Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 200: Vị sư huynh này hơi kỳ lạ

Vân Nhàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, cứ thế đi một mạch thẳng về phía trước.



Tấm khăn lụa đen trước mắt được làm từ chất liệu đặc biệt, thần thức không tài nào tản ra ngoài. Nàng chỉ cảm thấy trước mắt một vùng tối tăm mù mịt, dưới chân quanh co khúc khuỷu, không biết đã rẽ qua bao nhiêu chỗ ngoặt. Cuối cùng, hai người bên cạnh buông tay, nói khẽ: “Quan khách, đến rồi ạ.”



Đến rồi?



Lưng nàng bị đẩy nhẹ, cánh cửa thuận thế mở ra, Vân Nhàn bước vào một căn phòng tối.



Mùi hương tràn ngập nồng gấp mấy lần bên ngoài, thậm chí còn mang theo chút ngọt ngấy. Vân Nhàn không thích mùi hương nồng nặc như vậy, suýt nữa đã hắt hơi một cái rõ bất lịch sự.



Khi nàng có thể tháo tấm khăn lụa đen xuống, cảnh tượng trước mắt là thứ mà nàng chưa từng thấy bao giờ, khiến cho Vân Nhàn không khỏi trợn tròn cả mắt...


Website TruyenLau.com
Phía trên chiếc giường nhỏ có một thanh ngang không biết dùng để làm gì, những viên châu sáng tỏa ra ánh sáng tù mù, bên cạnh tường có một con chó yêu ngoan ngoãn nằm sấp, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, trên đầu còn có một đôi tai lớn màu nâu vàng. Nó nói uyển chuyển: “Quan khách, ngài đến rồi.”



Vân Nhàn chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, nàng nhìn chiếc giường nhỏ chỉ đủ cho một người nằm cứ thấy có gì đó không đúng. Thật sự đủ để ngủ ư? Còn con chó yêu này...
Website TruyenLau.com


“... Ê.” Vân Nhàn vạch trần không chút nhân nhượng, “Ngươi đích là con chó cỏ báo tin vừa nãy đúng không?”


TruyenLau.com
Đâu ngờ hình thú tên này mập hệt cái giỏ trúc, đôi mắt còn trí trá, vậy mà hình người lại trở nên dịu dàng, đúng là biết cách giả vờ đấy. Con chó yêu kia ngẩn ra, nụ cười chớ hề thay đổi: “Quan khách, ngài đang nói gì vậy, ta sao nghe không hiểu?”



Vân Nhàn nhìn hắn chòng chọc một lúc, cố ý nói: “Đúng là chó Bắc Giới vẫn đẹp hơn, lông vừa trắng vừa mượt, chó Đông Giới chỉ đáng yêu lúc nhỏ thôi.”



“Ngươi nói cứt gì đấy?!” Con chó cỏ kia tức giận, “Còn nữa, tên ta không phải là Ê, cũng không phải chó cỏ!! Đây gọi là chó nông thôn, ngươi đúng là đồ không có học thức!!!”



-



Nửa nén hương sau, rốt cuộc Vân Nhàn cũng được hưởng thụ dịch vụ đặc biệt với một mức giá khác.



Hóa ra là mát-xa. Mát-xa chính quy, chẳng có gì mờ ám, chỉ khác với những nơi khác ở chỗ mát-xa bằng đệm thịt, không phải bằng tay người.



Nói thật, cảm giác đệm thịt tràn đầy linh khí ấn lên những chỗ xương cốt xót nhức dễ chịu lắm, thậm chí khách còn có thể sờ đuôi và tai con chó. Vân Nhàn nằm sấp trên giường nhỏ, càng nghĩ càng thấy không đúng.



... Chẳng phải chỉ mát-xa thú thú thôi sao, tội gì phải làm cho bí mật, trông quái đản tới vậy? Hoàn toàn có thể mở một cách công khai cơ mà!



Còn quán rượu này nữa, nếu thật sự có vấn đề, bên Cầm Phường đã ra tay từ lâu, dễ gì đến lượt nàng đến giám sát tội ác?



Tuy nhiên nghĩ lại, có lẽ đây là một chiêu trò mới hòng thu hút khách. Càng bí ẩn thì càng hấp dẫn, lại thêm điều kiện được vào nhất định, càng lộ ra chỗ đặc biệt của nó. Ví mà nó được mở trực tiếp một cách công khai, lượng khách tuyệt không nhiều như bây giờ.



Vân Nhàn cứ nửa ngờ vực nửa hổ thẹn nghĩ ngợi một hồi, đến mức hơi buồn ngủ. Mãi đến khi đôi tay mềm mại kia nhẹ nhàng ấn lên xương bướm của nàng, nàng mới giật mình xoay đầu lại...



Một con quỷ hấp tinh vừa nhìn đã biết là không đứng đắn đang ngồi trên eo nàng, mỉm cười với nàng. Không biết chó yêu đã chạy đi đâu mất, trong phòng chỉ còn lại một người một ma.



Vân Nhàn: “...”



“Sao vậy?” Con quỷ hấp tinh thành thạo nói, “Ngươi không thích phong cách này sao? Vậy ngươi thích kiểu nào?”



“Bỏ tay xuống dưới mông đi.” Chỉ với chút tu vi này thôi à, Vân Nhàn lạnh lùng nói, “Các ngươi là đang tìm việc làm lại đấy à? Chẳng phải đã nói là bây giờ cấm hết rồi sao?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nay Mị Yên Liễu đã mở một tiệm nhuộm mà tên này còn dám làm cái trò này nữa?



Quỷ hấp tinh đổi thành một khuôn mặt có râu quai nón, tránh né câu hỏi: “Ngươi thích kiểu này?”



Vân Nhàn: “Trông như 10 ngày rồi chưa thay quần lót.”



Quỷ hấp tinh lại đổi thành một khuôn mặt mỹ nhân ốm yếu, tiếp: “Kiểu này thì sao?”



Vân Nhàn: “Chỉ thấy bất lực.”



Quỷ hấp tinh nghẹn họng, cuối cùng đổi thành một khuôn mặt lạnh lùng băng giá, dùng giọng điệu chắc chắn: “Cam đoan ngươi thích kiểu này.”



“Ngươi đã bao giờ nghe câu ngạn ngữ này chưa: Qua muôn biển khơi màng chi nước, từng bước Vu Sơn ngại gì mây.” Khuôn mặt này đẹp thì đẹp đấy, tuy nhiên Vân Nhàn chớ hề nao núng, “Đừng đổi nữa, ngươi không mệt à? Đi, theo ta đến Cầm Phường...”



Nàng còn chưa dứt lời, sắc mặt bỗng nhiên cứng đờ.



... Nào ngờ con quỷ hấp tinh này lại hóa thành khuôn mặt của Túc Trì một cách vô cùng chính xác, rồi dữ tợn mà rằng: “Vậy thì kiểu này, ngươi chắc chắn sẽ thích chứ gì?!”



Ngay từ đầu nàng chưa từng để lộ thân phận thật của mình. Bây giờ Vân Nhàn có thể cam đoan nàng ta tới đây vì muốn nhắm vào mình!



Linh phù trên người bắt đầu rung lên dữ dội, Vân Nhàn cúi đầu nhìn, thầm kêu không ổn.



Không đúng. Nàng ta tới đây vì muốn nhè vào Túc Trì!!



Thái Bình vẫn còn đang im lìm, chẳng rõ nó đã trúng chiêu từ lúc nào. Lẽ nào là do chén trà kia?! Đột nhiên Vân Nhàn rút kiếm, quỷ hấp tinh mang khuôn mặt Túc Trì cười khẩy, không ngờ đã dùng chiêu cũ!



Hắn hoàn toàn không muốn đánh bại Vân Nhàn, chỉ muốn câu giờ thêm một chút mà thôi. Y phục trắng bay phần phật, tung bay khắp nơi, lộ ra thân hình cường tráng bên dưới. Mắt Vân Nhàn lóe sáng, thầm nghĩ “đắc tội đắc tội”, tiếp đấy kiên trì chém loạn một trận, rất nhanh đã xông ra khỏi căn phòng tối. Mỗi tội đã quá muộn, chốn ấy chỉ còn lại một đám chó mập mèo mập ngơ ngác ngẩng đầu, người đi nhà trống, không thấy bóng dáng.



Thanh trường kiếm huyền thiết trên bàn cũng biến mất không thấy tăm hơi.



-



Đáng lẽ chuyện Túc Trì bị tàn dư Ma tộc bắt cóc phải được nhanh chóng thông báo cho các môn phái lớn của bốn giới, hòng tránh họa về sau vô tận. Vân Nhàn thật sự đã lập tức làm như vậy, nhưng nàng đâu ngờ sự việc lại phát triển thành thế này...



Các tông môn bốn giới đều nghiêm túc chờ đợi, huống hồ là Kiếm Các. Vân Lang và Tiêu Vu tìm kiếm khắp nơi rất lâu, cuối cùng nhạy bén phát hiện ra dấu vết của Túc Trì trên tờ báo lá cải của Bắc Giới.



“Chuyện cười hôm nay: tay cầm trường kiếm lại bị trường kiếm kéo lê, kéo một đường gãy mất hai cái răng cửa... Danh tiếng Kiếm tu bị bôi đen!”



Vân Lang: “...”



Tiêu Vu: “...”



“Chắc là huynh ấy rồi.” Vân Nhàn lắc lắc tờ báo lá cải, thốt lên với vẻ mặt đau khổ, “Sao đại sư huynh lại không giữ được hình người nữa vậy, xem ra dạo gần đây huynh ấy thật sự kỳ lạ lắm...”



Nếu hóa thành hình người, vậy thì dễ tìm hơn nhiều. Kiếm trông na ná nhau cả nhưng khuôn mặt của Túc Trì thì độc nhất vô nhị.



Khi ấy tại đại chiến, người của Kiếm Các tận mắt chứng kiến Túc Trì biến thành kiếm, còn những người của các môn phái khác thì tự lo cho mình còn chưa xong thành thử đâu rõ lắm về mối liên hệ giữa hai thứ này. Huống chi, ai lại có thể đi liên hệ Túc Trì với cái thanh ma kiếm này được.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San thấy biểu cảm sầu lo của nàng đã bảo: “Chỉ là một đám tàn dư thôi, không gây ra sóng gió gì lớn đâu, tỷ đừng lo lắng quá cho sự an toàn của Túc sư huynh.”



“Ta không lo lắng cho sự an toàn của huynh ấy, ta lo lắng cho sự an toàn của đám ma kia kìa.” Vân Nhàn không biết nói sao cho phải, “Đây chính là thanh kiếm đã giết Xi Vưu, một kiếm bổ xuống tuyệt sẽ giết chết ma đấy.”



Hiện tộc Quỷ hấp tinh chẳng còn lại mấy con ma, cứ thế mà bị chém chết thì nàng biết ăn nói sao với Mị Yên Liễu đây? Mong là tên ma không sao.



Khi ấy, Vân Nhàn vẫn còn ôm thái độ khá lạc quan về chuyện này, suy cho cùng nàng cũng quan hệ khắp bốn giới, nhất là tại Bắc Giới. Nào là Cơ Dung Tuyết, Liễu Nhứ, rồi cả Lưu tiểu thư, không được thì còn có dì nhỏ Tiêu Nguyên xem bốn bể là nhà. Với một mạng lưới tình báo mạnh mẽ đến như vậy, còn sợ không tìm được một Túc Trì hay sao?



Đúng như dự đoán, chưa qua được mấy ngày, tờ báo lá cải của Bắc Giới lại cập nhật.



“Ma kiếm hoành hành, mọi người tránh xa!”



Nhìn thấy tiêu đề này, Vân Nhàn giật thót tim. Ma? Lại liên quan gì đến ma? Dù thế nào đi chăng nữa Túc Trì không thể là ma kiếm được, chẳng lẽ huynh ấy thật sự làm người ta bị thương rồi?



Nhưng khi đọc nội dung, nàng lại chẳng biết nên khóc hay là nên cười.



Theo lời tác giả tờ báo lá cải, thanh ma kiếm này xuất hiện đột ngột, toàn thân đen như mực, không biết bị tên khốn kiếp đáng giết ngàn đao nào thao túng phía sau. Suốt ngày nó không làm việc đàng hoàng, gặp ai cũng phải lại gần u ám hỏi một câu “Có thấy sư muội của ta không”.



Ban đêm mà nghe được câu này thình lình, người ta sẽ bị dọa chết khiếp! Hơn nữa tông môn trên đời này nhiều như lông trâu, sư muội lại càng nhiều không kể xiết, trời mới biết nó đang đề cập đến sư muội nào?!



Song, khi này vẫn phải cẩn thận lúc trả lời. Nếu ngươi trả lời “Không thấy”, thanh kiếm này sẽ lặng lẽ xoay chuôi kiếm rời đi, tiếp tục đi hỏi người khác. Nếu trả lời “Thấy rồi”, nó sẽ bám theo ngươi không chịu rời, cho đến khi đến cửa nhà ngươi mới phát hiện mình bị lừa từ đó sẽ cắt hai lọn tóc của ngươi rồi mới nghênh ngang bỏ đi – mà nó còn chuyên cắt tóc mai, tâm địa độc ác có thừa! Nhưng đây vẫn chưa phải là quá đáng nhất! Nếu ngươi trả lời “Cút cút cút, sư muội của ngươi không cần ngươi nữa”, thì sẽ bị chuôi kiếm của nó đập thẳng vào gáy.



Mặc cho không bị thương nhưng tiếng kêu cực vang, rất đau, rất mất mặt!



Thanh ma kiếm này đã lang thang ở khu vực thành chính Bắc Giới mấy ngày, số nạn nhân đang tăng lên nhanh chóng. Vì cho dù tu vi cao đến đâu họ vẫn không bắt được nó. Thậm chí có kha khá người tò mò bị đập vào gáy sẽ đau đến mức nào quá đỗi nên cố ý đi trêu chọc. Trong quá trình tích lũy kinh nghiệm này, người viết đã tổng hợp được một số đặc điểm của “sư muội” bí ẩn đó:



Thứ nhất, cột tóc đuôi ngựa cao. Thứ hai, có tóc đen. Thứ ba, sư muội thật sự không cần nó nữa.



Ha ha, thằng nhóc đáng thương!



Khi tờ báo lá cải được người ta truyền tay nhau, trong đại điện của Kiếm Các tức khắc tràn ngập một bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng.



Giả như không biết Túc Trì rất có thể tạm thời thay đổi tính tình, bọn họ hoàn toàn không dám nhận là có quen biết đâu!



Tiêu Vu thấy giần giật nơi thái dương, cuối cùng cất lời: “Giờ hai đứa đã phát triển đến mức độ này rồi sao.”



Vân Lang hơi xanh mặt, ho khan một tiếng.



“Oan uổng quá mẹ ơi!” Vân Nhàn tức thì đáp, “Con và đại sư huynh trong sạch mà!”



Trong lòng nàng, lời này là thật. Quân tử xem việc làm chứ không xem tấm lòng, thây kệ trong đầu của nàng có bao nhiêu thứ rác rưởi đi chăng nữa, nàng và Túc Trì thật sự trong sạch không thể trong sạch hơn. Mỗi lần nàng nói linh tinh gì đó, Túc Trì còn bảo nàng đừng nói, chẳng lẽ quan hệ cỡ này còn chưa đủ trong sáng?



Kiều Linh San cũng phụ họa theo: “Đúng rồi đúng rồi.”



“Ồ?” Tiêu Vu nói với một ánh mắt như thể đã thấu suốt được mọi việc, “Vậy hai đứa chưa từng nắm tay nhau à?”



Vân Nhàn nghẹn lời: “Ấy...”



Nắm, nhưng cũng không sao mà. Không phải những lần đó đều có lý do chính đáng à, đâu phải là rảnh rỗi đi nắm tay nhau... Nhưng đúng là đã nắm, còn không chỉ có một hai lần.



Tiêu Vu lại hỏi: “Nó chưa từng chải đầu, mang cơm, giặt y phục và vá vớ cho con?”



Vân Nhàn: “Cũng có thỉnh thoảng...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cuối cùng Tiêu Vu nói: “Nắm tay thì thôi. Thân mật hơn thế cũng từng có chứ?”



Vân Nhàn đảo mắt qua lại: “...”



Vân Lang nghe không nổi nữa, ông ho khan rồi bảo: “Được rồi, hỏi mấy cái này làm gì chứ? Con nít thích vài người không bình thường thì chẳng phải là chuyện bình thường hay sao? Hôm nay nó thích người này, ngày mai nó lại thích người khác, cũng chẳng có liên quan gì đến chúng ta cả.”



“Chàng hiểu cái gì?” Tiêu Vu không khách khí, “Chính vì ta biết con nít dễ dàng như vậy, ta mới muốn nó biết tiết chế một chút. Chàng biết có bao nhiêu người đang để mắt đến đại đồ đệ không? Thằng bé trưởng thành thế kia, năm nào cũng đứng đầu bảng, có biết bao nhiêu người đang bàn tán về nó, chàng không biết hay sao? Nếu như chưa quyết tâm thì đừng có làm bừa. Lỡ như để cho bé Nhàn cứ thế mà ràng buộc với nó, thì sau này làm gì còn có cái chuyện ‘hôm nay thích người này, ngày mai lại thích người khác’ được nữa?”



Huống chi bà đâu thấy đại đồ đệ không tốt. Ngặt nỗi dù sao thì đại đồ đệ là một thanh kiếm, trước đây chưa từng có tiền lệ kiếm biến thành người, nên bà cứ nghĩ mãi về cái vấn đề con cái thì sẽ phải tính sao?



Hoàn toàn không ngờ có cách suy nghĩ này, Kiều Linh San cực kỳ chấn động.



Nhưng hình như nói vậy cũng có lý.



Vân Nhàn lầm bầm: “Còn lâu con mới lăng nhăng thế.”



Tiêu Vu: “Thế mấy hôm trước con đã ở cái chỗ nào không đứng đắn để rồi làm mất đại sư huynh của con vậy.”



“Con tới đó vì công việc! Là đi công tác!” Vân Nhàn kêu oan, “Nếu muốn sờ lông xù thì con đi sờ Thư Cửu Vĩ không được hay sao? Con còn có thể đi sờ cả đại tiểu thư nữa! Mà nếu thật sự không được nữa thì sờ Giang Sơn cũng được mà!”



Giang Sơn: “Còn lâu ta mới cho sờ!!”



Chẳng hay Tiêu Vu có tin hay không, cuối cùng bà vẫn phất tay, tiếp đấy nhét Vân Nhàn lên xe ngựa đi đến Bắc Giới: “Đi xử lý chuyện này cho tốt vào, mang nhóc đáng thương sư huynh của con về đây!”



“Nhớ kỹ! Đừng để người khác phát hiện thân phận của mấy đứa! Tránh lại gây hoang mang!”



-



Đi cả ngày lẫn đêm, Vân Nhàn mang theo bụi đất đầy người đến Bắc Giới.



Xem chừng số người bị đập vào gáy đã đủ nhiều, thành thử khắp nơi trên đường phố đều dán thông báo, nào là “Cẩn thận ma kiếm ở đây”, rồi “Cẩn thận ác kiếm” dán đầy đường. Tuy nhiên trong khu vực thành chính, người Bắc Giới thưa hẳn, thay vào đó là đủ loại trang phục tứ phương đổ về.



Vân Nhàn giật thót trong lòng, còn tưởng đại sư huynh bị lộ thân phận thì chợt nghe thấy những du khách này đang cười nói với nhau:



“Ngươi cũng bị đánh?”



“Đúng vậy! Không đau như ta tưởng tượng, kỳ lạ thật, chẳng lẽ gáy của ta chịu đòn cừ hơn?”



“Do giọng điệu của ngươi nhẹ nhàng quá đấy! Lần sau thử đổi câu khác xem, ví dụ như ‘Sư muội của ngươi ghét ngươi rồi’, hay là ‘Ngươi chẳng còn là thanh kiếm duy nhất của nàng ấy nữa’, ‘Ngươi đáng sợ quá, chỉ có ta mới thương sót sư muội’ này nọ, hiệu quả ngay tức thì. Nó sẽ hết sức tức giận.”



“Thật sao?! Tức giận sẽ có biểu hiện gì??”



“Sẽ phát ra âm thanh tức giận. Hừ! Na ná vậy đấy.”



“Ha ha ha ha ha!! Rốt cuộc là cô sư muội nào làm mất thanh kiếm này vậy, buồn cười quá đi mất! Sao vẫn chưa có ai đến nhận nó ta? Tại sao kiếm của ta lại không như vậy? Biến hình cho ta!”



Vân Nhàn: “...”



Đừng tự ý biến nơi này thành khu du lịch được ping A* gì đó được không?!



*ping A: thuật ngữ chơi game trong LOL, khi bấm ping A sẽ ám chỉ cần dồn đòn tấn công vào chỗ được ping. Trong ngữ cảnh này có nghĩa là nơi được mọi người đánh dấu và đổ xô đến.



Nàng kiên nhẫn lại gần bắt chuyện với mọi người một lúc, cũng nắm được khoảng thời gian Túc Trì xuất hiện. Nhìn thế này chẳng kém gì lúc là chàng người, vẫn ngủ sớm dậy sớm, sinh hoạt lành mạnh phải biết.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cuối cùng thì Thái Bình cũng đã yếu ớt tỉnh dậy từ trong linh phủ, tin tức của đã chậm mất đến nửa tháng, nó thốt lên với một quả đầu tóc rối bù: “Đã xảy ra sự gì vậy...”



“Ngươi cứ ngủ tiếp đi.” Chủ yếu Vân Nhàn lười cắt nghĩa, nàng ăn màn thầu đến hơi khô miệng, “Nói chung bây giờ có ngươi hay không cũng chẳng kém gì nhau.”



Thái Bình chưa kịp hết giận đã bị chọc cho tức điên một lần nữa: “Ngươi nói vậy là sao?! Vì cái họ Vân các ngươi, ta đã làm trâu làm... xin lỗi nói lộn. Giờ ta muốn về Kiếm Các!! Bây giờ!!!”



Màn đêm buông xuống như mực, cuối cùng đã đến lúc ma kiếm xuất hiện.



Vân Nhàn không chuẩn bị gì cả, chỉ ngồi xổm ở góc phố ăn vài cái bánh bao, phủi vụn bánh, rồi đứng đó chờ kiếm đến.



Chẳng phải Túc Trì muốn tìm nàng đấy ư? Vậy nàng đến rồi đây. Không thể nào tới vậy vẫn không bắt được huynh ấy?



Nàng vừa nuốt xong miếng cuối cùng đã nghe thấy ngay tiếng người bị đập vào gáy từ phía sau, đúng là rất vang. Tiếp đó là tiếng cười hả hê vì được thỏa ý của đám du khách, làm nàng thiếu điều bị nghẹn tới nơi.



Hiện tại càng lúc càng không hiểu nổi những người này...



Kiếm khí gào thét phía sau, hình như có thứ gì đó đang xé gió lao đến. Vân Nhàn không xoay đầu lại, nơi khóe mắt thấy được một thứ rất nhanh, cuối cùng thanh trường kiếm xuất hiện trước mặt nàng.



Thân kiếm vốn trắng như ngọc giờ đã nhuốm đen toàn bộ, đâu rõ chàng mới vừa chui ra từ đâu, trên đó còn dính chút vụn cỏ.



Giọng nói trầm thấp vang lên: “Có thấy sư muội của ta không.”



Vân Nhàn cũng dùng giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Huynh nhìn lại xem ta là ai đi.”



Chuôi kiếm khựng lại, dường như bị giọng nói quen thuộc này gợi lại ký ức, bắt đầu run nhẹ. Vân Nhàn mỉm cười dịu dàng, định vươn tay nắm lấy, nào ngờ sự việc xảy ra đột ngột, tình hình hốt nhiên thay đổi...



Túc Trì không những không thuận thế dựa vào, ngược lại còn phát ra một luồng kiếm khí, đâm thẳng vào tay áo nàng, móc thứ gì đó lên mũi kiếm, xong đã xoay đầu biến thành một luồng sáng bay đi!



Vân Nhàn ngẩn ra, sờ sờ tay áo, vẻ mặt cứng đờ, đoạn nàng tức khắc đuổi theo: “Đứng lại!! Mau đứng lại!!!”



Có lẽ trước đây đã có quá nhiều người thử đuổi theo thanh kiếm nhưng đều tay trắng trở về, nên hành động của nàng lúc này cũng không gây ra sự chú ý gì cho lắm. Chẳng qua có Thái Bình táng đởm thốt lên: “Túc Trì bị sao vậy?! Đột nhiên có ma khí nặng thế!! Hắn muốn làm gì?! Hắn đã lấy trộm thứ gì??!”



Tốc độ thật sự rất nhanh, Vân Nhàn bám sát phía sau chàng, nghiến răng đáp: “Là nhẫn thú đấy!! Giang Sơn vẫn còn ở bên trong!!!”



“Hắn lấy trộm Giang Sơn làm gì nhỉ?!” Thái Bình nói xong, tự dưng tỏ tường.



Vân Nhàn đối xử tốt với Giang Sơn một cách khó hiểu, từ lâu đã khiến nhiều người khó chịu. Ngay cả người khó gần như Tức Mặc Xu cũng từng trực tiếp bày tