Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 187: Trận gấp khúc

Quả nhiên trên đường đến Kiếm Các, Kỳ Chấp Nghiệp nhận được thư từ Đại sư Minh Quang.



Trung tâm Tây Giới cũng xuất hiện tế đàn rối tương tự, chỉ may mắn hơn khi nó được tín đồ Phật Môn vô tình phát hiện ra. Đám rối đó vẫn chưa được kích hoạt, bởi vì hình dạng chúng quá đáng sợ và bị cho là tà thần được thờ phụng, các tín đồ đã tức tốc báo cho Phật Môn. Hiện tại Phật Môn đã nhanh chóng phong tỏa tế đàn trước khi tin tức lan rộng.



Hiện tại bốn giới chỉ còn lại một giới, điều duy nhất cần lo lắng chính là rốt cuộc tế đàn ở Bắc Giới do môn phái nào nắm giữ - nếu là Rèn Thể Môn, vậy đương nhiên là tốt nhất, còn là Đao Tông thì sẽ phiền toái.



Tuy nhiên dù là môn phái nào phát hiện ra, phản ứng đầu tiên đoan chắc là phong tỏa tế đàn. Dẫu Đao Tông có ngu ngốc đến đâu vẫn không hành động thiếu suy nghĩ khi chưa rõ tình hình.



“Cứ để cho Tưởng Trưởng lão rời đi sao?” Kiều Linh San vẫn có chỗ khó hiểu, “Không đưa gã cùng về Kiếm Các?”



Vân Nhàn: “Chung quy cũng phải phái người canh giữ trước tế đàn. Ta đại khái biết trận pháp hoang phế mà gã nói là gì rồi. Có điều, muốn mở lại nó cũng nào phải chuyện trong chốc lát.” Nguồn copy từ TruyenLau.com



Cả bọn đi gấp là thế nhưng trước khi đi vẫn gặp mặt Anh Lạc một lần, bảo nàng ta đừng có dẫn người Kiếm Các đi góp vui ở cái tế đàn quỷ quái đó nữa. Các tu sĩ khác còn thử moi móc thứ gì đó từ bên trong, còn trên dưới cả Kiếm Các đều không có một mảy sức phản kháng trước những rối đó. Vào thời khắc mấu chốt, bảo toàn bản thân là trên hết.



Trên đường về Kiếm Các, họ càng đi càng thêm hoang vu. Mặc cho khu vực Kiếm Các vốn dĩ đã ít người qua lại, song giờ càng thêm vắng lặng. Trên đường, chỉ có nhóm người Vân Nhàn đang vội vã quay về, còn lại đều dắt díu nhau mang theo đồ đạc rời đi. Lướt qua nhau, Vân Nhàn thấy vẻ mặt họ ngập tràn sầu lo đã không khỏi cau mày. TruyenLau



“Xua đuổi đệ tử, xua đuổi bá tánh...” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Chẳng lẽ Tông chủ đã biết sự gì?”



Túc Trì cầm lái, trên mặt vẫn không chút gợn sóng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Tiết Linh Tú ở phía sau lật xem sách cổ, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ nặng nề, một lúc sau, hắn hốt nhiên đứng dậy và nói: “Ta phát hiện dường như suy đoán trước đây có điểm khác thường.”



Vân Nhàn ngậm bánh, thò đầu lại gần hỏi: “Chỗ nào?”



Thực chất quyển “Yêu hận tình thù” này đã bị cả bọn lật xem không biết bao nhiêu lần, chỉ có Tiết Linh Tú vẫn miệt mài phân tích từng chữ từng chữ để hiểu. Bản thân hắn đã tỉ mỉ, giờ lại tìm thấy tin tức mâu thuẫn với trước đó ở một góc cực kỳ khuất, “... Đánh chết nó, lập khế ước... Tương truyền Xi Vưu bị phong ấn ngàn năm còn ở đây lại dùng từ ‘đánh chết’. Khế ước, lại là khế ước gì?”



