Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Trong địa cung vốn âm u đáng sợ, thường ngày chẳng ai dám bén mảng giờ lại chật ních người. Có điều, người đông mà chẳng một tiếng động, thậm chí đám người còn đề phòng lẫn nhau trong lúc mơ hồ, bầu không khí im ắng đến lạ.
Hơn non nửa những người này đều có tu vi, lại chớ hề thấp.
Đùm túm tại đây, tình cảnh của mỗi người một khác: có người vô tình ăn nhầm, có người tức thì ngừng dùng sau khi Diệu Thủ Môn ban lệnh cấm, có người dùng vài lần nhưng chưa đến mức nghiện...
Hiềm một nỗi dù là nguyên nhân gì đi nữa, đến nước này, họ đều đã bị Diệu Thủ Môn từ chối thẳng, nào còn đường lui.
Trong bầu không khí ngưng đọng này, rốt cuộc trên pho tượng đá trong địa cung lóe lên một tia sáng tím đen.
Bên cạnh pho tượng có hơi thở nhẹ nhàng thoảng qua, Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp xuất hiện ở hai bên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây là lần đầu tiên mọi người tiếp xúc trực diện với Ma Giáo, trong địa cung lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán:
Website TruyenLau.com
“Đây là Ma Giáo sao? Vậy, Bột Thành Tiên do bọn chúng chế ra?”
“Sao ta thấy không giống lắm, chỉ có vài tên ma thế này.”
“Đúng còn gì, thế chẳng phải rõ ràng là Ma Giáo làm rồi? Trước đây ngươi không xem Đại Chiến Tứ Phương à? Ăn mặc hở hang thế này, ngoài Ma Giáo ra còn ai vào đây?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nói thế cũng không đúng, ngươi xem người phía sau kia kìa, ăn mặc hết sức chỉnh tề đấy.”
Tức Mặc Xu đứng phía sau: “...”
Mị Yên Liễu nghiến răng: “Đều tại cái con Vân Nhàn chết tiệt kia!”
Ngưu Bạch Diệp ăn ngay nói thật: “Chuyện này không liên quan đến Vân Nhàn.”
“Ngươi còn bênh vực nàng ta nữa?!” Mị Yên Liễu nói, “Thảo nào gần đây ngươi lại đi thêm vớ, ngươi cũng bị nàng ta cảm hóa rồi phải không?”
Ngưu Bạch Diệp đáp đầy vô tội: “Ta mang vào vì bị mảnh chai đâm vào móng nhiều quá, đau lắm...”
“Được rồi, im miệng!” Ngu Cát lên tiếng, “Bảo các ngươi đi theo Thánh nữ, kết quả lại lôi thôi lếch thếch thế này, giúp được việc kiểu gì đây?!”
Tên ma này là người đứng đầu Ma Giáo khi Xi Vưu vắng mặt, mọi việc lớn nhỏ đều do nàng ta quản lý... tuy cũng chẳng quản lý được gì cho cam. Giờ xem ra, nàng ta chính là người tập hợp tất cả phong cách ăn mặc của Ma Giáo, chỗ nên che thì hở hết, chỗ không nên che thì lại che kín mít. Có điều nàng ta lại có chỗ hiểu lầm về phong cách thẩm mỹ của nhân gian, ví như nàng ta lầm tưởng chân càng nhiều càng dài thì càng đẹp... Chả biết ai đã nói với nàng ta điều đó.
Vì vậy, Ngu Cát vừa xuất hiện, suýt chút nữa dọa người ta sợ chết khiếp.
Tức Mặc Xu hỏi: “Giáo chủ đâu?”
“Cần phải báo cáo với ngươi hành tung của Giáo chủ hay gì?” Ngu Cát liếc nàng ấy một cái, nói, “Hiện tại đội quân này do ta xử lý.”
Tức Mặc Xu im lặng không nói.
