Tin tức đến quá đột ngột, đoàn người Vân Nhàn nhất thời ngẩn người trước cửa Diệu Thủ Môn.
“Không phải ngươi gửi?” Kiều Linh San nói, “Vậy là ai?”
“Không phải Tiết đạo hữu gửi cũng tốt.” Phong Diệp thủ thỉ, “Lúc nhìn huyết thư này, ta còn tưởng Tiết đạo hữu chảy nhiều máu cỡ đó nữa đấy, đáng sợ lắm.”
Tiết Linh Tú: “...Dù ta có chảy nhiều máu vẫn sẽ không viết cái thứ thiếu phong cách này.”
Túc Trì im lặng không nói, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.
Mùa xuân ở Nam Giới thật ấm áp, ven đường hoa đón xuân đã nở, bốn bề đều là hương hoa liễu, đúng là thời tiết tốt cho vạn vật thức tỉnh.
Khốn nỗi dường như có thứ dơ bẩn nào đó cũng đang rục rịch ngóc đầu dậy theo.
Tên tùy tùng nhỏ bên kia vẫn còn đang dáo dác nhìn quanh. Gây ra một trận hiểu lầm lớn, Tiết Linh Tú bất đắc dĩ cất lời: “Các ngươi nhận được cái này lập tức chạy đến đây ngay? Có nói rành rọt với Tiêu tiền bối và những người khác chưa?”
“Có chứ.” Vân Nhàn, “Mẹ và dì nhỏ đều dặn ta phải cẩn thận nữa, còn nói đề phòng ta bị lừa nên không cho nhiều tiền.”
Website TruyenLau.com
Cả bọn: “...”
Sao cứ cảm thấy quan hệ nhân quả này có hơi bị đảo lộn nhưng lại có lý phải biết. Không có tiền thì sẽ không bị lừa.
“Thôi vậy.” Tiết Linh Tú ôn hòa, “Đã đến rồi thì cứ đến, đâu phải ta không tiếp đãi được các ngươi. Huống hồ, gần đây Nam Giới thật sự có chuyện kỳ quái... Ta còn định viết thư báo cho các ngươi biết, đã đến rồi thì nói chuyện trực tiếp vậy.” Website TruyenLau.com
–
Tiết Linh Tú dẫn theo một đám tùy tùng có lớn có nhỏ, đưa mọi người vào trong Diệu Thủ Môn. TruyenLau.com
Dọc đường đi, chim hót hoa nở, non xanh nước biếc, đình đài lầu các, ngay cả mái hiên bình thường cũng tỏa ra hơi thở linh khí mà người thường khó lòng nhìn thẳng. Bàn về giàu có, Đao Tông lũng loạn Bắc Giới nhiều năm, mặc cho tiền tài không có cửa so với Diệu Thủ Môn, nhưng họ tuyệt đối đã bỏ vốn liếng xây dựng tông môn. Thế nhưng nhìn qua Diệu Thủ Môn, họ vẫn chừng như có gốc gác sâu hơn tất cả các môn phái khác.
Đao Tông tiêu tiền chủ yếu vào trận pháp tông môn. Còn khi Diệu Thủ Môn tiêu tiền, rất có thể họ chỉ dùng nó để dòng nước trên hòn non bộ chảy ngược, tạo thành cảnh quan huyền bí của thác nước đổ xuống.
Lại đến phân đoạn già Lưu vào nhà quan viên lớn*, tổ ba người Kiếm Các nhìn Đông ngó Tây, cái gì cũng chưa từng thấy, cái gì cũng tò mò. Tiết Linh Tú có hỏi tất đáp, đáp đến một hồi, tùy tùng nhỏ nghe không nổi nữa: “Vân đạo hữu, ngươi cứ hỏi ta là được rồi.”
*Một cảnh trong truyện Hồng Lâu Mộng (hồi 6) kể về bà cụ Lưu nhà nghèo có phẩm chất cao quý lần đầu vào gõ cửa nhà quyền quý giàu có quan hệ bà con rất xa.
Nghe chừng Tứ thiếu gia thật sự rất thích đoàn người này, chứ vào ngày thường thì đừng nói chi đến việc phải giải đáp, chỉ cần hỏi thêm có một câu thôi là ngài ấy sẽ chẳng thèm trả lời đâu, chỉ ôn hòa bảo người ta tự mình xem đi, “không sao không sao, tại hạ đã quấy rầy, ta có việc xin phép đi trước”.
Mới đến, cả bọn có đôi chút dè dặt, Vân Nhàn quan sát hồi lâu vẫn không thấy trường luyện võ của môn phái... hay là ở Diệu Thủ Môn nên gọi là sân luyện y? Nàng không khỏi thắc mắc: “Tiết huynh, ngày thường đệ tử nghe giảng ở đâu? Lê tiền bối đã khỏe lên chưa?”
“Tam tỷ không sao. Hôm nay chắc là đến lượt tỷ ấy dạy lớp thảo dược, chắc tỷ ấy ra ngoài hái thuốc rồi.” Tiết Linh Tú trả lời, “Đệ tử chia làm bốn nhóm, mỗi nhóm do người khác nhau dạy dỗ. Ngươi muốn xem?”
Vân Nhàn: “Xem thử một tí.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú nhìn về phía sau, bắt gặp hai cái nhìn tò mò, hắn bất đắc dĩ thốt lên: “Không có gì đẹp đâu.”
“Xem một chút đi mà.” Phong Diệp nói khẽ, “Ta còn chưa thấy Y tu luyện tập đâu đấy.”
Tiết Linh Tú hết cách, đành phải dừng chân, dẫn mọi người sang nơi luyện tập. Vân Nhàn còn đang nghĩ rằng Diệu Thủ Môn đúng là chốn đất rộng của nhiều, ngay cả nơi luyện tập thôi cũng sang trọng tĩnh mịch hơn người khác, thì nàng chợt nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết: “Cứu mạng với!! Giết người rồi!!”
Kiều Linh San giật thót, Tiết Linh Tú thấy riết đã quen: “Không sao. Chẳng qua hôm nay bọn họ đang luyện tập châm cứu.”
Trang phục của đệ tử Diệu Thủ Môn mang màu xanh đậm hạng nhất, nhìn như một hàng hành lá và hiện đang kết đôi với nhau.
Mỗi tội nào phải dùng kim châm đấu pháp với nhau, mà là cảnh một người chịu trách nhiệm đâm, một người chịu trách nhiệm bị đâm.
“Đến cùng ngươi có biết làm không vậy?! Không biết thì mặc ta làm đi!!”
“Ồn ào gì chứ?! Càng ồn ào, càng không chuẩn, càng không chuẩn, ngươi càng đau. Im miệng!”
“Hả? Sao vẫn chưa chảy máu nữa? Theo lý mà nói, lúc này nên có máu đen chảy ra mới đúng chứ?”
“Vị sư muội này, ngươi đang đâm vào tay mình thì phải...”
Phía sau là đủ loại hình vẽ huyệt vị kinh mạch, lít nha lít nhít, nhìn đến chóng mặt.
“Muốn bồi dưỡng ra một Y tu không dễ dàng.” Tiết Linh Tú bày tỏ, “Ba năm đặt nền móng, năm năm nhập môn. Ít nhất 8 tuổi phải lên núi học nghệ, 16 tuổi mới có thể rời tông môn.”
Vân Nhàn thắc mắc: “Mười sáu tuổi rời tông môn là đủ sức tự mở tiệm tạo địa vị bản thân?”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.” Tiết Linh Tú nói từ tốn, “Mười sáu tuổi đã có thể đến y quán bên ngoài làm học việc. Học trò Diệu Thủ Môn ở khắp thiên hạ, ngươi muốn tìm một sư phụ nguyện ý dẫn dắt không khó. Làm học việc bốn năm mới tạm thời đủ sức thử tự mình chẩn đoán trị liệu...”
“Dừng, dừng, dừng.” Vân Nhàn, “Vậy nghĩa là 8 tuổi bắt đầu học y, ít nhất phải 20 tuổi mới được chữa bệnh cho người khác?”
“Không thì sao?” Tiết Linh Tú, “Sinh mạng con người là trên hết, chưa học nhập môn đã dám xuống tay với người khác, thế đó có phải là đang hành y đâu, đang tạo nghiệp mới phải.”
Đám đệ tử bên kia nhìn thấy Tiết Linh Tú từ xa, đều hành lễ.
Tư thế hành lễ của người Nam Giới cũng khác biệt, tay phải đặt nhẹ lên vai trái, lòng bàn tay hướng về tim rồi mới cúi người hành lễ. Nhìn qua có phong độ tột cùng, quả xứng với danh nơi bắt nguồn của lễ nghi.
Chỉ có sư muội bé nhỏ kia vội vàng hành lễ, quên cầm máu cho mình, cho nên nhất thời máu phun ra tung tóe: “A a a a!!”
“A!! Sư muội!!” Đồng môn đau đớn thốt lên, “Vết máu thấm lậu vào mặt đất rất khó lau chùi, lần sau tuyệt đối đừng sơ suất thế nữa!”
Vân Nhàn: “...”
Sao tình nghĩa đồng môn của các ngươi lại như hàng nhựa thế này?
Phong Diệp khó hiểu: “Có phải luyện tập với nhau thế này quá tốn thời gian không? Sao không mời người khác đến?”
Xem ra mọi người đều ra tay không nương tình, hễ đâm xuống một châm là ít nhất hai ba ngày không thể cử động. Với của nả của Diệu Thủ Môn, chẳng phải tự nguyện mời tu sĩ khác đến giúp đỡ sẽ tốt hơn ư?
“Không được.” Tiết Linh Tú quả quyết, “Muốn thử, chỉ có thể thử trên người mình. Thầy thuốc phải tự trị được cho mình trước, đây là tổ huấn.”
Huống hồ, nếu nói có người tự nguyện rồi bị người ta mở ra một cái lỗ như vậy, ai biết được người này còn thật sự là tự nguyện hay không?
-
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cứ thế vừa đi vừa ngắm hoa, họ đi gần một nén hương, Vân Nhàn mỏi mệt mới nhìn thấy bóng dáng đại điện từ xa.
“Tiết huynh, ngày thường các ngươi cũng đi bộ thế hả?” Nàng nói, “Thảo nào ai cũng gầy thế.”
Tiết Linh Tú: “Ngày thường có xe ngựa. Nhưng chẳng phải ngươi kêu muốn xem à?”
Vân Nhàn: “Xem đủ, xem đủ rồi.”
Cả bọn chào hỏi xong, vẫn không khỏi vướng lụy chuyện huyết thư cùng với điều kỳ quái mà Tiết Linh Tú nói là gì.
Đoàn người còn chưa vào điện, đã có tùy tùng nhỏ tức tốc chạy lên kêu: “Nhị Chưởng môn và tổ nãi nãi vẫn đang cãi nhau. Tứ thiếu gia, ngài có muốn quay về trước không?”
Cách một cánh cửa, bên trong đã truyền đến tiếng quát giận: “Đúng là không nói lý nổi với bây!!”
Tùy tùng nói mà cái nhìn lại hướng về phía nhóm người sau lưng Tiết Linh Tú, có lẽ hắn đang e ngại về điều này.
“Không cần.” Tiết Linh Tú trả lời, “Ta đang muốn đề cập đến sự tình này.”
Thấy bên trong cãi nhau khí thế ngất trời, nhất thời nửa khắc không dừng lại được, Tiết Linh Tú đứng ngay trước cửa kể lại mọi chuyện.
Thì ra lúc trước, khi nhận được bức thư đó ở Đao Tông, hắn tức thì quay về Diệu Thủ Môn để rồi phát hiện Lê Phái có một khoảng thời gian đóng cửa không ra ngoài thật. Chẳng qua đó là chẩn đoán nhầm, nàng ta vẫn bình an vô sự, mà vấn đề lại nằm ở chỗ mâu thuẫn giữa Diệu Thủ Môn và Linh Hư Môn ngày càng nghiêm trọng.
Mặc cho trước đây quan hệ giữa hai môn phái vốn đã không tốt đẹp, tuy nhiên đôi bên chưa đến mức toàn tông môn phải sống mái với nhau. Trên đường gặp nhau cùng lắm chỉ lườm nguýt nhau vài cái, ngoài mặt coi như bình an vô sự. Khốn nỗi mấy tháng gần đây, vẻ vênh vang của Linh Hư Môn dự dưng tăng lên, luôn luôn khiêu khích, thậm chí còn trực tiếp gây xung đột với Y tu của Diệu Thủ Môn trong y quán bên ngoài tông môn.
Người ta bệnh chết, người nhà đau lòng muốn chết, thứ họ chú trọng nhất đích là việc mồ yên mả đẹp, kết quả đám người trong môn phái thiếu đạo đức mang tên Linh Hư Môn lại chuyên thừa lúc mây đen gió lớn lẻn vào y quán trộm xác, trộm hai ba lần thì bị phát hiện. Để rồi chúng càng thiếu đạo đức hơn khi chạy đi đào mộ người khác, đào một lần là đào tới ba đời, để cha con cùng nhau ra trận. Từ đầu người ta đã nằm cùng một phần mộ, sao lại vội tương tàn như thế.
Đây chính là nguyên nhân dù người Linh Hư Môn không đông, thực lực không mạnh, nhưng tất cả các tông môn đều không thiết dính dáng đến bọn chúng.
Tuy không mạnh nhưng đủ thất đức, đủ vô liêm sỉ, như chuột trong cống rãnh, muốn đánh chết không những tốn công tốn sức còn làm thân mình dính đầy mùi hôi thối, phiền muốn chết.
Kỳ Chấp Nghiệp nghe đến nhíu chặt mày, vẻ mặt chán ghét lộ rõ.
“Mặc cho rất hèn hạ, nhưng hình như chuyện này không liên quan trực tiếp đến Diệu Thủ Môn mà hả.” Vân Nhàn khó hiểu bộc bạch, “Chuyện đào mộ, chẳng lẽ bọn họ chỉ nhè vào bệnh nhân được Diệu Thủ Môn chữa trị mới đi đào? Sức người có hạn thì sao làm nổi? Y quán trong Nam Giới mọc lên như nấm, muốn tìm một người chưa được chữa trị mới khó đấy.”
“Chủ yếu là một tháng trước, thi thể của một quản sự trong tông môn ta bị đánh cắp.” Tiết Linh Tú thở dài cho hay, “Ban đầu ông ấy chết vì bệnh nan y, người này từng đồng ý sau khi mất sẽ giao thi thể cho Diệu Thủ Môn nghiên cứu cách chữa trị, làm phúc cho đời sau. Nhưng... Ta đâu ngờ, cái xác nằm ngay trong môn phái vẫn bị đánh cắp.”
Kiều Linh San ngạc nhiên thốt lên: “Trong môn phái?? Bị đánh cắp?! Đánh cắp để làm gì?”
Ai mà to gan lớn mật thế?!
“Đúng vậy.” Tiết Linh Tú đau đầu, “Những thi thể này được Diệu Thủ Môn đặt hết trong kho lạnh và trông coi nghiêm ngặt. Có điều thật chất ta lại không cho rằng Linh Hư Môn làm.”
Nếu Linh Hư Môn thật sự có bản lĩnh lên trời xuống đất thế này, tội gì trước đây còn phải che che giấu giấu thân phận. Với tính cách của đám người này, chúng nhục được chắc? Nhìn hành động vây giết hắn ở Bắc Giới lần trước là biết rồi đấy. Đám người Linh Hư Môn luyện xương người chết đến mức não có thiếu hụt, không tài nào ẩn nhẫn lâu như vậy chỉ để trộm thi thể của một vị quản sự được đâu.
Điều này ngược lại khiến hắn nghĩ đến bức thư tự dưng xuất hiện ở Đao Tông trước khi quay về Nam Giới.
Trực giác mách bảo hắn hai việc này do cùng một người làm.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Vậy thì lạ ghê.” Vân Nhàn miễn cưỡng vận động bộ não đã không sử dụng ba tháng, đoạn nói, “Theo lời ngươi nói, gần đây Linh Hư Môn luôn dùng việc trộm xác hòng khiêu khích Diệu Thủ Môn, thi thể của quản sự biến mất không dấu vết nhưng Tiết huynh lại không cho rằng chuyện này do Linh Hư Môn làm. Vậy thì Linh Hư Môn đang giúp kẻ đứng sau màn che giấu, hay là người này đang thừa dịp chuyện ấy để đục nước béo cò?”
Tiết Linh Tú: “Vẫn chưa biết.”
Hắn chừng như sứt đầu mẻ trán, Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng nhìn hắn, hồi lâu mới mở miệng: “Nếu chỉ vì chuyện này, thế chẳng phải tìm được kẻ gây ra chuyện là xong.”
“Nếu chỉ vì chuyện này, ta tội gì phải đau đầu thế.” Tiết Linh Tú giương mắt nhìn vào bên trong đại điện. Trong lúc cả bọn nói chuyện, tiếng cãi vã bên trong không chẳng vơi, ngược lại càng thêm kịch liệt, mơ hồ nghe được là giọng của một nữ tu sĩ trẻ tuổi và một bà lão. Có điều giọng điệu bà cụ tràn đầy năng lượng, quát đến mức tiếng vang như chuông lớn, “Chuyện này chính là thế! Lê Nhị, bây đừng cản ta!!”
Giọng Lê Nhị – người được bà ấy điểm danh –lại ôn hòa, âm cuối dài và khẽ: “Tổ nãi nãi, chuyện này giao cho con và đại tỷ là được.”
“Giao cái gì mà giao? Mấy bây có nghiêm túc xử lý mới là lạ!!” Bà lão giận tím mặt, “Đã nói bao nhiêu lần, chuyện này do đám Linh Hư Môn làm!! Bây không đi thì để ta đi! Cứ chờ xem, hôm nay ta sẽ chém đám chó mất hết tính người đó dưới quạt!!!”
Tiết Linh Tú: “... Để ta giới thiệu ngắn gọn một chút đi.”
Hiện tại Diệu Thủ Môn có ba Chưởng môn, chức trách khác nhau, chính là đại tỷ, nhị tỷ và tam tỷ của Tiết Linh Tú. Tam tỷ Lê Phái coi như là người quen của Vân Nhàn, nàng ta là người giám sát của Nam Giới trong Đại Chiến Tứ Phương lúc trước. Bà lão đang nổi trận lôi đình trong đại điện là tổ nãi nãi có vai vế cao nhất trong Diệu Thủ Môn hiện nay, đã gần 150 tuổi.
Một trăm năm mươi tuổi, ở Yêu tộc có lẽ không tính là lớn lao. Song, tại Nhân tộc đã cực hiếm thấy. Chủ yếu là những người chưa đến số tuổi thọ 150 đã hoặc là già yếu, hoặc là trở thành là nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi. Trong khi Lê tổ nãi nãi hiện tại vẫn còn đủ sức rống to trong đại điện đầy minh mẫn, đúng là đã làm khó cho bà lão rồi.
Mà vị quản sự xui xẻo bị trộm xác này là họ hàng xa của tổ nãi nãi... dù xa đến đâu, chung quy vẫn là đứa con cháu đời sau mà thôi. Ông ta bị sỉ nhục, đến bây giờ hài cốt vẫn chưa yên, đương nhiên bà ấy thấy sốt ruột.
“Nhị Chưởng môn tên là Lê Nhị sao?” Kiều Linh San nói, “Chúng ta nên gọi là gì, tổng không thể đều gọi là Lê tiền bối...”
Diệu Thủ Môn không kế vị theo huyết thống, thay vào đó theo chế độ nhận nuôi. Y thuật Diệu Thủ Môn có một số thủ pháp châm cứu chỉ nữ tu sĩ mới có thể kế thừa, thành thử các đời chưởng môn đều là nữ tu sĩ. Chưởng môn đời trước phát hiện ba bé gái mồ côi có thiên phú dị bẩm ở một thị trấn nhỏ tại Nam Giới bèn mang họ về Diệu Thủ Môn tận tâm bồi dưỡng, đổi họ thành Lê, còn Tiết Linh Tú là được nhặt về vào một ngày mưa.
Diệu Thủ Môn giàu có ngần ấy, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao, đã nhặt về thì cứ nuôi thôi. Dưới trướng Chưởng môn, ai nấy đều xưng hô huynh đệ tỷ muội cho phù hợp. Chẳng qua Tiết Linh Tú không tài nào kế vị, nên không cần đổi họ làm chi.
“Không, nhị tỷ không tên là Lê Nhị.” Tiết Linh Tú do dự một thoáng, mới nói với vẻ mặt khó tả, “Tên của đại tỷ và nhị tỷ đều do Chưởng môn đời trước đặt, tam tỷ và ta do tổ nãi nãi đặt tên.”
Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Vậy gọi là gì?”
Tiết Linh Tú: “Lê Kiến Nghiệp, Lê Bá Đồ.”
Cả bọn: “...”
Chưởng môn của ngươi... rất biết cách đặt tên.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mãi một hồi sau Vân Nhàn mới thành khẩn thốt lên: “Tiết huynh, ngươi nhất định phải đối xử tốt với tổ nãi nãi của mình.”
Giả dụ trong Đại Chiến Tứ Phương lúc trước, Tiết Linh Tú mà xưng tên “Tiết Tinh Trung”, “Tiết Huy Hoàng” gì đó, chứ không phải “Tiết Linh Tú”, chắc nàng sẽ cảm thấy người này ngồn ngộn vẻ nam tính, không thích hợp quen thân.
“A Tú?” Hình như Lê Nhị nghe thấy động tĩnh bên ngoài, bèn nói, “Vào đi. Đệ dẫn khách đến à?”
Cả bọn theo sau Vân Nhàn đi vào, bấy giờ Vân Nhàn mới nhìn thấy chân dung của tiền bối Lê Nhị.
Đáy mắt như mây phủ núi tuyết, không thấy đáy, sâu không lường được, diện mạo khí khái anh hùng, tư thái lại thư thái nhàn nhã, thậm chí có nét lười biếng.
Lê Nhị vừa liếc mắt đã cười nói ngay: “Đây đích là bạn tốt mà ngày nào đệ cũng nhắc đến? Rốt cuộc đã đến rồi, nếu mọi người mà không đến, ta sợ A Tú sắp vội vàng rời đi mất.”