“Không mâu thuẫn chứ.” Kỳ Chấp Nghiệp cau mày nói, “Lúc đó tưởng là đã giết được y nhưng thực tế y không giết chết hoàn toàn, đành phải tạm thời trấn áp.”



“Giết hay không, người khác không biết, chẳng lẽ Kiếm Thần còn không biết sao?” Tiết Linh Tú nói, “Nếu nàng ta biết mình chỉ trấn áp thì không thể nào không để lại bất kỳ tin tức nào cho Kiếm Các ngoài hai thanh kiếm... Hơn nữa hai thanh kiếm này đâu phải được để lại vì Xi Vưu.”



Một thanh Thái Bình, vốn là ma kiếm, đây mới là thứ bị trấn áp đường hoàng ra dáng dưới Kiếm Các; một thanh khác, sau khi thành người đã lang thang trên thế gian. Túc Trì thật sự có hiệu quả với ma, tuy nhiên Vân Nhàn cứ thấy Kiếm Thần chỉ tình cờ để lại chàng, chứ nàng ta không biết kiếm của mình lại hóa thành người.



Vân Nhàn thuần thục nuốt bánh, bày tỏ: “Dấu vết bị xóa đi trên sách trước đây chỉ có thể chứng tỏ ở đó từng có một cái tên, không thể đại biểu đó chính là ‘Yêu Quái’.”



“Nói vậy...” Kiều Linh San trầm ngâm, “Kiếm khí của Kiếm Các dòng chính không thể ảnh hưởng đến rối vì hai người là bạn bè tri kỷ không chừng, tuy nhiên cũng có thể đây là phương pháp mà ‘Yêu Quái’ nghiên cứu ra để ngăn cản tiền bối Kiếm Thần.”



Sao lại chừng như hợp lý.



Sao lại chừng như nói thế nào cũng nghe xuôi tai?



Cả bọn nhất thời chìm vào trầm tư.



Vân Nhàn: “...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không được ngủ!” Kiều Linh San véo bụng nàng, phàn nàn bảo, “Lúc này mau vận dụng trí thông minh của tỷ đi! Tỷ còn có biết sớm chơi chiêu ám độ Trần Thương* với Thánh nữ đại nhân trước mặt Xi Vưu đấy, chẳng phải tỷ thông minh lắm mà!”



*Câu đầy đủ là “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương”: nguyên bản của kế này ý nghĩa rằng đương lúc trời sáng tu sửa sạn đạo, bí mật và lặng lẽ mở lối Trần Thương. Kế này dạy ta hãy chọn cách thức tấn công không ai ngờ đến.



Tiết Linh Tú nghẹn họng, nghe giọng điệu của nàng ấy kìa, ít nhiều có oán giận cá nhân.



“Đừng nói kỳ lạ thế! Tình nghĩa của ta và Thánh nữ đại nhân ngay thẳng cực.” Rốt cuộc Vân Nhàn cũng ngồi thẳng dậy, trầm ngâm, “Nếu suy nghĩ theo góc độ ấy, chẳng lẽ Yêu Quái này mới là ma thời Thượng Cổ mà Kiếm Thần năm xưa tiêu diệt. Kế hoạch của nàng ta bị buộc phải gián đoạn cho nên tế đàn mới bị chôn vùi đến nay, mấy cánh cửa kia còn chưa kịp phát huy tác dụng?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Nàng ta mới là ma, vậy Xi Vưu là cái gì?”



Vân Nhàn: “...”



Tiết Linh Tú: “Rốt cuộc trận pháp để làm gì?”



Vân Nhàn: “...”



Núi tuyết trắng xóa xuất hiện trong tầm mắt, Vân Nhàn quyết định thật nhanh: “Tới rồi tới rồi! Xuống xe xuống xe trước đã!!”



Tiết Linh Tú: “Còn chưa nói xong...”



“Ui dào, đợi lát nữa lên rồi nói.” Vân Nhàn nhảy xuống khỏi thuyền hoa, thần thái không nặng nề là bao, “Chuyện trẻ con không hiểu thì phải hỏi người lớn, cứ suy nghĩ miên man thế này thì làm sao nghĩ ra được!”



“...”



Tuy đã vào hè, nhưng Kiếm Các vẫn là một vùng sương tuyết đông kết quen thuộc.



Xem ra Vân Nhàn đoán không sai, đệ tử của Kiếm Các gần như đều được phái đi khắp nơi. Nhìn quanh, họ không thấy bóng người nào, chỉ còn những con ngỗng hung dữ không ai trông coi vươn cổ kêu dài. Bây giờ trở về Đông Giới, Vân Nhàn trở thành chủ nhà, hết sức hiếu khách: “Cẩn thận dưới chân, đừng để rơi xuống vách núi.”



Tiết Linh Tú bị ướt giày vớ, nhìn xuống phía dưới: “Dưới này không có lưới bảo hộ à?”



“Trước đây có, sau đó bỏ rồi.” Vân Nhàn đáp, “Bởi vì theo bộ phận hậu cần nói, sau khi có lưới bảo hộ thì số lượng đệ tử rơi xuống lại tăng vọt... có thể vì xem nó như bạt lò xo rồi chơi, thành thử sau đó lưới bị bỏ đi rồi.”



“...” Tiết Linh Tú cảm thấy không ổn lắm, “Vậy nếu lỡ chân rơi xuống thì làm sao?”



Vân Nhàn: “Cái đó ngươi phải hỏi Linh San.”



Kiều Linh San nén giận đáp: “Bò một tháng thì lên được.”



Cả bọn đều lặng lẽ lùi ra xa khỏi mép vực nửa tấc, sợ mình còn chưa vào cửa Kiếm Các đã phải vùng vẫy ở dưới đó một tháng.



Kỳ Chấp Nghiệp hơi muốn đá Giang Sơn xuống, tuy nhiên đến cùng lương tâm vẫn chiến thắng, gã không thực hiện.



Trong khung cảnh quạnh quẽ, cả bọn bước lên bậc thang dài, hơi thở càng thêm lạnh lẽo. Vân Nhàn đi đầu, cuối cùng nhìn thấy đồng môn đầu tiên... cũng được tính là đồng môn nhỉ.



Dì nhà ăn đang nhặt rau ở đó, thấy tự dưng Vân Nhàn xuất hiện thì mừng rỡ kêu: “Vân Nhàn! Con còn biết đường về!”



“Dì ơi, những người khác đâu? Đi hết rồi sao?” Vân Nhàn rụt rè đi tới, hỏi, “Chưởng môn đâu? Mẹ con đâu?”



“Chưởng môn đi mua thức ăn, mẹ con đang ở nghị sự điện cãi nhau với Lục Trưởng lão.” Dì nhà ăn nhìn về phía sau nàng, “Ồ, Linh San cũng về rồi! Sao con bé gầy đi nhiều thế này? Không được, tối nay dì làm thịt ngỗng cho con bồi bổ.”



Bà ấy vừa nói vừa nhìn thấy Kỳ Chấp Nghiệp, chớp mắt hai cái, có lẽ tưởng đây là đạo lữ được Vân Nhàn dẫn về nên khá hài lòng; bà ấy lại nhìn ra sau nữa, thấy Tiết Linh Tú thì sững sờ, mắt sáng lên, càng hài lòng hơn.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mặc cho người phía trước cũng đẹp trai, nhưng với ánh mắt từng trải của bà ấy, để sống chung thì không thể lấy loại nam tu sĩ quá diễm lệ này. Người thế kia vừa vặn đấy, nhìn thoải mái, hơn nữa gia cảnh cũng không tệ.



Tiết Linh Tú bị dì nhà ăn nhìn đến sởn gai ốc, hơi nghiêng người né đi, dì nhà ăn lại thấy Túc Trì phía sau.



Vân Nhàn: “Dì ơi?”



“Con bé này, rốt cuộc là ai đây?” Dì nhà ăn phản bội cực nhanh, vẫn cảm thấy người cuối cùng là tốt nhất. Ngươi xem đi, tới màu sắc mà cả hai đứa còn giống nhau, thật xứng đôi.



“... Người này người kia gì chứ?” Vân Nhàn thầm nghĩ: Dì nghĩ nhiều thật. Nàng giới thiệu từng người bạn của mình, tiếp đấy nói, “Chúng con vào trước, có chuyện quan trọng cần nói.”



Tiết Linh Tú chưa từng thấy tông môn nào có hơi thở cuộc sống bằng này, không khỏi thấy tò mò. Dù sao sẽ không có ai rửa rau trước cửa Diệu Thủ Môn, Chưởng môn càng không tự mình đi chợ mua thức ăn. Vân Nhàn thấy ánh mắt hắn, lại tốt bụng nhắc nhở: “Đừng ngồi bệt dưới đất ngoài trời, dễ bị mông dính vào băng không gỡ ra được.”



“Ngươi nói với ta cái này làm gì?” Tiết Linh Tú thường là người duy nhất ngồi ghế, hắn bảo, “Ngươi nói với Kỳ Chấp Nghiệp còn tạm được.”



Kỳ Chấp Nghiệp khó hiểu: “Liên quan gì đến ta?”



Kiều Linh San nghĩ: Chắc là vì ngươi suốt ngày cầm mõ gỗ rồi ngồi bệt xuống đất...



Cả bọn nhanh chóng đến nghị sự điện. Nói là nghị sự điện chứ chực thực chất còn kiêm rất nhiều chức năng. Phía trước đại điện này có khắc ấn kiếm Thái Bình, tiếp khách ở đây, nghị sự ở đây, tổ chức hoạt động ngày lễ năm mới cũng ở đây; phía sau điện, vừa mở cửa ra chính là ổ chăn của chưởng môn. Chẳng qua ngày thường đại điện này náo nhiệt cực kỳ, nay chỉ có tiếng hai người tranh chấp:



“Bảo ông ở lại Kiếm Các khó lắm sao? Đã nói bây giờ tình hình khác thường, đừng suốt ngày chạy xuống núi nữa.”



“Khó khăn gì hơn so với năm xưa? Năm đó lúc lên núi luyện kiếm, một ngày ta còn đi hỏng một đôi giày cỏ! Bây giờ chỉ tí gió thổi cỏ lay đã muốn ta rúc ở đây, chẳng phải sẽ làm mất uy danh trưởng lão Kiếm Các ta sao!”



“Chưởng môn Kiếm Các chẳng có uy danh nữa là Trưởng lão...”



“Tiêu Tiêu, ngài nói linh tinh cái vậy?!”



Chắc đây là Tiêu Vu và Lục Trưởng lão, vừa nhìn cái đã tỏ ngay nguyên nhân cãi nhau. Tiêu Vu muốn ông ấy nán lại Kiếm Các đừng chạy lung tung, ông ấy không chịu, lại bắt đầu giày cỏ dài giày cỏ ngắn, cứ qua lại một hồi lại im bặt.



Vân Nhàn dẫn người đi tới, trong đại điện chỉ còn lại một mình Tiêu Vu.



“Mẹ.” Vân Nhàn gãi đầu nói, “Hình như vừa rồi con nghe thấy tiếng Lục Trưởng lão?”



“Về rồi à?” Tiêu Vu không ngẩng đầu lên, tiếp tục lau kiếm, “Hình như ông ấy vẫn rất hoài niệm thời kỳ đan giày cỏ, ta nhốt luôn ông ấy vào nhà đá cho đan, chưa đan đủ mười đôi thì không được ra.”



Kiều Linh San: “...”



Thôi rồi. Đáng đời cha cho chừa cái miệng cứng. Bộ nghe lời khó lắm sao?



Vân Nhàn thấy tuy Tiêu Vu nói ngoài miệng nhẹ tênh là thế, song động tác lau kiếm ít nhiều có nét bực bội, là biết ngay chuyện này chắc không nhỏ.



Cả bọn được mời trà. Kiếm Các đúng là chẳng có trà ngon, hoặc là nói, chỗ họ không thịnh hành những thứ này. Trà thôi mà, có thể uống là được. Tuy nhiên Tiết Linh Tú uống một hớp đã cảm nhận được vị ngọt ngào đầy miệng. Hắn sững người, nhìn xuống đáy chén, kìa đường trắng táo đỏ tương phản, còn có vài hạt lạc long nhãn, không ngờ đây là trà đường.



...Kiếm Các coi bọn họ như trẻ con sao?



“Chờ một lát.” Tiêu Vu là người quen cũ với bọn họ, “Tí nữa Vân Lang sẽ về.”



Quả nhiên một nén hương sau, Vân Lang xách theo túi lớn túi nhỏ vội vã trở về.



Bây giờ đệ tử trên núi đâu còn bao nhiêu, huống chi từ đầu ông cũng sẽ giúp đỡ những việc này, nay càng thêm thành thạo. Vân Lang thấy Vân Nhàn, nỗi nhớ con gái chợt bùng nổ, ném hết đồ xuống, ông nghẹn ngào thốt lên: “Con gái, cuối cùng con đã về rồi!”



Ông còn sắp buột miệng nói “gầy đi”, tuy nhiên dẫu nhìn từ góc độ nào cũng không thấy Vân Nhàn gầy, thành thử ông đành phải nuốt lời này xuống, đổi thành: “Trưởng thành! Chững chạc!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “Cha... có thể, đừng ôm con không, còn có người khác ở đây này, ngại chết mất.”



Những người khác lặng lẽ dời cái nhìn sang chỗ khác.



Sau màn chào hỏi đích là lúc nói chuyện chính.



Hiện trong đại điện chẳng có người cần phải tránh mặt, Vân Lang ngồi vào vị trí chủ vị, Vân Nhàn nghiêm mặt nói: “Cha, tại sao cha lại cho tất cả đệ tử Kiếm Các và người dưới núi tản đi? Chẳng lẽ cha biết được điều gì?”



“Chuyện tế đàn, các con đã biết rồi chứ hả.” Vân Lang nói, “Tưởng Tinh Dao biến mất, ta không hành động là vì ta biết hắn không sao. Có điều, hiện tại vị trí của Kiếm Các quá nguy hiểm, tuy nói không biết khi nào mới bùng nổ hoàn toàn nhưng ta phải chuẩn bị sẵn sàng trước, có phòng bị vẫn hơn.”



“...Vị trí quá nguy hiểm?” Dường như Vân Nhàn nhận ra điều gì, đột ngột hỏi, “Tại sao từ lúc vào đây, con chỉ thấy một mình Lục Trưởng lão? Những người khác đâu?”



Đệ tử có thể sơ tán, song với tính cách của các trưởng lão Kiếm Các, tuyệt đối họ không thể bỏ Kiếm Các mà đi. Tổng cộng có tám trưởng lão, tuy nói có mấy vị vốn đã mai danh ẩn tích, không biết đi nơi nào, nhưng dù thế nào đi nữa thì Ngũ Trưởng lão không thể không xuất hiện.



Nhà ông ấy ở trong Kiếm Các, dầu đến bây giờ vẫn chưa có nữ tu sĩ nào ghé mắt tới ông ấy, nhưng làm sao ông ấy cứ thế rời đi?



“...” Vân Lang thở dài một tiếng: “Mất tích.”



Vân Nhàn cau mày: “Mất tích? Tất cả??”



“Trừ ba người vốn ở bên ngoài và Lục Trưởng lão, bốn người còn lại đều giống như Tưởng Tinh Dao, biệt tăm tin tức, không có phản hồi.” Vân Lang lắc đầu nói, “Nhưng, trước khi rời đi Tưởng Tinh Dao từng úp mở nói với ta rằng thật sự đã mất tin tức về bốn trưởng lão. Trong bốn người ấy, thậm chí có một người trước khi mất tích còn nói với ta muốn chọn ngày về Kiếm Các... Bà ấy rất giữ lời hứa, tuyệt không thể thất hứa vào lúc này.”



Túc Trì: “Hồn đăng thì sao?”



“Hồn đăng đều chưa tắt, nhưng thật sự không đoán ra mọi người đang ở đâu.” Vân Lang nói nặng nề, “Chút liên lạc yếu ớt đó còn bị cắt đứt, ta nghĩ, các trưởng lão đã bị người ta bắt đi.”



Kiều Linh San hơi đổi sắc mặt đổi. Thảo nào vừa rồi Tiêu Vu không cho cha mình xuống núi thì ra là vì chuyện này!



“Còn có một việc chính là có liên quan đến Cầm Phường.” Trước đó Tiêu Vu đã dẫn Phong Diệp trở về Cầm Phường sớm, nghe chừng, Phường chủ Cầm Phường cũng phát hiện ra chuyện này, “Cầm Phường vốn đã không có thực lực mạnh, bây giờ mấy lão tiền bối chống đỡ trong tông môn cũng mất tích không rõ nguyên nhân. Ngày ấy Phường chủ đến cầu cứu ta, ta mới phát hiện có điều bất ổn.”



“Bắt những tiền bối này đi... vì mục đích gì? Lại bắt đi nơi nào?”



Hiển nhiên trước mắt chẳng ai hay chuyện này.



“Về trận pháp hoang phế của tế đàn.” Vân Lang uống một hớp trà, lại đanh giọng mà rằng, “Tế đàn đó vẫn đang liên tục di chuyển, không biết cuối cùng sẽ rơi vào đâu. Cho nên hiện tại tiến vào không có ý nghĩa gì. Ít nhất Tưởng Tinh Dao phải nắm chắc trận pháp của Đông Giới trước, suy cho cùng nếu trận pháp này rơi vào tay người khác, hậu quả thật sự khó lường.”



Vân Nhàn: “Có phải trận pháp đó liên thông tới cả bốn giới?”



“...Không phải liên thông. Nếu là liên thông, ngược lại đã tốt.” Vân Lang phủ nhận, nói từ tốn, “Tác dụng của trận pháp đó là gấp khúc!”



Lời vừa nói ra, mọi người làm sao không hiểu, sắc mặt tức thì thay đổi dữ dội.



Tóm lại, mỗi giới trong bốn giới đều có một trận pháp, nếu bốn trận pháp đều được kích hoạt, vậy thì bốn giới sẽ bị cưỡng ép gấp khúc thành một giới, thây kệ địa hình như thế nào đều sẽ chồng chất lên nhau.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu gấp khúc, dựa theo bản đồ bốn giới, Kiếm Các sẽ là nơi đứng mũi chịu sào rơi vào vùng biển sâu tên Tu Lặc của Tây Giới. Tuy nhiên đây là kết quả trùng hợp nhất, chứ giả như hai bên bị gấp khúc đều là núi cao, hoặc cùng là biển sâu, vậy thì khi hai giới va chạm phá hủy, nhất định sẽ là cảnh vùng đất vỡ toác, sinh linh lầm than!



“...Thật sự có khả năng sao?” Mặt mày trắng bệch, Kiều Linh San nói, “Chỉ bằng sức mạnh trận pháp có thể làm được chuyện khủng bố ngần ấy?”



Đổi thay trời đất, tái tạo thế giới, điều này có gì khác biệt với thành Chân thần phi thăng? Có chăng là cách nhau chỉ một đường tơ kẽ tóc!



“Nói thì nói vậy, đương nhiên cũng có khả năng không làm được, nhưng ai dám đánh cược khả năng này?” Tiêu Vu bất đắc dĩ nói, “Nếu trận pháp đó thật sự chỉ dùng để lừa người, Kiếm Thần cần gì phải giết ả. Ai cũng biết tính cách Kiếm Thần, nếu không phải thật sự chạm đến ranh giới cuối cùng, nhất định nàng ta sẽ không màng những chuyện này.”



Vân Nhàn lại nhớ tới những bức bích họa khắc trên cung điện dưới lòng đất và những cỗ quan tài đã được chuẩn bị sẵn trước năm đại môn phái Thượng Cổ của Đông Giới. Ngoài miệng không nói nhưng trong lòng nàng đã tin tám phần.



Dù không cần hỏi, mọi người cũng nghĩ ra. Với tính cách của “Yêu Quái”, đã hao tâm tổn trí để xây dựng những trận pháp này, sẽ không có chuyện ả muốn làm chuyện tốt. Chỉ bằng chút ít rối lọt ra từ kẽ tay ả đã đủ khiến Tinh Diễn Tông năm xưa thống trị bốn giới trong một khoảng thời gian ngắn. Ví dù trận pháp vận hành thành công, ít nhất non nửa số người khắp bốn giới sẽ bỏ mình. Khi này, ả sẽ thống trị bốn giới hoàn toàn không cần thông qua bất kỳ thế lực nào phụ tá, không kém gì Thiên Đạo nắm giữ cả xưa và nay.



“Lúc ở tế đàn, con đã thử đẩy cánh cửa thuộc về Kiếm Các.” Vân Nhàn ngẩng đầu nói, “Con có thể chạm vào nhưng không đẩy ra được... rốt cuộc phía sau là thứ gì?”



Bây giờ nàng bắt đầu hoài nghi, liệu có phải trận pháp đoạt số mệnh cũng do Yêu Quái năm xưa để lại. Có điều, nếu đoạt được số mệnh thành công đã có thể phi thăng, ả đã đủ sức để đạt được mục đích dễ dàng, tiếp đó tội gì phải làm những chuyện gấp khúc, thanh trừ và tàn sát này? Rốt cuộc Xi Vưu đóng vai trò gì trong chuyện này, chẳng lẽ chỉ một tên ma nhặt đồ thừa, vừa khéo gặp được “Yêu Quái” bị Kiếm Thần xử lý năm xưa, thành thử kế thừa tất cả những thứ này; y quyết định chờ Kiếm Thần mai danh ẩn tích rồi mới lần nữa khởi động lại đại cục đã trải dài vạn năm này?



Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu toàn đột ngột nhảy ra cảnh tượng Xi Vưu ngồi xổm sau lưng Yêu Quái dấm dúi lượm cơm thừa ăn, nàng muốn bật cười lắm dù vô cùng không đúng lúc: “...”



Xem ra ưu điểm duy nhất trên người Xi Vưu là vận may khá tốt, ngoài ra cái gì cũng không dùng được.



“Nếu chuyện này là thật, bốn giới phải hợp tác.” Tiêu Vu nhạt giọng, “Nhưng mà đám người Đao Tông đó chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ta thấy chuyện này chắc khó.”



Chuyện ma hạch của Đao Tông có từ đâu vẫn chưa rõ ràng, còn ai dám hợp tác với bọn họ, chẳng lẽ không sợ bị đâm lén sau lưng ư?



“Thì sao, hắn không hợp tác thì thôi.” Vân Lang thờ ơ, “Chẳng phải con gái có mối quan hệ rất tốt với Cơ Chưởng môn của Rèn Thể Môn đấy thôi? Đừng lo lắng đầu bên đó của bốn giới, hiện tại đồ đệ của Đại sư Minh Quang cũng ở đây. Nam Giới có Tiết công tử ở đây, càng không cần phải nói. Đến lúc đó chỉ cần nói vài câu là được, đúng không?”



Vân Nhàn phản đối: “Đừng nói con như thể là cái loa giao tiếp được không!”



Kiều Linh San thầm nghĩ: Chả lẽ còn không phải...



Vân Nhàn cười ngây ngô bộc bạch tiếp: “Thật ra con cũng có người quen ở Đao Tông, Liễu Nhứ dẫn đầu nhóm trẻ tuổi là bạn tốt của con đó.”



Thấy chưa. Biết ngay! Kiều Linh San liếc nhìn cái mông nhỏ của nàng sắp vểnh lên trời: “Chẳng phải tỷ cũng có người quen ở Ma Giáo à?”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không biết hiện tại Thánh nữ bị tên chó chết đó giam ở đâu.” Vân Nhàn cau mày, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, nàng lại thấy bất an không rõ nguyên do.



Trước đó ở Nam Giới, ít nhiều gì nàng còn biết được chút phong thanh của Tức Mặc Xu. Nay Xi Vưu bị thương nặng, ngược lại càng canh giữ Tức Mặc Xu kỹ lưỡng, điều này khiến nàng suy nghĩ rốt cuộc Xi Vưu muốn dùng Tức Mặc Xu để làm gì... Dù thế nào đi nữa, nàng phải cứu Thánh nữ ra trước khi sự việc trở nên không thể cứu vãn.



Có điều, rốt cuộc lần tới Xi Vưu sẽ xuất hiện ở đâu, nàng vẫn chưa hiểu ra câu nói mà Tức Mặc Xu để lại. Cực khó hiểu.



“Đâm ra, bây giờ việc chúng ta phải làm đích là canh giữ trận pháp đó.” Vân Nhàn thầm nghĩ: Từ sau khi Đại Chiến Tứ Phương kết thúc, mình thật sự mệt như chó, không có một khắc nào rảnh rỗi.



Đoạn, nàng đứng dậy nắm kiếm, kêu: “Bước đầu tiên của nó sẽ là nhè vào giới nào?”



Túc Trì nhìn nàng chăm chú, chẳng thốt một lời.



Tiêu Vu coi như đã phát hiện ra, thần sắc của đại đồ đệ này gần như thay đổi đồng bộ với Vân Nhàn. Hiện tại Vân Nhàn nghiêm nghị mặt mày, nó cũng trầm tĩnh tột cùng, nếu Vân Nhàn cười phá lên, nó cũng theo đó nhếch mép, thật là...



Tiết Linh Tú: “Có lẽ sẽ không phải là Nam Giới.”



Kỳ Chấp Nghiệp không dám nói chắc, song hơn non nửa cũng không phải là Tây Giới... Dẫu đám đại sư trọc đầu của Phật Môn chẳng thiện đánh nhau, e là hai tông môn Bắc Giới cộng lại còn không am hiểu chuyện canh giữ trận pháp bằng bọn họ. Lồng Chuông Vàng chồng Lồng Chuông Vàng, Xi Vưu có dùng miệng gặm cũng phải gặm đến mùa quýt.



Vừa bị Lê Kiến Nghiệp đánh cho tơi tả, cả Diệu Thủ Môn vẫn còn trong trạng thái chim sợ cành cong, bây giờ y sẽ không có khả năng quay về Nam Giới một lần nữa. Đương nhiên, có khi Xi Vưu cũng đoán định được phán đoán trước của bọn họ bèn xoay lại đánh một đòn hồi mã thương đầy thiểu năng... Dù gì tên ma này trông không được thông minh lắm.



*Hồi mã thương: là kỹ thuật chiến đấu mà người đánh giả vờ thua chạy, nhử cho đối phương đuổi theo, rồi bất ngờ quay lại vung đao chém



“Ta nghĩ như thế này.” Vân Nhàn được tắm mình trong ánh mắt cổ vũ của mọi người, nói từ từ, “Nếu ta là Xi Vưu và bây giờ bị thương nặng, dưới tình huống thời gian chẳng còn nhiều, đương nhiên bước đầu tiên là phải yêu cầu sự ổn định.”



Tiêu Vu: “Con nói đúng.”



“Đúng.” Vân Lang cũng tán đồng, “Rất có lý.”



“Cho nên hòng tránh thất bại thêm lần, ta nhất định sẽ chọn giới có thực lực yếu nhất!” Vân Nhàn ngẩng đầu, tự tin thốt lên, “Như vậy mới có thể làm đến đâu chắc đến đó, từng bước thúc đẩy, sẽ không lật thuyền trong mương nữa.”



Nàng nói xong, mọi người lại im lặng.



“Sao không ai nói gì?” Vân Nhàn khó hiểu chớp mắt một cái, cuối cùng phát hiện ra điều gì đó, “Giới yếu nhất bây giờ... à, hình như là Đông Giới chúng ta.”



Nàng quên mất.



Vân Lang: “...”



Tiêu Vu: “...”



Kiều Linh San lặng lẽ cầm kiếm lên, bảo: “Đi thôi, canh giữ trận pháp đi. Nói mấy lời này làm gì.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu