Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Giang Sơn hãy còn đang lăn lộn khóc lóc om sòm trên mảnh vườn rộng lớn, Tiêu Vu chống nạnh, thật sự không muốn chiều con yêu quái già này... Tuổi tác cộng lại còn lớn hơn cả ba người ở đây, thế mà giờ gã còn bày đặt làm nũng!
Vân Nhàn đứng sau lưng bà nói: “Mẹ, con đến rồi.”
“Đến rồi?” Tiêu Vu xoay người, lời còn chưa dứt, bà đã phát hiện biểu cảm trên mặt Vân Nhàn hết sức phức tạp.
TruyenLau
Nói là nhẹ nhõm thì cũng không nhẹ nhõm được bao nhiêu, tám phần may mắn, hai phần thất lạc, cứ thay đổi liên tục, trong mắt còn phát ra một luồng sáng kỳ dị. Hả? Thế này là sao?
Bà nghi hoặc nhìn sang Túc Trì bên cạnh Vân Nhàn. Túc Trì vẫn giữ vẻ bình thản như mọi ngày, không nhìn ra chút khác thường: “Sư nương.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặc cho bây giờ Tiêu Vu nhìn chàng bằng ánh mắt khá khắt khe, song vẫn không thể không thừa nhận dù nhìn chàng lớn lên từ nhỏ, đại đồ đệ của bà có dáng dấp quá đẹp. Trừ bỏ vẻ ngoài giả tạo, người thường sẽ đầu bù tóc rối hoặc mặt mày tái mét khi ốm đau bệnh tật, chỉ càng thêm khó coi. Duy chỉ có nó là một thân bạch y, đứng đó với sắc mặt còn trắng hơn cả y phục, vẫn rét lạnh tựa tuyết trên đỉnh núi, mang một thái độ uy nghi lẫm liệt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Năm đó phần lớn nguyên nhân bà chọn Vân Lang vẫn là vì Vân Lang tuấn tú quá đỗi khi còn trẻ, ít nhiều gì cũng khiến bà ‘thấy sắc là suy nghĩ xấu xa trỗi dậy’... Hai mẹ con được đúc ra từ một khuôn, nếu Vân Nhàn chấm Túc Trì thì cũng chẳng có gì lạ.
“Mau đi xử lý xong con yêu già này đi.” Tiêu Vu chuyển tầm mắt, đề nghị, “Giờ náo loạn đến mức người người tới hóng chuyện kia kìa, không biết thành ra cái dạng gì nữa.”
Quanh quất toàn là người của Diệu Thủ Môn nghe thấy tiếng động bèn đến hóng chuyện, kìa một mảng xanh xanh biên biếc. Tuy nhiên tố chất ai nấy đều rất cao, không một người xì xào bàn tán. Vân Nhàn đáp lời, thuần thục leo lên đài và gọi: “Giang Sơn.”
Giang Sơn quay lưng về phía nàng, chẳng nói chẳng rằng, bộ lông đen trắng mượt mà, nhìn như một cái bánh mochi khổng lồ.
Vân Nhàn kiên nhẫn gọi lại lần nữa: “Giang Sơn.”
Trên người Giang Sơn bốc lên hơi sương, có vẻ gã muốn hóa thành hình người để tranh cãi rõ ràng với Vân Nhàn. Nào ngờ Vân Nhàn lập tức đưa tay ngăn lại: “Đừng! Cứ giữ nguyên như vậy đi!”
Dạng thú thì nàng còn tràn đầy tình thương, chứ gã mà biến thành dạng người chỉ làm nàng thấy muốn đập quách cho một trận cho rồi!
Giang Sơn ngoan ngoãn dừng lại, đầy bụng oán trách: “Bây giờ ta mới phát hiện chính ngươi lừa ta đến Nam Giới. Ngươi hoàn toàn không thích ta, chẳng qua ngươi thấy ta có ích mà thôi! Nói cho Tiết Linh Tú xây cho ta cái vườn lớn, ta đợi mãi, cuối cùng vườn đã được xây xong, kết quả mấy ngày nữa lại phải về Bắc Giới là sao? Vậy ngươi nói cho ta biết, cái này mang về sao đây! Ta không về!!”
Mọi người không nhịn được trách thầm, tới giờ ngươi mới phát hiện ra à...
“Ấy chà, nói vậy đâu có đúng.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt, “Không phải là không muốn xây cho ngươi, mỗi tội trước đó tình thế cấp bách, chỗ nào cũng thiếu người, còn giờ chả phải vừa ổn định đã tức thì xây cho ngươi đấy ư? Ngay cả ta chẳng có đãi ngộ này đâu. Ngươi biết không, hình thú anh dũng của ngươi ngày hôm đó vang danh khắp Nam Thành, bây giờ ra ngoài không ai là không biết ngươi đâu đấy!”
“...” Khóe miệng Giang Sơn không nhịn được nhếch lên rồi lại nhanh chóng xẹp xuống, gã gây sự vô lý: “Muốn về Bắc Giới cũng được, ngươi làm cái này thành vật chuyển động, ta muốn cưỡi cái này về.”
Rành rành như thế là đang làm khó người ta. Diệu Thủ Môn tu y, đâu có tu trận pháp. Vật di chuyển càng lớn, sức mạnh cho trận pháp cần thiết càng khổng lồ, cái vườn này lớn gần bằng hai căn phòng, làm sao họ làm được?
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiêu Vu chưa từng dỗ dành người khác, nói kiểu nào gã vẫn khăng khăng giữ nguyên yêu cầu này không buông, họ bảo sau này đến Bắc Giới rồi xây lại cho gã cũng không được. Chung quy gã một mực không nghe lời.
Nào ngờ Vân Nhàn chuyển đề tài không chút do dự, nhân tiện thốt lên: “Thật ra, hiện tại chúng ta không làm là có lý do. Với hình thú trân quý hùng vĩ như ngươi, đương nhiên ngươi cần phải giữ kỹ vẻ thần bí, sao mặc sức cho người ta xem trên đường đi? Mất giá lắm! Huống chi nay lông của ngươi đã được chữa khỏi, đâu giống ngày xưa, đợi đến Bắc Giới lại để Lưu tiểu thư xây cho ngươi một cái nhà bằng gỗ lớn, bán vé vào cửa. Muốn xem ngươi phải trả tiền! Như vậy mới để người ta ngỡ ngàng!”
Lông mày Giang Sơn từ từ nhíu lại, gã bày tỏ: “Việc này... nói đúng đấy nhỉ. Nhưng mà mắc gì không xây ở Nam Giới?”
“Giang Sơn, ngươi phải xem xét hoàn cảnh chứ.” Vân Nhàn chân thành đáp, “Bây giờ đông đảo người ở Nam Thành còn chưa có nhà để ở, tâm trí đâu đến xem ngươi? Bắc Giới thì khác, ngươi nói đúng không?”
Giang Sơn im lặng: “...”
Vân Nhàn kêu: “Giang Sơn?”
Dưới cái nhìn của mọi người, rốt cuộc Giang Sơn khó khăn gật cái đầu to, đáp: “Được rồi. Lần này ngươi không được lừa ta nữa!”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, việc này coi như chấm dứt.
Đám người không khỏi bóp cổ tay.
Tiêu Vu đứng bên cạnh cảm thán: “Thật là phải có nó, hốt thuốc mới đúng bệnh.”
Túc Trì mím môi nhìn bóng lưng Vân Nhàn, hồi lâu chỉ lặng lẽ cất lời: “Muội ấy luôn biết cách dỗ dành người khác.”
Tiêu Vu: “...” Rõ ràng câu nói này không có gì khác thường, nhưng không biết cớ gì cứ có cái mùi chua ghen tị đấy, cay mũi ghê.
Khó từ chối được lòng nhiệt tình từ Lê Chưởng môn, cả bọn nán lại Nam Thành thêm 10 ngày nữa mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường.
Tiêu Vu và Minh Quang vốn vội vàng chạy đến, đương nhiên không có gì cần mang theo, chỉ có Phương Phi, gã mang theo kha khá y phục trang sức, hiếm khi muốn ăn diện một chút, kết quả chỉ toàn đánh nhau, nay quầng thâm mắt càng thêm nặng nề: “...”
Trong trận đại chiến lần trước, thật sự không tìm được một người nào không bị thương từ Chưởng môn đến Lê Nguyện, hiện chốn này đã là cảnh người bị thương nhẹ chăm sóc người bị thương nặng. Chỉ cần là người đủ sức đứng dậy đều lịu địu sạch, cả tông môn tràn ngập mùi thuốc nồng.
Thực chất Vân Nhàn cũng bị thương không nhẹ, tuy nhiên vẫn được xem như khá ổn trong đám người, ngoại trừ lúc nàng nói chuyện sẽ động đến vết thương, gây ra từng cơn đau nhói.
Đã đến lúc phải rời đi, Lê Kiến Nghiệp chọn một món đồ di chuyển bằng linh năng trong kho bảo vật của Diệu Thủ Môn, trông hệt một chiếc thuyền hoa mang phong cách Nam Giới. Thực chất nó có thể lướt cả trên nước lẫn trên bộ, trên đất thì biến thành một căn nhà di động chứa được vài người. Vân Nhàn đeo túi nhỏ lên lưng, cất Thái Bình vào, vừa ra khỏi tông môn đã thấy ngay một vật di chuyển thần kỳ thế này, khiến cả bàn tay không yên phận sờ tới lui cũng run rẩy. Nàng thốt lên: “Cái này, cái này...”
Nhà di động phiên bản Tu Chân Giới! Còn tận hai tầng!! Tầng trên cùng còn có một chỗ để lái, nhìn bao quát non nước, thật sự quá hợp ý Vân Nhàn.
“Đừng bận tâm.” Dường như Lê Phái đoán được nàng có lời muốn bộc bạch đã cười bảo, “Trong kho bảo vật của Diệu Thủ Môn còn nhiều lắm.”
Vân Nhàn trực tiếp bỏ qua khâu hỏi giá: “Ngại quá!”
Chỉ cần không biết giá, nàng nhận rồi sẽ an tâm hơn. Đây là trí tuệ để sinh tồn.
Kiều Linh San: “...” Chưa từng thấy tỷ ngại bao giờ.
Phong Diệp: “Đúng rồi.”
Kiều Linh San: “?!”
Thậm chí nàng ấy còn chưa thốt thành lời cơ mà! Phong Diệp cũng có thể “đúng rồi” được hả?!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mặc dầu bộn bề công việc, Lê Kiến Nghiệp vẫn dành thời gian tự mình đến tông môn tiễn đưa. Lê Nguyện cũng đến, phía sau còn mang theo một xe đủ loại pháp bảo linh dược lấp lánh ánh sáng thần kỳ. Lê Kiến Nghiệp bảo: “Chư vị đến Nam Thành còn chưa được tiếp đãi chu đáo, ngược lại chúng ta còn khiến các vị hao tâm tổn sức. Xin hãy nhận một chút tấm lòng nhỏ này.”
Tiêu Vu cứ nhìn nhẫn trữ đồ của đám nhỏ bị nhét đầy ắp, thầm nghĩ: Thảo nào con nhóc này chưa từng xin mình tiền. Xem kìa, đáng yêu thật.