Người và ma cứ thế giằng co một hồi trên đài cao, cuối cùng, Ngu Cát lên tiếng: “Chư vị hiểu lầm rồi. Chả là, Ma Giáo đâu vô lương tâm đến vậy. Bột Thành Tiên do chúng ta chế tạo là thật... nhưng đó vốn là thứ dùng trong nội bộ Ma Giáo, thể chất người và ma đâu có giống nhau? Chẳng hay Dương Thì Phương có được tin tức này từ đâu mới truyền bá nó ra khắp Nam Thành. Đây là sự thật, nếu không tin, các ngươi cứ việc đi hỏi nhóm hắn ta.”
Dương Thì Phương chính là tên thật của thương nhân nho giáo họ Dương. Hiện gã đã biến thành một nắm đặc sản, biết hỏi ai bây giờ?
Có điều tin tức bị phong tỏa, dưới đài có người biết gã đã chết, có người lại không. Thấy nàng ta nói chắc như đinh đóng cột, họ không khỏi dao động.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nếu đã như vậy, đâu phải là không còn gì để bàn. Từ đầu thể chất ma và người khác nhau, công pháp tu luyện càng khác biệt, bột cho ma ăn không sao chứ cho người ăn là có chuyện chắc.
Đương nhiên, cũng có người bán tín bán nghi chất vấn: “Ma Giáo các ngươi toàn hô hào đánh giết, bây giờ lại tốt bụng thế sao? Còn nói là muốn giúp chúng ta?”
“Đương nhiên chúng ta không tốt bụng.” Ngu Cát cười khẩy, “Nói là tốt bụng, chư vị có tin không? Cùng lắm là làm theo nhu cầu mà thôi. Thứ các ngươi muốn là Diệu Thủ Môn mở phong tỏa, có thể ra khỏi Nam Thành và không mất mạng; còn thứ chúng ta muốn là mạng của ba Chưởng môn Diệu Thủ Môn... điều này không mâu thuẫn chứ?”
“Sao không mâu thuẫn?” Có người sốt ruột, “Chúng ta chỉ muốn gây áp lực, để Diệu Thủ Môn thả chúng ta ra ngoài, tội gì cần mạng của Chưởng môn?”
“Đến giờ này rồi mà còn ngây thơ thế?” Ngu Cát cười khẩy, “Nếu Diệu Thủ Môn chịu châm chước sẽ không cứng rắn cự tuyệt các ngươi ở ngoài cửa. Hôm qua sau chuyện cô bé kia tham gia đánh giá nhập môn, các ngươi còn chưa nhìn ra à? Không cho vào tông môn, cũng không cho ra khỏi Nam Thành, thì có kém gì trơ mắt nhìn các ngươi chết sạch? Chưởng môn không chết, chẳng một ai có thể thả các ngươi ra ngoài!”
Dưới đài đá tức thì im phăng phắc.
“Bây giờ đã đến nước này...”
“Nếu không phải hết cách, nào có ai muốn thế này. Ai bảo Diệu Thủ Môn làm quá tuyệt tình?”
“Gia đình ta còn ở thành thị khác... Ta không muốn chết tại đây vì chuyện này.”
Ngu Cát không giấu được vẻ khinh thường trong lòng, khóe môi vừa định nhếch lên thì trong đám đông lại vang lên một giọng nói: “Nay các ngươi nói vậy, thật là không biết xấu hổ!”
“Là Diệu Thủ Môn quá tuyệt tình hay các người không muốn thừa nhận mình ngu xuẩn, tự mình rước họa vào thân? Rành rành người ta đã cho bao nhiêu cơ hội như thế, sao nào, đều mất trí nhớ hết rồi à?”
“Ngươi có ý gì?” Bị vạch mặt trước mặt mọi người, có người cả giận bảo, “Ngươi không muốn thì tự mình đi ra ngoài đi! Ừ thì ngươi cao thượng, ngươi không sợ chết!”
“Không mượn ngài phải bận tâm, ta đi ngay đây.” Người nọ nhìn lên mấy ma có sắc mặc khác nhau trên đài đá cao, khạc nhổ một tiếng, “Con ta đang ở trong Diệu Thủ Môn, còn ta thì sợ chết, nếu không sẽ không đến đây! Mỗi tội mặt ta không dày, ta vẫn còn chút lương tâm! Ta còn coi mình là người! Này thì tranh ăn với hổ, ma nói gì các ngươi cũng tin à? Hiện tại người ta đã chết không đối chứng, nàng ta nói Bột Thành Tiên không do ma làm ra thì thật sự là vậy chắc? Ta thấy các ngươi mất trí hết rồi!”
Nàng ấy nói xong đã xoay người bỏ đi, thật sự không chút lưu luyến.
Đám đông xôn xao một hồi, vậy mà vẫn có một nhóm nhỏ im lặng xoay người nối gót nàng ấy, một lần nữa tiến vào Nam Thành đầy nguy hiểm rình rập.
“...” Ngu Cát nhăn nhó mặt một thoáng, thầm nghĩ người này thật lắm lời, đến lúc chết đừng có mà hối hận. Nhưng chung quy người không đi vẫn chiếm đa số, nàng ta liếc nhìn đám tu sĩ này, thản nhiên nói: “Nếu đã quyết định thì đi theo ta. Suy cho cùng Diệu Thủ Môn vẫn là một trong bốn tông môn lớn, chúng ta cần phải đánh bại bọn chúng từng bước một.”
Trong nháy mắt, địa cung chỉ còn lại một mảnh tiêu điều.
Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp cũng được giao nhiệm vụ, chỉ còn Tức Mặc Xu vẫn đứng yên tại chỗ. Pho tượng đá im lìm nãy giờ lại lóe ánh sáng tím đen, giọng nói ma mị của Xi Vưu vang lên:
“Ngươi còn chưa nguôi hi vọng?”
Tức Mặc Xu bình tĩnh đáp: “Ta không hiểu người có ý gì.”
Xi Vưu cười một tiếng khó hiểu, nói: “Hoa đào, ngươi vẫn còn giữ chứ?”
Chợt, đầu ngón tay của Tức Mặc Xu siết chặt, Xi Vưu lại dùng giọng điệu như nói chuyện với một đứa trẻ mới lớn: “Căng thẳng làm gì. Vân Nhàn tặng ngươi thì ngươi cứ cầm lấy, chỉ cần không làm lỡ việc chính thì tùy ngươi.”
Có điều, bình thường phụ huynh nói “việc chính” là học hành cho tốt, ngày ngày tiến bộ, còn “việc chính” trong miệng Xi Vưu là giết Vân Nhàn. Có lẽ y không cảm thấy hai việc này có gì mâu thuẫn.
Đầu ngón tay siết chặt của Tức Mặc Xu thả lỏng, nàng ấy chậm rãi chớp mắt đáp: “Vâng.”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Im lặng một thoáng, Tức Mặc Xu mới hỏi: “Rõ ràng người ở đây, do đâu lại để Ngu Cát phụ trách?”
“Sao, ta để nó phụ trách, ngươi không vui à?” Xi Vưu thở dài, bày tỏ, “Quá ngu xuẩn, quá ghê tởm, khiến ta thật sự không muốn đối mặt. Cho nên ta khó hiểu lắm mắc gì ngươi lại có thiện cảm với Nhân tộc? Ngươi không phát hiện ra nhân tính ghê tởm đến mức nào sao?”
“Đương nhiên, ma cũng rất ghê tởm. Nhưng ma ác cũng ác một cách quang minh chính đại. Muốn gì thì đi cướp, muốn gì thì cứ làm. Ngươi xem những Nhân tộc này di, rành rành chả kém gì ma vậy mà ngoài miệng cứ mãi rêu rao đạo lý, nghe sao mà đường hoàng. Tuy nhiên trên thực tế, chỉ cần vài câu nói đã đủ sức kích động bọn chúng. Một khắc trước chúng còn hết sức kính trọng nhau, qua một khắc đã trở mặt thành thù, chĩa đao vào nhau... Rẻ mạt như vậy, nhỏ bé như vậy, khiến ta đến cả một tí hứng thú nhìn thêm cũng không có.”
“Ngươi nói xem?” Xi Vưu hỏi, “Tức Mặc, ngươi thấy thế nào?”
Trong đội hình nán lại vừa rồi, có rất nhiều gương mặt quen thuộc. Ngay cả tu sĩ cấp cao hôm trước hộ tống Thanh Hòa đến Diệu Thủ Môn cũng ở trong đám đông, nhìn Tức Mặc Xu bằng đôi mắt đờ đẫn.
Xi Vưu vẫn còn nói gì đó, tuy nhiên nàng ấy dần dà thả hồn theo gió.
Hoa đào hãy còn e ấp như phủ sương, nằm yên lặng trong nhẫn trữ đồ của nàng ấy. Chúng sắp nở rộ tại khắp mọi ngóc ngách của Nam Thành.
-
Đợt sóng này chưa kịp lặng, đợt sóng tiếp đã nổi lên.
Trong Diệu Thủ Môn lại là một cảnh sứt đầu mẻ trán. Mặc cho Y Thần truyền xuống hai loại công pháp một châm một quạt, ngặt nỗi suy cho cùng nào phải ai cũng có thiên phú như bà ấy khi đủ sức luyện cả hai đến mức thành công tót vời, tất nhiên sẽ có sự thiên lệch. Ngoại trừ Lê Bá Đồ độc nhất vô nhị, đại đa số người trong môn đều thiên về châm pháp, còn đánh nhau bằng đao thật thương thật, chỉ e võ lực của họ không ở mức đỉnh cao.
Rốt cuộc Ma Giáo cũng xuất hiện, trắng trợn thu nạp những người từng dùng Bột Thành Tiên về dưới trướng. Song, trước tiên chúng không tập trung tấn công Diệu Thủ Môn tức thì, thay vào đó đã phân tán, hình thành thế bao vây tứ phía. Chúng chiếm cứ những vùng đất vốn đang trong thế giằng co dễ như bỡn, tiếp đó từng chút từng chút ép sát với ý đồ rõ ràng.
Lâm Tịch dẫn đầu các đệ tử Diệu Thủ Môn, tức đến mức lá gan sắp đau.
Bột Thành Tiên do Ma Giáo các ngươi làm ra, biến mọi chuyện biến thành cái dạng không thể cứu vãn này, bây giờ các ngươi lại xuất hiện với hình tượng Chúa cứu thế như vậy ư? Ma là Chúa cứu thế, vậy Diệu Thủ Môn là gì? Trái lại bọn nàng đã biến thành ác nhân à?
Huống hồ trong tông môn toàn là những đệ tử chưa ra khỏi cửa, phần lớn còn chưa đến tuổi 20, là thiếu niên hết. Chuyện của Thanh Hòa mấy ngày trước đã đủ để khiến đám người ăn không ngon ngủ không yên mấy ngày.
Nói một câu khó nghe, nếu chuyện này là giả, mẹ Thanh Hòa là cố ý, hoặc là hai mẹ con thật sự do Ma Giáo phái đến, trong lòng mọi người đã không khó chịu như thế. Nhưng chính vì biết rõ là thật, lại bất lực trước tình thế, điều này mới càng khiến người ta không thể nào quên.
Tình hình nhìn như nguy cấp nhưng lại tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi người. Không biết nguyên do, nhóm người được Diệu Thủ Môn phái đi đã gặp đúng lúc nhóm tay sai Ma Giáo chưa thành hình, hoặc lại chạm trán đúng mắt trận trung tâm. Mặc cho họ vẫn không đủ sức đánh bại đám ô hợp này triệt để, tuy nhiên thời gian quý báu giành được đã đủ để vài vị đại năng được Lê Kiến Nghiệp âm thầm cầu viện đến trước.
Không khéo, đôi bên cùng muốn đóng cửa đánh chó. Diệu Thủ Môn chẳng rõ thực lực cụ thể của Ma Giáo như thế nào, có điều Xi Vưu – một tên có tính cách cẩn thận – đã dám xuất hiện như vậy, bọn chúng tuyệt đối sẽ không dễ đối phó.
Biên giới Nam Thành do Diệu Thủ Môn kiểm soát hình thành thế giằng co cấp kỳ. Người ta vẫn không thể ra ngoài, có điều họ cũng không thể vào được nữa.
Mấy vị đại năng vừa chạy đến đã nhìn nhau: “...”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nghe nói có đại chiến.” Tiêu Vu nói, “Ta đến đây là đúng lúc hay không đúng lúc vậy?”
“Rành rành là không đúng lúc rồi.” Phương Phi đen cả mặt, “Đã 10 năm ta chưa về, vừa về đã cho ta một niềm vui cực lớn cỡ này đấy?!”
“Mẹ, mẹ đến rồi nha.” Vân Nhàn bận bịu đến mức mặt mũi lấm lem đã ngạc nhiên thốt lên, “Thiết Trụ huynh, không ngờ ngươi cũng trở về? Bình thường không thấy ngươi cao thượng thế đâu. Bởi lẽ lần này cho dù ngươi có thu tiền cũng chưa từng chắc có mạng mà tiêu.”
Kiều Linh San: “Đừng dùng giọng điệu này nói những lời đáng sợ cỡ đó được không vậy, Vân Nhàn!”
“Ngươi nghĩ ta muốn chắc?” Phương Phi ấm ức, “Chưởng môn nói sợ bị Ma Giáo chặn đường cho nên phải thêm mắm thêm muối vào thư... Có cần thiết phải thêm mắm dặm muối tới cỡ này không?! Ta còn tưởng là lễ mừng ngàn năm thành lập Diệu Thủ Môn nữa kia! Này, ta muốn về Bắc Giới, ai đi cùng ta không? Thật là, tới Phật cũng nổi giận!”
Đại sư Minh Quang: “A Di Đà Phật, đến cũng đã đến rồi. Thí chủ hà tất gì phải vậy, đừng tức giận.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Vân Nhàn thầm nghĩ: Để chóng vánh đến như vậy, ngoài Đại sư Minh Quang là linh vật cắt băng khánh thành bốn phía của Phật Môn và mẹ là hiệp khách bôn ba khắp nơi “lo lắng” cho Ma Giáo, chỉ có tên xui xẻo Phương Phi mới tưởng là lễ kỷ niệm ngày thành lập trường nên ăn mặc chỉnh tề hớn hở chạy gấp về. Về những đại năng khác có tu vi cao, chí ít họ cũng là trưởng lão chưởng mấy môn phái này nọ, tổng không thể vừa nghe tin đã tức khắc bỏ dở công việc chạy đến. Dẫu gì họ cũng phải sắp soạn công việc ổn thỏa, mà một khi sắp xếp thì ắt họ sẽ không đến kịp, cho nên chỉ biết thở dài tiếc nuối mà thôi.
Túc Trì đi tới, đưa cho nàng một cành hoa đào.
Vân Nhàn không nhìn, chỉ nhận lấy và nói: “Vất vả cho huynh rồi.”
“Không vất vả.” Lúc này Túc Trì mới nhìn thấy Tiêu Vu, chàng không đổi sắc mặt đã cất lời, “Sư nương, người đến rồi.”
Tiêu Vu: “... Thôi được rồi. Bây giờ không phải lúc nói chuyện này, thằng nhóc, con cứ chờ đấy cho ta.”
Túc Trì: “?”
Chờ cái gì?
Lê Kiến Nghiệp sắp xếp mọi người ổn thỏa. Nay Lê Nguyện đã được toại nguyện khi không bị nhốt lại luyện tập nhân chuyện này, nhưng kết quả thì trái ngược, con bé còn thấy căng thẳng hơn. Hiện không cho con bé luyện tập, nó cứ bám riết sư tôn tranh thủ luyện tập, còn không quên nói với Lê Kiến Nghiệp: “Sư tôn, hình như Linh Tú ca ca buồn lắm, hôm qua vẫn không chịu ăn cơm.”
“Mấy ngày rồi vẫn chưa hết buồn sao.” Lê Kiến Nghiệp hờ hững, hỏi vặn, “Vả chăng, sao con biết đệ ấy chắc chắn đang đau lòng?”
Lê Nguyện nói: “Đương nhiên con biết rồi. Tối hôm huynh ấy dắt con về phòng, con nghe thấy huynh ấy lén làm rơi một hạt châu nhỏ xíu nữa đấy, dù chỉ có một hạt nhỏ xíu xiu thôi.”
“...” Toi đời, nghe được thứ không nên nghe, có thể bị diệt khẩu, Phong Diệp yếu ớt lên tiếng: “Nhóc Lê Nguyện, ngươi đừng nói tiếp nữa, chúng ta coi như không nghe thấy gì, nếu không Tiết đạo hữu sẽ thẹn quá hóa giận. mất”
“Thôi được.” Lê Kiến Nghiệp thở dài, nói với Vân Nhàn đang nhìn mình bằng đôi mắt lấp lánh “Vân tiểu hữu, theo ta đến chính điện.”
Vân Nhàn: “Tới ngay.”
-
Đến chính điện, Lê Kiến Nghiệp cho người ta lui đi rồi bảo: “Những ngày qua vất vả cho ngươi.”
Vân Nhàn thấy trên bàn còn một bát thuốc chưa động đến, hình như do tổ nãi nãi nấu, đã nguội, không còn hơi nóng.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nói là vất vả, “ Vân Nhàn đáp, “Chưởng môn, ta có là gì đâu.”
Lê Kiến Nghiệp nhìn nàng, cười phá lên, đoạn ôn hòa bộc bạch: “Với ta thì cần gì phải giấu giếm.”
Vân Nhàn: “... Được rồi.”
“Ngươi vẫn chưa từng cắt đứt liên lạc với Tức Mặc Xu đúng không. Nói cách khác, tuy chưa từng gặp mặt, nhưng liên lạc không đứt, lần nào lần nấy tin tình báo đều chính xác đến mức khó tin. Ngoài vị Thánh nữ này ra, e rằng chẳng còn ai khác.” Lê Kiến Nghiệp, “Lần trước chuyện Phong Diệp của Rèn Thể Môn đã khiến ngươi cảnh giác, ngươi sợ trong Diệu Thủ Môn có nội gián? Đúng là nên đề phòng.”
“Mặc dù có chỗ không công bằng với những người khác, nhưng ta nghĩ chuyện này chỉ cần hai người là ta và nàng ta biết là được. Nhiều người biết sẽ càng nguy hiểm thêm một phần... Chuyện này không liên quan đến việc biết giữ kín miệng hay không, chỉ có điều có vài người bẩm sinh đã không giỏi che giấu.” Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên, “Lê Chưởng môn, chuyện này ngài cũng nhìn ra được hả?”
Ngay cả Kiều Linh San ngày nào cũng ngủ cùng nàng còn chưa phát hiện được đâu! Nàng còn tưởng mình giấu cực tốt.
Lê Kiến Nghiệp: “Trước đây ta vẫn đang nghĩ các ngươi dùng cách gì. Giờ xem ra, đích là hoa đào mùa xuân. Mùa đã qua, phần lớn hoa đào sẽ phải tàn, mỗi tội trong Ma Giới không có bốn mùa, Ma tộc hoàn toàn không hiểu xuân hạ thu đông là gì, càng không hiểu hoa nên nở khi nào, nên tàn khi nào... Hai người các ngươi dựa vào đó để xác định địa điểm.”
“Đúng vậy.” Vân Nhàn cười khổ, “Thẳng thắn mà nói, lúc tặng nàng ấy, ta chẳng nghĩ nhiều đến vậy.”
Chỉ thấy hoa đào đẹp mới tặng thôi. Ma tộc thật sự không hiểu về bốn mùa, nàng để Tức Mặc Xu ghi nhớ sự thay đổi bốn mùa, mà giờ đây, Tức Mặc Xu lại ban cho món quà này một ý nghĩa khác.
Lê Kiến Nghiệp: “Tâm ý tương thông, có được tri kỷ như vậy không dễ.”
“...” Vân Nhàn, “Nhưng ta cứ thấy mình không nên để nàng ấy mạo hiểm như vậy... Thôi bỏ đi. Chưởng môn, ta đã từng hỏi một người thần bí về chuyện này, câu trả lời của nó là, ‘Thiên địa có quy tắc, còn người là biến số’. Kiếm Các không học văn hóa nhiều, cho nên ta thường nghĩ liệu ý nghĩa ta hiểu được là đúng hay sai, việc tiếp theo ta phải làm là đúng hay sai. Chưởng môn, ngài thấy sao?”
Lê Kiến Nghiệp không trả lời ngay mà che ngực, ho nhẹ hai tiếng.
“Thật chất, Xi Vưu chọn Nam Giới làm nơi chính thức xuất hiện lần đầu tiên là điều có thể dự đoán được.” Nay Lê Kiến Nghiệp đã nở nụ cười với vẻ mặt bệnh tật, “Chả phải các ngươi thường nói câu đó ư? Cái câu ‘Khai chiến cần nhớ: có Y tu đánh Y tu, Cầm tu không quan trọng’ đấy. Huống chi Y tu Nhân tộc chỉ chữa trị được cho người, không hiệu quả lắm đối với ma. Trong tình huống này theo chiến lược mà nói, diệt Diệu Thủ Môn trước tiên là điều bình thường không thể bình thường hơn.”
Vân Nhàn: “... Nửa câu sau là do Chưởng môn tự thêm vào đấy.”
“Không quan trọng.” Lê Kiến Nghiệp, “Cho nên ngay từ đầu, mục đích của ta nào phải là cứu người, mà là giết ma... Nói ra có vẻ tàn nhẫn song sự thật là vậy. Thấy người chết nhiều sẽ dần chai sạn, đôi khi thương vong chồng chất lại chỉ là một con số trong mắt người đời, mà điều ta phải làm là cố hết sức để con số này nhỏ hơn, chỉ vậy thôi.”
“Vân Nhàn, dù A Tú lớn hơn ngươi vài tuổi nhưng tâm tính lại quá thiếu sót về mặt này. Ngược lại chính ngươi đã khiến ta rất ngạc nhiên. Tuy nhiên, ngươi là khác thường, còn nó mới là bình thường. Coi như đã trải qua nhiều chuyện từ Phật Đà Mặt Cười đến bây giờ, lý luận suông bày ra trước mắt sẽ có được tác dụng gì chứ? Chỉ cần nỗi đau không rơi trúng mình thì làm sao có thể thật sự tỏ tường.” Lê Kiến Nghiệp lặp lại câu nói của nàng, “‘Thiên địa có quy tắc, còn người là biến số’... Có khi suy nghĩ của con người sau cùng vẫn luôn trượt từ cực đoan này sang cực đoan khác, phải không?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ban đầu tràn đầy tự tin muốn cứu người trong thiên hạ, rồi bị tổn thương, đau đớn, lại cảm thấy người trong thiên hạ không đáng để mình cứu. Về bản chất, việc cảm thấy người khắp thiên hạ đều là người tốt và cảm thấy họ đều là người xấu cũng không khác gì nhau, vẫn ngây thơ ngu xuẩn như nhau cả. Đâu phải tổ huấn của Diệu Thủ Môn dùng để răn dạy người trong môn điều chi, mà chỉ nói ra một đạo lý cực kỳ đơn giản. Ta là một Y tu bình thường, ta cố gắng hoàn thành chức trách của mình, không cao thượng cũng chẳng hèn hạ, chẳng kém gì những ngành nghề khác. Ta không phải Chúa cứu thế, thế nhân cũng không phải là kẻ yếu đuối và ngớ ngẩn đang chờ ta thương hại cứu giúp. Thế nhân cũnglà những người bình thường hệt như ta. Trời có số đã định, người là biến số, nếu cứ nhất mực định nghĩa người thành một tập thể rập khuôn, là những con rối vô hồn, vậy thì kẻ xui xẻo sau cùng sẽ chỉ có chính mình.”
“Ngươi đã làm đúng.” Lê Kiến Nghiệp lấy ra một vật được bọc vải lụa từ trong ngực, đưa cho Vân Nhàn, lại ho khan, trên mặt trắng bệch hiện lên sắc đỏ bệnh tật, “Đây là trọng châm do tổ sư đời trước để lại, có hiệu quả đối với ma... Đừng nhìn ta, Y tu có giấc mộng Võ Thần cũng bình thường chứ nhỉ? Chẳng qua khi ấy Kiếm Thần quá mạnh, bà ấy hoàn toàn không chen tay vào được, nên đành gác lại không dùng thôi.”
Vân Nhàn hiểu ra rồi. Lúc đó Y Thần muốn xuất chiêu nhưng một mình Kiếm Thần cân hết không cần bà ấy, thành ra đành phẫn nộ truyền châm lại cho hậu nhân, cho đến bây giờ món này mới được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
“Còn Linh Tú...” Lê Kiến Nghiệp nói, “Trước khi tinh suốt cần phải trị tâm, chờ trận chiến này kết thúc thuận lợi, ta sẽ nói chuyện rõ ràng với đệ ấy.”
Lời này vừa ra khỏi miệng, Vân Nhàn lập tức cảm thấy sau lưng Chưởng môn là một đàn quạ bay qua*, nàng hấp tấp kêu lên: “Chưởng môn, lời này không thể nói lung tung đâu! Nhanh, phủi phui phì phì ra đi!”
*câu gốc là “cắm đầy cờ hệt cụ tướng quân trên sân khấu”: (nghĩa bóng) ám chỉ những người liệt kê đủ viễn cảnh tốt lành nhưng rốt cuộc kết quả chỉ đạt được những điều xui xẻo.
Lê Kiến Nghiệp: “?”
Bé Vân tốt thì tốt đấy, nhưng đôi khi tính cách quá hoạt bát, thường nói những lời nàng ta không hiểu. Lần trước con nhóc này còn chỉ vào linh thảo tơ vàng nói với đại sư huynh mỹ nhân của mình rằng cũng muốn thiết kế cho Kiếm Các gì mà “Hóa Thạch”, “Lâu Gâu*”... Rốt cuộc Lâu Gâu là con chó gì? Nàng ta đọc sách nhiều, cớ sao chả có tí ấn tượng nào hết?
*Lâu Gâu: Logo
-
Trận chiến cuối cùng đến bất ngờ.
Những người dùng Bột Thành Tiên vốn đã được tăng tu vi tạm thời, số lượng lại đông đảo, chỉ cần hơi kích động rồi phán đoán tình thế, họ sẽ dễ dàng đi theo và số người càng ngày càng nhiều như quả cầu tuyết đang lăn. Hầu hết những người đến nay vẫn chưa rời khỏi Nam Thành hoặc chưa đến Diệu Thủ Môn đều là những người có lòng mà không có sức, dễ gì đủ sức chống lại sự xâm nhập? Dẫu đệ tử Diệu Thủ Môn có ba đầu sáu tay đi nữa cũng chỉ có khả năng làm chậm đà tấn công tạm thời của họ, từ đó kéo dài thời gian chỉnh đốn đội hình. Tuy nhiên, dường như Ma Giáo cảm thấy mình nắm chắc phần thắng, cuối cùng còn chỉnh đốn tất cả mọi người, cho quân vây kín bốn mặt chỉ trong vài canh giờ.
Đám đông đen kịt, bày trận chằng chịt, áp lực ngập trời đầy ngột ngạt, thẳng tiến về chỗ Diệu Thủ Môn.
Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp đứng phía sau đám đông. Lúc này, người và ma dường như không còn khác biệt.
Tiếng la ó bỗng nổi lên:
“Thả chúng ta ra khỏi Nam Thành!!!”
“Rành rành Tam Chưởng môn Lê Phái cũng từng dùng Bột Thành Tiên, cớ gì vì tình riêng để làm việc trái luật?!”
“Nếu không thả, hôm nay san bằng Diệu Thủ Môn! Giết Chưởng môn cướp thuốc!”
Giữa tiếng la ó ngập trời, khuôn mặt Tiết Linh Tú đã lãnh đạm, dường như thôi còn gợn sóng.
Cho đến khi hắn nhìn thấy phía sau đám đông là bóng dáng quen thuộc nhỏ bé đến mức vốn không nên nhìn thấy.
... Thanh Hòa đã bỏ châm, cầm kiếm, bên hông đeo lọ thuốc rỗng mẹ tặng, lẫn vào trong đám đông, khó lòng không phân biệt được biểu cảm trên khuôn mặt non nớt.
Thoáng chốc, Tiết Linh Tú như bị sét đánh.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.