Chả là nếu Tiết Linh Tú không muốn tự mình động thủ thì việc thuê vài cao thủ đi theo nào phải chuyện khó. Có điều, bị đám người này gửi 13 bức thư nguyền rủa người nhà, nếu hắn không tự mình xuống tay thì khó xả được cơn tức trong lòng.
Móc câu bạc trên quạt sắt sắc bén, ngón tay thon dài của hắn nắm chặt cán quạt, kéo về phía sau. Tên áo đen tự cho là mình đã âm thầm vòng ra sau lưng hắn không một tiếng động đã bị đập cho đầu đầy máu lập tức, chỉ còn biết kêu la thảm thiết: “A a a a!!!”
Tiếng kêu thê lương vang vọng khắp không trung, khiến người ta lạnh sống lưng.
“Nói Tam tỷ ta chết không toàn thây?” Tiết Linh Tú chậm rãi ung dung thu quạt xếp lại, cười nói, “Thật là, ai cho các ngươi gan chó này vậy?”
Tốc độ thay đổi sắc mặt của hắn thật sự nhanh đến mức khó tin, hơn nữa một khi chính thức ra tay lại độc ác có thừa, hoặc là đánh vào mặt, hoặc là nhè vào hạ bộ, lặng lẽ ra tay cực nặng. Một Y tu như hắn quá rõ dùng phương thức gì để nhẹ nhàng khiến người ta đau đến phát điên. Trong tích tắc, tại con hẻm cụt toàn là tiếng kêu la tan nát cõi lòng của đám người áo đen:
“Đau! Đau quá!! Đừng đánh vào mặt ta nữa!! A a a a a!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta chỉ phụ trách gửi thư, thật sự không liên quan đến ta!”
“Không phải người ta nói lần nào hắn cũng trốn ở phía sau nên nhất định rất yếu à?! Huyền Bảo Các lại đưa tin giả!! Đụ má mày, trả tiền lại đây!!”
Website TruyenLau.com
“Tin tức chỉ đúng một nửa.” Mặt quạt của Tiết Linh Tú rời tay, móc câu bạc sáng loáng, gào thét xé rách một vòng vết thương tựa ám khí, máu bắn tung tóe, đoạn, cây quạt ngoan ngoãn trở về tay hắn. Có điều vẻ mặt của hắn càng khó chịu hơn, thậm chí hắn còn nghiến răng khi nói: “Đúng là lần nào ta cũng toàn ở phía sau, nhưng ta, không, trốn!”
Có trời mới biết hắn đã nhịn bao lâu. Năm xưa ở Diệu Thủ Môn, tu vi võ học của hắn vẫn là người xuất sắc trong số người cùng thế hệ, tuy không sánh bằng tông môn chuyên tu luyện võ học, nhưng cũng không kém cạnh chỗ nào?! Sao lại nói một Y tu hoàn toàn không có sức phản kháng? Hắn là Y tu, chứ không phải bao cát!
TruyenLau
Hiềm một nỗi đồng đội của hắn không có ai bình thường cả. Mỗi lần gặp nguy hiểm, hắn còn chưa kịp ra tay đã bị ngăn lại bởi đủ loại lý do.
Vân Nhàn nói: “Tiết huynh, ngươi cứ ôm lấy mình là được rồi!”
Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Bớt gây phiền phức đi.”
Cơ Dung Tuyết nói: “Ngươi quý giá lắm, không thể chết được.”
Tức Mặc Xu nói: “Chỉ bằng ngươi? Không cần thiết.”
Chỉ bằng hắn? Chỉ bằng hắn là cái quái gì?! Hắn thì sao?!
Thật là tới Phật cũng nổi giận!
Vừa hay hôm nay có đám xui xẻo, Tiết Linh Tú vui vẻ chơi đùa với bọn chúng, quạt sắt bay lượn giữa đám đông, máu me vãi đầy đất. Tên cầm đầu thật sự hết kham nổi đã thốt lên: “Rút lui! Đi!”
Gã vừa định đi, móc câu sắt trên nan quạt đã nhẹ nhàng đặt lên xương bả vai của gã, xuyên qua lớp vải thật mỏng.
Lạnh buốt sắc bén.
Không biết từ lúc nào Tiết Linh Tú đã đến phía sau gã, cầm quạt và mỉm cười: “Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Ngươi tưởng đây là quán rượu?”
“Không dám, không dám.” Tên kia túa mồ hôi lạnh, biết điều đáp, “Sao Tiết công tử lại như quán rượu được chứ? Tiết công tử khôi ngô tài trí hơn người, tuấn tú đến lạ, dù đứng bên cạnh tên hòa thượng chết tiệt và tên Kiếm tu thối tha kia, hào quang cũng chớ hề giảm sút chút nào, phong thái khác biệt, đúng là phong thái khác biệt ha ha ha...”
Bọn người áo đen đầy máu đầu, thê thảm không nỡ nhìn và nghĩ: Lão đại, ngươi có biết nói chuyện không vậy?! Không biết nói thì im miệng đi!
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ồ? Phong thái khác biệt?” Tiết Linh Tú trông rất hứng thú, ôn tồn hỏi, “Ý ngươi bọn họ là Mãn Hán toàn tịch, ta là cháo trắng rau dưa đúng không?”
“Đúng đúng!” Ai nghĩ ra cái này vậy, quá chuẩn xác, tên kia nói liến thoắng, “Không sai, mỗi người mỗi vẻ, mỗi người một... a!!!!!”
“...”
Một nén hương sau, Tiết Linh Tú giẫm lên máu me khắp đất, ung dung đi ra khỏi con hẻm nhỏ.
Ở cuối con hẻm cụt phía sau, bọn áo đen bị chất thành một đống. Hắn không xuống tay giết người, còn không để lại một vết thương trí mạng, thậm chí còn rất chu đáo chữa trị cho đám người một lượt. Vậy nên đám người cứ nhất quyết đưa cho hắn 5 ngàn linh thạch mỗi người, thật sự là khó từ chối tấm thịnh tình này, hắn đành bất đắc dĩ nhận lấy vậy.
Đám người áo đen nằm la liệt tại nơi phục kích, từng người méo miệng lệch mặt, co giật khóe miệng, có khổ không nói nên lời.
Cớ sao trên đời này lại có người dám gọi hắn là Tiết công tử cơ chứ? Tất cả đều bị lừa rồi! Tên này tâm địa nhỏ nhen dữ lắm! Đánh người ta thành ra thế này còn không bằng bị thương nặng cho xong! Chúng động đậy một cái là đau thấu tim gan đấy!!
Vừa chữa trị vừa thẩm vấn, Tiết Linh Tú thật sự hỏi được kha khá thứ từ miệng bọn chúng.
Hóa ra, đám người Linh Hư Môn này nào có rảnh rỗi tới mức hốt hoảng chạy tới tìm một trận đòn, mà là do chúng nghe được một số tin tức ở tổng bộ Nam Giới.
Lê Phái đóng cửa không ra ngoài, hình như mắc bệnh gì đó, Diệu Thủ Môn chẩn đoán ba lần đều không tìm ra được vấn đề chi.
Theo lẽ thường, đáng lẽ lúc này phải gửi thư nhà kêu Tiết Linh Tú về chứ? – Mấy người bọn chúng nghĩ như vậy. Trước đây Tiết Linh Tú chạy tới chạy lui trời nam đất bắc, người bên cạnh không phải Kiếm tu thì cũng là bên Rèn Thể Môn, bám dính như sam, có tìm cũng không tìm được cơ hội. Nếu để hắn bình an vô sự trở về Nam Giới, vậy chẳng phải chúng càng không có cơ hội sao?
Về phần nói rằng sẽ chết không toàn thây, chúng chỉ muốn dụ Tiết Linh Tú ra ngoài mà thôi. Đối với người của Linh Hư Môn mà nói thì đây thậm chí còn chả được tính là một câu nguyền rủa. Dù gì đối với một tông môn hàng ngày đào mộ tổ tiên người khác, luyện xương cốt người khác, mong người khác chết quách đi cho rồi mỗi lúc mà nói, có được cái chết không toàn thây đã coi như là chết tử tế.
Hiềm một nỗi, Tiết Linh Tú không nhận được thư nhà. Thậm chí trong những bức thư gửi đến từ Nam Giới chớ hề nhắc đến chuyện Lê Phái có gì bất thường. Ngay cả Lê Phái còn viết cho hắn không ít thư, nét chữ chắc chắn, hơi sức dồi dào, chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu bệnh tật.
Đích thật là chữ của Lê Phái, không phải người khác giả mạo.
Vậy rốt cuộc đám người Linh Hư Môn này lấy tin tức từ đâu ra? Giả? Nếu là giả thì là ai cố ý tung tin này?
Đi đến đầu hẻm, Tiết Linh Tú nghĩ đã đến lúc viết thư gửi về Nam Giới.
Thời tiết tại Càn Khôn Thành ngày càng lạnh, tuyết rơi liên miên không ngớt, người qua đường đều mang vẻ vội vã.
Còn một tháng nữa là đến năm mới. Kể từ sau Đại Chiến Tứ Phương, thật sự đã nửa năm rồi hắn chưa về Nam Giới.
“Vị công tử này, giày của ngài bị bẩn kìa.” Bà cụ vá giày bên đường nheo mắt nhìn hồi lâu, tiếc rẻ bảo, “Cậu qua đây để tôi lau đi, thứ lụa tốt đến thế này, lát nữa mà bị thấm vào trong thì sẽ không tốt đâu.”
Không biết công tử tuấn tú này dẫm vào loại bùn gì mà có dính một mảng lớn vừa đỏ vừa đen, thật là bất cẩn.
Tiết Linh Tú mỉm cười với bà ta, ôn tồn nho nhã, nụ cười như mùa xuân: “Cảm ơn bà đã nhắc nhở.”
Vân Nhàn thật tình đâu hay người đồng đội mà nàng thấy ngây thơ đáng yêu, không có tâm cơ đã đổi khách làm chủ, chặn người ta trong hẻm hành hung cho một trận tơi bời. Nàng thành công túm được Giang Lan Thôi tại chợ đen dưới lòng đất của Càn Khôn Thành, người này vừa được tiền thưởng đã đi mua rượu ngay rồi uống đến say mèm: “Nào! Nào huynh đệ! Huynh đệ, ta mời ngươi một chén!!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người ngồi đối diện hắn là một nữ tu sĩ xa lạ trờ trờ, bị gọi “huynh đệ” tới “huynh đệ” lui, nàng ta nhịn hồi lâu mới hắt chén rượu lên đầu hắn: “Cút! Ồn chết đi được!”
Vân Nhàn thấy Giang Lan Thôi say như chết, gặp ai cũng ôm lấy gọi huynh đệ, đại khái hiểu được lúc đó Trọng Trường Nghiêu hiểu lầm ra sao.
Với cái kiểu thân thiết này, thật sự rất khó để người ta không hiểu lầm.
“Này, Lan Thôi đệ.” Người này thật sự quá nặng, Vân Nhàn lười đỡ hắn bèn ném luôn hắn vào góc tường, xong ngồi xổm xuống hỏi, “Này, người thuê ngươi ám sát trưởng lão Yêu tộc khi trước đấy, có phải Trọng Trường Nghiêu không?”
Nàng không hỏi vu vơ.
Mặc cho phó bản Yêu tộc miễn cưỡng xuất hiện ở cuối thoại bản, song tình tiết bên trong cực kỳ phức tạp, chuyện khó hiểu nhiều vô kể. Tác giả gốc để lại quá nhiều hố không lấp, càng về sau càng khó giữ vững, rất khó suy nghĩ sâu xa trước logic hành vi của nhân vật. Trong thoại bản, Thư Cửu Vĩ được gả cho Vương tử Hổ yêu tộc, còn chuyện tình cảm cùng với Trọng Trường Nghiêu cùng lắm chỉ là sương sớm thoáng qua. Khốn nỗi đối với nàng ta thì đó là sương sớm, còn đối với Trọng Trường Nghiêu mà nói, lại là cả một cái ao nước.
Vì được hắn cứu khi bị thương nặng, trưởng lão Hồ yêu tộc này cam tâm tình nguyện lấy ra một đoạn xương yêu bản mệnh của mình, luyện thành linh bảo giao cho Trọng Trường Nghiêu.
Hồ tộc tự có thiên phú mê hoặc, tuy linh bảo đó không có sức công kích nào, nhưng nó vẫn có khả năng khiến người ta nói ra lời thật lòng trong lúc thần trí mơ hồ.
Một món linh bảo siêu phàm thoát tục, về sau càng giúp Trọng Trường Nghiêu chẳng biết bao nhiêu việc lớn nhỏ, không có nó thật sự không được.
Tuy nhiên nay kế hoạch đã thay đổi, Yêu tộc sớm xuất hiện trong tầm mắt mọi người, trưởng lão kia cũng chẳng bị thương nặng, tự nhiên hắn đâu có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân. Thêm vào đó khi trước Thư Cửu Vĩ đã nói mình không muốn kết hôn, được trưởng lão này đứng ra hứng chịu áp lực từ tộc, thậm chí còn giúp nàng ta bỏ trốn. Bằng không với công lực của nàng ta, dễ gì có sức một mình bỏ trốn khỏi đám cưới?
Trưởng lão bị thương nặng sẽ có hai lợi ích trước mắt đối với Trọng Trường Nghiêu. Một, nếu hắn cứu được người này, hắn sẽ lấy được cái xương yêu đó dễ như trở bàn tay cũng nên. Hai, trưởng lão bị thương nặng, chẳng có ai cản trở hôn sự của Thư Cửu Vĩ, Tộc trưởng ép nàng ta kết hôn, nàng ta còn từ chối nổi ư?
Rượu trên trán Giang Lan Thôi cứ nhỏ giọt xuống, tuyết lạnh không khiến hắn sực tỉnh, thế nhưng câu hỏi của Vân Nhàn lại làm hắn tỉnh táo. Hắn cười một tiếng, đáp: “Theo suy luận của ngươi, chẳng phải hung thủ nhiều vô số kể à? Cứ hễ ai có lợi thì người đó là hung thủ, vậy sao ngươi không đi nghi ngờ Nhị Trưởng lão kia đi.”
“Ngươi nói như vậy cũng đã nhắc cho ta rồi đó. Đến ngày diễn ra đấu võ chọn rể, ta sẽ đi tìm Nhị Trưởng lão.” Vân Nhàn ra vẻ nghiêm túc, “Nhưng ta luôn luôn tin tưởng nhân phẩm của Trọng Trường Nghiêu lắm, không được mấy người đủ sức sánh đôi về độ tồi tệ với hắn trên khắp thiên hạ. Nghi ngờ hắn cũng là chuyện quá bình thường đúng không nào? Cục phân chó bên đường bị mất một miếng thì ta cũng có thể nghi ngờ là chính hắn đã ăn vụng.”
Giang Lan Thôi: “... Ta vừa mới đi ra từ quán rượu. Ngươi có thể đừng nói những lời mắc ói cỡ đó được không?”
Vân Nhàn “Vậy ngươi cứ nói là có phải hay là không đi.”
“Nếu nhất định phải hỏi ta.” Giang Lan Thôi bảo, “Không phải.”
Vân Nhàn: “Ồ?”
Giang Lan Thôi: “Ha. Chi bằng ngươi hỏi thẳng hắn cho nhanh?”
“Ừ. Có lý.” Vân Nhàn gật đầu, không thèm đếm xỉa tới chuyện này, “Có điều lần trước ta đã đè hắn xuống đất chà xát trước mặt đám thuộc hạ, cho nên ta muốn hỏi hắn lắm chứ hắn thì chắc là không muốn gặp ta rồi.”
“Ngươi giỏi. Nhìn bộ dạng tên đó là biết thù dai dễ sợ.” Giang Lan Thôi đứng dậy khỏi mặt đất, phủi rượu trên đầu đi và kêu, “Sau này đừng đến tìm ta, nếu không người khác còn tưởng ta rất thân với ngươi...”
Hắn vừa nói xong, vừa xoay đầu lại đã phát hiện không thấy bóng dáng Vân Nhàn bên cạnh đâu nữa.
Lôi hắn ra, hỏi xong, nói đi là đi, không để lại một lời.
Giang Lan Thôi: “?”
Này?? Có ý tứ không hả???
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn đi loanh quanh một hồi, khi trở lại Càn Khôn Thành thì thấy Tiêu Vu đã về, đang khoanh tay nhìn Túc Trì rót trà.
Túc Trì đặt trà xuống bên cạnh, Tiêu Vu uống một hớp, kêu: “Không được. Quá nóng.”
“Sư nương.” Túc Trì nói thẳng, “Người không chạm vào trà, sao biết quá nóng?”
Tiêu Vu không đổi sắc mặt: “Hơi nước đã phả vào mặt ta, còn cần uống hay sao?”
Túc Trì chẳng nói chẳng rằng, chỉ cúi đầu xuống đổi một chén khác.
Ngay lập tức Vân Nhàn thấy hình ảnh một bà mẹ vợ ác độc đang hành hạ con rể mới cưới trong thoáng chốc: “... Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
“Không có gì.” Tiêu Vu vẫy tay với nàng, bảo, “Đến đây. Qua xem dì Nam của con đi.”
Bên cạnh bà có một hình người nằm sấp trên giường, đắp chăn, chỉ lộ ra một cái gáy đen thui, chớ hề động đậy. Vân Nhàn nhẹ nhõm trong lòng, đi tới và nói: “Đây là thân thể mới được trưởng lão Tinh Diễn Tông làm giúp ạ? Nằm sấp ngủ thế mà không bị không bí à?”
Nàng còn chưa nói xong, cái đầu của hình người trên giường đã xoay một vòng, và rồi Nam Vinh Hồng với hai má đỏ như gà chọi, nói một cách vô hồn: “Ây da. Suýt nữa thì rụng cái đầu mất.”
Vân Nhàn: “A a a a a a a!”
Nam Vinh Hồng cười lớn: “Ha ha ha ha ha ha!”
Tiêu Vu và bà ta cong người cười sằng sặc, dường như cảm thấy trọc ghẹo đám con cháu cực vui vẻ.
Thân thể này đành dùng tạm thời, ngoài việc xoay đầu rất mượt mà ra, các khớp vẫn chưa được linh hoạt lắm, đi đường còn kêu kẽo cà kẽo kẹt. Hòng che giấu thân phận, bây giờ Nam Vinh Hồng chỉ có thể đội mũ rộng vành, giả làm thuộc hạ của Tiêu Nguyên.
“Con sẽ lấy được Linh Nhục Nhân Sâm.” Vân Nhàn nói, “Chờ thêm một thời gian nữa.”
Tiêu Vu hỏi: “Con định đi tới Yêu tộc? Hôm đấu võ chọn rể?”
Vân Nhàn xác nhận.
“Tốt.” Tiêu Vu do dự một thoáng rồi chỉ dặn dò, “Cẩn thận. Đừng đánh chết đối thủ.”
Vân Nhàn: “...”
Mình có hung tàn, không biết nhìn tình huống thế kia ư?
Túc Trì mới đi xuống một chuyến, không chỉ mang trà không nóng lên mà còn mang theo tin tức mới.
“Đao Tông công khai mở tiệc, mời bạn bè của tân Chưởng môn Rèn Thể Môn đến một lần.” Trên tay chàng là thiệp mời chạm khắc hoa văn của Đao Tông, trên trang bìa có khắc huy hiệu của Đao Tông, chàng cho biết, “Thiệp vừa mới được gửi đến.”
Đúng như dự đoán.
Vân Nhàn còn chưa kịp nói gì, cửa đột nhiên mở tung, Kiều Linh San hối hả bước vào từ bên ngoài, kêu to: “Vân Nhàn, biệt phủ bị phát hiện, Thư Cửu Vĩ lo lắng sẽ làm liên lụy đến Lưu tiểu thư nên đã tự mình theo cha về Yêu tộc rồi!!”
Lại thêm một người.
Tiết Linh Tú bước gấp lên cầu thang, người vẫn còn mùi máu, hắn cau mày: “Mấy hôm nữa có lẽ ta phải về Diệu Thủ Môn một chuyến. Có biến cố, chúng ta cần giữ liên lạc...”
Ba người vừa vặn gặp nhau ở cửa, đưa mắt nhìn nhau.
“Hầy!”
Vân Nhàn lại đeo Khi Sương vừa mới tháo ra khỏi vai, thở dài: “Hiểu rồi. Biết rồi. Đều nghe thấy rồi. Đi thôi!”
Thật là, tên là Vân Nhàn mà bây giờ một khắc cũng không được nhàn rỗi!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.