Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 154: Cách thức ra trận

Chuyện giang hồ thay đổi từng ngày, mọi người còn chưa thoát khỏi cơn chấn động từ sự việc Rèn Thể Môn, sóng gió đã lại nổi lên một cách nhanh chóng.



Thứ nhất chính là Đao Tông mở tiệc, mời mọi người đến tông môn một lần.



Phải biết rằng, năm xưa Quán quân Đại Chiến Tứ Phương – Vân Nhàn – đã phế bỏ kim đan của Liễu Thế trước mặt tất cả mọi người. Tuy đầu óc tên này không tốt, nhưng chung quy vẫn là con trai duy nhất của Chưởng môn Liễu Phi Nhiên, mối thù này cực sâu nặng. Đao Tông cố kỵ mặt mũi tông môn lớn, đành phải làm ngơ trước Vân Nhàn. Tuy nhiên bây giờ họ lại mời công khai, chẳng lẽ muốn xóa bỏ hiềm khích khi trước với Vân Nhàn, tiện thể lôi kéo quan hệ?



Thứ hai, chính là chuyện đấu võ chọn rể của Công chúa Hồ yêu tộc Thư Cửu Vĩ.



Đương nhiên, chuyện thứ hai nhận được sự chú ý xa xa chẳng bằng chuyện thứ nhất. Cả Càn Khôn Thành đều biết trước đây Thư Cửu Vĩ đã nhì nhằng, mập mờ không rõ với Trọng Trường Nghiêu, xem ra đã ôm lòng thầm thương trộm nhớ hắn từ trước, nay nàng ta chỉ làm cho rành rọt mà thôi. Chẳng lẽ còn có kẻ nào không biết điều thật sự muốn đi cướp dâu? Làm cho có lệ, có lệ thôi!



Hiềm một nỗi ấy mà, có trò hay để xem, cớ sao lại không đi xem. Người thường đánh nhau đã dễ bị người ta xúm tới vây xem, huống hồ còn là tu sĩ đấu võ, mà còn lại là đánh đến một mức là dừng. Không chỉ mãn nhãn, nói không chừng còn nhân cơ hội học được vài chiêu.



Thật là trùng hợp, thời gian của hai việc này đều được ấn định vào nửa tháng sau.



Nhất thời lòng người xao động, họ đều âm thầm suy đoán. Nào là đến cùng Vân Nhàn có đi không, đi thì mang theo mấy người; có phải lúc xem đấu võ chọn rể là được xem luôn phần tiếp theo của chuyện tình yêu tới mức chết đi sống lại giữa người và hồ ly không. Ôi thôi đủ cả.



Giữa những lời phỏng đoán táo bạo ấy, nửa tháng trôi qua trong chớp nhoáng.

TruyenLau.com

Ngặt nỗi mọi người đoán được mở đầu, lại không đoán được kết cục.



Đao Tông mở tiệc, chiêng trống vang trời, ngay cả Liễu Phi Nhiên quanh năm ẩn dật cũng được mời ra. Liễu Xương trưng lên nụ cười giả tạo, trên khuôn mặt già nua toàn là vẻ hiền từ dễ vỡ.



Trên con đường dành cho khách, một chiếc xe ngựa quen thuộc chậm rãi đi tới, trên đó gắn Linh Thảo Tơ Vàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Liễu Xương rung lên trong lòng, suýt nữa thì không nhịn được ý vui mừng: “Đây đích là xe ngựa của Vân Nhàn!”


TruyenLau.com
Liễu Nhứ bên cạnh gãi đầu, nghĩ: Ký hiệu lớn như vậy là xe ngựa của Tiết đạo hữu trờ trờ, cớ sao nay ai ai cũng đều ngầm mặc định đó là của Vân Nhàn... Thôi kệ, nói chung không khác mấy. Xe ngựa của Tiết đạo hữu là của cả bọn, tiền bạc vẫn thuộc về cả bọn.



Liễu Phi Nhiên có gương mặt trắng trẻo không có râu, biểu cảm chớ hề thay đổi mấy, trông chẳng giống một thiên tài từng làm mưa làm gió giới đao một thời, ngược lại giống một viên chức nhỏ bé. Cứ như vậy, Đao Tông và những người vây xem ngóng trông, nhìn chiếc xe ngựa cuối cùng từ từ dừng lại trước cửa tông môn. Liễu Xương cười giả tạo, mở miệng nói: “Vân tiểu…”



Rèm xe mở ra, Tiết Linh Tú bước xuống đất, cười nói: “Liễu trưởng lão, đã lâu không gặp, ông vẫn khỏe mạnh chứ hả?”



Dường như hai người đang so xem ai cười giả tạo hơn ai.



“?” Liễu Xương đợi hồi lâu, vẫn không thấy người khác xuống đã ngơ ngác hỏi: “Những bạn nhỏ khác đâu? Vân Nhàn đâu?”



“Lời này sai rồi.” Tiết Linh Tú dùng quạt che miệng, đáp, “Trong thiệp nói mời bạn bè của Cơ Chưởng môn đến, ta không phải bạn bè đấy ư?”



Mọi người xôn xao.



Đao Tông mở tiệc mời, Vân Nhàn lại cho họ leo cây!! Còn cho leo cây một cách đúng dịp!! Nàng ấy thật sự không đến?!



Xem sắc mặt đám đệ tử Đao Tông khó coi đến mức nào rồi kìa!! Đao Tông mời mà nàng ấy không đến, vậy nàng ấy còn có thể đi đâu?! Chẳng lẽ là có chuyện gì đó lớn chấn động, cả quỷ thần khiếp vía à?!



“...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mà lúc này, bên ngoài Yêu tộc, đài đấu võ chọn rể đã được dựng lên.



Tuyển thủ quyết định tham gia chẳng được bao nhiêu, nhưng phía dưới lại chật kín người, họ đều đến hóng chuyện. Mọi người vừa xem vừa cảm thán:



“Xứng là Công chúa Hồ yêu tộc, càng nhìn càng đẹp nha!”



“Cưa thấy khác so với lần trước ta gặp nàng ấy nhỉ?”



“Đầy đặn hơn... Xem ra gần đây công chúa nhỏ sống rất tốt, ăn uống cực thịnh soạn tại Nhân tộc, lòng thoải mái thân thể tự khắc béo mập theo...”



“Sao nãy giờ nàng ta không nói gì vậy? Trông biểu cảm cũng hơi lạ? Liệu có phải là do ta đây đã nghĩ nhiều quá không, hay chỉ đơn thuần là do nàng ấy đang thẹn thùng mà thôi?”



Tộc trưởng Yêu tộc nhúc nhích đôi tai, nghe thấy những tiếng xì xào phía dưới, sắc mặt hơi khó coi ngay tức khắc.



Những lời Thư Cửu Vĩ nói với ông ta hôm qua hãy còn văng vẳng bên tai.



“Cha, con đã nói con không muốn.” Thư Cửu Vĩ quỳ dưới sảnh, nói vô cùng nghiêm túc, “Không muốn chính là không muốn, dù người có uy hiếp Lưu tiểu thư để ép con đến, con cũng không muốn.”



Ông ta giận tím mặt: “Ta còn chưa tính toán chuyện con trốn khỏi chuyện kết hôn, bây giờ còn dám mạnh miệng với ta? Con không muốn thì sao??”



“Con không muốn thì sao...” Thư Cửu Vĩ ngẩng mặt lên, bộc bạch, “Phải. Đúng vậy. Bây giờ người muốn ép con thì con không thể làm gì được. Cha, trừ phi người có cách bịt miệng con mãi mãi, nếu không, con sẽ tuyên bố với thiên hạ...”



Trong đôi mắt đen của nàng ta con thôi còn vẻ lấy lòng nịnh nọt như trước, thay vào đó là nét lạnh căm: “Ai dám cưới con, con sẽ giết cả nhà hắn!!! Ba năm không được thì mười năm, mười năm không được thì ba mươi năm, có gan thì cứ đến!”



“Con! Giỏi lắm!” Tộc trưởng tức đến giọng nói run rẩy, “Con học được cái thói ấy ở đâu?! Con dám nói những lời này?!!”



Lũ Nhân tộc, nhất định là cái con nhỏ Nam Vinh Hồng gì đó của Nhân tộc! Quả nhiên chúng chỉ giỏi làm bại hoại thuần phong mỹ tục một cách quá thể, còn chừa sót lại nọc độc tới vô tận!!



“Không nên học theo phương pháp này ạ?” Thư Cửu Vĩ đứng dậy, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào ông ta, “Con không chỉ dám nói mà còn dám làm nữa đấy! Thưa cha, ngược lại là người đấy. Người dám không tin con ư?!”



“...”



Trên đài cao, Thư Cửu Vĩ ngồi yên lặng không nhúc nhích, chẳng nói chẳng rằng, trận pháp ẩn giấu xung quanh lưu chuyển, giam cầm nàng ta chặt chẽ.



Phía dưới, xe ngựa, cờ xí tung bay, chỗ ngồi san sát, náo nhiệt vô ngần. Hòng thể hiện sự chú trọng của mình, thậm chí Tộc trưởng còn mời cả Đại sư Minh Quang đến đọc diễn văn. Ngược lại ghế trưởng lão trống hai chỗ, không ít Yêu tộc đang ngồi, ngay cả Vương tử Hổ yêu tộc cũng ở trong đó.



Chốc nữa gã cũng sẽ lên đài đấu võ, nhưng kết quả như thế nào thì ai nấy đều tỏ trong lòng.



Tộc trưởng Yêu tộc vuốt râu, nhìn xuống đám đông phía dưới và gật đầu hài lòng.



Đúng như ông ta nghĩ.



Đấu võ chọn rể sắp bắt đầu, các ứng cử viên lần lượt vào sân, Trọng Trường Nghiêu xếp cuối cùng. Hắn cầm kiếm, chậm rãi đi về phía dưới đài, ngẩng mặt nhìn lên đài cao, khóe môi khẽ nhếch.



“Cửu Vĩ, tại hạ đến đây thực hiện lời thề ước ngày đó.”



Mọi người trầm trồ khen ngợi:



“Thật nặng tình! Thật sự quá nặng tình!! Không biết sau này ta có sáng mắt ra, tìm được một nam tử cỡ này không?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ơ, sao Nhã Kiếm lại đổi kiếm nữa? Trước đó không phải hắn dùng kiếm Bích Thủy do Liễu trưởng lão tặng à?”



“Với khí thế này, với tu vi này, thắng bại đã rõ...”



Tộc trưởng Yêu tộc nhìn Trọng Trường Nghiêu, gật đầu hài lòng.



Tốt, tốt. Đích thì phải như vậy!



Hắn ra sân cuối cùng với tư cách là người quan trọng, sau đó không còn thêm người nào nữa. Xem ra, những người muốn tham gia đấu võ chính là những thanh niên tài tuấn bên dưới.



Nhạc cụ của Hồ tộc vang lên, âm nhạc du dương vang vọng đất trời. Dưới sự chú ý của mọi người, Đại sư Minh Quang nói xong một tràn dài lê thê. Rốt cuộc, Tộc trưởng Yêu tộc với mái tóc bạc trắng bước từ tốn lên đài cao, nội lực hùng hậu, giọng nói như chuông lớn:



“Cảm ơn các vị tu sĩ đã đến ủng hộ! Hôm nay là ngày đấu võ chọn rể cho tiểu nữ Thư Cửu Vĩ ta. Tiểu nữ có thể Vân Đỉnh trời sinh, trước đây lão phu cũng hao tâm tổn trí vì chuyện này. Nay thấy con mình đã đến tuổi cập kê, không biết liệu có thể tìm được một vị ý trung nhân thật tốt cho con bé hay không!”



“Như đã nói trước đó, đấu võ quý ở chỗ tới mức nhất định là dừng, lão phu có vài lời muốn nói với chư vị...”



Ông ta nói được một nửa, bỗng dưng bên ngoài sân xuất hiện một luồng ánh vàng Phật pháp, tiếng nổ vang trời mang theo khí thế hùng hồn, đánh thẳng vào trước đài đấu võ. Mặt đất trước đài tức thì nứt toác, bụi mù bay mịt mù!



Mọi người kinh ngạc nhìn sang, trong làn bụi mù là một bóng người ngoại tộc đã đến gần.



Tóc dài buộc cao, bên tai đeo đá đỏ, dung mạo xinh đẹp, mặt mày anh tuấn bức người, khốn nỗi lại mang theo vẻ tức giận khó hiểu.



Rõ ràng vận áo cà sa vàng đỏ, song khi người này di chuyển, những trang sức rườm rà quý giá trên người đã phát ra tiếng leng keng lanh lảnh, trông như thể có thần linh giáng xuống dưới ánh mặt trời.



Đúng là Kỳ Chấp Nghiệp!



“Không phải chứ?? Gã hoàn toàn chưa xuống tóc hay là đã hoàn tục rồi???”



“Hòa thượng đến đấu võ chọn rể?? Nghiêm túc hả?!”



“Bình tĩnh nào. Mọi người bình tĩnh nào! Nói không chừng là vì báu vật quan trọng của Yêu tộc mà thôi! Nhìn xem, Đại sư Minh Quang đang ở trên đó, sao gã dám làm ẩu?!”



Tộc trưởng Yêu tộc bị cắt ngang lời nói, sắc mặt tối sầm, và rồi ông ta vội vàng nhìn sang Đại sư Minh Quang khi thấy được Kỳ Chấp Nghiệp.



Đúng vậy, tên này không thể làm ẩu... Không đúng! Cằm của Đại sư Minh Quang đã muốn rớt tới nơi vì quá ngỡ ngàng kia kìa!! Lỗ mũi cũng đang giãn ra!! Lẽ nào là gã này đang định làm ẩu thật?!!



Vào một khắc nhìn thấy Kỳ Chấp Nghiệp, dự cảm chẳng lành trong lòng Trọng Trường Nghiêu bắt đầu liên tục phóng đại.



Kỳ Chấp Nghiệp xuất hiện với khí thế hùng hồn, cầm pháp trượng Đông Cực, đứng ngay dưới đài đấu võ rồi kêu: “Nhường cái đi.”



Còn ngồi xuống nữa chứ!



“... Khụ khụ.” Tộc trưởng đen sì mặt mày, tuy nhiên cũng nhanh chóng điều chỉnh lại, tiếp tục đanh giọng mà rằng, “Lão phu có vài lời muốn nói với chư vị. Thứ nhất, đấu võ quý ở chỗ tới mức nhất định là dừng, tuyệt đối không được làm tổn hại tới tính mạng. Thứ hai, theo lệ thường, nếu người chiến thắng cảm thấy không hợp với tiểu nữ, có thể đổi lấy một báu vật quan trọng của Yêu tộc. Chỉ cần mở lời, lão phu nhất định sẽ...”



Ông ta nói được một nửa, lại phát hiện không một ai bên dưới nhìn mình. Thế là ông ta lập tức ngậm miệng, lửa giận đã bốc lên.



Chuyện gì nữa vậy?? Lại nhìn gì bên kia nữa?! Cứ từng người một như thế này, chẳng lẽ là lại có thêm một đứa trẻ tuổi nào đó không biết điều, dám cả gan cắt ngang lời của ông ta nữa hay sao!!!



Mây mù lượn lờ, một bóng người lặng lẽ đi tới từ bên kia. Bạch y hào sảng, vạt áo hơi bay, bay bổng tựa thần tiên.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chàng chẳng nói chẳng rằng, cũng không ra chiêu, chỉ như một người bình thường, bình thường bước tới chậm rãi từ lối vào.



“Túc... Túc Trì... Là Túc Trì!! Sao hắn cũng đến đây?! Như vậy là đến phá đám hay gì?!”



“Mọi người cẩn thận!! Nhất định phải chuẩn bị sẵn tâm lý rồi thì mới được xoay đầu lại đó nha! Hoặc là cũng có thể làm như ta đây này, cứ che đi một nửa mặt trước đã!! Cứ phải tiến triển một cách dần dần thôi, đừng nhìn thẳng trực tiếp!”



“Á...!! Mắt của ta!! Mắt của ta bị nét đẹp trai làm cho đau quá đi mất!!”



“Thấy chưa, không nghe lời người già sẽ gặp chính kết cục này.”



Túc Trì bình thản đi đến dưới đài đấu võ dưới ánh mắt của mọi người. Đối mặt với đôi mắt trợn trừng của Tộc trưởng, khóe môi chàng khẽ động, tiếp đó hàng nói bằng một giọng không hề thành tâm: “Xin lỗi.”



Tộc trưởng: “...”



Bình tĩnh. Hiện tại là lúc quan trọng, nếu ngươi không kiểm soát được tính tình, chỉ vô duyên vô cớ để người ta chê cười mà thôi.



“Không sao.” Tộc trưởng nhắm mắt lại, đanh giọng, “Chỉ cần mở lời, lão phu nhất định sẽ dâng tặng. Thứ ba, các tu sĩ quan sát nhất định phải...”



Bất thình lình, một trận cuồng phong nổi lên! Gió lớn đến mức khiến mọi người suýt nữa chẳng tài nào mở mắt được!



“Gió to vậy?! Chuyện gì thế? Là ai nữa đâu?!”



“Sáng quá! Sao lại sáng thế!! Ta không nhìn rõ gì cả!!”



Trong cơn cuồng phong không biết từ đâu đến, lại có một bóng người xuất hiện từ xa, vạt áo bị cuốn bay phần phật, tóc đen hất ra sau tai, thoáng chốc để lộ một đôi mắt đen và rực rỡ tựa sao trời.



Mọi người nín thở.



Đúng lúc này, khúc nhạc chiến đấu từ xa vẳng lên đúng lúc, tiếng đàn du dương, lả lay lòng người, từng tiếng từng tiếng đi vào tai!



Gió đưa tiếng đàn, đàn tấu gió cuốn, dường như cả đất trời đều bị khuấy động! Bóng hình người đó chậm rãi bước vào với chuôi kiếm đỏ sẫm như có màu máu lưu động, cứ như vậy tiêu sái đạp gió, hiên ngang đi tới!



Đẹp trai ngất ngây!



Có người lắp ba lắp bắp: “Không ngờ lại… lại là Vân Nhàn?!”



“Nàng ta cho Đao Tông leo cây, chạy đến trận đấu võ chọn rể? Đầu óc không có bệnh chứ?!”



“Quả nhiên là nàng ta! Ngay cả cách xuất hiện cũng khác người cỡ đó!!!”



“A a a a a! Vân Nhàn ơi!! Vân Nhàn nhìn bên này!!! Đúng, ký tên lên tay ta là được rồi!! A a a ta yêu ngươi chết mất!!”



Tộc trưởng bặt thinh triệt để: “...”



Vân Nhàn ôm kiếm, đứng yên cất lời: “Xin lỗi, trên đường bị tắc xe ngựa cho nên ta đã đến muộn.”



“Tắc xe ngựa...” Mặt Tộc trưởng Hồ yêu tộc đen như mực, bị cắt ngang ba lần liên tiếp đã khiến ông ta đập bàn gỗ cái rầm, nổi điên và gầm lên, “Ngươi là nữ tu sĩ thì đến đây làm gì?! Đến phá đám hả?! Còn nữa, ai bảo người đến bằng cách này?! Ai!!”



“Nữ tu sĩ thì sao? Nữ tu sĩ không thể đấu võ chọn rể à? Có phải ông đang kỳ thị ta, kỳ thị nữ tu sĩ khác, kỳ thị những người có phần khác biệt trong Tu Chân giới hiện nay không! Là Tộc trưởng của một tộc, do đâu không thể bao dung cởi mở, tiếp thu tất cả, lấy thừa bù thiếu chứ?!” Vân Nhàn nói năng hùng hồn, “Mắc gì ta lại không thể đi đến bằng cách này? Đâu có quy định không được dùng đạo cụ.”



“Đạo cụ?” Tộc trưởng Hồ yêu tộc chỉ vào Kiều Linh San đang ra sức tung phù gió và Phong Diệp – người mắc chứng sợ xã hội, đang sợ hãi đến sắp ngất xỉu nhưng vẫn kiên trì gảy đàn phía sau – gào lên, “Ngươi gọi hai người này là đạo cụ?!”



Bấy giờ mọi người mới phát hiện: “?!”



Vân Nhàn thản nhiên ném chuôi kiếm: “Lỡ lời. Lỡ lời thôi. Đâu có quy định không được dùng đạo hữu.”



Tộc trưởng Yêu tộc: “...”



Cút đi! Cút!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu