Tiết Linh Tú thấy nàng trưng ra biểu cảm muốn ói đã ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Ngươi chưa từng thấy cảnh này trong bí cảnh Đại Chiến à?”
Lúc đó ở chiến trường Viễn Cổ la liệt phần còn lại của chân tay đã bị cụt, cũng đâu thấy nàng ói.
“Thấy thì có thấy...” Vân Nhàn uất ức nói, “Nhưng ta sẽ không nhìn vào chằm chằm như vậy! Máu sắp phun vào mặt ta rồi!”
“Không phải ‘sắp’.” Lê Bá Đồ đi tới, trên tay xách một cái cặp da, dùng tay áo lau mặt cho nàng, lực lau mạnh quá khiến đầu Vân Nhàn cũng lắc theo, “Mà là đã phun vào rồi.”
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì vừa xoay lại đã thấy ngay Vân Nhàn – người khi nãy còn sạch sẽ – giờ lại đầy máu trên đầu lẫn người, mắt trần có thể thấy được chàng sững sờ.
“Đại sư huynh, nói sao đây?” Vân Nhàn nhanh chóng điều chỉnh lại, hỏi trước việc quan trọng, “Gần đây còn người-ma nào khác không?” TruyenLau
“Còn.” Túc Trì đáp, “Ta đã giết hai tên.”
Không biết là trùng hợp hay là có người cố ý hành động. Vào thời tiết này, đa phần người có sức lao động đều ra ngoài, ở nhà chỉ còn trẻ con, người già, hoặc là người bệnh nặng; thôn làng họ lại hẻo lánh, khác với trung tâm Nam Thành khi luôn có vệ binh canh gác. Nếu không phải bọn họ đến kịp thời, mấy tên người-ma này đã giết sạch cả thôn làng cũng nên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói được một nửa, thi thể không đầu trên mặt đất run lên, bắt đầu tự bốc cháy. Vân Nhàn nhíu mày, nhìn hắn cùng với cái đầu chưa nhắm mắt hóa thành tro bụi trong chốc lát, bị gió thổi bay đi mất biệt, chỉ để lại vết máu loang trên mặt đất đang thấm vào bùn đất và chảy đến chân nàng cùng với một mùi hương quái đản đến lạ.
“Hai tên ta giết cũng y thế.” Túc Trì cho hay, “Ma nguyên cắm sâu, không chỉ linh căn linh khí, tới cả máu thịt cũng bị cắn nuốt hết.” TruyenLau
Tiết Linh Tú cười khẩy, nói: “Thật là chu đáo. Chết không đối chứng ư?”
nay đích là thời khắc giằng co căng thẳng nhất, đến giờ Ma Giáo vẫn chưa lộ diện dù là một mống.
Việc nàng đến đây, chắc gì Xi Vưu đã phát giác được. Ngặt nỗi theo tính cách của con ma này, y tuyệt đối sẽ không tiếp tục ở lại trên thuyền hoa nữa.
“Trước không nói chuyện này.” Vân Nhàn cọ sạch mũi giày xuống đất, thốt lên, “Nhị Chưởng môn, mấy ngày nay không có tin tức ngài, rốt cuộc ngài làm gì rồi? Tiết huynh, tại sao ngươi lại ở đây?”
Lê Bá Đồ đáp: “Không phải đã nói ta đi phá hủy Linh Hư Môn rồi à?”
Gió thổi qua, mùi máu tanh trên người nàng ta bay đến mũi Vân Nhàn, nồng nặc tột cùng. Nàng đưa tay ngửi cánh tay mình, bày tỏ: “A. Hôi thật đấy.”
“Ta nhận được tín hiệu của tỷ ấy nên đến tìm tỷ ấy.” Tiết Linh Tú trả lời, “Thuận tiện xử lý hiện trường.”
“... Ồ. Xem ra đã không sao.” Thấy Lê Bá Đồ nói với lẽ đương nhiên, Vân Nhàn không nhịn được nhìn chiếc cặp da trên tay nàng ta, “Vậy, đây là gì?”
Lê Bá Đồ không chớp mắt đã trả lời: “Đặc sản Nam Thành.”
Vân Nhàn: “Đặc sản gì?”
“Chưởng môn Linh Hư Môn.” Lê Bá Đồ trêu nàng, “Ngươi muốn xem hả? Thôi bỏ đi, bây giờ tên này không được đẹp mắt lắm.”
Vân Nhàn: “... Nhị Chưởng môn, ngài là người dí dỏm thứ hai mà ta từng gặp.”
Người dí dỏm trước đó chính là Cơ Dung Tuyết.
“Việc cấp bách phải tùy cơ ứng biến, ta có việc muốn nói với Đại Chưởng môn.” Vân Nhàn đi trước, ngự kiếm bay về phía Diệu Thủ Môn, không dám trì hoãn thời gian trên đường. Nàng nói về phía sau: “Đi thôi! Vừa đi vừa nói với các ngươi luôn!”
“...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi trên đường, Vân Nhàn cố gắng tóm tắt lại những gì mình vừa biết cho hai người Tiết, Lê.
“Hiện Xi Vưu đang ở trong Nam Thành?” Lê Bá Đồ nói như đinh đóng cột, “Nếu vậy, phải tiếp tục phong tỏa Nam Thành.”
Trước đây chưa từng có cơ hội như vậy, đã bao nhiêu năm Ma Giáo không lộ diện. Huống chi bấy giờ Nam Giới nào ở trong thời kỳ chiến loạn, Diệu Thủ Môn và các thế lực khác đều đang nghỉ ngơi dưỡng sức, trạng thái tốt vô cùng.
“Ta đang nghĩ có nên gửi thư đến hai giới Tây-Bắc hay không.” Vân Nhàn nói, “Mọi chuyện khó lường, Phật Môn, Rèn Thể Môn và Huyền Bảo Các đều có thể giúp một tay.”
Hơn nữa hiện tại lại có thêm loại đan dược kỳ quái. Rốt cuộc loại đan dược này đến từ đâu? Thật sự ức chế được ma khí sao? Chắc chắn là nói nhảm, nàng chưa từng thấy thứ gì đủ sức loại bỏ ma khí. Lúc ấy ở Rèn Thể Môn, Kỳ Chấp Nghiệp dùng Bát Tử Kim phụ trợ phật khí mà còn không thể loại bỏ được hoa văn ma trên thanh ma đao dính máu Cừu Mạc của Cơ Thượng. Đó còn là tác động trực tiếp, huống hồ chi là uống một loại đan dược gì đó?
Chỉ là uống rượu độc giải khát mà thôi.
“Không.” Lê Bá Đồ nói, “Đừng rút dây động rừng. Như ngươi nói, hiện Xi Vưu vẫn chưa rõ chúng ta biết chân thân y ở đây. Nếu chỉ một Nam Thành nhỏ bé lại tập trung tinh anh của bốn giới, dễ gì y không biết tỏng ý đồ của chúng ta?”
“... Còn có một việc nữa.” Tiết Linh Tú nghĩ đến chuyện khác trên đường, “Bây giờ toàn bộ Nam Giới có khối người dùng loại bột nọ nhưng ta và nhị tỷ đi đường không thấy bất kỳ người-ma nào ở khu vực phồn hoa, ngược lại ở nơi hoang vu nhất lại gặp ba bốn tên. Đây tuyệt đối không phải là một sự trùng hợp.”
Vân Nhàn nhìn hắn, thấy vẻ mặt đầy nỗi lo lắng của hắn, đại khái đã hiểu được ý.
Đối với đông đảo người ở Nam Thành, người ở những thôn hẻo lánh không được tính là “người”. Hay nói cách khác, có xem họ là người nhưng khác với mình, chỉ là “nửa người”. Môi trường sống khác biệt khiến họ tin chắc rằng thây kệ những người kia kinh qua chuyện thảm khốc cỡ nào đi nữa, chúng vẫn chẳng dắt dây gì đến mình.
Nửa người là nửa người, người là người. Chuyện nửa người gặp phải thì có liên quan gì đến người? Kha khá người cho rằng đám người kia trở thành “nửa người” vì họ không đủ siêng năng nỗ lực.
“Sao không ăn cháo thịt *” chưa bao giờ là một câu nói đùa.
*Dân không có ăn, sao không ăn cháo thịt: câu nói nổi tiếng của Huệ Đế nhà Tấn - Tư Mã Trung, người được cho là ngây ngô, gàn dở. Câu nói trên được phát ngôn khi Hoàng đế nghe tấu trình về nạn đói.
Cớ gì người-ma chỉ dám hoạt động ở rìa này?
“Đến rồi.” Tông môn Diệu Thủ Môn nhanh chóng xuất hiện trước mắt, Tiết Linh Tú vỗ quạt xếp, kêu, “Ta phải bảo Chưởng môn phái thêm người đến bảo vệ các thôn phía Bắc. Ở đó toàn là người già yếu phụ nữ trẻ em, nếu bỏ mặc thì quá nguy hiểm.”
Ngoài dự đoán, hôm nay trong đại điện vẫn có khách quý đến thăm.
Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn, trên ghế chủ tọa vẫn là Lê Kiến Nghiệp đang ngồi. Mấy ngày gần đây hầu như nàng ta không được chợp mắt, quầng thâm dưới mắt từ đầu khiến sắc mặt kém đi lại đã thêm xanh xao, càng lộ vẻ bệnh tật ở nàng ta.
Bên cạnh là một thương nhân nho nhã phúc hậu, mặt mày hiền từ, hơi râu ria, đang nói gì đó. Vân Nhàn còn chưa biết mình có nên nghe hay không, đã thấy ngay Lê Kiến Nghiệp khẽ gật đầu với nàng, một cái gật gần như khó nhận thấy.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mọi người bèn ngồi xuống, nghe hai người này nói qua nói lại những lời sắc bén.
Các thương hội ở Nam Giới đều do Diệu Thủ Môn nắm giữ vị trí chủ đạo cố hữu, song dù có là thế lực khổng lồ đến đâu, họ vẫn không thể chu đáo được mọi việc. Nhìn cách thức tiếp đãi này, không thể xem thường thế lực dưới tay thương nhân nho nhã này. Tuy nhiên Vân Nhàn nghe một hồi, chỉ cảm thấy lời trong lời ngoài của người này có vẻ kỳ lạ.
Dù có tô vẽ nhường nào, mục đích hiểm ác vẫn dễ dàng bị vạch trần.
Người này dùng giọng điệu khiêm cung, hết lời nịnh hót, mục đích cuối cùng là muốn mở đường thủy vận tải Nam Thành. Nếu chỉ mở đường, vậy còn coi như hợp lý, nhưng nghe ý gã, thậm chí gã còn muốn tiếp quản quyền quản lý vận tải đường thủy.
Đừng nói Lê Chưởng môn, Vân Nhàn còn biết chuyện này tuyệt đối không thể.
Đường thủy sinh của nả, hàng hóa của Nam Giới được vận chuyển liên tục không ngớt và dựa vào đường thủy tới 60-70%. Nếu tự dưng cho gã, có khác chi họ tự chặt một cánh tay! Người này đến để khiêu khích à?
Lê Kiến Nghiệp chớ hề tức giận, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nàng ta che miệng ho khan hai tiếng, đoạn thản nhiên nói: “Dương đạo hữu đang nói đùa ư?”
Thương nhân nho giáo họ Dương vuốt râu, cười mỉm khó hiểu, bất chợt đổi chủ đề.
“Hiện nay, hình như trong Nam Thành có rất nhiều chuyện kỳ lạ, Lê Chưởng môn chắc mệt nhọc lắm.” Gã cười nói, “Tuy Diệu Thủ Môn có thực lực hùng mạnh, một tay che trời, nhưng đôi khi nói không chừng cũng cần con tôm nhỏ như tại hạ giúp đỡ chứ nhỉ?”
“Ồ?” Lê Kiến Nghiệp thản nhiên nói, “Các hạ là con tôm nhỏ, vậy là sức ăn của những con tôm nhỏ trên thế gian này còn lớn hơn cả trời đấy.”
Thương nhân nho giáo họ Dương thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng ta, dường như bất kể là có sóng gió gì đi nữa vẫn không thể nào làm cho nàng ta phải đổi sắc mặt, hai má gã khẽ cắn chặt.
“Ý của Lê Chưởng môn là nhất định phải đối đầu với mọi người?” Thương nhân nho giáo họ Dương nói, “Hao người tốn của lại không chịu nói lý do là gì, chẳng lẽ Diệu Thủ Môn các ngươi thật sự coi mình là chủ nhân Nam Giới? Dù thật sự là vậy, chẳng có kiểu nói như thế!”
Lê Kiến Nghiệp hơi nheo mắt và nhắc nhở: “Ngươi thất thố rồi.”
“Cần phải dọn sạch Bột Thành Tiên, không thể để lọt ra ngoài mảy may. Vẫn phải phong tỏa Nam Thành, phong tỏa đến khi sự việc kết thúc.” Giọng điệu cứng rắn hơn vài phần, Lê Kiến Nghiệp nói chậm rãi, “Nếu có gì không hài lòng... Vậy cũng đành phải phiền chư vị hãy thông cảm thêm!”
Lúc rời đi, cơn giận Thương nhân nho giáo họ Dương dịu đi không ít đến lạ, thậm chí gã còn cười khẩy một tiếng không rõ nguyên do, tiếp đó mới xoay người rời đi.
“Diệu Thủ Môn...” Gã ngửa mặt lên trời cười sằng sặc, dường như nghĩ đến sự gì đó rất hả hê, “Ha ha!”
Vân Nhàn nhìn bộ mặt đó của gã, không dằn lòng nổi nghĩ: Thì ra Tiết Linh Tú có bản lĩnh quá tài khi nói móc mà không khiến người ta phải ghét.
Người đi người đến, thương nhân nho nhã rời khỏi, đoàn người Vân Nhàn tiến lên nói những chuyện quan trọng. Lê tổ nãi nãi đã đợi khá lâu cùng với Lê Nguyện, nay bưng thuốc lên bảo: “Lê Đại, uống thuốc trước đã.”
“Cứ để đó đi, con sẽ uống sau.” Lê Kiến Nghiệp nhắm mắt lắng nghe, không nhìn ra vui giận, “Ta đã biết.”
“Đan dược?” Lê tổ nãi nãi coi như đã hiểu, lập tức quắc mắt, chửi một tràng tới tận trời xanh, “SÚC SINH NHÀ GIÀU CÓ NÀO VẬY?! TỚI CÁI THỨ TIỀN ĐẶT LÊN QUAN TÀI CŨNG MUỐN KIẾM, KHÔNG SỢ NGÀY SAU MÌNH BỊ BỆNH KHÔNG AI CHỮA, BỊ MA BẮT ĐI ĂN MẤT HẢ!!”
Tiết Linh Tú lặng lẽ che kín tai Lê Nguyện.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tổ nãi nãi.” Tai Lê Bá Đồ bị chấn động đến đau, nàng ta đưa ngón út ngoáy ngoáy, nói, “Đương nhiên là ma rồi. Vừa rồi Vân tiểu hữu nói về thuyền hoa đó, con phái người đi tức khắc, bây giờ nơi ấy đã là cảnh ma đi nhà trống, chỉ còn lại mỗi chiếc thuyền trống không. Không thể coi thường chuyện này đâu.”
“Không thể coi thường cái gì? Đây đâu phải là có thể giải quyết chóng vánh?!” Lê tổ nãi nãi nói, “Muốn ăn thì cứ để chúng ăn cho đã, bắt một người đến cho hắn ăn miễn phí luôn đi! Muốn ăn bao nhiêu thì cho ăn bấy nhiêu! Để mọi người cùng xem người này sẽ biến thành cái dạng gì!”
Tiết Linh Tú: “Bây giờ điều quan trọng là liệu đan dược đó có thật sự chữa được bệnh hay không. Không, trọng điểm không còn là có chữa được hay không nữa, mà là liệu bọn họ có tin không.”
Lê tổ nãi nãi im lặng một thoáng, lại hùng hồn bày tỏ: “Chả phải chuyện này đơn giản lắm à? Ai là Y tu, đương nhiên nghe người đó! Làm sao bọn họ biết đan dược này có chữa được hay không? Cứ dùng danh dự của Diệu Thủ Môn đảm bảo thứ này là giả thì bọn họ còn dám ăn à?!”
“... Tổ nãi nãi.” Lê Bá Đồ cười khổ, “Diệu Thủ Môn đã nói bao nhiêu lần không được ăn Bột Thành Tiên, người xem bọn họ vẫn lén ăn cho sướng đấy thôi?”
“Vậy thì...” Lê tổ nãi nãi lại nói, “Không phải bây nói đã gặp người-ma à? Treo xác người-ma ra cho đám người xem.”
Lê Bá Đồ: “Hóa thành tro bụi, không còn chút dấu vết.”
Lê tổ nãi nãi: “Luôn phải có người nhìn thấy chứ??”
“Hiện tại nhân chứng là một đứa trẻ sáu tuổi hỉ mũi chưa sạch, hai cụ già mắt mờ nói năng lắp bắp.” Lê Bá Đồ cho biết, “Sẽ ai người tin lời mấy người này nói?”
“...” Lê tổ nãi nãi, “Vậy thì còn có một cách nhanh hơn! Bây hãy gọi mấy đệ tử Diệu Thủ Môn giả làm người nhập ma, phá phách trên đường, dọa cho bọn họ một trận!!”
“Không được.” Lê Bá Đồ, “Nếu bị phát hiện sơ hở, sau này chúng ta nói gì sẽ không có ai tin.”
“Cái này không được, cái kia cũng không được!! Tóm lại là không thể làm gì được hết đúng không!” Lê tổ nãi nãi tức giận đập bàn, “Vậy bây nói xem phải làm sao cho phải?! Ta nói cho mà biết, mặc kệ bọn họ thế nào, đợi đến khi có người chết thì họ sẽ biết sợ! Bây giờ không nghe lời, sau này họ đừng hòng đến Diệu Thủ Môn cầu xin chữa trị!! Y tu đâu phải cha mẹ bọn họ! Chuyện gì cũng phải chiều theo ý bọn họ hay gì?!”
Lê Nguyện mở đôi mắt trống rỗng, muốn nói gì đó nhưng vẫn thôi.
“Tổ nãi nãi.” Lê Kiến Nghiệp vẫn im lặng nãy giờ đã lên tiếng từ phía sau bà ấy, “Chuyện này người đừng bận tâm.”
Lê tổ nãi nãi: “Lê Đại...”
“Khóa học của các đệ tử vẫn sẽ tạm dừng, theo lời A Tú, để họ phân tán đến các nơi trong thành, chỉ cần phát hiện dấu hiệu... Việc cứu người đặt lên hàng đầu, nếu còn sức thì đuổi bọn kia đi.” Lê Kiến Nghiệp mệt mỏi xoa mi tâm, “Còn phải tìm ra nơi ẩn náu thứ hai của Ma Giáo... Vân Nhàn, e là không thể dùng ma thạch của ngươi nữa rồi. Quá nguy hiểm. Hai ngày nữa chính là hội Đấu Đăng, sau đó là kỳ thi đánh giá tuyển sinh hàng năm của Diệu Thủ Môn...”
Tiết Linh Tú hỏi: “Muốn hủy bỏ không?”
“Không hủy. Không những không hủy mà còn phải tổ chức long trọng như thường lệ.” Lê Kiến Nghiệp nhìn ra ngoài điện yên tĩnh, linh thảo tơ vàng vẫn đang tự do sinh trưởng. Nàng ta nhíu mày cho hay: “Chỉ cần gắng gượng thêm 2 ngày nữa...”
Mấy ngày nay, nàng ta không chỉ phải đối phó với vô số công việc đến nghẹt thở, mà còn phải nghiên cứu giải dược cho Bột Thành Tiên cùng với Lê Phái. Một khi ma khí nhập thể liền không tài nào đảo ngược, nhưng trước khi hoàn toàn vô phương cứu chữa hãy còn một khoảng đệm nhỏ.
Nàng ta không thể làm được nhiều, chỉ biết nói cho người ta rõ rằng cuối cùng tu vi cướp đoạt được này đâu thuộc về mình, vén lên bức màn che mắt, sau rốt thứ đạt được chỉ là công dã tràng, là hoa trong gương, trăng trong nước.
-
Hiềm một nỗi, không ai ngờ rằng họ vẫn không thể nào chờ đợi được dù là chỉ có hai ngày này thôi.
Hội Đấu Đăng vốn là truyền thống của Nam Giới. Tu sĩ đấu võ, khán giả thắp đèn thả lên trời chúc mừng, ai thắng sẽ được ghi danh bảng vàng. Chỉ là một bảng vàng mà thôi, đương nhiên không thể làm gì được, tuy nhiên ai cũng tinh suốt đây là bàn đạp và thang mây để công thành danh toại, từ đây bay lên như diều gặp gió.
Hiển nhiên đại hội long trọng bực ấy sẽ do các đại tông môn và thương hội liên hợp tổ chức.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trong thành gió giục mây vần, còn có Ma Giáo ngấp nghé, Lê Kiến Nghiệp ngồi vào ghế chủ tọa, các đệ tử Diệu Thủ Môn mặc đồng phục đứng thành hàng bên trong và bên ngoài, theo dõi sát sao mọi động tĩnh.
Trời tối đen như mực, ở giữa sân, những viên châu sáng tròn trịa xếp thành một bảo tháp nhỏ, lấp lánh vô ngần.
Vân Nhàn mặt mày lem luốc, thốt lên: “Đúng là giàu nứt đố đổ vách.”
Ngay cả nơi giàu có như sàn đấu giá Càn Khôn Thành, chỉ cần gắn châu sáng thành một hàng trên tường đã đủ xa xỉ, vậy mà ở đây lại xếp chúng thành cái tháp, thật sự vượt quá sức tưởng tượng của người nghèo khó như nàng.
“...” Kỳ Chấp Nghiệp cau chặt mày, nói, “Ta luôn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng.”
Vân Nhàn sững người, lặng lẽ xỏ giày vào.
Thái Bình: “... Liên quan gì đến giày của ngươi chứ!!”
Vân Nhàn: “Hì hì.”
Tuy Tức Mặc Xu bảo nàng đừng hành động thiếu suy nghĩ, cứ yên lặng xem biến đổi trước đã, tuy nhiên Vân Nhàn có tính tình không chịu ngồi yên, dễ gì có chuyện thật sự không làm gì. Mấy ngày nay nàng chạy khắp Nam Thành, còn muốn thử vận may xem có thể bắt sống được một hai tên người-ma hay chăng để rồi lại công cốc.
Có thể chuyện ma thạch đã bị Mị Yên Liễu mách lẻo, bây giờ nó hoàn toàn không phản ứng. Nàng lẻn vào y quán lần trước trộm một lọ đan dược về, coi như mua bằng mười lượng bạc khi trước. Nàng mang về cho Tiết Linh Tú tìm tòi mới nhận ra người nghiên cứu ra loại đan dược này có đầu óc nhanh nhạy phải biết, đồng thời cũng vô lương tâm tột cùng.
Nói đơn giản, nó chỉ tạm thời hấp thụ ma khí cùng với linh khí, hệt một miếng bọt biển hút nước, đợi đến khi không hút được nữa, nó sẽ bùng nổ toàn diện, như vậy ngay cả cơ hội giãy giụa cũng chẳng còn.
“Trời sắp mưa nên Long Vương bán dù”, một người ăn cả hai đầu, lợi dụng triệt để.
Dần dà có người ra trận, xung quanh đã chật kín khán giả. So với những trận đấu võ máu me dữ dội, Nam Giới thích xem tác phong, xem điệu bộ, xem tư thế người tham gia có đẹp mắt hay không. Tiết Linh Tú nhìn người bên dưới và bảo: “Người này này, năm nay đã đến phiên hắn rồi.”
Đa phần sẽ có các thiếu niên tham gia hội Đấu Đăng hàng năm như thế này. Quá nhỏ, họ không có tu vi đó, quá lớn, họ không có mặt mũi đó. Huống hồ, người bình thường chỉ tham gia có một lần... Hội Đấu Đăng không có chừng hạn, mỗi tội tham gia vài lần là ai nấy đã hết cảm giác mới mẻ – hệt như thi trượt đại học ba bốn lần, không phải không được, mỗi tội dễ bị người ta chỉ trỏ nói sau lưng.
Người mà Tiết Linh Tú chỉ có tuổi tác trông không khác những người còn lại là mấy, tuy nhiên sắc mặt hắn ủ dột, còn chưa bắt đầu nhưng tay đã run nhè nhẹ không kiểm soát nổi.
Theo lời người khác nói, năm nay là lần thứ tư người này tham gia Hội Đấu Đăng. Thật ra, hắn cũng vắng số lắm. Thực lực hắn cực mạnh song lại không mạnh đến mức kỳ lạ. Lần đầu tiên giành được vị trí thứ hai, hắn cảm thấy không cam lòng; tới tham gia thứ hai hắn lại dính vết thương chưa lành trước khi lên sân, thành thử vẫn đứng hạng hai; lần thứ ba hắn cảm thấy mình có khả năng để rồi năm đó lại xuất hiện một thiên tài vừa vặn hơn hắn một bậc, hắn lại đứng hạng hai.
Nếu đổi sang một năm khác, hắn đã giành được vị trí thứ nhất từ lâu, tuy nhiên thời vận không tốt, hạng hai rồi lại hạng hai. Và với những lời cay nghiệt của một số người, e là hắn không thể thoát khỏi cái danh “Vạn Năm Lão Nhị” này.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp liếc hắn một cái, nói: “Sinh lòng chấp niệm.”
Đây là một cách nói văn vẻ, nói thẳng ra, nếu lần này lại không giành được vị trí đầu tiên, hắn sẽ tẩu hỏa nhập ma thật.
“Ừ.” Vân Nhàn nói, “Trông tố chất tâm lý trước khi thi hơi kém, quá căng thẳng.”
Phong Diệp: “’Tố chất tâm lý’ là gì?”
Kiều Linh San: “Chính là thứ ngươi không có.”
“Năm nay chỉ có một người mang thực lực ngang ngửa với hắn.” Tiết Linh Tú cho biết, “Hồi trước người này bị thương, xương cốt còn chưa lành, chỉ e chẳng phải là đối thủ của hắn đâu. Ở vị trí thứ tư còn một người, nhưng gần đây tên này đóng cửa không ra ngoài, chắc đã bỏ cuộc rồi.”
Đúng như dự đoán, hội Đấu Đăng này chẳng có gì hồi hộp. Người nọ vượt qua năm ải chém sáu tướng, thấy ánh sáng thắng lợi lóe lên, khuôn mặt căng thẳng hiện lên chút ý cười, bỗng hắn nghe thấy tiếng xì xào bàn tán bùng nổ của mọi người.
Người thứ tư đó, không ngờ gã lại xuất hiện! Thậm chí còn rạng rỡ hẳn!
Cùng lúc đó, sắc mặt Lê Kiến Nghiệp ngồi trên ghế chủ tọa bỗng hằn nét lạnh lùng và chăm chú.
“Lại ngửi thấy rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Mùi hương đó.”
“...” Vân Nhàn sực nhớ đến mùi hương kỳ lạ trước khi người-ma hóa thành tro bụi, nghiêm nghị bày tỏ: “Gã dùng bột.”
Về người được gọi là vị trí thứ tư, ai nấy đều rõ tu vi trước đây của gã không cao hơn người được cho rằng sẽ đứng thứ nhất, thậm chí còn kém xa. Ngặt nỗi bây giờ gã lại xuất hiện thế này cứ như đã tính trước. Gã giao đấu với người kia chưa được bao lâu, mũi đao đã chỉ thẳng vào cổ họng người được cho rằng sẽ chiếm vị trí đầu tiên!
Mọi người ồ lên. Thật là kết quả bất ngờ!!
Vạn Năm Lão Nhị không tài nào tin nổi, đầu ngón tay cắm vào lòng bàn tay, máu tí tách rơi xuống. Đang lúc gần như tuyệt vọng, Lê Kiến Nghiệp ngồi trên ghế chủ tọa đã đột nhiên nói: “Ta không công nhận kết quả này.”
Giọng nói vừa dứt, toàn trường im phăng phắc.
“Không công nhận? Cơn cớ gì Lê Chưởng môn lại nói vậy?” Thương nhân nho giáo họ Dương ngồi bên cạnh hòa giải, “Đấu võ tới mức nhất định là dừng, thắng thua đã phân định, có gì mà không công nhận?”
Lê Kiến Nghiệp trả lời: “Thủ đoạn bất chính, dựa vào đường tắt. Nếu công nhận gã là người đứng đầu thì quá bất công với những tu sĩ khác!”
“Thủ đoạn bất chính?” Một hội trưởng thương hội khác buông lời, “Chả phải khi trước Diệu Thủ Môn bảo Bột Thành Tiên này là độc à? Nó có ma chủng, tuyệt đối không được dùng, nếu không sẽ phát điên. Ý của người là vị tu sĩ này đã dùng Bột Thành Tiên cho nên thực lực tăng mạnh mới áp đảo xưng hùng? Thế chẳng phải người đang tự mâu thuẫn đấy ư?”
Tiếng xì xào bàn tán liên tục bên dưới:
“Đúng vậy đúng vậy! Ngươi xem người này đi, mặt mày gã rạng rỡ hơn đấy!”
“Cũng đâu có bằng chứng nói gã dùng Bột Thành Tiên... Có kỳ ngộ gì đó cũng không chừng.”
“Trước đây ta có nghe được tin đồn rằng loại thuốc bổ này đã bị Diệu Thủ Môn chặn lại ngay từ khi được nghiên cứu ra. Cho nên vào lúc đầu xuất hiện nó mới phải giả mạo do Diệu Thủ Môn sản xuất. Ngang ngược quá...”
“Vô lý!” Lê Kiến Nghiệp đứng dậy, sắc mặt nặng nề như nước, “Ta đã nói từ sớm, căn cơ không thể tăng lên!”
“Vậy ý của Lê Chưởng môn là Đao Tông ở Bắc Giới cũng là một trong bốn tông môn lớn cũng đang lừa bịp?” Lại một người khác cười nói, “Linh tuyền Đao Tông nổi tiếng về rèn luyện căn cốt. Tuy hiệu quả không rõ rành tới vậy nhưng theo lời của Lê Chưởng môn, nói không chừng ngâm vài năm là người ta sẽ phát điên à. Theo ta thấy chưa từng có một đệ tử Đao Tông nào phát điên trong Đại Chiến Tứ Phương.”
Vân Nhàn: “Chậc.”
Lại là Đao Tông...!!!
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Lê Chưởng môn, mấy năm gần đây quản lý công việc, có lẽ người đã hơi lơ là y thuật.” Người bên cạnh hắn nói, “Y quán tại Nam Giới nhiều vô số kể, các môn các phái đều có gốc gác riêng, đâu thể nào vì Diệu Thủ Môn các người là cái đầu rồng trong thương nghiệp bèn tự cho mình là đỉnh cao của y học chứ? Ngay cả Y Thần cũng không dám tự xưng như vậy! Thứ Diệu Thủ Môn nghiên cứu không ra thì các môn phái khác không thể nghiên cứu ra được chắc?”
Lê Kiến Nghiệp nghe thấy tiếng cười khe khẽ bên tai.
Cái nhìn giễu cợt của thương nhân nho giáo họ Dương rơi trên mặt nàng ta.
... Nay tất cả các tông môn thương hội có mặt lại đồng lòng liên kết đến lạ, xé rách mặt nạ ngay tại chỗ, thà nói dối trắng trợn, bất chấp sự thật trắng đen, bất chấp luân thường đạo lý, cũng muốn lật đổ Diệu Thủ Môn!
“Nói lại lần cuối, ta không công nhận kết quả này.” Lê Kiến Nghiệp hờ hững cất lời, “Có hai lựa chọn. Một là, ngươi theo ta về tông môn. Một ngày sau, dùng Hóa Nguyên Đan, hóa giải căn cốt và cảnh giới không thuộc về ngươi của Bột Thành Tiên, đến lúc đó lại đường đường chính chính đấu võ một trận. Hai là, dời ngày tổ chức Hội Đấu Đăng.”
Người dùng bột chẳng nói chẳng rằng, trái lại bên dưới đã bùng nổ.
“Không thuộc về gã là sao?? Lê Chưởng môn có ý gì??”
“Dời ngày lại là điềm xấu... Trước đây chưa từng có tiền lệ hoãn lại.”
“Hóa Nguyên Đan?” Thương nhân nho giáo họ Dương, “Các tông môn khác ngậm đắng nuốt cay muốn tăng tu vi cho người ta, còn Diệu Thủ Môn không đi theo con đường bình thường, cứ muốn đè người ta xuống! Lê Chưởng môn nói đi nói lại Bột Thành Tiên là thuốc độc, vậy các hạ có chứng minh được Hóa Nguyên Đan của mình không phải là thuốc độc không?? Cái nào trông giống thuốc độc hơn, mọi người đều có mắt hết đấy!”
Tiết Linh Tú siết chặt cây quạt, điên tiết thốt lên: “Muốn chứng minh cái này thế nào?! Thật khinh người quá đáng!”
“Tiết tứ thiếu nói đúng, muốn chứng minh cái này thế nào? Không phải chỉ cần Diệu Thủ Môn mở miệng nói là được à.”
Lê Kiến Nghiệp cụp mắt, nói: “Vậy thì hoãn lại.”
“Hoãn lại? Hoãn lại đến khi nào?” Người nọ cười khẩy, “Chẳng lẽ là hoãn lại đến khi Lê Chưởng môn hài lòng?? Đã phá lệ cũ, vậy thì phá lệ thêm một lần, cứ tiếp tục tổ chức Hội Đấu Đăng, tổ chức đến khi Lê Chưởng môn có kết quả hài lòng thì thôi! Mọi người nói xem có đồng ý không?”
Các thương hội xung quanh đều cười vang ha hả.
“Ai dám không đồng ý? Diệu Thủ Môn một tay che trời Nam Giới, trời lạnh tâm trạng người ta không tốt là sẽ khiến cả nhà ngươi phá sản đấy!”
“Rành rọt chỉ là một tông môn, nói cắt đường thủy của ngươi là cắt đường thủy của ngươi, chả bồi thường lấy một đồng cho tổn thất mình gây ra! Một tông môn tốt ghê! Thầy thuốc nhân từ, thầy thuốc nhân từ!”
“Y tu? Ta thấy là thổ phỉ thì có! Chữa bệnh cướp tiền, hai năm rõ mười!”
Từ trước đến nay các đệ tử Diệu Thủ Môn có mặt đều học y trong tông môn, nào từng bị người ta châm chọc chỉ thẳng mặt. Khi này họ tức đến run tay, ngực phập phồng.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chữa bệnh cứu người thì phải thu phí khám bệnh. Có gì sai?! Chẳng lẽ muốn Y tu không có cơm ăn, nghèo rớt mồng tơi đi chữa bệnh cho người ta, thảm hại đến mức đó mới khiến bọn họ hài lòng, mới miễn cưỡng được gọi là Y tu chắc?!
Lê Kiến Nghiệp biết nói thêm cũng vô ích. Nói ma chủng, không tin. Nói Ma Giáo ở đây, tin làm sao đây? Gần đây Diệu Thủ Môn có hành động quá lớn, dân chúng mơ hồ thấy bất mãn, các nàng ở lại thêm chỉ làm xáo trộn tâm cảnh của các đệ tử trong môn. Nàng ta đứng dậy phất tay áo bỏ đi, các đệ tử khác đuổi theo rầm rập, trở về tông môn chờ lệnh.
“Vạn Năm Lão Nhị” kia nhìn bóng lưng nàng ta rời đi, hy vọng trong mắt đã dần dà biến thành chết lặng.
Kết quả của hội Đấu Đăng như thế nào đã đâu còn quan trọng. Những người có khứu giác nhạy bén hơn tại đây đã nhận ra hơi thở của một cơn bão sắp tới. Ngày thường những thương hội này chỉ dám ăn chút cơm thừa canh cặn rơi sót từ kẽ tay của Diệu Thủ Môn, nay họ đã trở mặt hành sự thế này, chừng như đã hình thành liên minh trong mơ hồ và trực tiếp đối đầu với Diệu Thủ Môn.
Vân Nhàn bị Lê Kiến Nghiệp gọi đi, Tiết Linh Tú đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy uất ức trong lòng sắp trào ra.
Hắn thấy biểu cảm người bị cướp mất mọi sự chú ý không đúng bèn đi theo, đi một mạch đến y quán. Người nọ vào trong chốc lát, sau khi ra ngoài, hắn đã cất rảo bước ngay đến nơi vắng vẻ.
Tiết Linh Tú bám theo, thấy người nọ mở nắp của một cái lọ quen thuộc và định đổ vào miệng không chút do dự, hắn nghiêm mặt, cây quạt bay qua, hất đổ Bột Thành Tiên xuống đất!
“Ngươi làm gì vậy?!” Tiết Linh Tú đâu rõ cơn giận này đến từ đâu, “Tại sao nói thế nào các ngươi cũng không tin... Không thể dùng cái này!!”
Vì muốn tốt cho các ngươi trờ trờ ra đó, vì muốn... các ngươi nhất định phải đợi đến khi trả giá rồi mới hối hận sao!
“Cút!” Người nọ nhặt cái lọ lên, lại muốn đổ vào miệng và rồi bị Tiết Linh Tú đánh rơi lần nữa.
Hai người đứng giằng co nhau trong bóng tối.
Người nọ nói rõ rành: “Cút.”
“Bảo ta cút??” Tiết Linh Tú gấp gáp, “Ngươi có biết sau khi nhập ma sẽ biến thành dạng gì không? Đến lúc đó có hối hận...”
Hắn chưa nói xong đã bị lọ thuốc ném vào đầu. Người nọ khàn giọng gào lên: “Mắc mớ gì đến ngươi chứ?! Mắc mớ gì đến Diệu Thủ Môn các ngươi chứ?! Ngươi là con cưng của trời, đứng ở đó không cần động đậy cũng có người nhận ra ngươi!! Ngươi hiểu cái gì, ngươi xứng sao?!! Ba năm rồi, sau này ta phải làm sao?! Ngươi nói cho ta biết đi!!”
Tiết Linh Tú: “Người đó dùng Bột Thành Tiên, ngày sau...”
“Ngày sau, ngày sau. Còn cái chó má ngày sau nào nữa!!” Người nọ lại ném cái lọ vào hắn, chỗ góc cạnh làm Tiết Linh Tú đau điếng, “Bây giờ gã dùng, gã thắng rồi. Gã thắng ta, gã không sao cả. Chỉ đơn giản vậy thôi!! Ngươi dựa vào đâu mà không cho ta dùng?!”
“...” Tiết Linh Tú hít sâu một hơi, nghiến răng, “Rõ ràng chúng ta có thể mặc kệ...”
Ánh sáng sắc bén lóe lên, hắn không kịp đề phòng, mu bàn tay thon dài bị rạch một đường, suýt chút nữa ngón trỏ cầm châm bị cắt đứt.
Cuối cùng Tiết Linh Tú cũng sững sờ.
“Ai mượn các ngươi quan tâm?? Chúng ta cầu xin các ngươi quan tâm sao?!” Người nọ đỏ mắt nhìn hắn, dùng giọng điệu như thể hắn đã giết cả nhà mình, “Bây giờ ngươi lại đến kiểm soát ta à?? Lúc trước sao không đi kiểm soát gã?! Ngươi bảo gã đừng dùng đi!! Lúc đó sao ngươi không ra oai vậy? Bây giờ đến đây nói có thể mặc kệ gì đấy, ngươi có thấy buồn cười không??”
“Được. Đụ mẹ, đừng có mà quan tâm nữa! Ai thèm các ngươi quan tâm chứ?! Cái thứ tưởng mình hay ho lắm này!! Cút!!!”
...................
Lời tác giả:
Nội dung hư cấu xin đừng liên hệ với thực tế, chỉ một phó bản, về sau sẽ khác với Phật Môn. Phó bản này xong sẽ bắt đầu chậm rãi kết thúc, đánh Xi Vưu rồi phân chia tài sản ~
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.