Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 170: Thầy giỏi không tự chữa (12)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Dưới bầu trời đen tựa mực, đông đảo đệ tử Diệu Thủ Môn trở về tông môn, khắp núi đồi xanh biếc nhuốm bụi mù, chẳng còn sáng tỏ.



Vân Nhàn ở bên cạnh Lê Kiến Nghiệp, thấy sắc mặt nàng ta chớ hề thay đổi mảy may thì giật mình.



“Đúng là chưởng môn.” Kiều Linh San khâm phục truyền âm, “Thật là núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt nhưng mặt không đổi sắc.”



“Đúng vậy đấy.” Phong Diệp nghĩ nếu mình là Y tu đó chắc tức đến ngực đau, “Sao lại không có tí biểu cảm nào vậy. Những người đó thật là, chín cái mạng cũng không đủ dùng...”
Website TruyenLau.com


Lê Kiến Nghiệp nói: “Ta nghe thấy đấy.”



Hai người: “!” Đọc truyện tại TruyenLau.com



Vì Lê Chưởng môn luôn có vẻ ốm yếu nên thường khiến người ta quên mất, số là tu vi của nàng ta chớ hề thấp.



“Lê Chưởng môn.” Vân Nhàn liếc mắt nhìn thoáng phía sau và hỏi, “Chẳng biết Tiết huynh chạy đi đâu rồi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com



Lê Kiến Nghiệp: “Không sao.”



Mỗi một đêm như vậy, ngày thường các đệ tử đã về phòng tắm rửa nghỉ ngơi từ lâu. Còn bây giờ trong đại điện đèn đuốc sáng trưng, tất cả đệ tử tập trung tại đây, biểu cảm khác nhau.



Trên đại điện, ba Chưởng môn ngồi ở ghế chủ tọa, Lê tổ nãi nãi và Lê Nguyện ở trong góc.



Bầu không khí nặng nề.



Lê Nguyện không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn rõ bão tố đã nổi, nay không dám cất lời.



Lê Bá Đồ lên tiếng trước: “Triệu hồi tất cả đệ tử Diệu Thủ Môn, từ hôm nay trở đi chúng ta không ra khỏi tông môn nữa.”



“Cái gì? Triệu hồi toàn bộ sao??” Lê Phái cau đôi lông mày thanh tú, bày tỏ, “Nhưng nếu không có đệ tử canh gác, những người già yếu phụ nữ trẻ em đó biết làm sao? Bây giờ vẫn còn có thể ngăn chặn...”



“Tam Chưởng môn, muội vẫn chưa hiểu sao, chuyện này không cách gì ngăn chặn trước.” Lê Bá Đồ lạnh lùng mà rằng, “Lời hay khó khuyên đồ quỷ tìm đường chết, muội quên tổ huấn của Diệu Thủ Môn rồi ư? Chúng ta là Y tu, đâu phải mấy tên lừa trọc, chữa bệnh cũng phải thu tiền, chúng ta không hề có cái ánh hào quang của Đức Phật đó!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Vân Nhàn: “Kỳ đạo hữu, ngươi cứ chấp nhận đi.”



“Những người vừa rồi ôm lòng muông dạ thú tột cùng. Ta thừa nhận!” Lê Phái đứng dậy, nói, “Nhưng Nam Thành có bao nhiêu người? Trên hội Đấu Đăng mới có bao nhiêu người? Những người đó đại diện cho toàn bộ Nam Giới sao?! Chúng ta chỉ nghe thấy giọng của họ chỉ vì có họ nhảy cao, la to, nhưng nào có nghĩa họ là tất cả mọi người! Từ đầu đám người thương hội đó đã muốn lột xuống một miếng da trên người chúng ta, miệng chó không thể mọc ngà voi là điều hiển nhiên. Nhưng còn bao nhiêu người đang do dự, hoặc còn bao nhiêu người chớ hề hay biết mảy may!”



“Không, muội không hiểu ý ta.” Lê Bá Đồ nói, “Cho dù Diệu Thủ Môn chúng ta cho mỗi người một đệ tử bảo vệ an toàn hôm nay, hay là thấy một người-ma giết một người-ma, vẫn vô dụng thôi! Ai nên ăn vẫn sẽ ăn, ai muốn chết vẫn sẽ chết. Muội kiểm soát được tất cả mọi người không? Người ta cần muội quan tâm chắc? Nói cho cùng, chúng ta là tông môn không phải nhà từ thiện. Giai đoạn đầu chúng ta dốc hết sức ngăn cản đã là một sự nhân từ hết mức rồi!”



Lê Phái chất vấn: “Vậy ý của tỷ là khoanh tay đứng nhìn?”



“Cách tốt nhất đích là khoanh tay đứng nhìn.” Lê Bá Đồ đáp, “Đã nói rồi, không đến được suối vàng tâm không chết, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Chúng ta đã làm rất nhiều, không cần làm và cũng không thể làm nữa.”



“Nhưng cuối cùng người bị hại đều là người vô tội...” Lê Phái hoang mang, “Chẳng lẽ thật sự phải đợi đến ngày bùng phát?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lê Bá Đồ: “Làm gì có người vô tội nào?! Chẳng lẽ thứ này không phải do tự hắn mua, tự hắn ăn, mà là có kẻ kề đao vào cổ ép hắn nuốt xuống sao?”



“Nếu tỷ cứ đánh đồng tất cả như vậy thì toàn bộ những người làm sai trên đời này đều đáng chết!” Lê Phái hít sâu một hơi, “Như vậy, sau này chúng ta phải làm sao?”



“... Tam muội, rốt cuộc tại sao muội lại có tính cách này?” Lê Bá Đồ cười khẩy, “Sau này phải làm sao cái quái gì? Ngày thường Diệu Thủ Môn bị chửi còn ít chắc? Đến cả Phật Môn còn bị chửi te tua, miệng lưỡi như đao, muội mong người đời biết ơn muội? Bản thân ở vị trí cao, muội biết làm tốt là lẽ đương nhiên, còn có một ít chỗ làm họ không vừa ý thì muội đáng chết. Nếu làm gì cũng bị công kích, vậy cần gì phải để ý nữa?”



“Nhị tỷ.” Lê Phái tức giận, “Chính tỷ quá cực đoan. Người có tốt có xấu, không phải ai cũng ngớ ngẩn sạch. Không thể chỉ nhìn thấy đen mà không nhìn thấy trắng, chẳng phải thế thì quá bất công với những người khác?!”



“...”



Hai người mang quan điểm trái ngược, không ngờ cãi nhau ngay trong đại điện.



Bình thường không có chuyện gì Lê tổ nãi nãi cũng phải nói đôi câu, nay bà ấy lại ngậm miệng không nói, vẻ mặt khó xử. Xem ra tuy ngày thường bà ấy như vậy, song đến lúc quan trọng vẫn biết giữ chừng mực. Lê Nguyện chưa từng thấy các Chưởng môn cãi nhau dữ dội ngần đó, càng thêm luống cuống.



Không chỉ trên điện cãi ỏm tỏi, dưới điện cũng không nhàn rỗi. Các đệ tử Diệu Thủ Môn cũng bất đồng quan điểm, bên nào cũng cho là mình phải. Vốn đã mang theo lửa giận trở về, bây giờ lại càng thêm dầu vào lửa, họ chưa nói được mấy câu đã muốn rống cổ họng gào lên.



Ồn ào chói lói, một Diệu Thủ Môn yên tĩnh ngày thường giờ đây đã ầm ã tới mức sắp lật trời. Vân Nhàn không biết hiện Lê Chưởng môn đang nghĩ gì, chỉ thấy đầu mình bắt đầu đau, nhất là Túc Trì còn nói bên tai nàng: “Có người đang nói chuyện bên tai ta.”



Vân Nhàn: “Ai? Lại là giọng nữ đó? Đã nói gì rồi?”



“Ừ.” Túc Trì nói, “Nàng ta nói ‘thằng nhóc, mau thả ta ra’.”



Vân Nhàn: “...”



Hy vọng là nàng không nghĩ quá nhiều. Tuy nhiên nếu vậy, nàng nhớ vị Kiếm Tiên nọ – người duy nhất phi thăng trong bốn giới lúc trước, đồng thời là chủ nhân trước của Túc Trì – là nữ theo như lời đồn đại.



Đang suy nghĩ, bên cạnh thoang thoảng mùi trúc thơm ngát, Tiết Linh Tú không nói lời nào đã đứng bên cạnh mọi người.



Vân Nhàn thấy vết thương dài hẹp trên tay phải hắn đã khép lại nhưng vẫn còn dấu vết, trông như vết thương mới. Nàng bèn hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”



“Vạn Năm Lão Nhị vừa rồi đấy.” Tiết Linh Tú thản nhiên nói, “Ta lo hắn tự sát, kết quả hắn lại chạy đi dùng Bột Thành Tiên, còn nện ta bằng lọ thuốc, chửi mẹ hắn mẹ ta um sùm, nói không cần ta quan tâm.”



Tình tiết quen thuộc, Kỳ Chấp Nghiệp lập tức căng thẳng, hiếm khi quan tâm: “Ngươi không sao chứ?”



“Ta có sao đâu? Ta đâu phải con lừa trọc.” Tiết Linh Tú thốt lên những lời tựa cơn gió lạnh thổi qua, “Đúng là chó cắn Lã Động Tân không biết lòng người tốt*. Ban đầu ta còn nghĩ hắn đủ thảm rồi, thôi, bị chửi hai câu cũng có sao. Nhưng đi được nửa đường, ta càng nghĩ càng tức bèn vòng lại đánh hắn một trận. Bây giờ tâm trạng ta tốt lắm, đừng lo lắng.”



*Lã Động Tân (một trong tám vị Tiên huyền thoại) có người bạn tốt tên là Cẩu Diễu trước khi thành tiên. Họ từng có những hiểu lầm và rồi mọi chuyện sáng tỏ, tình bạn của họ càng thêm thân thiết; cũng vì vậy mà lưu truyền câu nói: “Cẩu Diễu Lã Động Tân, bất thức hảo nhân tâm”, tạm hiểu là: Cẩu Diễu và Lã Động Tân, cả hai đều không biết (hiểu nhầm) lòng tốt của người kia. Bởi vì “Cẩu Diễu” (苟杳) đồng âm với “cẩu giảo” (狗咬) nghĩa là “chó cắn”, nên mới bị đọc chệch ra thành “Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt” và được người đời sử dụng phổ biến.



Cả bọn: “...” Vậy nên đây là lý do hắn đến muộn.



Xác thật. Nói chiêu này có tác dụng với đệ tử Phật Môn thì đúng là có tác dụng, song phải xem đối tượng nữa. Ai cũng biết Tiết Linh Tú vốn nhỏ nhen, còn chơi trò này có khác nào muốn ăn đòn đâu.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn đang nói chuyện, bên dưới cãi nhau càng lúc càng dữ dội, thậm chí có người bắt đầu xô đẩy nhẹ. Lòng quân rối loạn, quá táo bạo và đều đang chờ người quyết định cuối cùng gõ búa giải quyết. Cuối cùng, Lê Kiến Nghiệp – người một mực bặt thinh – đã lên tiếng: “Yên lặng.”



Cả đại điện rộng lớn chỉ còn lại tiếng hít thở tức thì.



Lê Phái nói: “Chưởng môn...”



“Bây giờ không dứt khoát, sau này không thể dứt khoát.” Lê Bá Đồ khoanh tay nói, “Chưởng môn, tỷ tự xem đi.”



Lê Kiến Nghiệp chẳng nói chẳng rằng, hồi lâu sau, nàng ta chỉ thở dài một tiếng nặng nề.



Khó hiểu được ý nghĩa.



“Từ ngày mai, tất cả đệ tử Diệu Thủ Môn rút về tông môn, củng cố trận pháp tông môn, triệu tập các vị trưởng lão trở về; trừ nhân viên nán lại canh chừng y quán cần thiết, những người khác không ra khỏi tông môn. Hoàn thành trong vòng ba ngày.”



Đệ tử quản sự nói: “Vâng!”



Lê Phái ngạc nhiên thốt lên: “Chưởng môn?!”



“Ta là chưởng môn Diệu Thủ Môn, không dám quên tổ huấn. Trong lúc khó cả đôi đường, nhất định phải ưu tiên bảo vệ người trong môn phái của ta.”



Lê Kiến Nghiệp lạnh lùng bảo: “Ban bố lệnh cấm cuối cùng. Cho họ một ngày, nếu tin tưởng Diệu Thủ Môn ta thì hãy đến tông môn ta, ta sẽ tạm thời bố trí ổn thoả cho họ. Từ ngày mai trở đi, ai đã từng dùng Bột Thành Tiên, sẽ không chỉ bị cấm vào thương hội mà còn cấm bước chân vào Diệu Thủ Môn vĩnh viễn; từ nay về sau, tất cả y quán dưới trướng tuyệt đối không chữa trị bất kỳ bệnh gì cho họ. Nếu có đệ tử dưới trướng vi phạm lệnh cấm, phá vỡ lệnh cấm vì ai, vẫn sẽ bị đuổi khỏi tông môn!”



“Chuyện trơ mắt nhìn người chết không có môn phái nào giỏi hơn Y tu. Biết sai còn cố phạm phải, vậy thì họ sẽ có chính kết cục này.”



Cấm giao thương cấm chữa trị, cắt đứt quan hệ, lạnh lùng cứng rắn như sắt, không có bất kỳ đường lùi.



Mọi người bặt thinh không nói.



Chỉ có Lê Phái vẫn không đành lòng mà rằng: “Vẫn sẽ có hy sinh...”



Lê Kiến Nghiệp không tỏ rõ ý kiến: “Đây là sự hy sinh cần thiết.”



Muốn nghiên cứu ra giải dược hóa giải Bột Thành Tiên là khó như lên trời. Nhưng nếu chỉ là phân biệt ai đã từng dùng Bột Thành Tiên, nó lại dễ như trở bàn tay đối với nàng ta. Khó và dễ tựa như cứu người giết người, chỉ là chuyện trong nháy mắt.



Sấm sét nổi lên, một tia chớp trắng xẹt qua bầu trời, tiếng sấm rền ầm ầm vang dội.



Tuy không nhìn thấy gì, song Lê Nguyện vẫn cố gắng mở to hai mắt như thể nhìn thấy được những hạt mưa trắng xóa như lưỡi dao, đâm xuống đất trong chốc lát.



Con bé vươn tay nghĩ, mưa bão sắp đến rồi.



Hiềm một nỗi, kỳ đánh giá nhập môn năm nay phải làm sao đây?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Lệnh cấm vừa ban ra, chỉ cần là người không có vấn đề về đầu óc đều biết lần này Diệu Thủ Môn đã quyết tâm.



Phải biết, trước đây cho dù vào thời kỳ dịch bệnh hoành hành toàn thành, lệnh cấm do Diệu Thủ Môn ban bố chưa từng dùng những từ ngữ cứng rắn như vậy. “Cấm”, “Tuyệt đối không”, “Tự gánh chịu hậu quả”, người Nam Thành vốn chú trọng văn chương, làm sao không hiểu ý tứ này?



Khốn nỗi lệnh cấm vừa ban ra, những thương hội y quán khác liên hợp lại cũng học theo, gần như muốn nhảy lên sàn đấu đánh nhau với Diệu Thủ Môn. Diệu Thủ Môn cấm giao thương, các thương hội khác hoan nghênh; cấm chữa trị, tuy các y quán khác nhỏ nhưng cũng không phải không thể chữa.



Hai cực đối đầu, sẽ có chuyện lớn xảy ra.



Trước đây có kha khá người được Diệu Thủ Môn cứu giúp, khứu giác nhạy bén lắm, nên họ đã có đường lối dắt díu cả nhà đến Diệu Thủ Môn từ lâu. May mà Diệu Thủ Môn chiếm diện tích cực rộng, thêm vài người ở cũng không ảnh hưởng chi.



Vân Nhàn nhìn đám người bát nháo bên ngoài thành, sắc mặt khó hiểu.



Kiều Linh San lại mắc chứng dễ căng thẳng trước khi có chuyện lớn, đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi Vân Nhàn: “Bây giờ chúng ta nên làm gì?”



“Làm rau trộn.” Vân Nhàn đáp, “Đành phải chờ... Nhưng trước đó, ta phải bắt được thế lực đã nghiên cứu ra loại đan dược kia.”



Phong Diệp ôm đàn đứng một bên, hốt nhiên than thở: “Vân Nhàn, ngươi có phát hiện ra không, sao cứ như chúng ta đến đâu thì ở đó có chuyện lớn xảy ra.”



“...” Làm như là học sinh tử thần tên Conan vậy, Vân Nhàn nghiêm túc ngăn cản, “Quan hệ nhân quả ngược rồi! Đâu ra chuyện chúng ta đến đâu thì ở đó có chuyện lớn xảy ra, thế này không phải là đã xảy ra rồi chúng ta mới chạy đến ư?”



Kỳ Chấp Nghiệp hiếm khi nói tiếng người: “Tức Mặc Xu nói đúng. Tình huống hiện tại cần án binh bất động mới đúng.”



“Đúng.” Vân Nhàn, “Điểm này Kỳ huynh tương đối có kinh nghiệm.”



Kỳ Chấp Nghiệp tức giận gõ đầu nàng. Bốp một tiếng, rất vang.



Thật ra người duy nhất cần lo lắng chỉ có Tiết Linh Tú. Gần đây luôn không thấy bóng dáng hắn



Đối với Tiết huynh này, Vân Nhàn không dám nói là hiểu rõ tột cùng, song vẫn có chỗ hiểu một hai. Hắn chỉ làm được bề ngoài của tổ huấn của Diệu Thủ Môn. Chữa bệnh nhất định phải thu tiền, hắn có làm đấy, mỗi tội nguyên tắc này có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.



Trước đây Vân Nhàn từng nghe người ta nói, dù những điều cần chú ý của một nơi có kỳ lạ đến đâu thì tốt nhất vẫn nên tuân thủ, bởi lẽ sau mỗi một điều, tuyệt đối đều có bài học xương máu... Sao tổ huấn của Diệu Thủ Môn lại không như thế được?



Túc Trì xuất hiện ở cửa, kêu: “Vân Nhàn.”



Vân Nhàn nhảy xuống từ trên bụng Giang Sơn, đeo Thái Bình ở góc tường lên lưng, không hỏi không nói đã kêu: “Đi thôi.”



Hai sư huynh muội “vèo” một tiếng đã biến mất.



Trong phòng im lặng một thoáng.



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Bọn họ đi làm gì vậy?”



Phong Diệp hoang mang: “Không biết nữa.”



Bên ngoài tông môn lại là một cảnh tượng vui vẻ, Vân Nhàn nhìn sang, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều tràn ngập không khí vui mừng.



Bấy giờ cùng lắm chỉ mới qua nửa tháng, trong Nam Thành cứ như được tua nhanh gấp 800 lần, ngày ngày đều có tin tốt mới, lúc nào cũng có người chạy bôn ba báo tin:



“Đường phân chia phía Bắc Nam Thành đã được vẽ lại! Chúng ta lại tiến thêm một phần!”



“Căn cơ đệ tử Quỳ Hoa Môn tăng lên! Nam Giới chúng ta thiếu võ lực đã lâu, nhất định giành quán quân tại Đại Chiến Tứ Phương kỳ sau!”



“Thắng! Thắng! Lại thắng rồi!!”



Vân Nhàn chỉ đi ngang qua, không dằn lòng được buông lời: “Quán quân? Tới Đông Giới còn giành được Quán quân cơ mà, lo lắng cái gì.”



Túc Trì: “.”



Một bác gái mở cửa, hắt ra ngoài một xô nước, bực bội dấm dẳng: “Bị bệnh à!! Cứ la hét bên ngoài suốt ngày, ai quan tâm mấy chuyện vớ vẩn của các ngươi chứ?!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nhà đối diện cũng mở cửa, cãi lại: “Ta thích nghe thì sao? Ngươi không thích nghe thì bịt tai lại!”



Sắc mặt người này đỏ bừng kỳ lạ, trông phù phiếm tột cùng.



Thực tế, chẳng có nhiều tin vui, cũng không có gì vui vẻ tới mức ấy. Chẳng qua đa số mọi người muốn nghe tin tức này nhằm muốn tự an ủi bản thân, hòng ổn định tâm trạng bất an vì hành động đóng cửa lặng tiếng của Diệu Thủ Môn.



Vân Nhàn đã chạy ra ngoài mười mấy dặm, mới nhớ ra phải hỏi: “Đại sư huynh, huynh gọi ta ra vì tìm được người nghiên cứu ra đan dược, hay là muốn dẫn ta đi đâu?”



Túc Trì trả lời: “Cả hai.”



Chả là không cần phải đi tìm, nghĩ thôi đã đủ biết, hiện tại Chưởng môn Linh Hư Môn đã biến thành món đặc sản, vậy nên ngoài thương nhân Nho giáo họ Dương cầm đầu nhóm người kia đủ sức cấu kết với ma làm ra những thứ này thì còn ai vào đây. Luôn muốn nắm giữ đường thủy, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng cho mình từ trước, gã sẽ chạy trốn ngay khỏi Nam Thành sau khi kiếm được mớ linh thạch mất hết tính người này, rồi ném lại đống hỗn độn cho Diệu Thủ Môn xử lý, ung dung tự tại.



“Quả nhiên là gã.” Vân Nhàn nói, “Gã thế nào rồi?”



Túc Trì: “Lúc ta tìm được bọn chúng, chúng đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy trốn.”



Đã chuẩn bị chạy trốn, vậy xem chừng là chuyện của mấy ngày nay. Vân Nhàn hỏi, “Bọn chúng? Sau đó thì sao?”



“...” Túc Trì do dự một thoáng: “Muội muốn xem?”



Vân Nhàn: “Không. Không cần đâu. Ta biết rồi. Đại sư huynh, thật sự vất vả cho huynh.”



Nghe giọng điệu này, đại khái họ đã biến thành đặc sản Nam Thành phiên bản hộp quà tặng. Vẫn không nên xem thì hơn.



Túc Trì dẫn nàng đến một nơi cực kỳ hẻo lánh, núi non trùng điệp, hoang vu không bóng người. Vân Nhàn đi theo mãi, đi đến một sơn động trông vô cùng hoang dã tự nhiên, dường như chưa từng có người khai phá, muốn vào phải cúi đầu khom lưng.



Tuy nhiên sau lối đi hẹp lại là một thế giới khác.



Giữa sơn động lại là một bệ đá chớ hề bị hư hại, xung quanh bụi đất mù mịt, nó lại sáng bóng như mới.



Vân Nhàn: “Đây là đâu vậy?”



Túc Trì: “Nơi ta lên cấp.”



Vân Nhàn bắt đầu tìm kiếm xem chàng đã cắm mình vào đâu. Rất tiếc, không tìm thấy.



Túc Trì bước lên, lục lọi trong đống đá lộn xộn, tìm ra một khối đá hình dạng kỳ lạ, đoạn đặt lên bệ đá.



“Người đó cứ nói với ta, ‘thằng nhóc thả ta ra’’, suốt ngày cứ vậy.” Túc Trì nói mà khuôn mặt lạnh nhạt hơi thay đổi, nghe chừng giọng nói này hết sức ồn ào, “Nhưng ta chưa từng làm việc này, hôm qua hốt nhiên ta nghĩ đến khi ấy mình dọn dẹp bệ đá đã quét hòn đá này xuống đất.”



Vân Nhàn nhìn kỹ, hòn đá này trông loáng thoáng có hình dáng của người cầm kiếm.



Lúc nhỏ nàng từng có chỗ không rõ. Đông Giới từng có một Kiếm Thần phi thăng, đây đích là tu sĩ duy nhất phi thăng của bốn giới... hay nói cách khác, là tu sĩ gần với phi thăng nhất. Suy cho cùng người này đã biến mất không thấy tăm hơi sau khi độ kiếp, nào ai hay rốt cuộc nàng ta đã phi thăng, bỏ mình, hay đã luân hồi. Nhưng cớ gì ba giới còn lại đều có tổ sư được thờ phụng và tôn thờ riêng, thì ngược lại Kiếm Thần – một người đứng đầu tứ hải bát hoang – lại hiếm khi được nhắc đến?



Về sau mới nghe Tiêu Vu nói chút nguyên do trong đó.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tốt xấu gì tổ sư các phái khác có vài câu chuyện phấn đấu cũng như kinh nghiệm mạo hiểm được lưu truyền khiến người ta ngưỡng mộ. Tuy không biết tính cách bản thân như thế nào, song ít nhất trong những câu chuyện truyền miệng, họ đều có chỗ tài ba. Còn về Kiếm Thần, thứ nhất, có bái lạy nàng ta cũng vô dụng. Không ai muốn một thiên tài tuyệt thế 8 tuổi Kim Đan 15 tuổi Xuất Khiếu dạy mình kinh nghiệm tu luyện, ngoài thấy tức chết ra sẽ chẳng được gì. Thứ hai, vô số tổ sư tự mình xác nhận trong ghi chép rằng người này mang tính cách cực kỳ ngang bướng, suốt ngày trêu mèo ghẹo chó, không thích đọc sách không làm việc đàng hoàng, còn đặc biệt thích trêu chọc người khác. Nàng ta từng để Đao Thánh đợi mình quyết chiến trên đỉnh núi 10 ngày 10 đêm, kết quả bản thân nàng ta lại chạy đi ngắm hoa, hoàn toàn quên mất chuyện này.



Ngắm hoa quý gì đó cũng thôi đi, lại đi ngắm hoa rau cải! Cái này thì có gì đáng ngắm chứ?!



Nhưng rốt cuộc chính người này đã cưỡi Chinh Chiến trấn áp Xi Vưu, phi thăng rồi không xuất đầu lộ diện nữa.



Ồ, còn cưỡi Chinh Chiến, cầm Túc Trì... Sao nghe kỳ lạ vậy ta.



Túc Trì dẫn nàng đến mỗi tội chẳng nói chẳng rằng, tiếp tục ngồi xuống tu luyện. Cách tu luyện của chàng chính là cắm Chước Nguyệt xuống đất.



Lần trước Vân Nhàn còn tưởng chàng biết mình là thanh kiếm, bây giờ xem ra hình như chàng không rõ. Thôi, biết hay không cũng không quan trọng, bây giờ điều quan trọng là...



“Kiếm Thần.” Vân Nhàn nói khẽ, “Là người đúng không?”



Giọng nói vừa dứt, gió nổi lên từ hư không, cuốn theo một trận bụi mù!



Tượng đá vẫn bất động.



Túc Trì đứng dậy, lặng lẽ lấy ra vài nén hương và lư hương nhỏ từ trong nhẫn trữ đồ.



“...” Quên mất Kiếm Thần đã chết không biết bao nhiêu năm, đoan chắc không thể nói chuyện như người thường. Vân Nhàn hơi lúng túng rồi nhận lấy: “Đại sư huynh, huynh mang theo lư hương làm gì? Nướng thịt hả??”



Túc Trì: “Bây giờ muội dùng đến nó rồi đấy.”



Vân Nhàn không phản bác được.



Chung quy vẫn là tổ sư của bổn phái, Vân Nhàn vẫn cung kính đốt hương; đường hoàng ra dáng có thừa. Khói lượn lờ bay lên, lúc thì tạo thành chữ “Đồ” trên không trung, lúc thì biến thành chữ “Đần”. Ban đầu Vân Nhàn cứ nhịn, xem xem nàng ta còn muốn biến hóa cái gì nữa, lần cuối cùng, làn khói biến thành chữ “Quá”.



Quá!



Nhìn bộ dạng này của nàng ta, chắc chỉ là một sợi tàn hồn bám vào thân kiếm bản mệnh, đã chẳng còn thân thể thật nữa rồi.



Có vài chuyện không cần nói ra, tội gì hỏi toẹt, lòng dạ biết rõ là được.



“Người đã đánh được chữ như vậy thì không thể nói thêm vài điều hữu ích à?” Vân Nhàn ghét nhất người khác nói nàng ngớ ngẩn, “Ví dụ như có cách nào đánh bại Xi Vưu không.”



“Có”.



Vân Nhàn: “Cách gì?”



“Mạnh!”



Vân Nhàn: “...”



Đúng là kiến thức nhảm nhí.



Vân Nhàn vẫn còn chút tôn kính dành cho tổ sư, nàng không nói móc, thay vào đó cất lời từ tốn: “Bắt đầu từ quyển “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” nọ, ta đã cảm thấy không đúng. Lần trước đến phòng Tức Mặc Xu, thoại bản của nàng ấy càng chứng minh suy nghĩ trong lòng ta.”



Tần suất chớp mắt của Túc Trì bất chợt tăng nhanh.



Hả?



Ngây thờ gì... Nóng bỏng gì?



“Ta có, nàng ấy có, vậy nhất định Trọng Trường Nghiêu cũng có, thậm chí số mệnh Đông Giới còn hội tụ vào người hắn. Ta còn phỏng đoán rốt cuộc bản của ai có trước ai có sau, hình như bản của ta là bản sau… Hắn là một quân cờ trong kế hoạch của Xi Vưu, một vật chứa, vốn nên bị y nuốt chửng, nhưng Trọng Trường Nghiêu đã thoát khỏi sự kiểm soát vì lý do nào đó. Xi Vưu phát hiện, y không tài nào trực tiếp nuốt chửng người này, đâm ra mới bất đắc dĩ đi đường vòng, muốn để Tức Mặc Xu gián tiếp khống chế.” Vân Nhàn nói, “Ta đoán thoại bản đó nào phải do ma làm ra, đương nhiên, cũng nào phải do bên người làm ra, càng giống như đến từ thế giới thứ ba. Thứ này là một món đồ bất thường vốn không nên xuất hiện ở bốn giới này.”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hương vẫn cháy thẳng.



Vân Nhàn nói: “Nhưng, bản chất thoại bản của ta và Tức Mặc Xu lại khác với bản của hắm.”



Thoại bản của nàng và Tức Mặc Xu cứ như đã được sửa đổi góc nhìn dựa trên thoại bản của Trọng Trường Nghiêu. Chỉ tiếc rằng thông tin chúng nắm giữ lại kém xa Trọng Trường Nghiêu. Trọng Trường Nghiêu phi thăng rồi thì sao? Kết cục là gì? Thế lực nào tiêu diệt Kiếm Các? Không phải đào hố không lấp mà là “người” sáng tác thoại bản này chắc gì đã biết. Nếu phải ví von, nó hệt như bạn đi thi muốn chép đáp án của bạn bàn bên, nhưng người ta cứ che che giấu giấu, bạn trần ai lắm mới có được một nửa đáp án hoặc thậm chí còn ít hơn, thành ra chi tiết ở giữa đành phải để trống, hoặc tự mình vắt óc bịa ra hòng lấp đầy.



“Ta còn tưởng rằng cho ta thoại bản này để ta tự cứu mình, thay đổi vận mệnh bị diệt môn của Kiếm Các. Bây giờ nghe ra, tầm nhìn của ta vẫn còn hạn hẹp.” Vân Nhàn ngẩng đầu nói, “Tại Đại Chiến Tứ Phương, ta kết bạn được với mấy người bạn tốt. Bắt đầu từ Đường Linh Quốc Đông Giới, nơi đó khiến ta hiểu được tình thế số mệnh bị thất thoát. Đến Tây Giới, chuyện Phật Đà Mặt Cười là lần đầu ta nhìn thấy âm mưu của Xi Vưu. Lại đến Bắc Giới, một nơi ta chính thức giao chiến lần đầu tiên. Cuối cùng đến Nam Giới, lúc này chân thân y ở đây, cơ hội ngàn năm một thuở.”



“Rốt cuộc người dẫn đường ta, dẫn đường chúng ta...” Vân Nhàn dừng lại, bình tĩnh chất vấn, “Là ngươi, hay là thứ gọi là ‘Thiên Đạo’?”



Thiên đạo luân hồi, nắm giữ sự cân bằng, số mệnh bốn giới hỗn loạn, nếu trời có linh cũng tuyệt không để chuyện này phát sinh.



Khó trách Vân Nhàn nghĩ nhiều, bởi vì loại trừ tất cả các lựa chọn, đáp án có vẻ hoang đường nhất vẫn là đáp án chính xác... Còn ai có thể làm được chuyện chép thoại bản của Trọng Trường Nghiêu một cách lén lút? Lại âm thầm thúc đẩy nhóm người bọn nàng đi đến ngày hôm nay?



Cây hương không động đậy, hồi lâu, mới chậm rãi nhả ra một chữ.



“Sau”.



Hết thảy tỏ tường.



Vân Nhàn: “...”



“Sư muội.” Túc Trì hỏi, “Muội cười cái gì vậy?”



Vân Nhàn xúc động đáp: “Sư huynh, lần này ta đã là một đứa con gái được trời chọn chân chính thật rồi. Huynh có biết điều này có nghĩa gì không? Bốn giới có khối người mà chỉ có mình ta thôi. Ngày thường ta mua vé số còn không trúng được 10 khối linh thạch đâu đấy!”



Túc Trì không hiểu nhưng Túc Trì không nói.



“Nói chuyện chính.” Hương sắp cháy hết, Vân Nhàn thay cây khác, lại đốt thêm cây nến, đoạn nói, “Tình thế hiện nay là Ma Giáo vẫn chưa nhập cuộc, chúng ta đành phải đợi đến ngày đó. Ta biết thiên cơ không thể tiết lộ, nhưng có thể giúp hỏi xem có đáp án gợi ý tham khảo nào không?”



Sợi khói hương lượn lờ, bất thình lình mưa gió biến đổi, trên phiến đá được khắc ra vài chữ rải rác.



“Thiên địa có quy tắc còn người là biến số.”



Nét chữ kỳ diệu này hoàn toàn khác với nét chữ do sợi khói hương tạo thành.



Vân Nhàn cụp mắt nhìn dòng chữ này, dường như đã hiểu ra điều gì đó: “Cảm ơn.”



Đã hỏi xong cũng nên đi rồi. Ánh sáng của tượng đá bắt đầu lúc ẩn lúc hiện, Vân Nhàn thấy Túc Trì sắp không nhịn được, vẫn khoanh chân ngồi xuống trước bệ đá một lần nữa.



“Hai câu hỏi cuối cùng.” Vân Nhàn bình tĩnh duỗi hai ngón tay ra, “Chỉ hai câu thôi.”



“Thứ nhất.” Vân Nhàn hỏi, “Có phải người cuối cùng đủ sức giải quyết chuyện này là ta không?”



Hương tạo thành: “Không”.



Vân Nhàn: “Hiểu rồi. Không phải ta thì không thể.”



Tượng đá: “?”



“Thứ hai.” Vân Nhàn tiếp tục trịnh trọng hỏi, “Trải qua chiến dịch này, có thể giết chết Xi Vưu không?”



Hương tạo thành: “Chẳng”.



Vân Nhàn: “Hiểu rồi. Chẳng phải chẳng thể!”



Tượng đá: “...”



Túc Trì bất đắc dĩ: “... Đừng nghịch, về thôi.”



Chàng còn chưa nói xong, tượng đá bắn ra một viên đá nhỏ kêu một tiếng vèo trước khi tắt ngúm, đá đánh trúng trán nàng, tiếng cực vang.



Vân Nhàn ngã xuống đất.



Túc Trì: “... Sư muội!!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu