Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Trầm tư thế thôi mà đã im lìm đến lúc mặt trời lặn.
Trong khoảng thời gian đó, không một ai đi quấy rầy hắn.
Vân Nhàn có ý định thu liệm thi thể vị tu sĩ tự do kia, chung quy không nên để hắn phơi thây nơi hoang dã. Hình như Cơ Dung Tuyết biết nàng đang nghĩ gì đã nói: “Để ta làm.”
Cũng đúng, suy cho cùng hiện tại đang ở địa phận của Rèn Thể Môn, nàng ấy gọi người tới sẽ thuận tiện hơn.
Kiều Linh San nghĩ tới nghĩ lui, lại gần thầm hỏi Vân Nhàn: “Rốt cuộc nên chọn ai?”
“Theo lý mà nói thì không một ai cả.” Vân Nhàn đáp, “Không cho một người nào.”
Ngay lúc này, Giang Lan Thôi đi tới với mặt mày nặng nề: “Ta không cho một ai.”
Vân Nhàn ngạc nhiên: “Không ngờ ngươi lại...” TruyenLau
“Để bọn họ đánh một trận đi.” Giang Lan Thôi nói, “Ai thắng cho người đó, tránh cho ở đây lôi kéo làm người ta phiền phát bực.”
TruyenLau
Vân Nhàn: “...”
Đây đúng là một lối tư duy mới mẻ. Xem ra Giang đạo hữu là kiểu người: sẽ lựa chọn chém chết 3 người khi có hai cái bánh ngọt cần dùng ba nhát dao chia cho 5 người. TruyenLau.com
“Ngươi giỏi.” Giang Lan Thôi, “Nhưng trên đời sẽ không xuất hiện chuyện trùng hợp như vậy, đâm ra, tiền đề không thành lập.”
“Sao lại không có chuyện trùng hợp như vậy?” Vân Nhàn cười ngây ngô, “Trên đời sự gì cũng có, trước kia ta còn tưởng cả đời cũng không gặp được người nhân đức dám ăn cứt, không phải giờ đã gặp rồi đấy thôi.”
Giang Lan Thôi gào thét: “Ta đã nói là ta không dám!!!”
Thôi được, từ đầu hắn đã muốn đến Rèn Thể Môn. Hiện tại có người bằng lòng giúp hắn tránh phiền não khi trà trộn vào, rốt cuộc hắn vẫn được vui vẻ nhàn hạ, không thiệt thòi chi.
Hắn không nhắc lại chuyện muốn xuống thuyền, Vân Nhàn cũng không trói hắn, tuy nhiên huyệt đạo trên người vẫn còn bị chặn đóng, muốn phá giải ít nhất vẫn tốn một ngày một đêm.
Cứ thế tạm thời chuyện vị tu sĩ tự do được đặt dấu chấm hết một cách không trọn vẹn. Cơ Dung Tuyết truyền tin cho Thiết Đản, bảo tiếp tới hắn chú ý xem trong tiệm cầm đồ có xuất hiện sách vở kỳ lạ nào không. Sách trên thân kẻ còn nửa cái mạng đã bị lấy đi sạch, nếu không bị Ma tu nào đó xử lý thu hồi thì người kia đích là kẻ cùng đường. Nói không chừng tìm kiếm dựa theo hướng này sẽ có thu hoạch.
Bệnh nghề nghiệp tái phát, Giang Lan Thôi vẫn muốn tìm hiểu tường tận hoàn cảnh rồi cầu thân với hết đám người ngay cả khi đang ở cái chỗ bé tí tẹo như bảo thuyền này.
“Ngươi chính là vị Y tu ở Nam Giới có tính cầu toàn kia? Tiết công tử phải không? Bây giờ nhìn cũng ổn đấy chứ, chứng sạch sẽ cũng không nghiêm trọng lắm. Kỳ quái, không phải nói thứ này không chữa được hả?”
“Ồ, ngươi là Cơ Dung Tuyết. Ta muốn tới giết ngươi, ta chắc chắn đã điều tra rồi. Con riêng của Cừu Mạc, gần đây ông ta vừa chết. Tiếc... thôi, chúc mừng. Ta có pháo, 100 ngàn tiếng, lấy ngươi 100 linh thạch, thế nào?”
“Kỳ Chấp Nghiệp? Phật tu có tóc cũng khá hiếm thấy. Nếu ngươi đi đêm không muốn bị cướp thì thay bộ cà sa sớm đi. Ban đêm đi ngang qua cửa phòng ta, ta có nhắm mắt cũng bị rọi cho chói lóa đến hừng đông.”
“Không phải còn một ma nữ nữa à? Đi đâu rồi?”
Hết chuyện để nói, khẩu nghiệp vô cùng. Cứ như vậy hắn lắc lư tới trước mặt Túc Trì, còn chưa mở miệng đã bị dạy dỗ.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì thấy ồn đã dùng ngay phù Cấm Nói. Từ đầu tu vi của chàng đã cao hơn Giang Lan Thôi, phù này vừa dán xuống, nếu không phải tự Túc Trì giải, ít nhất Giang Lan Thôi sẽ không nói được lời nào trong 3 ngày.
Tiết Linh Tú: “... Nếu ngươi có thứ tốt này, do đâu không dùng sớm hơn?”
Bình thường tổ ba người Kiếm Các cứ ríu rít một cái là ồn muốn chết, nếu hắn có phù Cấm Nói, chỉ e đã dán cho mỗi đứa một cái từ lâu!
Hắn nói lời này, Túc Trì liếc hắn một cái, không hiểu: “Trước kia không ồn, cần gì dùng phù.”
Tiết Linh Tú: “...”
Nói dối trắng trợn!!! Vậy mà bảo là không ồn?!!! Ồn tới nỗi người chết còn bị đánh thức đấy có được không hả?!!!
Chẳng lẽ dù Vân Nhàn có cắn móng chân mình cành cạch trước mặt Túc Trì, tên này vẫn đủ sức trưng khuôn mặt lạnh khen nàng ấy dồi dào sức khỏe, ngây thơ đáng yêu, muốn cắn thì cứ cắn nữa đi để bổ sung nguyên khí?
Mặt mày âm trầm, Giang Lan Thôi cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề, nào biết quà tặng của số phận đã được định giá rành rọt. Hắn đã khẩu nghiệp với người khác, sau này còn có chuyện khiến hắn cảm thấy càng bị sỉ nhục nhiều hơn.
Đúng, không sai.
Trong đội ngũ của Vân Nhàn này, vừa nói đến “trà trộn”, “ẩn nấp”, vậy dĩ nhiên tương ứng chính là...
Giả nữ.
Rất nhanh, bảo thuyền tiến vào khu vực sông băng, tốc độ rõ ràng lại tăng nhanh hẳn, cả bọn đã vào khu vực thuộc Rèn Thể Môn.
Tổng bộ Rèn Thể Môn nằm trên sông băng, ở tại vùng đất cực Bắc, quanh năm sương giá lạnh lẽo không tan, mưa tựa cơn gió từ đao, suýt nữa cạo đi một lớp da trên mặt người.
Gió mạnh thốc tới chính diện, Vân Nhàn vừa mở miệng đã bị gió lùa đầy miệng, hai má phồng lên như sắp bay mất, vẫn phải cố gắng nói: “Ù ù…Đại tiểu thư...Ù ù…Thảo nào Rèn Thể Môn rèn luyện thân thể cứng rắn thế... Không cứng rắn không được đâu...”
Cơ Dung Tuyết thấy nàng nói chuyện vất vả, khóe môi hơi nhếch lên mà rằng: “Đây là khu vực gió, tạm thời đừng nói chuyện.”
Lúc này Vân Nhàn mới phát hiện mọi người đều ngậm chặt miệng.
“Đại sư huynh, vậy không được.” Vân Nhàn lập tức nghiêm túc truyền âm, “Trong thời tiết khắc nghiệt còn luyện kiếm thì hiệu quả không cao, kiếm rất có thể sẽ tuột tay bay đi, làm bị thương người khác thì không tốt.”
Túc Trì: “Có gió ta sẽ chắn.”
Vân Nhàn khuyên bảo hết nước hết cái: “Đừng vậy chứ đại sư huynh. Gió là chuyện nhỏ, huynh xem trời âm u thế này, nhỡ đâu lát nữa có giông bão, kiếm chính là cột thu lôi, rất có thể chúng ta sẽ bị sét đánh!”
Túc Trì: “Có sấm sét cũng vậy.”
Vân Nhàn: “...”
Có lẽ chỉ khi nào tay nàng gãy mới thoát khỏi số phận này. Sư huynh, huynh hại muội khổ sở quá!
Đi qua khu vực gió chính là khu vực mưa. Nói là mưa, rành rọt còn kèm theo mưa đá, rơi lộp bộp trên đỉnh bảo thuyền, lúc mạnh nhất còn đủ sức nện pháp khí cho lõm.
Ở chốn này bốn bề hoang vắng đưa mắt không thấy một bóng người, nếu tự mình đến đây một mình sẽ cực dễ bị ảnh hưởng đến tâm cảnh.
“Nhẫn nại một chút.” Cơ Dung Tuyết đã quen, nói với cả bọn, “Qua thêm hai khu vực gió nữa là tới.”
Sau chót, vượt qua hai khu vực gió mưa, chút ánh nắng le lói trên sông băng càng trở nên quý giá, dù rằng nó chiếu vào người vẫn lạnh lẽo và chẳng mang theo chút ấm áp.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Rèn Thể Môn sừng sững ở đây, tường thành phòng ngực bằng huyền thiết trải dài bất tận. Trước cửa lớn có hai nhóm đệ tử Rèn Thể đang tuần tra, mắt sáng như sao, thân hình như cột trụ, nhất cử nhất động đều được huấn luyện bài bản. Ngay từ lúc Đại Chiến Tứ Phương đã thấy được, so với đệ tử môn phái, những người này càng giống binh sĩ một đội quân thép.
Hiện tại đúng lúc biến cố trong tông môn, việc phòng thủ càng thêm nghiêm ngặt, e rằng một con ruồi còn không bay lọt vào. Vân Nhàn chưa kịp thu hồi bảo thuyền thì trước mặt đã có một trận pháp chắn ngang đường cấm tiếp tục dấn bước. Nàng đành phải cất pháp khí, một đoàn người đi bộ, hoàn thành đoạn đường cuối cùng này để đến tông môn.
Tất cả khách đến đều phải tuân thủ quy tắc này, không ai ngoại lệ, kể cả Cơ Dung Tuyết.
“Đại tiểu thư.” Tiết Linh Tú thấy bầu không khí trong tông môn đờ đẫn lẫn trang phục của những người qua lại, đã bất chợt nghĩ đến điều gì, nhíu mày hỏi, “Lệnh tôn mới mất, ta không biết Rèn Thể Môn có truyền thống để tang hay không, tuy nhiên có phải nên thay một bộ áo bào khác chăng? Tránh bị người ta nói ra nói vào.”
Vẫn là hắn chu đáo. Cơ Dung Tuyết cúi đầu nhìn bộ áo bào đỏ đen của mình, gật đầu và thay sang một bộ màu trắng.
Nhưng tóc nàng ấy không búi lên, cứ để xõa, màu đỏ tươi nơi đuôi tóc cực kỳ nổi bật, trông đầy ý vui.
Cả bọn: “...”
Xem ra đại tiểu thư muốn bắn cây pháo 100 ngàn tiếng lắm, chẳng qua vị trí chưởng môn vẫn chưa vào tay thành thử nàng ấy vẫn phải cưỡng lại.
Đoạn đường cuối cùng, Cơ Dung Tuyết lại hỏi một lần nữa: “Vân Nhàn, ngươi thật sự muốn giúp ta? Nếu ngươi nói không, ta sẽ xoay đầu đưa ngươi trở về ngay bây giờ.”
Vân Nhàn nói: “Đến lúc nào rồi mà còn nói chuyện này. Đã đến, ít nhất cũng phải tham quan một chút rồi mới đuổi ta đi chứ!”
Cơ Dung Tuyết không đổi biểu cảm, bẵng hẳn đi một lát, mới thở dài nói: “... Được.”
Rèn Thể Môn độc chiếm một vùng cánh đồng tuyết có sông băng, kiến trúc bên trong không kém gì so với cả bọn tưởng tượng. Hoàn toàn chưa nhắc đến mỹ quan gì, toàn bộ mọi thứ đều theo phong cách cứng rắn, chắc chắn và bền bỉ. Nhìn từ xa, ngoài màu xám chính là màu đen, còn lại là màu trắng, mười dặm mênh mông không một màu sắc; còn được xây rất cao, che khuất cả bầu trời, trông ngột ngạt tột cùng.
Kiều Linh San thốt lên: “Cái lan can đó trông hơi giống nhà tù ở Liên Tọa.”
“Thật ra tính chất y như nhau.” Cơ Dung Tuyết lạnh đanh mà rằng, “Đệ tử Rèn Thể Môn không được tự ý xuống núi, hai tháng có thể về nhà một lần. Ngoài lần này ra, trừ phi có các lý do như người thân qua đời, bệnh nặng này nọ, bằng không sẽ không được ra ngoài.”
Vân Nhàn: “...”
Thật sự tích trữ binh lực đây này! Còn không cho người ta về nhà. Như vậy tuy kỷ luật nghiêm minh nhưng khó tránh khỏi thiếu chút tình người.
Không đúng, hình như một số trường bán trú cũng không kém thế này là bao.
Trong quần thể kiến trúc ngột ngạt, bên trái và bên phải đều có một tiểu lâu, trông khá lạc lõng.
Tiểu lâu bên trái trông chừng như sang trọng hơn, nếu không phải chưởng môn ở thì vẫn là phu nhân chưởng môn ở. Tiểu lâu bên phải nhìn cũng tạm được, chẳng qua khi so với bên trái, có thể thấy người thiết kế không mấy chuyên nhất.
Hình như có người đang luyện công trên cánh đồng tuyết, mơ hồ có ảo ảnh bạch hổ, uy áp rung trời!
Cơ Dung Tuyết không đổi sắc mặt tiếp tục cất bước về phía trước, nói: “Bên trái là của phu nhân của chưởng môn Nam Vinh Hồng. Bên phải là của mẹ của ta, Cơ Thượng.”
Hai người này lại còn sống cùng một tông môn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp mặt ngay! Hay nói cách khác, Cơ Thượng bị giam giữ ở đây, không được ra ngoài.
Không sống cùng nhau thì tốt xấu gì cũng xem như hòa hoãn. Đằng này sống chung một mái nhà, e rằng dù không muốn chọn phe phái, cuối cùng cũng sẽ bị cuốn theo dòng nước. Huống chi, Cơ Dung Tuyết rõ ràng là bên dễ bị bắt nạt nhất.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tuyết Sư...” Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày nhìn lên không trung, rồi xoay đầu lại, “Công pháp của ngươi khác với bọn họ?”
Rõ ràng đầu sư tử nhìn thấy trước đó có lông màu nâu nhạt.
“Chính xác có khác biệt.” Cơ Dung Tuyết trả lời, “Năm xưa mẹ ta lén sao chép công pháp của Chưởng môn, tưởng rằng có thể cho ta tu luyện bảo điển cao nhất của Rèn Thể Môn. Song Rèn Thể Môn luôn phải luôn quan sát trạng thái của mãnh thú, từ đó học tập và ứng dụng – Và chỉ có ở đây mới có sư tử tuyết, toàn thân trắng muốt, cao quý ngời ngời. Sư tử ta học là con sư tử bệnh tật chuyên nhảy qua vòng lửa ở gánh xiếc gần nhà, cũng chính là thứ mà bọn họ gọi là sư tử lông tạp.”
Khi nói về những quá khứ không mấy vẻ vang này, nét mặt nàng ấy bình tĩnh, dường như không lấy làm hổ thẹn.
Đâu rõ đã bị người ta lôi ra công kích chế giễu bao nhiêu lần vì một lỗi lầm không liên quan đến bản thân.
“Nói không để tâm, các ngươi cũng không tin.” Cơ Dung Tuyết thấy cả bọn im lặng lại cười, nói, “Nhưng hình như sư tử lông tạp leo lên đầu sư tử tuyết khiến bọn họ thêm phần điên tiết, coi như vẫn là một chuyện tốt.”
Cả bọn dấn bước về phía trước, cuối cùng đến trước cửa.
Cánh cửa bằng huyền thiết phải ngước nhìn mới thấy đỉnh, như thể sắp đổ sập bất cứ lúc nào. Lính canh hai bên cấp tốc ùa tới, Cơ Dung Tuyết truyền âm: “Ít nói lại, nói nhiều sai nhiều, cũng đừng khiêu khích.”
“Đây không phải là Cơ đại tiểu thư à?” Một tên thủ lĩnh lính canh mọc sừng tê giác trên mặt đi tới, giọng điệu không mấy chân thành kính trọng, “Mấy người phía sau là bạn bè? Gần đây đâu phải lúc để tham quan, sắp đến tang lễ rồi!”
Trừ khi đánh nhau, Cơ Dung Tuyết sẽ không để lộ đặc điểm trạng thái thú của mình ra ngoài. Song, hình như đám người này cho rằng đây là một cách hòng thể hiện rõ sức mạnh, cho nên cả bọn vừa nhìn đã thấy đủ loại người kỳ quái.
Trước mặt Vân Nhàn, một đệ tử mọc cái vòi voi siêu dài trên mặt và nó đang vất vả vung vẩy.
Sư tử tuyết đã đành, sao lại còn có cả voi nữa chứ? Chẳng lẽ Rèn Thể Môn nuôi cả một sở thú sau núi hay sao? Vân Nhàn không khỏi hiếu kỳ, ánh mắt len lén dò xét xung quanh. Khốn nỗi, nàng nhanh chóng bị tỷ tỷ voi kia bắt gặp.
Tỷ tỷ voi hừ một tiếng, nói với vẻ khó chịu: “Ngươi nhìn cái gì?”
Vân Nhàn theo bản năng đáp trả: “Nhìn ngươi thì làm sao?”
Tỷ tỷ voi nổi giận đùng đùng: “Ngươi muốn ăn đòn phải không?! Muốn ăn đòn thì nói thẳng!”
Cả bọn: “...”
Không phải đã nói là đừng khiêu khích à?!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.