Tiết Linh Tú vội gắt lên: “Nhị tỷ!”
“... Bá Đồ tiền bối. Lê tổ nãi nãi. Chào buổi chiều, chào buổi tối ạ.” Mới đến, Vân Nhàn vẫn phải giả vờ ngoan ngoãn, “Chúng ta không báo trước mà đến quấy rầy, thật sự xin lỗi.”
“Đừng khách sáo.” Lê Nhị nói, “Tổ nãi nãi, đây là Vân Nhàn.”
Lê tổ nãi nãi trông như người tới tuổi 70, tóc trắng phơ, nhưng đôi mắt chớ hề đục ngầu, ngược lại còn quét qua người cả bọn đầy sáng quắc. Bà ấy nói: “Ra là ngươi à!”
Vân Nhàn ngẩn ra: “Là cháu, sao vậy ạ?”
“Bọn thanh niên mấy bây thay lòng ngay một khi đi ra ngoài! Kêu về tông môn cũng phải ba thúc bốn mời!” Lê tổ nãi nãi hừ lạnh một tiếng, lại nói, “Đừng hòng chuyển chủ đề! Bây giờ ta đang nói chắc chắn A Thành bị đám người hèn hạ Linh Hư Môn kia trộm đi rồi! Bản thân bây là Nhị Chưởng môn, nếu không muốn quan tâm, ta sẽ làm! Đừng cản ta ra ngoài!!”
Tiết Linh Tú: “Tổ nãi nãi, chuyện này còn cần thương lượng...”
“Cái này còn thương lượng gì nữa?! Chuyện này đã trờ trờ ra đó!” Lê tổ nãi nãi nói, “Ngoài Linh Hư Môn ra, cả Nam Giới còn ai trộm xác nữa?! Vừa đúng lúc gần đây bọn chúng đang trộm xác và khéo sao A Thành không thấy đâu. Chuyện trùng hợp thế này, chẳng lẽ còn chưa đủ để chứng minh? Ngoài bọn chúng còn có thể là ai?!”
Lê Nhị: “Bằng chứng đâu ạ?”
Lê tổ nãi nãi hùng hổ: “Đôi mắt của ta đích thị là bằng chứng!!! Thật sự nói không thông nỗi với mấy bây, ta tự mình đi là được!!”
Bà lão nhảy phắt xuống khỏi ghế, giận đùng đùng chạy ra ngoài, Lê Nhị không kịp ngăn cản, chỉ biết kêu: “Tổ...”
Một cơn gió thổi qua, mái tóc bạc biến mất không thấy tăm hơi.
Cũng khó cho tổ nãi nãi tuổi đã cao mà vẫn chạy nhanh đến thế, Lê Nhị hít sâu một hơi, thở ra, bất đắc dĩ nói: “Hầy!”
Cả bọn nhìn nhau.
“Để các ngươi chê cười.” Lê Nhị đứng dậy, biện bạch, “Tổ nãi nãi lớn tuổi, cho nên hơi cố chấp, trước giờ tính tình mấy chục năm nay đã không tốt. Nếu các ngươi không muốn bị bà ấy chửi cho một trận thì tốt nhất nên tránh bà ấy ra.”
Vân Nhàn hỏi: “Vậy, bà ấy cứ vậy rời đi sao? Nếu một mình đến Linh Hư Môn, bà ấy sẽ gặp nguy hiểm đấy?”
Cứ thế để một bà cụ rời khỏi tông môn? Sức chiến đấu của Y tu không cao lắm đâu.
“Có tùy tùng đi theo phía sau, đừng lo lắng.” Lê Nhị nhấp một hớp trà, cười khổ bày tỏ, “Vả chăng, tổ nãi nãi hoàn toàn không biết đường đến Linh Hư Môn.”
Cả bọn: “...”
Vậy bà ấy định đi đâu vậy!!
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú kể lại chuyện huyết thư cho Lê Nhị, Lê Nhị dừng lại một thoáng mới hỏi lại: “Huyết thư?”
“Đúng vậy.” Tiết Linh Tú bảo, “Không biết kẻ đứng sau màn dẫn bọn họ đến Nam Giới muốn làm gì.”
“Không sao.” Lê Nhị thờ ơ, “Đã ở lại Diệu Thủ Môn, việc có bị thương hay là không thì còn phải xem xét lại đã, thế nhưng phải bỏ mạng thì chắc là sẽ không thể nào chết được. Đã đến thì cứ ở chơi vài ngày đi.”
Vân Nhàn thầm nghĩ đúng là vậy. Xung quanh toàn là Y tu, vừa ngã xuống đã có 800 người sơ cứu hồi sức tim phổi, còn có một đại sư huynh làm hô hấp nhân tạo, muốn chết thật không dễ.
“Trời đã tối, ta đi khuyên tổ nãi nãi về đây.” Lê Nhị nhanh nhẹn rời đi, trước khi đi thuận miệng nói luôn, “Sắp xếp phòng ốc cho khách quý đi.”
Tùy tùng nghe vậy đã hô lớn: “Mời năm vị khách quý đến phòng hướng hồ...”
“...”
Khi tắm rửa xong, cả bọn tập trung trong một phòng, Kỳ Chấp Nghiệp ngồi khoanh chân ở vị trí cũ, chờ những người khác ngồi quanh.
Phong Diệp quan tâm thốt lên: “Kỳ huynh, đây đâu phải là khách điếm, có rất nhiều ghế kia kìa. Ngươi đừng ngồi dưới đất, đêm xuân khiến người ta thấy lạnh lẽo lắm đấy, mông ngươi không lạnh hả?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ta đang thiền định!”
Phong Diệp tấm tức tột cùng: “Ta chỉ đang quan tâm ngươi thôi.”
Kiều Linh San hết nói nổi: “Phong Diệp, ngươi thật sự nên bớt nói chuyện xui lại đi, đôi khi ta còn nghi ngờ ngươi cố ý đấy.”
“Đúng rồi.” Mặt đầy hơi nước trong lành, Vân Nhàn đi vào mà rằng, “Thay vì phải lo là cái mông có bị lạnh hay không, thì chẳng bằng hãy lo xem thử là cái mông có bị cấn hay không thì hơn. Trên người Kỳ huynh có nhiều tràng hạt bảo thạch, lỡ ngồi phải là đau lắm.”
Câu này vừa nghe đã biết cố ý.
Kỳ Chấp Nghiệp đen cả mặt: “... Vân Nhàn!”
Ai đần vậy?!
Diệu Thủ Môn giàu nứt đố đổ vách, sắp xếp phòng hướng hồ thì thôi đi, vậy mà mỗi phòng còn có cả suối nước nóng. Vân Nhàn sinh ra trên núi tuyết của Kiếm Các, cho nên đây là lần đầu tiên nàng đến Nam Giới thậm chí là lần đầu tiên tắm suối nước nóng, nên nàng vùng vẫy ở bên trong ít nhất nửa canh giờ, chơi đến mức nước sắp cạn nước.
Giang Sơn bị Lê Nhị mang đi, nói là yêu thú kỳ lạ và bệnh ngoài da nghiêm trọng đều là những thứ hiếm thấy ở trong cả một đời người, phải nghiên cứu kỹ càng xem nên chữa trị như thế nào. Trước đó tại Bắc Giới, Phương Phi có thực lực không bằng Giang Sơn, chỉ có thể kê thuốc khôi phục chậm thành ra gã đã hơi khá khẩm hơn. Nhưng bây giờ đến tổng bộ Diệu Thủ Môn, xem ra bệnh của gã đã chuyển biến tốt rõ rệt.
Ma thạch không sáng, Giang Sơn chẳng có bất kỳ động tĩnh gì. Ít nhất hiện tại vẫn chưa có dấu vết của ma trong Diệu Thủ Môn.
Tiết Linh Tú liếc nhìn nàng, nói: “Cuối cùng chịu ra rồi hả? Uống no chưa?”
Túc Trì dùng linh khí làm khô tóc cho nàng, cúi đầu kêu: “Ngón tay muội nhăn nheo rồi.”
Vân Nhàn: “Đại sư huynh, sao huynh không đến?”
Túc Trì: “Ta không thích nước, càng không thích nước ấm.”
Nói chắc như đinh đóng cột, nghe chừng thật sự không thích.
“Nghịch nước lui lắm đó!” Vân Nhàn hào hứng, “Lần sau đi cùng ta, chúng ta còn có thể chơi trò té nước.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ánh mắt Túc Trì hơi động đậy, chàng vừa định nói “được” đã nghe Vân Nhàn nói đầy khí phách: “Hồ suối nước nóng trong phòng ta cực lớn! Hay là mọi người cùng đến chơi đi! Ta vừa mới sáng tạo ra một chiêu Thủy Long Thập Bát Thức, đánh đâu thắng đó không địch thủ.”
Túc Trì: “...”
Phong Diệp liếc nhìn chàng, thầm nghĩ sao đại sư huynh lại không vui nữa rồi.
“Cứ làm từng việc một trước đã.” Tiết Linh Tú ngồi trên ghế, nói, “Không nhận ra được chữ viết trên huyết thư và thư ta nhận được. Tuy nhiên với thủ pháp này, ta nghi ngờ do cùng một người làm. Người này có khả năng lặng lẽ lẻn vào hai đại tông môn là Đao Tông và Diệu Thủ Môn, cho nên thực lực tuyệt đối không thể xem thường; hoặc là, người này có phương pháp ẩn nấp đặc biệt nào đó.”
“Thư ngươi nhận được có liên quan đến chuyện của Lê Phái.” Vân Nhàn trầm tư, “Này Tiết huynh, mặc dù ta không biết có thể hỏi hay không... đây có thể là bí mật, nhưng phiền ngươi nói cho ta biết nguyên nhân tiền bối Lê Phái đóng cửa không ra ngoài trong suốt thời gian đó là gì đi.”
Đối ngoại nói là chẩn đoán nhầm, song nội bộ Diệu Thủ Môn có đông đảo Y tu bực này mà để cho có chẩn đoán nhầm, chứng tỏ lúc trước nàng ta thật sự có chút vấn đề.
“Nói cho các ngươi cũng không sao.” Tiết Linh Tú trả lời, “Là khoảng thời gian đó tam tỷ luôn nghi ngờ trong cơ thể mình xuất hiện biến đổi khác thường nào đó nên lo lắng lắm. Tuy nhiên mặc cho kiểm tra mọi kiểu, ngay cả Đại Chưởng môn tự mình hội chẩn, cũng không phát hiện ra bất kỳ dị thường.”
Vân Nhàn: “Biến đổi...?”
Tiết Linh Tú nói: “Đại khái là ý này.”
Vân Nhàn: “Không có manh mối. Mọi người, mọi người thấy sao?”
Kiều Linh San: “Mấy ngày nay ta luôn nghĩ đến lời nói của Xi Vưu khi tan thành mây khói. Y chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ... Tuy không có chứng cứ nhưng ta cứ cảm thấy nó đang giở trò lần nữa.”
Phong Diệp: “Đúng rồi.”
“Hiện tại chưa đủ manh mối.” Túc Trì nói, “Cứ chờ thêm một thời gian.”
“Sự tình cứ hết vòng này tới vòng khác.” Kỳ Chấp Nghiệp ngồi khoanh chân trên ghế, cau mày cất tiếng, “Cứ nghĩ mãi như vậy cũng không nghĩ ra kết quả gì. Chi bằng mau chóng giải quyết chuyện thi thể bị đánh cắp, nói không chừng còn tìm ra manh mối.”
Tiết Linh Tú: “... Ngươi muốn khoanh chân thì cởi giày ra rồi hãy khoanh.”
Kỳ Chấp Nghiệp không nghe thấy. Không biết là thật hay giả.
“Ta đồng ý.” Vân Nhàn hất mái tóc rối bù, tập trung mà rằng, “Bất kể ra sao, Linh Hư Môn chưa được cho phép còn nhiều lần lẻn vào nhà người khác trộm xác giữa ban ngày ban mặt thì đã quá hèn hạ, tội đáng chết! Ta, Vân Nhàn, đương nhiên không tài nào khoanh tay đứng nhìn chuyện này tiếp tục xảy ra!”
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn nàng hất tóc, cảm giác như đang nhìn thấy con chó cỏ tại chân núi Phật Môn, bình thường dầm mưa nó cũng lắc y thế, lắc xong càng bẩn hơn.
Túc Trì yên lặng đi sang buộc tóc cho nàng.
“Đúng rồi!” Phong Diệp nói, “Chuyện này đã vi phạm luân thường đạo lý!”
Tiết Linh Tú: “Ngươi muốn làm gì?”
“Sáng sớm ngày mai nghe gà gáy là dậy. Ta cũng muốn lẻn vào Linh Hư Môn giữa ban ngày ban mặt dù chưa được cho phép! Kỳ đạo hữu nhớ mang theo Kinh Kim Cang, ta muốn cho bọn chúng được soi sáng bởi Phật pháp, sám hối tội lỗi của mình...” Vân Nhàn chính nghĩa lẫm liệt, vỗ bàn một cái, nhướng mày trợn mắt, dưới cái nhìn của mọi người, nàng đột nhiên nghẹn ngào thốt lên, “Đại sư huynh, tóc buộc hơi chặt.”
“...” Túc Trì, “Xin lỗi.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.