Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Trong gió tuyết, từ phía xa vẫn vọng lại tiếng kèn trận địa, âm thanh bị tuyết trắng phủ kín rồi xé toạc đất trời một lần nữa, truyền đến tai người, nghe sao mà thê lương khó tả.
Hạ Chí Lâm còn chưa kịp phản ứng đã thấy sắc mặt Cơ Dung Tuyết bỗng nhiên căng thẳng, suy nghĩ hắn xoay chuyển, trong nháy mắt đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Lúc bấy giờ tại Đại Chiến Tứ Phương, cho dù Rèn Thể Môn luôn nắm rõ động tĩnh của Đao Tông cũng chỉ biết mơ hồ suy đoán những hành động mà bọn y có thể thực hiện. Nhưng thậm chí hành động của Liễu Thế còn giấu giếm được cả người của Đao Tông, vậy làm sao Tinh Diễn Tông biết được?
Trừ phi, Tinh Diễn Tông là người của “phe kia” từ đầu.
“Cơ Chưởng môn thông minh, đương nhiên hiểu ý ta.” Trọng Trường Nghiêu nói, “Về chuyện tế đàn, nếu không phải Đao Tông cố ý hợp tác, sao để Rèn Thể Môn tiếp quản dễ dàng đến thế?”
Đồng tử Cơ Dung Tuyết dừng lại trên mặt hắn, từng chút từng chút dò xét.
Khi nàng ấy nhìn người khác, đồng tử hơi co lại, so với vẻ lạnh lùng vô tình thường ngày càng thêm vài phần lạnh lẽo thấu xương. Trọng Trường Nghiêu bị nàng ấy nhìn xoáy, theo bản năng nuốt nước miếng một cái, vội dời tầm mắt ngay.
Cơ Dung Tuyết mở miệng: “Lời này do ngươi nói ra có vẻ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sắc mặt Trọng Trường Nghiêu biến đổi: “Ngươi...”
TruyenLau
Bất luận hiện tại Cơ Dung Tuyết mang thân phận chi, nhận thức của hắn vẫn dừng lại tại thời điểm Đại Chiến Tứ Phương, có lẽ đó là thời khắc huy hoàng nhất cuộc đời hắn cho đến nay. Chẳng qua thời thế thay đổi, hiện tại cùng lắm hắn chỉ là một môn khách dưới trướng Đao Tông, trong khi Cơ Dung Tuyết lại là chưởng môn đương nhiệm của Rèn Thể Môn. Đừng bảo là nói chuyện với hắn, cho dù hạ mình gặp hắn một lần đã là tấm lòng độ lượng của một vị chưởng môn.
Nay Cơ Dung Tuyết nói vậy, nhất thời chọc thủng chút tự tôn mỏng manh của hắn, nhưng bản thânđang ở Rèn Thể Môn, Trọng Trường Nghiêu còn làm được gì?
“...Là ta mạo phạm.” Dưới cái nhìn hờ hững, Trọng Trường Nghiêu khẽ cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi lại nói, “Có điều, theo những gì tại hạ thấy trong thời gian ngắn gặp gỡ với Tinh Diễn Tông, mấy trưởng lão đều không giống hạng người có mưu đồ. Còn có Diêu Tinh nữa, giả như hắn thật sự tham gia vào kế hoạch, cớ đâu lại phải đi nhắc nhở Vân Nhàn? Rốt cuộc là chủ động tham gia, hay là bị ép buộc, việc này vẫn còn cần phải xem xét lại.” TruyenLau
Với tư cách là người thừa kế đầu tiên của Tinh Diễn Tông, có lẽ Diêu Tinh sẽ là một chỗ đột phá.
“Diêu Tinh đến nhắc nhở chưa chắc đã có ý tốt. Với tính cách của Vân Nhàn, ngươi càng nói với nàng ấy nơi này nguy hiểm, thì nàng ấy lại càng muốn xông vào một lần.” Cơ Dung Tuyết nói, “Vả lại, là chủ động tham gia hay là bị ép buộc tham gia, thì có gì khác nhau ở thời điểm hiện tại?”
Ý của nàng ấy rất rành rọt, nếu thật sự như vậy thì dù là chủ động hay bị ép buộc, một khi muốn ngăn chặn, kết cục chỉ là một chữ chết.
Dứt khoát, sát phạt quyết đoán.
“...” Trọng Trường Nghiêu thốt lên với vẻ phức tạp, “Ngươi nghĩ vậy thật?”
Cơ Dung Tuyết liếc hắn một cái, không trả lời, thay vào đó còn vặc ngược: “Đao Tông mất tích mấy trưởng lão?”
Trọng Trường Nghiêu do dự một thoáng, Cơ Dung Tuyết nói tiếp: “Nếu không phải mất tích kha khá, Liễu Xương sẽ không vội vàng chạy đến liên minh với ta thế này. Không dám tự mình đến là sợ mình cũng bị nhắm vào từ đó trở thành mục tiêu, hay là ông ta muốn ở lại tông môn trấn giữ?”
“...Ba người. Đều tự dưng biến mất không dấu vết.” Trọng Trường Nghiêu đáp, “Rèn Thể Môn thì sao?”
“Chẳng có một ai.” Cơ Dung Tuyết cho hay, “Trước đó ta đã giết gần hết bọn họ, những người còn lại đều đang ở trong tông môn, không có cơ hội để ra ngoài.”
Bỗng Trọng Trường Nghiêu nhiên cảm thấy một trận táng đởm.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không thể động vào trận pháp này, động vào chỉ sẽ rút dây động rừng.” Cơ Dung Tuyết phất tay áo, kêu, “Ngươi cố ý đến đây, nói một tràng lớn như vậy, chắc không chỉ có mỗi mục đích này thôi đúng không. Hiện tại trong bảy môn phái lớn, nơi an toàn duy nhất chỉ có Kiếm Các, mà ta lại có quan hệ thân thiết với Vân Nhàn. Sao nào, bây giờ Đao Tông muốn bỏ qua chuyện cũ, cùng nhau chống địch, hay là muốn tìm một kẻ chịu chết thay hòng bảo toàn thực lực của mình?”
Trọng Trường Nghiêu vội la lên: “Bây giờ là lúc nào, sao ngươi còn chấp nhất chuyện này?”
“Lời này do ai nói ra cũng được, nhưng không nên thốt ra từ miệng người Đao Tông.” Cơ Dung Tuyết nhìn hắn, thần sắc lạnh hơn cả tuyết, “Một tông môn bội bạc, nay lại đến cầu xin sự tín nhiệm của người khác, không thấy buồn cười hay sao? Lời ngươi nói không đáng tin dù là một chữ.”
“Tiễn khách!”
“...”
Cánh cửa lớn huyền thiết chậm rãi đóng lại, bóng lưng Trọng Trường Nghiêu biến mất khỏi tầm mắt.
Cơ Dung Tuyết vẫn đứng tại chỗ, một bông tuyết cố tình lượn vòng qua mái hiên rồi tan chảy trên đuôi tóc đỏ rực của nàng ấy.
Thiết Đản ở phía sau nghe hồi lâu chẳng nói chẳng rằng, giờ mới không dằng lòng nổi đã thận trọng mở miệng: “Chưởng môn, mặc cho tên này không phải quân tử cũng là hạng tiểu nhân, nhưng những gì hắn nói cũng đâu hoàn toàn…”
Cơ Dung Tuyết: “Những gì hắn nói đều là thật.”
Suy nghĩ soạn sẵn trong đầu bị cắt ngang ngoài dự đoán, Thiết Đản ngẩn ra: “Cái gì? Vậy tại sao...”
“Trong vòng ba tháng ta đã mời chưởng môn các đại tông môn, Chưởng môn Tinh Diễn Tông chưa từng hồi đáp.” Cơ Dung Tuyết bày tỏ, “Quả thật không phân biệt được rốt cuộc là ai trong tông môn hợp tác với Ma Giáo, song việc đã đến nước này, e rằng ngay cả người kia cũng không tào nào giải được trận pháp này.”
Cung đã lên dây, tên đã rời khỏi, huống chi dù người đó muốn hối hận, Xi Vưu cũng tuyệt không cho y cơ hội này.
Thiết Đản rùng mình một cái, nhìn về phía biên giới xa xôi, nơi có trận pháp do Tinh Diễn Tông thiết lập trải rộng nửa Rèn Thể Môn. Tuy hắn không biết rốt cuộc trận pháp này có công hiệu ra sao, nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết là thứ khiến Đao Tông kiêng kị đến mức phải liên minh. Vậy một khi trận này khởi động, e rằng sẽ là cảnh sinh linh đồ thán.
Thứ đánh cược trong trận chiến này chính là sinh tử tồn vong.
Hắn dời ánh mắt khỏi phương xa, lại thấy trên mặt Cơ Dung Tuyết chớ hề mang có vẻ lo lắng, ngược lại khóe môi mang theo ý cười hời hợt. Hắn không khỏi mờ mịt hỏi: “Chưởng môn, tại sao ngài trông chừng như còn rất vui?”
Bên kia có thể sắp làm nổ tung cả bốn giới đấy! Bao gồm cả Rèn Thể Môn! Bao gồm cả Kiếm Các! Toàn bộ bốn giới đấy!!
Đôi mắt Cơ Dung Tuyết nhìn về phía ngàn dặm xa xôi, nàng cất lời: “Tự mình đi trên con đường bằng phẳng và cùng người khác vượt qua núi đao biển lửa, nếu là ngươi, ngươi chọn cái nào?”
Không đợi hắn trả lời, Cơ Dung Tuyết đã mỉm cười rạng rỡ: “Thật ra ba năm vẫn quá ngắn ngủi. Nếu thêm 20 năm nữa, ta có thể sầu lo đến mất ngủ, ngày ngày nghĩ cách cứu vớt mọi người khỏi cơn khốn cùng. Xin lỗi, có phải ta không nên cười?”
Ha, nhưng hiện tại bốn giới ra sao, nàng ấy không phải không lo lắng, mà là không lo lắng đến như vậy. Tệ nhất chỉ một cái chết, nàng ấy chỉ sợ cô độc, chưa từng hãi hùng cái chết. Sống hay chết đều không sao cả, muốn đến thì cứ đến đi!
Thiết Đản: “...”
Hắn không biết nói gì, chỉ nhìn sườn mặt Cơ Dung Tuyết và thầm nghĩ: Đại tiểu thư lại sư tử cười* nữa rồi... Thôi! Đừng nghĩ nữa! Cái trò chơi chữ đồng âm này chẳng buồn cười chút nào cả!!
*từ gốc là phì cười (失笑), từ phì (失- shī) đồng âm với từ sư (狮) tử
-
Vân Nhàn hoàn toàn không hay Trọng Trường Nghiêu bị bẽ mặt, chỉ hắt hơi một cái rõ to, uể oải nói: “Cho nên, sự tình chính là như con đã nói.”
Tiêu Vu và Vân Lang tiêu hóa một hồi, lại không biết nói gì cho phải, chỉ sầu lo thốt lên: “Nào ngờ nghèo cũng có cái tốt của nó. Trước đây Tinh Diễn Tông ra giá 500 ngàn linh thạch làm ta sợ quá xoay đầu bỏ chạy.”
Giỡn hả, 500 ngàn linh thạch có thể mua bao nhiêu thứ! Còn bày đặt trận pháp tụ linh gì nữa, tự lực cánh sinh đi!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhị Trưởng lão xui xẻo của Tinh Diễn Tông bị vứt nằm trên đại điện, chỉ có Kiều Linh San cho ông ta một đôi giày cỏ làm gối, cốt để tránh cho đầu không bị sàn nhà làm cho đông cứng.
Vân Lang thấy Vân Nhàn hắt hơi xong, lại ngáp một cái thật to, bèn ân cần hỏi: “Bé Nhàn, con không bị thương chứ?”
“Không có ạ.” Vân Nhàn trả lời, “Chỉ buồn ngủ thôi.”
Nhìn nàng mấy tháng nay liên tục chạy bôn ba như ngựa không dừng vó, vốn một ngày có thể ngủ 5 canh giờ thì nay đã gần 7 ngày nàng không chạm giường. Mặc cho tu sĩ không ngủ sẽ không chết, mỗi tội nàng thật sự buồn ngủ đến mức đầu muốn cắm xuống đất tới nơi.
Tiêu Vu lật Nhị Trưởng lão xui xẻo lại, thấy ông ta trừng to đôi mắt ra như cá chết, vẫn không nói một lời, bà bảo: “Thật sự không đúng. Đây đâu phải tính cách của ông ta, lần trước ta bắt ông ta về ép ông ta làm cho con rối, ông ta chỉ lẩm bẩm ngoài miệng đôi câu dù không vui. À đúng, ông ta còn chỉ ăn chay, không ăn thịt động vật. Tuy nói biết người biết mặt không biết lòng, nhưng sự tương phản này đã quá lớn đấy?”
Vân Nhàn cũng cảm thấy người này có chỗ không đúng.
Hơn nữa chuyện trưởng lão Tinh Diễn Tông dẫn đầu toán người đi giết người ta đã đủ lạ lùng. Dù là hợp tác, ông ta bày trận xong đã có thể thời đi, cần gì phải đứng ngây ra đó làm gì, để giám sát à? Đây đâu phải vấn đề giả vờ hay không, mà là đi ngược lại toàn bộ tiềm thức của một người. Chực như Phong Diệp ra trận sẽ luôn đứng ở vị trí cuối cùng theo bản năng vậy. Với năng lực cặn bã của Tinh Diễn Tông, chưa từng thấy đệ tử nào đứng ở phía trước, trừ khi là muốn chết hoặc đầu óc tự dưng có vấn đề.
Nhất là Nhị Trưởng lão này. Tiêu Vu có thể dễ dàng bắt ông ta cùng với xe ngựa đi, chẳng lẽ ông ta không rõ bản thân có bao nhiêu năng lực?
Lục Trưởng lão đứng đó, mỉa mai: “Thật là già mà không đứng đắn, dẫn người đến giết một đứa trẻ 19 tuổi!”
Kiều Linh San: “...”
Quan niệm về tuổi tác của cha nàng ấy luôn linh hoạt cực. Đối nội đích là “con đã bao lớn mà tới chuyện này còn không hiểu!”, đối ngoại đích là “nó mới chỉ một đứa trẻ 19 tuổi nó hiểu được gì!”, ứng phó linh hoạt, kiểu gì cũng có cái để nói.
Phong Diệp yếu ớt thốt lên: “Chẳng phải trước đây Diệu Thủ Môn cũng có người như vậy sao? Kiểm tra xem có phải bị ma chủng ký sinh không?”
Mọi người kinh ngạc: “Ngươi ở đây từ lúc nào?!”
Phong Diệp cuống lên: “Ta vẫn luôn ở đây mà!”
Đâu rõ cơn cớ gì một đệ tử Cầm Phường như gã có thể coi đại trận Kiếm Các như không có gì. Có lẽ vì gã toàn tâm toàn ý cho rằng mình là người của Kiếm Các, đâm ra đại trận cũng ngầm thừa nhận gã là đệ tử Kiếm Các, từ đó chả ngăn cản.
“Ta cảm thấy phần lớn là vậy rồi.” Vân Nhàn lấy ra gói quà tặng rọi ma được Tiết Linh Tú để lại từ nhẫn trữ đồ, chọc vào ngón tay Nhị Trưởng lão xui xẻo. Máu nhỏ lên vách đá, nàng lắc lắc, thốt lên: “Hai vạch. Vô phương cứu chữa, kéo đi chôn thôi.”
Mọi người: “...”
“Nói đùa, nói đùa mà.” Vân Nhàn nhìn ánh sáng đỏ tươi trên vách đá, thấy khó hiểu, “Xi Vưu muốn làm gì?”
Kiều Linh San trả lời ngắn gọn: “Muốn làm chuyện khốn nạn.”
Vân Nhàn giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thưởng: “Linh San, muội nói quá đúng!”
“Khụ.” Vân Lang chen lời, “Dù sao thì hãy giam ông ta vào phòng đá trước đi, biết đâu sau này còn có biện pháp. Không thể để ông ta tiếp tục làm hại người khác.”
Mặc dù cũng không làm hại nổi ai.
“Gần đây mấy trưởng lão ở bên ngoài của các môn các phái đã mất tích khá nhiều.” Tiêu Vu giao người cho thuộc hạ, trầm ngâm, “Hiện nay nghe chừng Kiếm Các đã được coi là nơi an toàn nhất. Nhưng đấy chỉ là tạm thời, một khi trận pháp đó mở ra, chỗ nào bốn giới cũng như nhau.”
“Ta cứ tò mò, rốt cuộc cái thứ gấp khúc đó là gấp khúc kiểu gì?” Vân Nhàn nhìn sang Tưởng Tinh Dao bên cạnh vẫn chưa lộ mặt, nói, “Gấp trái gấp phải, hay là gấp trên gấp dưới?”
Tưởng Tinh Dao: “Đều không phải. Việc này phải dùng đến một số kiến thức về thước trắc tinh, là như thế này...”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Gã nói một tràng, trên dưới Kiếm Các không có một ai nghe hiểu, chỉ hiểu rõ được mỗi một chỗ duy nhất chính là: Giả dụ trận pháp mở ra không cách gì né tránh, nơi duy nhất có thể trì hoãn đích là Chúng Thành tại trung tâm bốn giới.
Có điều, Chúng Thành chỉ lớn ngần ấy. Chứa được một tông môn thì được chứ chứa được một giới ư? Nếu tất cả mọi người đều chen chúc đến Chúng Thành, trận pháp còn chưa mở ra, ửa thành đã bị chen cho sập mất rồi.
“Hiện tại Xi Vưu chưa xuất hiện, nơi duy nhất để ra tay đích là Tinh Diễn Tông. Trước đó đã nói, Xi Vưu không đến Đông Giới, vậy chắc chắn y đã đi tìm Trọng Trường Nghiêu. Thây kệ trước sau trái phải như thế nào, nhất định không thể bỏ qua hắn. Mà hiện tại Trọng Trường Nghiêu vẫn còn ở Rèn Thể Môn Bắc Giới...” Vân Nhàn vừa nghĩ, lại cảm thấy đầu óc và toàn thân đều xót nhức, “Không phải chứ, lại phải tới Bắc Giới nữa!”
Mấy tháng nay, nàng từ Nam Giới chạy đến Đông Giới, hiện tại lại phải từ Đông Giới chạy đến Bắc Giới, chả khác nào con ruồi không đầu bay loạn xạ đâm lung tung, chớ hề được nghỉ ngơi một khắc, sắp phân biệt không rõ Đông Tây Nam Bắc nữa rồi.
Kiều Linh San: “Ta đi cùng tỷ.”
Phong Diệp: “Ta cũng vậy.”
“Không cần đâu.” Vân Nhàn liếc mắt nhìn Lục Trưởng lão, nói, “Các ngươi nán lại Đông Giới là tốt rồi.”
Kiều Linh San có ý muốn đi tuy nhiên Tiêu Vu cũng nói: “Linh San, con ở lại đi.”
Trước tình hình hiện tại, việc đi ở của một người đã thôi còn quyết định được gì. Nán lại Kiếm Các hay đi Bắc Giới, chả có gì khác biệt. Tuy nhiên sự tình đã đến nước này, giả như không cách gì đảo ngược xu thế suy tàn thì ít nhất vẫn nên ở bên cạnh người nhà, tránh để mình tiếc nuối về sau.
Rành rành, Vân Lang cũng nghĩ thế, mỗi tội nhìn Vân Nhàn đã bắt đầu thu dọn chút đồ đạc lặt vặt, ông thở dài một tiếng, quay sang Túc Trì vẫn luôn im lìm bên cạnh và nói dõng dạc: “Đồ nhi, ta không ở bên cạnh, bên ngoài nguy hiểm, con nhất định phải chăm sóc sư muội cho tốt... Ưm!! Nàng bịt miệng ta làm gì?!”
Thù mới hận cũ ùa về, Tiêu Vu nghiến răng: “Chàng im miệng đi! Chỉ có chàng là lắm lời!”
Vân Lang kêu oan: “Ta làm sao?!”
Túc Trì: “Con đã hiểu.”
-
Không ngơi nghỉ, Vân Nhàn lần nữa ngồi lên xe ngựa đi đến Bắc Giới. Hai tháng thoắt cái đã trôi qua, chớp mắt đã tới cuối hạ, khốn nỗi người bên cạnh ngày càng ít đi, chỉ còn lại một Túc Trì và nhân viên ngoài biên chế của Tinh Diễn Tông – Tưởng Tinh Dao.
Bánh xe lăn từng vòng, toa xe theo đó tiến về phía trước, Giang Sơn trong nhẫn thú đang ngủ gà ngủ gật. Uy lực của trận pháp kia cực mạnh, lúc đó nếu không phải Vân Nhàn cưỡi gấu, nếu nàng không đạp xuống một cú, ít nhất nàng đã bị thương nặng. Hên làm sao Giang Sơn da dày thịt béo mới không bị tổn thương đến gân cốt.
Dù vậy, đến Bắc Giới cũng phải mang gã đến cho Phương Phi trị liệu.
Vân Nhàn ôm kiếm, nhìn những chiếc lá xanh quen thuộc bên ngoài cửa sổ xe xòe ra đón ánh mặt trời rực rỡ, tựa như hoàn toàn không rõ mây đen đang bao phủ, đại nạn sắp ập đến. Nàng bất chợt bùi ngùi: “Thái Bình, hình như đây là con đường chúng ta tới Chúng Thành lúc trước.”
“Đang nói nhảm gì đó?” Thái Bình hiện lên, đáp, “Từ Đông Giới đến Bắc Giới phải đi qua Chúng Thành, dĩ nhiên đều phải đi con đường này.”
Vân Nhàn: “Lúc ấy ngươi vẫn là một con ngươi to xấu đau xấu đớn.”
Thái Bình: “...” Cũng không đến nỗi xấu xí chứ, lông mi của nó rất dài lại còn màu trắng. Chả phải Vân Nhàn nói người Trung Nguyên thích lông trắng à?
Vân Nhàn: “Ta cũng mới vào giang hồ, nào phải là đại hiệp danh tiếng lẫy lừng bốn giới như bây giờ.”
Thái Bình: “Được rồi. Ngươi có thể im miệng.”
“... Trực giác của ta mách bảo, “ Vân Nhàn không im miệng, còn cười cười, “Đây là nơi cần đến cuối cùng.”
Thây kệ tốt hay xấu, đều là kết cục sau chót.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nói làm ta sợ quá.” Thái Bình lẩm bẩm, “Ngươi không gọi Tiết Cầm Quạt và hòa thượng chết tiệt kia đến à?”
“Ta bị truy sát, dễ gì hai người bọn họ chỉ lo thân mình? Chắc là đang bận gì rồi. Còn đại tiểu thư nữa, không hiểu sao Trọng Trường Nghiêu đi tìm nàng ấy, liệu có bị nàng ấy chửi cho chết không nhỉ? Còn có...”
Ma thạch trên ngực Vân Nhàn vẫn đang phát sáng, chẳng qua nào hay nó đã không còn nóng lên nữa từ bao giờ.
Mặc dù biết đã vô dụng, nàng vẫn không nỡ vứt nó đi.
Nàng chỉ nói một câu “còn có”, Thái Bình đã hiểu rõ trong lòng: “Ma nữ đó... Đáng tiếc. Ta rất thích nàng ấy.”
Bên ngoài xe ngựa truyền tới tiếng chém giết lần nữa, Vân Nhàn ngồi ở chính giữa, vén rèm lên, vừa vặn nhìn thấy Túc Trì dùng chuôi kiếm chém vào gáy người nọ, khăn đen rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Ngũ Trưởng lão của Kiếm Các với ánh mắt vô hồn.
Đây đã là đợt người thứ ba họ gặp trên đường. Từ lúc ban đầu chấn động đến giờ đã ơ hờ, Vân Nhàn thầm nghĩ Linh San nói chuẩn ghê. Hành động này ngoài khốn nạn ra chẳng còn cách giải thích nào khác. Muốn nói với nàng điều gì? Các trưởng lão trong tông môn của ngươi nằm hết trong tay ta?
“Thật ra ta vẫn cứ thấy kỳ lạ đã chọn ta rồi, thì cớ đâu lại không cho ta một số may mắn hệt như Trọng Trường Nghiêu, ngược lại còn để ta đi khắp nơi cản trở hắn.” Vân Nhàn nói, “Với tu vi hiện tại, rất khó để ta làm việc cho nó.”
“Ngươi tưởng rằng tự dưng để tu vi của ngươi tăng cao là chuyện tốt?” Thái Bình khinh thường, “Khi ấy Xi Vưu ăn tim của thể chất thuần ác thì nay mới biến thành người ma như thế này. Ngươi muốn biến thành như vậy? Thiên đạo thuận theo quy luật, lấy đi của nơi nào sẽ phải trả lại ở nơi khác. Bây giờ không cưỡng ép nâng cao tu vi của ngươi là vì tương lai của ngươi sau này. Huống chi chả phải đã cho ngươi đồ rồi à?”
Vân Nhàn: “Đồ gì?”
Thái Bình ấp úng hồi lâu, rồi khụ khụ lên tiếng: “Để lại hết hai thanh kiếm cho ngươi, ngươi còn muốn thế nào nữa.”
Túc Trì bên ngoài xe ngựa giải quyết xong đám người nhanh tợn. Ném Ngũ Trưởng lão cho người phía sau, vạt áo dính máu, chàng dùng đầu ngón tay lau vết máu trên mặt, đoạn nhận thấy ánh mắt của Vân Nhàn bèn ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau rồi lại rời đi.
Vân Nhàn nói: “... Cũng đúng đấy.”
Bánh xe vẫn vang kẽo kẹt kẽo kẹt.
Tưởng Tinh Dao ngồi trên xe, nhìn thước trắc tinh trong lòng bàn tay, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh phía sau.
Chả là theo gã thấy việc lựa chọn độ tuổi này mới là vừa vặn.
Người độ tuổi này vừa mới trút bỏ chút ngây thơ không sợ trời không sợ đất, trên người còn chưa kịp chất chứa quá nhiều thứ, có thể nỗ lực nhặt lên, cũng có thể tùy ý bỏ đi, khó lòng dứt bỏ tình nghĩa.
Bên cạnh có tiếng động, mùi máu tươi truyền đến, Tưởng Tinh Dao nhíu mày, nói: “Sao ngươi không vào trong xe ngồi mà cứ phải ra ngoài này chen chúc làm gì?”
Túc Trì trả lời ngắn gọn: “Hôi.”
“Làm sư muội ngươi hôi thì không được, còn để ta hôi thì được à?!” Thì ra là ngồi ngoài cho bớt mùi, Tưởng Tinh Dao dở khóc dở cười. Hai người im lặng hồi lâu, gã vẫn không dằn xuống được tâm tư hóng chuyện, thế là bèn huých khuỷu tay mình vào Túc Trì và hỏi: “Này, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”
Túc Trì không hiểu: “Chuyện gì là chuyện gì?”
“Đừng giả vờ.” Tưởng Tinh Dao ho nhẹ một tiếng, “Ngươi nảy sinh tình cảm khi nào?”
Túc Trì: “Không hiểu ngươi đang nói gì.”
“Đã nói là đừng giả vờ nữa.” Tưởng Tinh Dao, “Ngươi còn không hiểu? Ta thấy ngươi hiểu rõ lắm mà.”
Cặp lông mày Túc Trì hơi nhíu lại.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
... Mấy ngày này, chàng vẫn luôn suy nghĩ vấn đề ấy. Từ khi chàng sinh ra ý thức đến nay, chàng đã không biến trở lại hình dạng kiếm. Đâu phải là chàng không tỏ tường bản thân mình là cái gì, chẳng qua là chàng cảm thấy điều đó không cần thiết.
“Sao không nói gì?” Tưởng Tinh Dao, “Ngươi đã làm gì trong khoảng thời gian xuống núi? Giang hồ đồn đại ngươi hành hiệp trượng nghĩa, trảm yêu trừ ma, có chuyện này không?”
Lúc đó gã nghe thấy thiếu điều đã phun hết thứ trong miệng ra. Với tính cách như khối băng của Túc Trì, hắn còn biết đi hành hiệp trượng nghĩa Không chọc cho người ta tức chết đã là may mắn lắm rồi.
“Ta không có.” Túc Trì cũng cảm thấy khó hiểu về chuyện này, “Ta chẳng làm gì cả, chỉ đi lang thang khắp nơi. Không biết tại sao lời đồn thành thế.”
Chẳng qua chàng đang bắt chước làm thế nào mới giống một con người hơn. Biểu cảm, hình thái, lời nói, chàng càng học càng thấy vô vị, vô vị đến mức chàng không rõ nguyên do mình phải làm như vậy.
Cho đến khi Vân Nhàn xuất hiện.
Tưởng Tinh Dao: “Ngươi đang ngẩn người à? Không ngờ ngươi còn biết ngẩn người?? Không đúng, ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta.”
Túc Trì nói: “Ta không biết.”
“... Không biết là sao? Ta đã sớm tính được ngươi sẽ có tình kiếp, nhưng kiểu gì ra cũng không tính ra được là cảnh xa tận chân trời gần ngay trước mắt...” Tưởng Tinh Dao nói, “Thôi, không biết cũng bình thường. Nhưng này, kiểu gì cũng phải có nguyên nhân kết quả chứ?”
Gã nói một tràng, vừa nhìn lại, Túc Trì đã ngẩn người lần nữa. Song, cái tên này lại ngẩn người một cách kín đáo cùng cực, nếu không chú ý kỹ thì hoàn toàn không thể nhìn ra.
Tưởng Tinh Dao vừa định tiếp tục nói thì nghe thấy Túc Trì bất chợt mở miệng: “... Ta có thể sinh ra vì nàng.”
Giọng nói trầm thấp, vang dội khí phách.
Tưởng Tinh Dao ngã ngửa ra khỏi khung xe.
Gã run rẩy bò lên, thậm chí Túc Trì còn chẳng có lấy một tí động tác giả vờ đỡ gã, có chăng chỉ lạnh lùng nhìn gã: “... Ta đợi ngươi hồi lâu, ngươi đột nhiên nói ra câu này? Rất đáng sợ đấy có biết không?! Đừng tưởng rằng thêm một chữ ‘có thể’ thì câu nói này sẽ không khủng bố nữa!”
Túc Trì không nói gì.
“Túc Trì, Túc huynh ơi, ngươi có thể cân nhắc tính hợp lý của câu mình nói không vậy. Trước đây không thấy ngươi... như vậy đâu! Tưởng Tinh Dao khuyên bảo hết nước hết cái, “Nếu ngươi nhỏ tuổi hơn Vân Nhàn, sinh muộn hơn vài năm mười năm, ngươi nói câu này chẳng có vấn đề gì. Sinh ra vì nàng vốn là chờ nàng rồi mới ra đời, trong khi ngươi còn lớn hơn người ta năm tuổi, thì đó là kiểu sinh ra vì nàng thế nào đây? Chuyện này cũng phải nói đến trước sau chứ!”
“Đừng gọi nàng ấy thế kia.” Túc Trì lạnh nhạt quay mặt sang một bên, “... Thôi. Ngươi không hiểu đâu.”
“??? Bây giờ ngươi nói ta không hiểu?! Ngươi hiểu đến mức nào??” Tưởng Tinh Dao suýt chút nữa bị tức đến lộn ruột, “Ngươi hiểu như vậy sao đến toa xe ngựa cũng không dám vào? Coi chừng ta kể hết tất cả những gì ngươi vừa nói cho Vân sư muội... Này, ngươi đỏ mặt cứt gì chứ!!”
“...”
“Đằng trước đang nhặng xị gì vậy?” Vân Nhàn ôm kiếm, trưng ra khuôn mặt khó hiểu, “Sao đại sư huynh không vào trong toa xe?”
Thái Bình thò con ngươi ra ngoài nghe lén hồi lâu, cảm thấy còn không bằng chả nghe thấy: “Túc Trì phiền quá, ngươi đừng cho hắn vào.”
Vân Nhàn: “Tự nhiên nói xấu đồng nghiệp sau lưng thế?”
Thái Bình tức đến mức hét lên: “Ai là đồng nghiệp của hắn!! Ai là đồng nghiệp của hắn!!! Ngươi có hắn thì đã bao lâu không dùng đến ta rồi?!”
“Luân phiên làm việc, cho ngươi nghỉ phép ngươi còn không hài lòng?” Vân Nhàn cuộn chăn lại, kêu, “Ngủ thôi.”
Mười ngày nữa sẽ đến Càn Khôn Thành.
Trạm dừng chân cuối cùng, trận chiến cuối cùng.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.