Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Cuối cùng Vân Nhàn vẫn được đối xử đặc biệt, một phòng giam hạng sang dành cho nhiều người.
Những vị khách, trưởng lão, quản sự khác đều được ở phòng đơn, chỉ có nàng vui vẻ “lập nhóm nói chuyện” cùng một chỗ với đồng bọn.
“Điều này nói lên cái gì?” Vân Nhàn ngồi trên giường gỗ nhỏ, nói chắc như đinh đóng cột, “Đại tiểu thư để ý đến ta. Vì chẳng còn phòng khách nào khác mới mặc ta ở đây thôi.”
Website TruyenLau.com
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ngươi ra ngoài thử xem.”
Vân Nhàn: “Thử thì thử!”
Nàng hùng hổ khí thế bừng bừng đi ra ngoài để rồi đụng ngay vào cơ ngực của Thiết Đản, suýt nữa ngạt thở bỏ mình.
TruyenLau.com
Thiết Đản hỏi: “Vân đạo hữu, ngươi muốn làm gì?”
“Ta ra ngoài hóng gió.” Vân Nhàn thản nhiên đáp, “Đã nửa canh giờ ta chưa ăn cơm, thật sự đói lắm rồi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thiết Đản lắc đầu, cho hay: “Tốt nhất ngươi vẫn không nên ra ngoài, hiện tại Chưởng môn đang xử lý công việc.”
Nói là xử lý công việc, nhưng chắc hẳn thứ bị xử lý không phải là “công việc”.
Nói là tốt nhất đừng ra ngoài, nhưng ý tứ chắc là không cho ra ngoài.
Vân Nhàn: “Ta muốn ra ngoài! Ta không nói chuyện với ngươi, ngươi gọi Cơ Dung Tuyết đến đây.”
Thiết Đản: “Chưởng môn rất bận.”
Vân Nhàn tức giận: “Hạ Chí Lâm!! Năm đó ngươi đâu đối xử với ta bằng cái thái độ này!! Ta làm trâu làm ngựa vì nhà họ Cơ các ngươi, mặt mũi còn bị đánh sưng vù cả đây này! Bây giờ lại giam ta ở đây là có ý gì hả?! Quá đáng lắm đấy!!”
“...” Trong mắt Thiết Đản xuất hiện sự cảm động, thậm chí hắn còn xúc động nói: “Vân đạo hữu, đâu ngờ... ngươi còn nhớ rõ tên ta. Ta thật sự... không biết nên nói sao nữa...”
Vân Nhàn: “Vậy thì để ta ra ngoài đi.”
Thiết Đản: “Tốt nhất vẫn không nên ra ngoài.”
Vân Nhàn suýt nữa tức đến ngất xỉu tại chỗ, nàng loạng choạng quay về giường gỗ, nằm vật ra.
Trong phòng giam nhiều người yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi, đúng là cảnh “lặng thinh là cầu Khang đêm nay*”.
*trích trong bài Tạm biệt Khang kiều của Từ Chí Ma
Thật ra, cách sắp xếp của Cơ Dung Tuyết vẫn rất khoa học. Bởi lẽ ngoài Vân, Túc, Kiều, Phong, Kỳ và Tiết ra, còn có hai người rưỡi nữa.
Một là Giang Lan Thôi, một là Cơ Thượng đang nằm lì trong vỏ bọc Cừu Mạc không muốn ra ngoài, còn lại nửa người kia là cái xác rỗng của Cơ Thượng.
Đâu rõ Cơ Thượng đang nghĩ gì, cứ vậy mở mắt không thốt một lời. Nếu vỏ bọc Cừu Mạc còn xem được thì cũng thôi đi, đằng này nó sắp biến thành xác sống tới nơi rồi, nhìn hãi lắm!
Từ đầu Giang Lan Thôi đã không ưa bọn họ, hắn bèn cười nói: “Nhìn xem các ngươi kết giao bạn bè kiểu gì đi kìa? Người khác mời các ngươi đến làm khách, còn nàng ta mời các ngươi ngồi tù. Ha ha, ha ha ha...”
“Ngươi cười cái gì?” Tiết Linh Tú mỉm cười, “Lúc cha ngươi đi sao không dẫn ngươi theo luôn? Tại quá lùn nên ông ấy không thấy được à?”
Giang Lan Thôi nổi giận: “Ngươi nói gì đó?”
Trong đám người, kẻ nhìn trời, người nhìn đất, đều nghĩ thầm:
Cuối cùng Tiết Linh Tú tìm được người lùn hơn mình, làm sao hắn không nhân cơ hội này nói cho đã, để trút cơn tức trong lòng.
Kiều Linh San ngồi bên cạnh Vân Nhàn, thật sự có chỗ rầu rĩ không vui, cứ lẩm bẩm: “Ít nhất cũng phải nói cho chúng ta một tiếng chứ, do đâu vậy? Chẳng lẽ chúng ta sẽ không giúp nàng ấy sao?”
Vân Nhàn nói: “Linh San, muội đừng tức giận.”
Kiều Linh San: “Ta không tức giận. Ta chỉ hơi khó hiểu thôi.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nhìn nàng ấy, cái miệng muội sắp vẩu lên tận trời mà còn chưa tức giận nữa hả? Nàng lên tiếng: “Thì không phải là không thể hiểu. Bây giờ là thời khắc quan trọng, chỉ còn một bước nữa là thành công... đương nhiên nắm chắc mọi thứ trong tay là tốt nhất.
Huống hồ, trong số bọn họ còn có một người vô cùng không ổn lù lù ra đó.
Rốt cuộc cơn cớ gì Cơ Thượng lại nhập ma, bây giờ bà ấy như vậy, đoan chắc không tài nào nói cho mọi người biết. Cuối cùng cuốn sách ma kia do ai truyền ra ngoài, trong Rèn Thể Môn nhất định có dấu vết của ma, nói không chừng mọi chuyện họ làm còn rút dây động rừng cũng nên. Cơ Dung Tuyết vừa phải củng cố quyền lực chưởng môn vừa phải lo lắng nhiều chuyện, đương nhiên sẽ không rảnh để ý đến bọn họ.
Đương nhiên, lý do này hợp lý phải biết. Song chả là Vân Nhàn luôn cảm thấy có vẻ như Cơ Dung Tuyết không muốn gặp cả bọn. Chứ nàng ấy mà muốn để tâm, đó là chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay đấy thôi?
Nói đơn giản, nàng chỉ mơ hồ cảm thấy Cơ Dung Tuyết đang trốn tránh bọn nàng.
Tuy nàng đâu rõ vì sao. Tâm tư của đại tiểu thư quá khó đoán, từ rất sớm đã thế rồi.
“Này.” Giang Lan Thôi ở bên kia kêu, “Cái người bên kia, ngươi có biết người thần bí vừa rồi là ai không?”
Vân Nhàn trả lời: “Đến giờ ngươi vẫn chưa nhìn ra?”
“Làm sao ta nhìn ra được?” Giang Lan Thôi tức giận, “Ta đến Rèn Thể Môn là bị giam luôn trong ngục, chỉ mới ra ngoài vừa nãy thôi đấy có được không!”
“...” Vân Nhàn: “Xin lỗi. Quên mất ngươi xui xẻo cỡ đó. Ha ha!”
Sự chú ý của Kiều Linh San cũng bị thu hút, nàng ấy nhíu mày nói: “Vừa nãy là Tiêu tiền bối phải không? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Chuyện không quá phức tạp. Tiêu Vu vốn là người Bắc Giới, sau đó vì một số nguyên nhân bà đã rời khỏi Bắc Giới, đến Đông Giới du ngoạn, thề phải tìm được kiếm pháp tốt hơn để hoàn thiện khuyết điểm võ học của mình. Kết quả bà gặp được Vân Lang lúc đó đang độ phong nhã hào hoa, tóc mai còn chưa bạc, tức thì giật nảy mình như được gặp tiên, rồi chấm luôn…
Chấm… kiếm pháp của người ta.
Ừ. Đúng vậy. Kiếm pháp đấy chính là Khinh Yến Điểm Phổ chưa được cải tiến, không giống với loại mà hai người dạy cho Vân Nhàn.
Hòng học cho được kiếm pháp này, Tiêu Vu dùng đủ mọi cách, bám riết không tha, đi theo ông đến tận Kiếm Các. Trong thời gian đó bà còn đánh Vân Lang ba lần một ngày theo bữa cơm, cuối cùng bà cũng học được, chuẩn bị phủi mông bỏ đi.
Lúc này Vân Lang sụp đổ. Ông vẫn luôn cho rằng Tiêu Vu đi theo mình, bám lấy mình, mỗi ngày đúng giờ đến tìm mình luyện võ, là có ý với mình. Thậm chí ông đã nghĩ đến lúc lấy đạo lữ sẽ dùng hoa gì, ấy thế mà bây giờ Tiêu Vu lại nói bà chỉ thèm muốn kiếm pháp của ông! Đây đúng là một cú sét đánh ngang tai!
Nước chảy vô tình hoa rơi hữu ý, sau màn chàng đuổi thiếp đuổi cũ rích, Tiêu Vu ở lại Kiếm Các tiếp tục nghiên cứu kiếm pháp. Thật chất tại Kiếm Các, Vân Nhàn lúc nhỏ gặp mẹ ít hơn cha rất nhiều vì Tiêu Vu suốt ngày chạy nhảy ở bên ngoài, thỉnh thoảng vài năm lại đi xa một chuyến. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ bà đi tới Bắc Giới, tuy Nam Vinh Hồng không chịu gặp bà nhưng bà vẫn cứ đi.
Hai năm trước, đúng vào một năm trước kỳ Đại Chiến Tứ Phương này, Tiêu Vu bị thương, sau khi trở về đã nằm một thời gian dài.
“Ước chừng lúc đó mẹ đi úp sọt Cừu Mạc.” Vân Nhàn nói, “Cừu Chưởng môn thật sự rất mạnh, một đánh bốn mà chớ hề kém cạnh.”
Hiềm một nỗi nàng vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề:
Nếu như vậy, Tiêu Vu thường xuyên lang thang ở bốn giới, dễ gì không rõ tình hình Đông Giới đang nguy cấp. Vậy tại sao bà không nói? Vì bà biết nói ra cũng không thể thay đổi được gì, chỉ gây thêm hoang mang sao? Rốt cuộc bà đang điều tra cái gì?
Thôi bỏ đi. Bây giờ đang ngồi tù khóc ròng đây này, đợi ra ngoài rồi hỏi sau.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không rõ Giang Phụng Thiên hộ tống hai người đi đâu, có tìm được Y tu chưa? Nam Vinh Hồng có thể giữ được mạng không. Vết thương bà ấy nặng cỡ đó... trong lòng nàng cũng không chắc.
Vân Nhàn tự suy nghĩ, lông mày lại nhíu, động vào vết thương, khiến nàng đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Túc Trì hỏi: “Vẫn còn rất đau?”
“Đau chứ.” Vân Nhàn nói, “Tiết huynh, châm của ngươi bị tịch thu, có phải hiện giờ ngươi không tài nào chữa trị được nữa?”
Tiết Linh Tú đáp: “Cho dù có châm mà nay linh khí bị giam cầm, cũng không thể chữa trị được đâu. Ngươi tạm thời chịu đựng một chút đi, có muốn bôi thuốc không?”
Vân Nhàn vờ như không nghe thấy, nói với Túc Trì: “Đau chết mất nha.”
Túc Trì nâng mặt nàng lên xem xét, lấy thuốc từ nhẫn trữ đồ ra thoa cho nàng, động tác rất nhẹ nhàng, hàng mi rủ xuống, tạo thành một vùng bóng mờ trên mí mắt. Chàng nói: “Đau thì nói với ta.”
“Không đau.” Vân Nhàn cười khổ, ra vẻ như mình được lợi lộc lớn, “Không sao đâu, chườm đá một chút là được, sẽ hết sưng ấy mà.”
Túc Trì: “Không có đá.”
Vân Nhàn chớp mắt: “Tay huynh lạnh mà nhỉ.”
Túc Trì khựng lại, khó khăn nói: “... Ừ.”
Chàng chậm chạp áp tay lên má Vân Nhàn, thấy hai bên sưng lên đầy kỳ quái. Tuy nhiên da thịt trên má nàng vẫn mềm mại và ấm áp, hơi nóng lan vào lòng bàn tay, đầu ngón tay chàng không khỏi cuộn lại.
“... Vân Nhàn này!” Tiết Linh Tú bực bội kêu, “Ngươi bớt giả vờ giúp ta!! Vết thương ngoài da này có gì mà đau, trước đây ngươi gãy tay gãy chân sao không kêu đau đi?”
Giang Lan Thôi cảm thấy như có kiến bò trên người: “Hai người có thể ra ngoài không?! Ra ngoài đi! Thật là sến súa, buồn nôn quấ!! Aaaaa!”
Kỳ Chấp Nghiệp nhắm mắt làm ngơ, nhắm mắt niệm Kinh Kim Cang.
Kiều Linh San nhìn bộ dạng của Túc Trì, sao lại không biết Vân Nhàn đang cố ý. Tuy nhiên nàng ấy nghĩ thầm: Người ta đang vui vẻ, cần gì các ngươi ở bên cạnh lải nhải... Túc sư huynh chỉ ước gì ngày nào cũng được Vân Nhàn giả vờ trước mặt huynh ấy thôi!
Thiết Đản đang tuần tra, đi được nửa đường đã bất thình lình bị Lục trưởng lão gọi lại, hắn cảnh giác hỏi: “Có chuyện gì?”
Lục trưởng lão với đôi tai vểnh nói đờ đẫn: “Có thể bảo mấy người ở phòng tập thể bên kia im lặng chút không? Ta sắp chết vì ồn rồi.”
Thiết Đản: “...”
Vân đạo hữu, ngươi đúng là... đi đến đâu cũng nhặng xị đến đấy thật ư?
-
Một vùng đêm đen khác.
Cơ Dung Tuyết khoác lên mình lớp sương tuyết, cuối cùng bước ra khỏi ngục tối u ám, đi vào màn đêm càng thêm sầm sì.
Đệ tử nội môn phía sau nàng cất tiếng: “Chưởng môn, đã bịt miệng tất cả các vị khách rồi ah. Ra ngoài họ sẽ cùng nhất trí nói Nam phu nhân bất chợt phát cuồng sau khi nhập ma, Cừu Trác Cừu Đan không may bị hại, người đã giải quyết mọi việc, linh thức của Chưởng môn đời trước lựa chọn truyền ấn chưởng môn cho người.”
Cơ Dung Tuyết khựng lại, nói: “Ừ.”
“Vậy, những chuyện đó, có cần nói không ạ? Hay là cũng bảo họ đừng lan truyền?” Đệ tử nội môn dè dặt hỏi, “Chính là... Nam Thanh Tiêu của Vong Trần Môn, còn cả nguyên nhân cái chết của chưởng môn đời trước... những chuyện đó đó.”
Dẫu những chuyện này không dắt dây đến Cơ Dung Tuyết, song đoan chắc vẫn ảnh hưởng đến hình tượng của Rèn Thể Môn. Tất nhiên, tất cả đều tùy thuộc vào suy nghĩ của nàng ấy.
“Không cần quan tâm.” Cơ Dung Tuyết cho hay, “Cứ để họ nói, nói thêm mắm dặm muối. Để tất cả mọi người đều biết cũng không sao cả.”
Lần sau xem xem, còn ai dám tiếp tục làm.
Đệ tử nội môn nhận mệnh lệnh: “Dạ vâng, hiểu rồi ạ.”
“Ừ.” Cơ Dung Tuyết, “Ngươi đi nghỉ ngơi đi.”
Một ngày kinh qua nhiều chuyện, làm sao đệ tử nội môn với tâm tình sôi sục nghỉ ngơi được. Trước khi đi, người này nói với Cơ Dung Tuyết: “Chúc mừng Chưởng môn đạt được tâm nguyện!”
Cơ Dung Tuyết không xoay đầu lại, chỉ vội vàng trở về phòng mình.
Nàng ấy lại giết ba quản sự. Lời nói khi nãy với Cửu trưởng lão vẫn còn văng vẳng bên tai.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Quyển sách đó do một đứa bé bán báo đưa cho ta. Nó đến đưa thư, đội mũ rất thấp, không nhìn rõ mặt. Ta không biết nó là ai, sẵn tay nhận lấy, sách thì trống không nhưng bên trong kẹp rất nhiều thư từ qua lại.”
“Ban đầu ta còn tưởng nó đưa nhầm, nhưng sau khi lật xem những bức thư đó, ta mới biết thì ra những năm gần đây, thực lực của Đao Tông tăng vọt là vì đã tìm được ‘thánh hạch’ tại một nơi gọi là ‘tế đàn Ai Hỉ’. Thánh hạch không chỉ thúc đẩy tu vi của đệ tử, thậm chí còn tôi luyện được căn cốt. Nếu tìm được thứ này, đệ tử Rèn Thể Môn ta như hổ mọc thêm cánh, còn lo gì về sau?”
“Nhưng về sau quyển sách đó lại biến mất, cả thư từ cũng mất theo... Là thật đấy, đại tiểu thư, ta nói đều là sự thật! Sau đó ta mới biết, quyển sách này được Vân Nhàn gọi là ‘sách ma’... Nhưng nếu không thử thì làm sao biết nó không phải là thật? Mọi người đều thấy rõ sự phát triển của Đao Tông, quá kỳ lạ! Dù chúng ta không đi xác thực tin tức này vẫn sẽ có môn phái khác đi xác thực. Người khác đều mạnh lên, vậy chẳng phải chúng ta sẽ bị tụt hậu sao?!”
Cơ Dung Tuyết chỉ cảm thấy đầu đau.
Nếu Cửu trưởng lão nói thật, chẳng phải đây đích là ma hạch nọ của Đao Tông sao? Nàng ấy có thể ngăn cản Rèn Thể Môn tham gia, nhưng sao ngăn cản được các môn phái khác? Nói ra, sẽ có người tin ư? Động võ, ngăn được tất cả mọi người ư?
Nàng ấy lại khẩn trương đi thăm dò tất cả những tiền bối bế quan của Rèn Thể Môn. Ma thạch của Vân Nhàn đang ở trong tay nàng ấy, may mắn thay, không có ai làm nó phát sáng.
Rèn Thể Môn vẫn đang trong giai đoạn mới bị xâm nhập, mỗi người đều có khả năng là lỗ hổng thứ hai.
Chỗ ở của Chưởng môn vốn ở phía sau đại điện, khốn nỗi hiện tại các kiến trúc trong môn bị hư hại rất nhiều, các đệ tử đang gấp rút tu sửa. Đại điện lại càng bị đánh đến mức chỉ còn lại đống đổ nát, xem ra lễ đăng vị chưởng môn sau tang lễ cũng không thể diễn ra trong 2 ngày này.
Bế quan thêm vài ngày, mài giũa tính khí thôi. Khách nào bằng lòng thay đổi lời khai thì cho đến tham dự lễ đăng vị, nếu vẫn nhất mực không chịu... nàng ấy vẫn có biện pháp.
Cơ Dung Tuyết ngồi trên giường gỗ của mình nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ, hốt nhiên tự hỏi không biết nay Nam Vinh Hồng ra sao... Vân Nhàn thì như thế nào. Có phải rất tức giận không? Thôi vậy.
Giữa trời đất tĩnh lặng, giọng nói ma quái kia lại gieo lên: “Trên đời này, ngươi là người đầu tiên ta thấy có thể nghĩ ra cách trốn người khác ngớ ngẩn cỡ đó.”
“...” Cơ Dung Tuyết đờ đẫn kêu: “Cút.”
“Ngươi sợ bọn họ thấy ngươi thay đổi rồi phải không?” Giọng nói đó cười khà khà, “Ngươi chưa bao giờ dám nói ra quan điểm của mình về chuyện Phật Môn. Bởi vì ngươi sợ họ biết rồi sẽ ghét ngươi. Ngươi cũng không thích nói những câu đùa nhạt nhẽo, ngươi làm vậy chẳng qua chỉ vì không biết nên nói gì, lại sợ họ quên mất ngươi vẫn còn đó. Ngươi muốn lấy lòng họ nhưng lại từ chối tiếp cận họ bằng tấm lòng chân thật. Tất cả những điểm đáng yêu nhỏ bé đó đều là giả tạo sất! Bên trong lớp vỏ bọc này chỉ là một kẻ tàn nhẫn, máu lạnh và độc ác, giết người không chớp mắt! Ngươi nghĩ ngươi khác mẹ mình à? Các ngươi đều không bình thường đâu. Thật nực cười, ha ha ha!”
Cơ Dung Tuyết tung ra một chưởng: “Ta bảo ngươi cút!!”
Âm thanh đột nhiên biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.
Ngực phập phồng, một lúc sau Cơ Dung Tuyết mới bình tĩnh lại. Chưởng vừa rồi của nàng ấy không đánh trúng thứ gì, ngoài lật úp cái ổ chó cũ kỹ ở góc phòng.
Ổ chó đã lâu không dùng đến nhưng vẫn rất sạch sẽ như đã từng.
Cơ Dung Tuyết bước tới chậm rãi, vươn tay, tay phiêu phiêu giữa không trung. Nàng ấy nhắm mắt, tưởng tượng dưới lòng bàn tay mình vẫn còn là cái bụng ấm áp phập phồng của chú chó nhỏ.
“Phúc Lai.” Dường như nàng ấy muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ im lặng.
.............
Lời tác giả:
Tính cách của đại tiểu thư thật sự rất kỳ quặc. Không cùng một kiểu kỳ quặc với tiểu ma nữ đâu.
Tuy nhiên không sao cả! Bé Nhàn là thiên thần Beagle!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.