“Sau này cũng làm phiền mọi người quan tâm Linh Tú.” Lê Kiến Nghiệp ho khan đôi tiếng, che ngực, nói từ tốn, “Các vị đều bị thương nặng chưa lành, cần phải tĩnh dưỡng cho tốt, lẽ ra không nên bôn ba trên đường lần nữa... Có điều ta cũng biết không thể ngăn cản được các vị. Bây giờ chính là lúc mọi người yếu ớt nhất, đừng thấy bề ngoài có vẻ chạy nhảy được rồi không chú ý. Tháng tư có tiết lạnh mùa xuân, gần đây người trong tông môn cảm mạo rất nhiều, tuy chỗ cầm lái kia thú vị nhưng tốt nhất vẫn là đừng để bị gió thốc đến. Mọi người hiểu chứ?”
Nghe chừng đây cũng là điều Tiết Linh Tú học được từ đại tỷ của mình. Bình thường nói chuyện rất bình thản nhưng khi đối xử với bệnh nhân lại dịu dàng khác thường. Vân Nhàn chỉ cảm thấy một trận gió xuân phất qua, gật đầu đáp: “Biết, biết rồi.”
Nam Thành hãy còn chưa được giải phong nhanh đến thế. Mặc sự việc xem ra đã kết thúc nhưng không thể lơ là, Lê Kiến Nghiệp mời hai đội cao thủ hộ tống mọi người ở ngoài thành, đưa thẳng họ đến Bắc Giới. Ngay cả một đoạn đường ngắn từ tông môn đến ngoài thành này cũng để cho Lê Phái đi theo, làm việc cực kỳ chu đáo.
Nàng ta đang dặn dò, Tiết Linh Tú lại cầm quạt xếp, hơi thất thần.
Vân Nhàn vừa liếc mắt dã nhìn ra bèn hỏi: “Tiết huynh, làm sao vậy?”
“Không có gì.” Tiết Linh Tú hoàn hồn, lấp liếm trả lời, “Đã mang đủ đồ đạc hết chưa?”
Giờ đây Vân Nhàn mới phát hiện người này thật là cố chấp, muốn hỏi hắn lời thật lòng cứ phải vòng vo tam quốc ít nhất ba lần. Nàng nói: “Đã mang đủ rồi. Vậy, rốt cuộc là làm sao?”
Tiết Linh Tú nhìn ra ngoài, cuối cùng chỉ hơi cụp mắt: “Nam Thành có rất nhiều đặc sản, các ngươi đến đây lại chỉ được ăn ở một quán mì hoành thánh... Thôi, bây giờ ngay cả cái quán hoành thánh đó cũng chẳng còn nữa rồi.”
Cả bọn nhìn nhau.
Thì ra là đang vướng lụy chuyện này! Cảm thấy mọi người lặn lội đường xa đến đây lại không được tiếp đãi chu đáo, thật đáng tiếc.
“Không sao đâu.” Vân Nhàn đĩnh đạc thốt lên, “Chuyện này có gì đâu!”
Tiết Linh Tú u ám hỏi vặn: “Ngươi còn thấy không có gì?”
“Đâu phải cả đời chỉ đến được một lần.” Vân Nhàn vỗ vai hắn, đề nghị, “Lần sau đến Nam Giới nữa cũng đâu có muộn!”
Tiết Linh Tú: “...”
Lời này dường như đã xoa dịu hắn, sắc mặt đã thôi còn ám tối.
Một lát sau, Đại sư Minh Quang vội vàng mang theo Kỳ Chấp Nghiệp chạy đến. Mấy ngày nay hai người họ đã quá mệt mỏi, mặt Kỳ Chấp Nghiệp lại nhọn thêm một vòng. Gã thấy sắc mặt Tiết Linh Tú không tốt và còn đứng đó không biết đang nghĩ gì, bèn muốn mở miệng... chắc chắn là sẽ không nói lời gì hay ho cho cam.
Tiết Linh Tú nghe tiếng đã nhìn về phía gã.
Kỳ Chấp Nghiệp vừa mở miệng đã nhìn thấy nét mặt hắn, dường như bỗng nghĩ đến điều gì, sắc mặt gã thay đổi một hồi, lại cố dằn lời xuống.
Dầu gã chẳng nói chẳng rằng, song chừng như cả bọn nhìn ra gã toan thốt lên điều chi.
Trước đây tên này khóc thảm thiết bực ấy, xem chừng tâm trạng không tốt, gã sẽ không nhiều lời nữa.
Chu đáo hết chỗ chê đấy nhỉ, sắc mặt Tiết Linh Tú vừa mới khá hơn lại tức thì sa sầm: “...”
“Đi thôi! Lên hết đi!” Vân Nhàn hô to, “Nhớ mang theo đồ của mình, đừng bỏ sót đấy!”
Chiếc thuyền hoa này đủ chỗ cho mười mấy người ngồi, phòng nhỏ lại có sáu bảy gian, ai nấy nối đuôi nhau bước vào, vừa khéo thấy được Diệu Thủ Môn bên dưới qua cửa sổ.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì vận chuyển linh lực, thuyền hoa chậm rãi khởi động. Trong tầm mắt họ, tông môn nguy nga kia dần dà xa khuất, mơ hồ thấy bóng dáng Thanh Hòa đứng ở cửa. Ngoài khóa trường mệnh, trên cổ cô bé còn có thêm một miếng ngọc bội với đường vân hình đôi cá. Cô bé nhướng cái đầu nhỏ nhắn về phía này và vẫy tay.
Cuối cùng cô bé vẫn nhận miếng ngọc bội đó.
Từng đóa hoa tươi đang được chất đống bên ngoài tường của Diệu Thủ Môn. Hoa baby, hoa lan tháng hai, được người dân Nam Thành tự chất đống lại với nhau dày đặc, tuy nhỏ bé nhưng nhìn lại hùng vĩ vô ngần.
Chợt Tiết Linh Tú nhớ tới lời tổ nãi nãi đã nói với mình khi còn nhỏ.
“Thầy thuốc không tự chữa bệnh được đâu A Tú. Có vài việc, phải trả giá con mới hiểu thấu.”
Hắn nhìn về phía xa, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“...”
Tuy nói đến nay Diệu Thủ Môn vẫn phong tỏa Nam Thành, ngặt nỗi muốn giấu kín chuyện lớn ngần ấy tuyệt không thể. Cả bọn vừa ra khỏi vòng phong tỏa đã thấy ngay vài phóng viên báo lá cải bị chặn ở bên ngoài đang nhìn chằm chằm với đôi mắt khao khát tri thức, vừa nhìn vừa viết lên giấy.
“Bây giờ nhìn thấy bọn họ, cứ thấy như đã qua một đời.” Vân Nhàn than thở, “Lần trước bị bịa đặt là khi... Khoan đã, để ta xem bọn họ đang viết gì?”
Đối với cái thứ gọi là thể diện này, có cũng chẳng kiếm ra linh thạch. Vân Nhàn muốn xem, bọn người kia vẫn đang tức tốc tranh thủ từng giây từng phút, thật là không có ý tứ muốn kiềm chế:
“Cẩu Cẩu Kiếm lại xuất hiện ở Nam Giới! Cô nàng đi đến đâu là xảy ra chuyện đến đó, liệu có ngăn cơn sóng dữ, xoay chuyển càn khôn một lần nữa!”
“Túc Trì ốm yếu, nghi ngờ tuổi thọ chẳng còn bao, trời ghen tỵ trước dung nhan, thảm ghê! Thảm! Thảm quá!”
“Tiết công tử tận tình làm chủ nhà, khi ra khỏi thành mang theo biểu cảm cực kém, chẳng lẽ nhón người này tựa châu chấu quá cảnh, khiến hắn bất mãn?”
“Kỳ Chấp Nghiệp tiếp xúc thân mật với Tam Chưởng môn Lê Phái! Nghi ngờ muốn ở rể Diệu Thủ Môn!!”
“Xé đi viết lại cho ta!” Kỳ Chấp Nghiệp sa sầm mặt mày thốt lên, “Tiếp xúc thân mật cái quái gì?! Lúc nhận đồ chỉ chạm vào ngón tay thôi!”
Đại sư Minh Quang yếu ớt bảo: “Thật là... quá hoang đường!”
Nếu để ý bọn họ viết gì, vậy thì coi như thua. Túc Trì chớ hề có chỗ bất mãn vì bị nguyền rủa chết sớm, thay vào đó vẫn thản nhiên cầm lái, đi về hướng đã chọn.
Hành trình mới bắt đầu chưa được bao lâu, Vân Nhàn đã ngồi không yên, không thể xuống dưới hóng gió, nàng leo ngay lên chỗ cầm lái mà rằng: “Đại sư huynh, để ta làm cho.”
“Không cần.” Túc Trì nói, “Chưởng môn nói bây giờ không nên bị cảm lạnh.”
Vân Nhàn: “Ôi chao! Toàn là tu sĩ, có thể xảy ra chuyện gì? Huynh lái lâu chừng ấy cũng mệt, cứ xuống dưới đổi cho ta đi.”
Túc Trì hơi nghiêng đầu: “Ta không thể ở đây cùng với muội sao?”
Vân Nhàn: “...”
Lại nữa! Huynh không có ý đó mà suốt ngày nói những lời này, đúng là làm người ta thấy phiền!
Túc Trì bị Vân Nhàn đẩy xuống với vẻ mặt đầy khó hiểu.
Vân Nhàn cầm lái một hồi mới rõ do đâu Lê Chưởng môn lại nói chỗ này thú vị. Thú vị phải biết, đứng cao nhìn được xa, phong cảnh Nam Giới phía xa biến đổi, chuyển động theo suy nghĩ, chưa kể cái này còn có thể uốn lượn đi thành hình con rắn. Điểm không hay duy nhất đích là gió lớn lắm, suýt nữa thổi bay cả quai hàm nàng.
Vân Nhàn chơi một lúc, Tiêu Vu gọi nàng ở phía dưới: “Bé Nhàn, ăn cơm thôi.”
“Cho con chơi thêm chút nữa!”
“...” Tiêu Vu đi lên cộp cộp, “Có gì hay mà chơi?”
Rất nhanh, người chơi ở trên đỉnh đã biến thành hai người.
Người đi gọi ăn cơm không thấy đâu, Tiết Linh Tú đi tới, chống nạnh gọi với ở phía dưới: “Ăn cơm thôi!”
Cúng cùng hai mẹ con đi xuống, đổi thành người khác chơi.
Chỉ trong một ngày, chỗ cầm lái đã đổi kha khá người, cả nhóm còn tưởng rằng dù mình bị thương nặng chưa lành nhưng vẫn khỏe như vâm, nào có hay Lê Kiến Nghiệp phải cố tình dặn dò như vậy chính vì biết chắc sẽ xảy ra chuyện. Nếu chỉ là cơn cảm mạo nhẹ, tội gì nàng ta phải nhiều lời?
Đúng như dự đoán, sáng hôm sau thức dậy, người đủ sức đứng vững chỉ còn Túc Trì.
Tất cả mọi người, kể cả Đại sư Minh Quang, đều bị cảm lạnh, năm người Vân, Tiết, Kỳ, Kiều, Phong nằm lệch vẹo trong căn phòng lớn nhất ở giữa, mặt ai nấy đều như màu đất.
Túc Trì hiếm khi lộ ra vẻ mặt bất lực như thế: “Đã nói muội không thể...”
Vân Nhàn cười hề hề với chàng, hiếm khi trông ngoan ngoãn có thừa.
“Thôi.” Túc Trì làm sao nỡ nói tiếp, đành thở dài, “Hầy.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.