ra mặt nhưng sao có thể không căng thẳng.
Tức Mặc Xu tự an ủi mình, chỉ một năm thôi, đến lúc thi đại học là đường ai nấy đi. Mới một năm, biết đâu cô còn chẳng nhớ được mặt mũi mọi người trong lớp... chỉ cần chịu đựng một năm là được.
Lê Kiến Nghiệp vào lớp trước, điều chỉnh thiết bị thông minh, thử xem mic có sạc điện không, đầu không ngẩng lên đã nói: “Ai lại ăn sáng trong lớp nữa rồi?”
“Ăn bánh bao chay, bánh mì ngọt thì thôi, cô sẽ không nói các em.” Cô ấy cười tủm tỉm, đôi mắt nhìn xoáy vào một người, “Mang cả bánh cuốn nước tương vào đây, có phải em đang thử thách khứu giác của cô?”
Người đó cười trừ hai tiếng “hề hề”, mắt vẫn không khỏi nhìn ra ngoài cửa.
Đối với học sinh cấp ba, “giáo viên dẫn theo một người lạ” đã là chuyện lạ lẫm tột cùng.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lê Kiến Nghiệp nói: “Tức Mặc Xu, em vào đi.”
Tức Mặc Xu chớ hề dừng lại, đi thẳng vào trong, đôi mắt không dịch chuyển, cứ thế chạm phải ánh mắt của hơn 40 đôi mắt đủ loại.
Ngoài dự đoán, lớp học này hết sức sạch sẽ gọn gàng, dụng cụ vệ sinh được dựng ở cửa sau, được xếp ngay ngắn như bàn ghế; phía sau chừa đủ khoảng trống, những chậu cây được trồng ở bên cửa sổ trông cũng khá là khỏe mạnh, có điều cái bảng tin này thì...
Bảng tin có chủ đề “chào mừng hội thao”, có thể thấy người phụ trách vẽ chính có trình độ cực cao, người đó vẽ mấy học sinh mặc đồng phục đang chạy nước rút trên đường chạy. Song không hiểu do đâu chỗ bên cạnh lại có nét vẽ vụng về về một con chó tai to màu vàng đang vượt chướng ngại vật bằng phấn màu, kế bên còn có mấy miếng giấy dán lạc lõng.
Tức Mặc Xu hoàn toàn không biết hội thao bình thường được tổ chức vào lúc nào. Nhưng nghĩ thế nào cũng không thể là bây giờ, muốn làm người ta chết nóng hay gì?
Lê Kiến Nghiệp hỏi cô: “Em muốn tự giới thiệu hay là cô giới thiệu cho em?”
“... Không cần đâu ạ.” Tức Mặc Xu không biết cách đối phó với thái độ mềm mỏng nhưng bên trong đầy rắn rỏi này, cô nói, “Mình tên là Tức Mặc Xu.”
Cả lớp bẵng hẳn đi, hình như đang chờ cô nói tiếp, ví dụ như “sở thích của mình” này nọ. Ngặt nỗi không ngờ Tức Mặc Xu không nói thêm một chữ nào, chỉ khoanh tay nhìn lại bọn họ, càng nhìn, lông mày cô càng cau chặt, như thể chẳng vui vẻ gì cho cam.
Lần đầu gặp mặt, Tức Mặc Xu chóng vánh tìm được mấy người khá nổi bật trong lớp.
Tại vị trí cuối cùng dãy thứ hai có một nam sinh cao lớn đang ngồi, cậu ta chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt không vui lắm. Tức Mặc Xu chú ý đến cậu ta trước tiên nào phải vì ngoại hình, mà là vì độ dài mái tóc. Rành rành nó dài hơn hẳn so với những nam sinh khác đang để đầu trọc hoặc tóc húi cua, được chăm chút rất gọn gàng, hơn nữa hình như bên tai trái có đeo một cái cây nhựa trong suốt, dùng để chống dị ứng.
Tức Mặc Xu chưa từng thấy nam sinh xỏ khuyên tai, chính cô còn chưa từng xỏ bao giờ. Không đau sao??
Kiểu dáng đồng phục mùa hè giữa nam và nữ của trường Trung học Số 1 khác nhau, cổ áo nữ có cúc, cổ áo nam là hình chữ V nhỏ. Có điều Tức Mặc Xu đi một mạch tới đây, hình như nguyên cái lớp này mặc lẫn lộn cả lên, chỉ phân biệt được chỗ cổ áo khác nhau mà thôi. Xem chừng cổ áo cậu bạn này còn thấp hơn những người khác...
Bạn cùng bàn của cậu ta thì không tùy tiện cỡ ấy, cài cúc rất chặt, cổ áo không hở một mảy. Cậu ta để tóc ngắn, trên mặt thì lúc nào cũng cười, nhưng nụ cười này trông lại không được thật tình cho lắm... Tại sao trên bàn cậu ta lại có nhiều dụng cụ học tập khác nhau, còn được sắp soạn ngay ngắn nữa? Bút dạ quang dùng để đọc cần gì phải mua mười hai màu? Lấy ra ăn hay gì?
Lên trên một bàn là một nữ sinh cũng cao lớn. Có vẻ nếu chỉ tính riêng chiều cao, cô bạn còn cao hơn người phía sau một chút. Tức Mặc Xu không nhìn kỹ người này, vì cô nữ sinh ấy cứ lạnh lùng nhìn cô đăm đăm, hình như không có ác ý, mỗi tội Tức Mặc Xu không thích ánh mắt dò xét thế này.
Bạn cùng bàn của nữ sinh là một nam sinh ít nói, rất bình thường.
Bên cạnh đôi bạn nam nữ ngồi cùng bàn còn có một bàn khác. Nữ sinh ngồi chỗ ấy đang dấm dúi làm bài tập, cô bạn ngồi cùng bàn vừa đưa bài cho cô ấy để chép, lại vừa phải nhìn cả giáo viên chủ nhiệm. Không biết là do trình độ kém mà vẫn cứ xông pha, hay là do bất đắc dĩ, suýt chút nữa cô bạn đã căng thẳng đến mức mắt con đậu con bay.
Một mảnh im lặng, hơi ngượng ngùng, đông đảo người đang thăm dò không biết có nên vỗ tay không. Tức Mặc Xu hơi bất an mím môi, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, thì lại nghe thấy ngay một giọng nói ở ngay dưới mũi của mình: “Tức Mặc Xu? Là Tức, Mặc Xu. Hay là Tức Mặc, Xu?”
Giọng nói trong vang, Tức Mặc Xu theo bản năng nhìn xuống, bắt gặp một đôi mắt đen láy càng thêm sáng ngời dưới ánh mặt trời.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thật sự rất sáng. Rõ ràng rất đen nhưng nó lại sáng long lanh như hạt thủy tinh thậm chí Tức Mặc Xu còn có thể nhìn thấy được chính bản thân mình đang hồi hộp một cách khó có thể nén được ở trong đôi mắt của cô ấy.
Tức Mặc Xu: “... Họ của tôi là Tức Mặc.”
Cô nữ sinh đó cười ha ha: “Hóa ra là họ kép à! May mà mình đã hỏi, chứ không nếu mà gọi nhầm tên thì sẽ ngại lắm.”
“Vân Nhàn, em lại nói nữa rồi?” Lê Kiến Nghiệp nói, “Có phải hôm qua em lại chọc giận Thầy Liễu nữa không? Tay chân của ông ấy đã lẩm cẩm chậm chạp, hơn nữa ông ấy lại còn lớn tuổi, em so đo với ông ấy để làm gì.”
“Là ông ấy nói xấu em trước, nói dáng vẻ em luộm thuộm. Luộm thuộm chỗ nào cơ?” Vân Nhàn hùng hồn bộc bạch, “Hơn nữa cô cũng không thể nói vậy, thầy Liễu có một thân thể khỏe mạnh và một tinh thần minh mẫn, nói ông ấy già như vậy ông ấy càng không vui hơn đấy.”
Những người ngồi hàng đầu xì xào bàn tán, Tức Mặc Xu nghe loáng thoáng được chút ngọn ngành:
“Vì đuổi theo cậu ấy, thầy Liễu chạy đến quần rách chỉ cũng không đuổi kịp...”
“Cậu nói điểm chính đi. Rách chỗ nào? Rách trên hay rách dưới?”
“Ai biết, nhưng mà mình nghe có người bảo năm nay hình như là năm tuổi của thầy Liễu đấy.”
“Trời ơi... Sao Vân Nhàn vẫn chưa bị đánh...”
“Không thì cậu tưởng thầy Liễu đuổi theo cậu ấy làm gì? Để đi đến câu lạc bộ tiếng Anh rồi luyện nói với cậu ấy à? I’m |ine, thank you, and you?”
Tức Mặc Xu: “...” Sao lại có người ngồi cùng một chỗ với cái bục giảng chứ!! Da mặt dày đến mức nào vậy?! Gọi nhầm tên còn thấy ngại, vậy mà tôi thấy cậu ngồi ở chỗ đó như cá gặp nước chẳng ngại ngùng gì cả!!
Bầu không khí lập tức thoải mái hơn, Lê Kiến Nghiệp nói với Tức Mặc Xu trong tiếng nhặng xị líu ríu này: “Em tìm chỗ trống nào đó ngồi đi.”
Câu “em không muốn có bạn cùng bàn” của Tức Mặc Xu chưa kịp nói ra đã bị nuốt ngược trở lại. Cô nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt của Lê Kiến Nghiệp, thầm nghĩ: Người lớn thật đáng sợ.
-
Cả ngày học, Tức Mặc Xu không nghe lọt tai một chữ, cô vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, hoàn toàn không muốn có ai đến bắt chuyện, nói một câu chi với mình.
Hình như vẻ mặt xa cách của cô đã phát huy tác dụng, đúng như cô hằng mong muốn, cả ngày không có ai đến làm quen, thậm chí còn không ai nhìn cô thêm mấy lượt.
Thật đúng ý cô, tuy nhiên tâm trạng của Tức Mặc Xu lại không khá hơn, trái lại càng thêm phần dở tệ.
Như vậy cũng tốt. Cô không thiết làm quen ai, cũng chả ai thiết làm quen với cô.
Nói chung chỉ một năm. Chẳng lẽ cô còn mong rằng trong một năm này có thể phát triển được một tình bạn sâu đậm gì đó hay sao?
Hiềm một nỗi cô vẫn luôn vô thức nhìn về phía cái gáy tròn trịa của Vân Nhàn phía trước... Nhìn suốt tám tiết học, có lẽ cô đã biết nguyên do người này bị gọi lên ngồi một mình phía trước rồi.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cô ấy ngồi đó, vồn vã đón khách tứ phương, vui vẻ hệt như cây tùng đón khách đang múa. Với ai cô ấy cũng có thể tán gẫu đôi ba câu, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không thôi, thậm chí còn trò chuyện rôm rả với cả giáo viên.
Tuy nhiên cô ấy chỉ hoạt bát chứ không phải không có EQ thậm chí cô ấy còn rất biết cách để nhìn người mà nói chuyện, và cũng hiểu rất rõ về chừng mực. Tức Mặc Xu chỉ cần nhìn vào thái độ của cô ấy đối với các giáo viên là đã có thể phân biệt được giáo viên nào dễ tính, giáo viên nào nghiêm khắc. Hiện tại, người dễ tính nhất chắc là giáo viên môn Ngữ văn, một ông lão sắp nghỉ hưu tên là Minh Quang. Ông chỉ biết cười hề hề, trước ngực đeo một miếng ngọc Phật màu xanh biếc.
Hình như còn kiêm luôn chức chủ nhiệm phòng giáo vụ. Tính cách này, ông ấy có thể làm tốt chức chủ nhiệm phòng giáo vụ ư?
Ồ. Giáo viên chủ nhiệm Lê Kiến Nghiệp dạy Sinh học, tiết Thể dục bị giáo viên tiếng Anh tên Liễu Hân chiếm dụng để làm bài nghe viết. Tức Mặc Xu hoàn toàn không biết mình phải nghe chép nội dung gì, bèn lấy một tờ giấy trắng viết vài từ tiếng Anh rồi nộp lên.
Cô cứ thế lạnh lùng thờ ơ, hoặc tự cho là mình đang “lạnh lùng thờ ơ”, quan sát suốt cho đến khi tan học tiết tự học buổi tối, phải về ký túc xá.
Hành lý của cô đã được gửi đến ký túc xá từ lâu, không biết hai người kia có giúp cô dọn dẹp không nữa.
Tức Mặc Xu đứng dưới tòa nhà ký túc xá, bỗng nghĩ đến một chuyện.
Đi học, có thể không có bạn cùng bàn. Nhưng ở ký túc xá không thể không có bạn cùng phòng.
Có thể cô sẽ phải ở chung một phòng với ba người, mỗi một đêm.
Sắc mặt Tức Mặc Xu càng ngày càng khó coi. Cô hoàn toàn không biết mình sẽ ở cùng ai.
Tòa Đông phòng 405, Tức Mặc Xu lên thang máy, chen chúc cùng rất nhiều học sinh xa lạ đang cười nói vui vẻ. Cuối cùng cô rề rà đi đến cửa, trong phòng không bật đèn, cô là người về sớm nhất – suy cho cùng đã là học sinh lớp 12, sẽ có người ở lại lớp tự học thêm một hồi.
Tức Mặc Xu bật bóng đèn sợi đốt. Đèn nhấp nháy đôi lần, khó khăn sáng lên.
Cửa dán bảng danh sách người ở trong phòng, và giờ đây chỗ trống cuối cùng đã có tên cô được viết bằng bút đen, Tức Mặc Xu nhìn lên trên, đọc thầm từng cái tên một.
Kiều Linh San.
Cơ Dung Tuyết.
... Vân Nhàn.
Ánh mắt cô dừng lại trên cái tên này, đâu rõ nên bày ra vẻ mặt gì.
Công bằng mà nói, điều kiện ở ký túc xá của trường Trung học Số 1 khá tốt. Có giường tầng, nhà vệ sinh riêng, còn có ban công, góc hành lang là phòng giặt và phòng lấy nước. Tòa nhà mới được sửa sang lại mấy năm trước, các thiết bị đều mới tinh. Tức Mặc Xu đứng tại chỗ một lúc, xong chậm rãi đi vào trong, mở tủ quần áo của mình ra.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giường của cô ở bên trái ban công, trong tủ đã có hai bộ đồng phục để thay được treo sẵn và giặt sạch, trong ngăn tủ bên dưới là đồ dùng sinh hoạt, nước giặt, bàn chải đánh răng...
Cách âm không tốt lắm, phòng bên cạnh vọng đến tiếng cười nói vui vẻ của các cô gái: “Ha ha ha ha ha!! Thật sao?! Cậu nói lại lần nữa coi...”
Tức Mặc Xu ngồi xuống, nhìn phòng ở trống không, bỗng nhiên thấy khóe mắt cay cay.
Tuy nước mắt không chảy ra nhưng cô vẫn sợ bị phát hiện vì bầu không khí này, bèn tức tốc dùng tay áo lau đi dòng lệ, thở ra một hơi.
Chỉ một năm thôi, rất nhanh sẽ qua đi.
Cửa truyền đến tiếng bước chân vững vàng, có người đẩy cửa vào, người chưa tới, tiếng đã đến: “Quản lý ký túc nói ký túc xá xuất sắc sẽ được phát sữa chua, mình mang lên trước, mấy cậu...”
Tức Mặc Xu nhìn người đến, cô ấy có mái tóc ngắn gọn gàng, nét mặt uể oải, hình hài cao ráo, trên cặp sách treo một móc chìa khóa hình chó bông xù.
Chắc là Cơ Dung Tuyết.
Tức Mặc Xu chẳng nói chẳng rằng, cô ấy cũng bặt thinh, chỉ nhìn quanh phòng, cởi cặp sách xuống, thuận miệng hỏi: “Mấy cậu ấy chưa về à?”
Tức Mặc Xu: “... Ừ.”
Không khí bẵng hẳn đi một thoáng, cô lại bổ sung một câu không cần thiết: “Ít nhất mình không thấy.”
Có lẽ danh sách mới chưa được gửi đến chỗ quản lý ký túc xá, sữa chua trong tay Cơ Dung Tuyết chỉ có ba chai. Tức Mặc Xu biết danh hiệu ký túc xá xuất sắc không liên quan nửa xu đến mình bèn xoay đầu dọn dẹp bàn học để rồi nghe thấy ngay bên cạnh tiếng bàn ghế dịch chuyển.
Theo thứ tự, Cơ Dung Tuyết đặt sữa chua lên bàn Vân Nhàn và Kiều Linh San, sau đó quay người lại, rất tự nhiên đặt một chai lên bàn Tức Mặc Xu.
Tức Mặc Xu: “...” Vào lúc này có phải nên nói “cảm ơn” không nhỉ. Nhưng tại sao cô lại không nói nên lời. Hơn nữa bây giờ có phải đã quá thời gian nên nói cảm ơn rồi không? Cơ Dung Tuyết đã ngồi xuống, giờ cô lại nói cảm ơn thì kỳ lạ lắm đúng không?!
“Mười một giờ tắt đèn, 10 giờ 50 phải lên giường rồi.” Cơ Dung Tuyết mở sách bài tập ra và cho hay, “Nên mình kiến nghị cậu đi rửa mặt trước đi, chúng mình làm theo thứ tự giường và ai về trước người đó đi trước.”
“Cậu là giường số 3 phòng 405.”
Tức Mặc Xu nghiêm mặt bóc bàn chải đánh răng mới ra, phát ra tiếng động khá lớn.
“Không có thùng rác thì cậu cứ vứt chỗ Vân Nhàn.” Cơ Dung Tuyết nói, “Cậu biết Vân Nhàn là ai chứ? Cái người rất ồn ào đấy.”
Tức Mặc Xu: “Biết... Nhưng cậu cứ nói thẳng là người ngồi ngay bục giảng là được rồi.”
Cơ Dung Tuyết hơi giần giật khóe miệng: “Ha ha.”
Cầm cốc nước đi ra ban công, gió đêm thổi bay tóc Tức Mặc Xu, cô nhìn khung cảnh xa lạ bên dưới và dòng người vẫn chen chúc nhau, bất chợt thấy:
Hình như cũng không tệ lắm... nhỉ. Chắc là vậy.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.