Không biết người trước mắt là địch hay bạn, là thiện hay ác, Vân Nhàn quyết đoán, tay vung lên, Thái Bình bay tới vù vù, mũi kiếm đâm mạnh hướng xuống đất!
Hiềm một nỗi một đòn này đâm hụt. Rành rành Vân Nhàn tấn công vào cánh tay của nàng ta, nhưng lại thấy cánh tay của người này vặn vẹo thành một góc độ không giống con người trong chớp nhoáng, khớp xương kêu răng rắc một tiếng rồi co rúm lại, góc độ này chẳng kém gì bị bẻ gãy.
Kiều Linh San giật mình tỉnh giấc, mò kiếm ngay: “Ai đó?!”
“Linh San, muội tỉnh rồi!” Vân Nhàn nói, “Hình như thứ này không phải người!”
Kiều Linh San vẫn chưa kịp hoàn hồn lại xem rốt cuộc câu này ý gì, hãy còn đang ngái ngủ. Một khuôn mặt tươi cười hiện ra trước mặt suýt chút nữa khiến nàng ấy không thở nổi làm nàng ấy la to: “Cái thứ quỷ quái gì đây?!”
Kiếm Thái Bình đến, linh thần mới tỉnh lại, cũng hét ầm lên: “A a a a a!!”
Đâu rõ một thanh ma kiếm như nó có tư cách gì hét lớn cỡ này.
Thực chất, nếu đặt trong một hoàn cảnh trời yên biển lặng, nắng ấm, “người” này cũng không đáng sợ lắm. Tuy nụ cười có to nhưng không dữ tợn, ngũ quan cũng coi là thanh tú. Ngặt nỗi dưới ánh trăng lu tù mù, chúng trông chừng như cứng đờ và hơi kỳ quái. Nhất là nét mặt chớ hề thay đổi, tựa như nàng ta cười đấy nhưng không thật lòng, hệt một người giấy dùng trong tang lễ, dc tô má hồng đánh phấn son, dùng mực nước vẽ mắt, toàn thân trên dưới tỏa ra hơi thở chẳng phải người.
Hai người, hai thanh kiếm. Giờ đây Vân Nhàn là biểu tượng của Kiếm Các, là lá cờ tinh thần của Đông Giới, trách nhiệm đã nặng nề hơn rất nhiều, ít nhất là tố chất không thể nào hệt như lúc trước kia khi vẫn cần phải được nâng cao. Chẳng dám đánh nhau quá dữ dội tránh làm phiền người khác, song dẫu vậy, công kích của nàng vẫn mạnh mẽ như thường, phối hợp với vài luồng kiếm khí của Kiều Linh San càng giống như thiên la địa võng, khiến người ta không trốn nổi.
Hiềm một nỗi những đòn tấn công này rơi vào người đối phương lại như đá chìm đáy biển, biến mất không tăm hơi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vân Nhàn nhìn xoáy vào “người” này, đoạn kêu lên khi thấy Kiều Linh San lộ vẻ lo lắng: “Dừng tay đi.”
Website TruyenLau.com
Hai người bọn họ tấn công như vậy nhưng đối phương chớ hề có ý định đánh trả, vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười kỳ quái này và chỉ lo né tránh. So với nụ cười, điều kỳ lạ hơn lại nằm ở chính hành vi cử chỉ của đối phương – Vân Nhàn cứ thấy đầu và thân của nàng ta như bị tách rời ra, mặt thì cười nhưng động tác lại chậm chạp và uể oải, trông thật sự quái đản, quái đến không thể nào quái đản hơn được nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đợt tấn công biến mất, đôi bên giằng co. “Người” này cầm trường bào châu sáng trong tay, hài lòng cười khằng khặc quái dị vài tiếng, đoạn cấp tốc nhảy xuống khỏi cửa sổ, biến mất không thấy tăm hơi.
Dù thân pháp có nhẹ đến đâu lúc tiếp đất vẫn sẽ có âm thanh, huống hồ chi còn đối với một người thính tai như Vân Nhàn. Vân Nhàn nhảy chân trần xuống giường, cuối cùng tìm ra nguyên nhân tại sao mình không phát hiện ra nàng ta đi lên bằng cách nào...
Tứ chi của nàng ta hệt con nhện bám trên tường, bò hệt đi trên mặt đất, cách di chuyển thế kia thì dễ gì có âm thanh.
Vân Nhàn: “...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Điều này lại nhắc nhở nàng rằng lần sau có làm nhiệm vụ lẩn lút thì có thể dùng chiêu này. Không bị phát hiện là tốt nhất, mà nếu có bị phát hiện thì cũng đủ sức để dọa chết đối tượng của nhiệm vụ, thật đúng là thế nào cũng không bị thiệt.
“Đến cùng đây là cái gì?” Kiều Linh San vẫn còn kinh hồn bạt vía, nghi ngờ hỏi, “Từ khi nào Đông Giới chúng ta có đặc sản này?”
“... Vẫn tốt hơn đặc sản của Nam Giới chứ.” Vân Nhàn cắm Thái Bình xuống đất, suy nghĩ, “Vừa rồi muội có cảm nhận được linh khí dao động trên người nàng ta không? Ta có cảm nhận được nhưng lại không liên tục, lúc thì có lúc thì không. Còn có biểu cảm này nữa... Ta nghĩ mình đã biết nàng ta là gì, quan hệ với truyền thuyết đó đã sáng tỏ.”
“Ta cũng vậy, rất ít lúc cảm nhận được sóng linh khí dao động song chẳng giống linh khí của tu sĩ, càng giống... trận pháp hơn.” Kiều Linh San nhìn Vân Nhàn, do dự hỏi, “Đây là con rối gỗ, đúng không?”
“Là con rối.” Vân Nhàn, “Nhưng có phải làm bằng gỗ hay không thì còn phải bàn bạc lạc.”
Trước đó tại Bắc Giới, Tiêu Vu từng bắt cóc một trưởng lão xui xẻo nào đó đi ngang qua của Tinh Diễn Tông để làm cho tiền bối Nam Vinh Hồng một cơ thể con rối tạm thời chứa đựng linh thức. Trên người con rối đó khắc đầy trận pháp, đầu xoay được ra sau, trông da dẻ mịn màng, nhưng vẫn có kha khá điểm khác biệt so với con người, hiển nhiên chẳng có người nào linh hoạt tựa vậy.
Đây vẫn là trong tình huống có linh thức của tu sĩ cấp cao bên trong. Đương nhiên Tinh Diễn Tông cũng có thể làm con rối riêng, chẳng qua đám rối được họ làm ra thường có trí thông minh không cao. Có đệ tử bỏ ra rất nhiều tâm huyết làm rối gỗ, bảo nó đi dọn dẹp vệ sinh thôi mà nó còn dễ dàng đụng tường, vả chăng hầu như sẽ không có ai làm loại rối gỗ này giống người đến vậy. Có hình người mà không có trí tuệ con người, trông có vẻ quái đản khó tả đến lạ.
Đây chính là lý do tại sao hai người đánh nhau lâu thật lâu mới dám khẳng định vừa rồi chỉ là một con rối. Trong cả bốn giới, dù là chưởng môn Tinh Diễn Tông hiện tại tự mình ra tay làm con rối còn chưa chắc đủ sức làm được như vậy. Nó linh hoạt hơn người, tính tự chủ cực kỳ mạnh, thậm chí còn bộc lộ một số cảm xúc thuộc về Nhân tộc – tới nỗi nó còn cười kỳ quái khi cướp được trường bào châu sáng!
“Đã có con rối, vậy nhất định phải có người đứng sau thao túng nó.” Kiều Linh San khó hiểu thốt lên, “Có con rối tinh xảo, rốt cuộc là đại năng phương nào sở hữu nó đây? Vậy thì cần gì phải nán lại tại Thiên Y Trấn nhỏ bé này rồi.”
Với năng lực ngần ấy, người này đi đâu cũng được tiếp đãi như khách cực quý. Coi như con rối là lựa chọn thứ hai, nhưng có ai mà không muốn cho mình thêm một sự bảo đảm?
Vân Nhàn nhìn ánh trăng ám tối ngoài cửa sổ, chớp chớp mắt.
“... Ta lại cảm thấy chính vì không có ai thao túng nó, nó mới chạy ra ngoài nghịch ngợm lung tung.” Vân Nhàn như có điều suy nghĩ, “Nếu có người thao túng nó đi trộm những thứ này thì càng bất hợp lý. Giả sử chủ nhân nó tốn nhiều tâm tư tới vậy để rồi chỉ để lấy được cây thông bồn cầu sáng lấp lánh, có khi người ta tức tới chết mất. Điều duy nhất giải thích được chính là nó trộm đồ lấp lánh chỉ vì nó thích – tuy nói một con rối thích cái gì đó thì hơi quái nhưng chính bản thân nó đã đủ quái rồi.”
Kiều Linh San im lặng không nói, đâu rõ là đồng ý hay không, một lúc lâu sau nàng ấy mới khẽ lẩm bẩm một câu.
Vân Nhàn không nghe rõ: “Ta không nghe rõ, muội nói gì?”
“Cứ để món đồ kia bị trộm mất thế ư?” Kiều Linh San không cam lòng, “Dù món đồ đó xấu nhưng cũng không rẻ, cứ thế bị trộm mất thì quá hời cho nó rồi. Không được nữa thì chúng ta cứ mang về cho Phong Diệp mặc.”
“...” Linh San, muội tha cho Phong Diệp đi, thằng nhỏ không thể mặc đồ bình thường à? Không thể cho nó một tuổi thơ khoẻ mạnh à? Vân Nhàn muốn chửi bới nhưng đã dừng lại, sợ Kiều Linh San sẽ nhảy từ trên giường xuống kéo cái đuôi ngựa của nàng. Cuối cùng nàng chỉ an ủi: “Không sao, không sao. Đã tìm được chút manh mối thì cứ lần theo dấu vết, nhất định sẽ nhanh chóng tóm được kẻ đứng sau. Đến lúc đó bắt nó trả lại tất cả những thứ đã trộm, con rối nhỏ phải học theo gương tốt mới được!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Ngày hôm sau, rốt cuộc cả bọn tập hợp tại mạn Tây thành trì.
Vân Nhàn và Kiều Linh San không còn chuyện gì canh cánh trong lòng, ngủ một mạch đến sáng, kết quả bây giờ họ nhìn sang đã thấy Kỳ Chấp Nghiệp trưng ra bộ mặt mất hứng. Kiều Linh San hỏi khẽ: “Tiết đạo hữu, gã bị gì nữa thế?”
Tiết Linh Tú nói với vẻ mặt rạng rỡ tựa gió xuân thổi: “Ngươi đừng để ý tới gã. Mặt gã vốn dĩ đã vậy, có ngâm đồ trong vại dưa muối nửa năm còn không thối bằng mặt gã đâu.”
Vân Nhàn vừa nhìn biểu cảm của Tiết Linh Tú đã biết tỏng nghe chừng hôm qua Kỳ Chấp Nghiệp gặp xui nữa rồi. Nàng phán đoán cụ thể như thế này: Giả dụ Kỳ Chấp Nghiệp vô cớ bày ra vẻ mặt khó chịu thì ắt mặt Tiết Linh Tú chỉ càng khó chịu hơn; nay Tiết Linh Tú trông tỉnh táo phải biết, vậy thì chứng tỏ Kỳ Chấp Nghiệp gặp chuyện xui và bị hắn bắt gặp, chỉ cần Kiều Linh San hỏi thêm một câu nữa là hắn sẽ sổ toẹt hết ngay.
“Như vậy không tốt lắm.” Kiều Linh San lấy một trái táo, bẻ một nửa đưa cho Vân Nhàn, “Tối qua chúng ta cũng gặp chuyện, vừa hay có thể trao đổi.”
Sau cùng, Tiết Linh Tú cũng kể lại.
Hoá ra hôm qua bọn họ cũng gặp một con rối tương tự, có điều đó là một con rối mặt khóc, đánh không trả đòn chửi không trả lời thì thôi, nó còn không chịu đi, hơn nữa chỉ nhìn lom lom vào Kỳ Chấp Nghiệp, hoàn toàn không hứng thú với Tiết Linh Tú. Tiết Linh Tú còn tưởng có khi nào do Kỳ Chấp Nghiệp đeo tóc giả, sau đó mới phát hiện cái tên này còn điệu đà hơn cả hắn, đã dịch dung mà vẫn không chịu tháo xuống viên ngọc đỏ trên tai, cứ lấp la lấp lánh. Con rối đó cứ muốn vươn tay sờ, suýt chút nữa đã giật đứt dái tai gã.
Nhưng nghĩ cũng đủ biết đấy là di vật của mẹ, Kỳ Chấp Nghiệp không thể đưa khuyên tai ra được, vì vậy tình hình trở nên căng thẳng. Cuối cùng hai người một rối giằng co một hồi lâu, sắp đến nửa đêm tới nơi, con rối đó mới chịu rút lui.
“Ta đoán, theo cái đức hạnh trộm cả vạc thuốc này, nó tuyệt không thể tay không mà về, vì vậy bảo ngay Kỳ Chấp Nghiệp kiểm kê lại toàn bộ đồ trang sức trong nhẫn trữ đồ, tránh xảy ra sai sót.” Tiết Linh Tú càng nói, nụ cười trên mặt càng nở rộng, cuối cùng cười thành tiếng, “Gã mang theo tổng cộng 23 món đồ trang sức, không mất một món nào, nhưng lại cứ thấy có gì đó không đúng. Gã nhìn kỹ lại, không ngờ nguyên bộ áo cà sa đã bị ôm đi mất... Bây giờ ngoài Đại sư Minh Quang, không còn gì chứng minh gã là hòa thượng, ha ha ha ha ha!!”
Vân Nhàn và Kiều Linh San không nhịn được, thất đức cười lớn: “Ha ha ha ha ha ha!!”
Kẻ xui xẻo mang tên Kỳ Chấp Nghiệp im lìm nhìn cả bọn, lần đầu tiên đôi mắt vàng hằn vẻ siêu phàm thoát tục. Vân Nhàn vừa nhìn thấy ánh mắt đã lập tức nín cười, gãi đầu bảo: “Hôm nay thời tiết tốt ghê.”
“Đúng vậy. Nắng to quá.” Tiết Linh Tú, “Biết đâu nó chỉ tốt bụng lấy áo cà sa của ngươi đi phơi nắng thôi.”
Kiều Linh San nhịn cười đến mức sắp nghẹt thở: “...”
-
Nói xong mấy chuyện linh tinh này, Vân Nhàn lại phát hiện ra một sự kiện: “Khoan đã, vừa rồi ngươi nói đánh nó nhưng nó không đánh trả? Các ngươi đã đánh trúng nó?”
“Mắc gì không đánh trúng? Nếu không ta đâu thể phát hiện nó là con rối.” Tiết Linh Tú lấy ra hộp kim châm, đầu mũi kim dày nhất đã hơi cong, chực vết tích để lại khi đâm vào vật cứng, hắn suy nghĩ, “Nhưng một con rối linh hoạt như vậy quá hiếm thấy. So với gỗ, càng giống một loại đá cứng đặc biệt hơn...”
“Khi ta và Linh San ngủ cùng nhau vào tối hôm qua, kiếm khí của cả hai cứ như bị trận pháp trên người con rối hấp thụ trực tiếp, hoàn toàn không làm nó bị thương nổi.” Vân Nhàn trả lời.
Nàng muốn hỏi một câu không liên quan đến chuyện này nhưng sợ Tiết Linh Tú chửi nàng. Đó chính là rốt cuộc Tiết đạo hữu dùng tiêu chuẩn gì để phân biệt khi nào dùng châm khi nào dùng quạt? Chẳng lẽ là dựa vào tâm trạng?
“Đúng vậy, có trận pháp.” Tiết Linh Tú, “Nhưng bề mặt chỉ hấp thụ một phần, vẫn có một phần thấm vào, không đến mức hấp thụ toàn bộ.”
Kỳ Chấp Nghiệp vừa bị chê cười xong, tâm trạng không tốt, song gã vẫn nói: “Phật khí cũng vậy, cản một phần, thấm vào một phần.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vậy thì kỳ lạ quá.
Chẳng lẽ chỉ có hiệu quả miễn dịch riêng với kiếm khí? Là kiếm khí của mọi người trên khắp thiên hạ, hay chỉ đơn thuần là nhắm vào Kiếm Các?
Lát nữa bắt thêm vài người đến thử xem, hòng phân tích biến số.
“Không biết rốt cuộc có bao nhiêu con con rối này. Cho nên ta càng thêm khẳng định không có ai đứng sau thao túng chúng.” Muốn thao túng một con con rối đã phải tốn rất nhiều tâm trí, huống hồ là nhiều con hơn, người thường hoàn toàn không làm được, “Truyền thuyết về nàng Ai Hỉ hốt nhiên nổi lên gần đây đích là cái này rồi. Tuy nhiên cũng khó nói lắm, liệu có phải là hậu nhân dựa theo truyền thuyết này để làm ra con rối hay không. Suy cho cùng chúng trông cũng khá đáng sợ nhưng lại vô hại.”
Chỉ cần tiền không cần mạng, thậm chí còn không đánh trả, thật sự có thể xem chúng là thứ vô hại.
Rốt cuộc Kỳ Chấp Nghiệp cũng lấy lại tinh thần sau nỗi đau mất áo cà sa, đanh giọng: “Còn nữa, tế đàn đó...”
“Tế đàn xuất hiện, con rối đi ra.” Vân Nhàn tiếp lời, “Ta có một suy đoán. Liệu có khi nào ban đầu những con rối này bị phong ấn trong tế đàn, bây giờ vì phong ấn bị nới lỏng nên chúng mới chạy ra ngoài gây rối?”
Nếu là vậy, thì việc nói tế đàn do bản tôn của Ai Hỉ nương để lại cũng có lý.
Người thời nay không thể sánh bằng nhân vật thời thượng cổ, chưởng môn Tinh Diễn Tông bây giờ không làm ra được con rối tinh xảo tự hành động bực ấy đâu có nghĩa người thời đó không làm được. Người thượng cổ còn có thể phi thăng kia kìa trong khi chẳng thấy một người hiện tại nào phi thăng nổi.
Kiều Linh San: “Ừ.”
“Đúng rồi, nói nãy giờ.” Vân Nhàn nhìn trái nhìn phải một thoáng, lông mày từ từ nhíu lại, “Đại sư huynh đâu? Sao đến giờ vẫn chưa tới?”
Bình thường khi nàng truyền tin, Túc Trì nhất định sẽ là người xuất hiện đầu tiên.
“Ta cũng thấy lạ...” Kiều Linh San, “Dù gần đây Túc sư huynh có giận dỗi tỷ đi nữa cũng không đến mức như vậy chứ. Những lúc thế này huynh ấy luôn đáng tin cậy lắm mà.”
“Phải đó.” Sao nghe kỳ lạ thế nhỉ, Vân Nhàn thấy khó hiểu, “Khoan đã, ai nói gần đây huynh ấy đang giận dỗi ta? Chả lẽ hai chúng ta không hòa hợp lắm à?”
Kiều Linh San: “...”
Tỷ xem đi, chính là như vậy nên Túc Trì mới khó chịu.
Hai người vừa dứt lời, bất thình lình trên bầu trời nơi xa xuất hiện một luồng ánh sáng chuyển động. Trong lòng Vân Nhàn giật thót, như bị thứ gì đó triệu hồi, nàng cấp tốc ngẩng đầu nhìn về phương hướng đó.
Trên đường chân trời, luồng ánh sáng di chuyển tan vỡ, đâu ngờ huy hiệu của Kiếm Các dần dà xuất hiện. Một thanh kiếm nhỏ treo ngược lơ lửng giữa không trung, ra hiệu đang cầu cứu!
Khi nhìn thấy luồng ánh sáng, Vân Nhàn đã tức thì đứng bật dậy, ngự kiếm bay về phía phát ra tín hiệu.
“Không phải chứ?” Đồng tử Kiều Linh San co rút, nàng ấy lẩm bẩm, “Tín hiệu cầu cứu do Túc sư huynh phát ra??”
Rốt cuộc đối thủ kia đáng sợ đến nhường nào...
“Sư muội.” Túc Trì đứng giữa một đám rối mặt khóc đang nhảy múa, ngẩng đầu nói với vẻ mặt vô cảm, “Muội đến rồi.”
Cả bọn: “...”
Đại sư huynh, huynh làm sao vậy đại sư huynh. Còn tưởng là chuyện gì lớn.
Vân Nhàn vừa nhìn, đại khái đoán định được tình hình. Có vẻ ít nhất đám rối này thật sự miễn dịch với kiếm khí của Kiếm Các. Khốn nỗi Túc Trì không có chiêu thức nào khác, toàn thân chỉ có kiếm khí, chẳng hay từ lúc nào chàng đã bị đám rối bao vây cho đến giờ vẫn không tài nào thoát ra. Chàng thật sự hết cách đành phải cầu cứu.
Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp đi đuổi đám rối ngu xuẩn mất khôn kia đi, Vân Nhàn bước tới, không khỏi thốt lên: “Đại sư huynh, bọn chúng muốn gì, huynh cứ đưa cho bọn chúng là được rồi? Ta thấy trên người huynh chẳng có gì lấp lánh cả.”
Đến nước này Túc Trì vẫn nói: “Không đưa.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Có gì mà phải giấu giếm kỹ...” Vân Nhàn thò đầu ra xem, lòng bàn tay trắng nõn của chàng che đi tua rua kiếm, hoá ra là món nàng từng tặng cho chàng, có lẽ toàn thân chàng chỉ có thứ này đủ sức xem như lấp lánh, “Cái này đâu có đắt, lần sau để ta mua cho huynh cái khác là được rồi.”
Túc Trì vẫn lắc đầu: “Không đưa.”
Không chịu đưa lại không đuổi đi được, cứ giằng co không biết bao lâu. Trong lòng Vân Nhàn mềm nhũn, sắt đá cũng hoá dịu dàng, nàng vừa định nói gì đó rồi lại cảnh giác.
Không được! Không thể cổ vũ, nếu sau này huynh ấy vẫn cứng nhắc sẽ chịu thiệt nặng nề.
“Đây là đâu vậy?” Kiều Linh San đứng không xa không gần, không tiến lên, cứ vậy quan sát xung quanh và hỏi, “Trung tâm trông giống như một lòng chảo, nhưng nhìn từ đây xuống, bên trong toàn là sương mù, hoàn toàn không phân biệt được ngọn nguồn là gì. Sao nơi này lại có nhiều con rối như vậy? Chẳng lẽ tế đàn ở gần đây?”
“Đại sư huynh, hỏi huynh đó.” Vân Nhàn hỏi, “Sao huynh tìm được nơi này?”
“Không có tìm.” Túc Trì nhạt nhẽo đáp lời, “Ta chỉ đi theo bọn chúng.”
Mỗi lần phương pháp chàng đưa ra đều đơn giản có thừa, mỗi tội chủ yếu là người ta khó làm nổi. Tốc độ thó đồ và bỏ chạy của đám rối này nhanh hệt chảo chớp, Vân Nhàn tự thấy mặc cảm. Nàng ngẩng đầu nhìn dãy núi trùng điệp, suy tư rằng bọn chúng giấu đồ đã trộm ở đâu.
Không thể nào đã ăn mất. Chẳng lẽ chúng cũng được phong ấn vào trong tế đàn? Đoan chắc tế đàn này sẽ gây chấn động hết sức lớn một khi giáng thế, hiện hẳn nó vẫn đang ở trong trạng thái phong ấn suy yếu.
“Trong rừng có khí độc, còn có kha khá côn trùng độc và cổ thú màu sắc sặc sỡ. Tuyệt không thể ở nơi này được.” Tiết Linh Tú đi vào thăm dò một vòng rồi ra, tay áo dính một ít máu màu xanh lá, mặt cũng xanh lét, trông không được tốt lắm, hắn cho biết, “Các chủng loại côn trùng ở Đông Giới các ngươi phong phú mức ta không thể mường tượng nổi.”
“Tiết huynh, quên nói với ngươi.” Vân Nhàn nói với vẻ mặt thản nhiên, “Ngủ ở Đông Giới phải nhớ phải ngậm chặt miệng, nếu không rất dễ ăn phải nhiều sinh vật nhỏ đáng yêu dữ lắm.”
Mặt Tiết Linh Tú càng xanh hơn: “?”
Vân Nhàn cười vui: “Đùa thôi! Ha ha đùa thôi mà!”
Một đoàn người đang dợm dò xét xung quanh xem liệu có phong ấn thật sự hay chăng, Túc Trì hốt nhiên lên tiếng: “Có người đến.”
“Có người đến?” Kiều Linh San nhíu mày, “Mục đích rành rành hay là vô tình đến đây?”
Túc Trì: “Vế sau.”
Hiện tại có khối người đổ xô đến Đông Giới ngần này, thành thử họ có đánh bậy đánh bạ tìm tới được nơi này vẫn là chuyện bình thường. Vả chăng, tuy lòng chảo này thoạt trông có chỗ bí mật, song ai biết có phải tất cả nhờ vào phép che mắt hay không, chắc gì tế đàn ở gần đây. Vân Nhàn đang định nghiên cứu thêm xem nguyên do đám rối tụ tập ở đây không chịu rời đi để rồi nghe thấy một tiếng hét to như ngỗng.
Thật sự quá quen thuộc.
Lại là Đường Vũ, chẳng rõ cô nương này quá xui hay quá may, lần nào lần nấy đều có khả năng thu hút sự chú ý vào thời khắc mấu chốt bằng giọng nói đặc sắc của mình. Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, xác nhận mặt của nhau đều được che kín mới ngự kiếm bay qua một lần nữa.
Tiếng hét ở phía đối diện, bị ngăn cách bởi lòng chảo đầy sương mù. Cả bọn chẳng bay thẳng qua từ vùng lòng chảo, thay vào đó đi đường vòng, xuyên qua cành lá, cuối cùng nhìn thấy hai nhóm người đang giằng co.
Một bên có đủ loại y phục lộn xộn, tất nhiên là không thể thiếu mẫu giống Vân Nhàn mặc. Vân Nhàn nhìn kỹ, thậm chí còn thấy cả mẫu giống Cơ Dung Tuyết – sắp đến đầu hè còn mặc đồ lông xù, không biết người này có thấy nóng không nữa.
Bên kia chính là người của Kiếm Các, đang ngoan ngoãn mặc đồng phục, một màu xanh trắng, tay cầm kiếm. Vân Nhàn nhìn một lượt, toàn là những khuôn mặt trẻ tuổi quen thuộc, người dẫn đầu có khuôn mặt nghiêm nghị, trưởng thành hơn không ít.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Anh Lạc!” Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên, “Muội ấy cũng ra ngoài hả?”
Kiều Linh San nhìn Anh Lạc, lại nhìn nàng, thầm bĩu môi khó lòng phát hiện.
Lúc mới ra khỏi Kiếm Các, Vân Nhàn và Anh Lạc lớn lên cùng nhau còn nàng ấy là đối thủ, bây giờ...
“Sao vậy?” Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng hỏi, “Như vầy là muốn đánh nhau à?”
Quả nhiên, vừa nhìn đã biết nhóm người ăn mặc lộn xộn bên kia nào phải hạng lương thiện, thấy Kiếm Các đến đây đã tự mình đi theo, tưởng vớ được thứ gì hời. Kết quả đến nơi hoang vu hẻo lánh này, không vớ được gì cả đâm ra tâm trạng khó chịu, thành ra chúng muốn gây chuyện.
“Là đại tông môn của Đông Giới, các ngươi chỉ có tí thực lực này thôi?” Tên cầm đầu ăn mặc lộn xộn cất tiếng, “Còn mặc đồng phục chỉnh tề nữa chứ, có được ích gì?”
“Đừng khiêu khích như vậy.” Vẻ mặt Anh Lạc rất lạnh nhạt, nàng ấy bảo, “Chẳng qua không thiết ra tay mà thôi.”
Tên cầm đầu ăn mặc lộn xộn muốn thăm dò thực lực trờ trờ, chuẩn bị cho tế đàn sau này. Thấy Anh Lạc không mắc bẫy, miệng lưỡi bẩn thỉu của hắn toan cất lời khiêu khích gì đó, kết quả trước mắt đã lóe sáng, sự chính nghĩa giáng xuống từ trên trời!
Vân Nhàn dùng chuôi kiếm đánh bọn chúng cho mắt lé miệng méo, chỉ biết nằm trên đất kêu la thảm thiết.
Đám người Kiếm Các vốn đang kìm nén cơn bực, thấy có cao thủ thần bí đột nhiên đến đây thì không khỏi nín thở.
Đây là ai? Bọn họ quen biết sao?
“Ngươi là ai?!” Người đó nằm trên đất cả giận chất vấn, “Ta quen ngươi chắc?!”
“Ngươi có thể không quen ta, ngươi cũng không cần biết tên ta.” Vân Nhàn đứng chắp tay đưa lưng về phía bọn họ, không chỉ không có niềm vui khi giả dạng thành công, thậm chí còn có phần ngại ngùng vì đánh trẻ con nằm bẹp dí, nàng hạ giọng, nói từ tốn, “Cút đi!”
Quá yếu, thật sự quá yếu.
Thấy thực lực chênh lệch quá lớn, nhóm người ăn mặc lộn xộn biết điều vô cùng, lủi thủi bỏ chạy, trước khi đi còn phải để lại một câu, “Hãy đợi đấy, ta nhất định sẽ quay lại!!”
Vân Nhàn: “...” Ngươi là ai? Là sói xám* hả?!
*Sói xám trong phim hoạt hình “Hãy đợi đấy!” từng nổi tiếng một thời.
Người đi, chỉ còn lại đám người của Kiếm Các. Anh Lạc nhìn vị cao nhân tiên phong đạo cốt đầy thần bí này, thận trọng nói: “Tiền bối, xin hỏi ngài là...”
Vân Nhàn phất tay, bảo: “Đừng khách sáo. Ta là Bát Trưởng lão của phái Ngạo Khung, chỉ đi ngang qua đây tiện thể sẵn tay giúp đỡ. Ta luôn dùng đức phục người, đây là chuyện nên làm.”
“...” Anh Lạc dần dà cảm nhận được một phong thái không đúng từ trên người nàng, đang đánh giá nàng từ trên xuống dưới, thì nghe thấy đệ tử Kiếm Các phía sau kích động thốt lên: “Trưởng lão Ngạo Khung thật là bất phàm, dùng đức phục người, tâm tính thật thâm sâu và mạnh mẽ!”
“Trưởng lão, ngài làm công việc gì ạ?”
“Kiếm của trưởng lão tên là gì ạ?”
Vân Nhàn đút kiếm vào, xoay người: “Kiếm của tại hạ tên là ‘Đức’.”
Cả bọn: “...”
Hiện trường im lặng trong giây lát, lại có một đệ tử Kiếm Các lanh lợi chủ động mở lời: “Trưởng lão, xin thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, rốt cuộc vùng đất hỗn độn này mang ý nghĩa gì? Chẳng lẽ chỉ một địa danh sao?”
“Nào có phải. Nếu vậy thì quá nông cạn.” Vân Nhàn vuốt bộ râu chớ hề tồn tại của mình, lắc đầu đáp, “Nói đến hỗn độn, ta nghĩ ngay đến thái cực. Nói đến thái cực, vậy tất nhiên là đề cập đến Đạo gia, sáu chữ của Đạo gia là lùi... Thôi, thiên cơ bất khả lộ, lão phu không thể nói nhiều, các ngươi tự mình lĩnh ngộ đi!”
Chết mẹ, lỡ miệng rồi!
Nàng vừa xoay người định chuồn đi đã nghe thấy ngay Anh Lạc lạnh lùng truyền âm vào tai nàng: “Vân Nhàn, kỹ năng diễn xuất của tỷ thật sự tệ đến mức người thần đều căm phẫn.”
Vân Nhàn: “...”
Sai lầm mất tiêu. Còn không bằng cứ xông lên cười kha kha kha nữa, nói nhiều tất nói hớ!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.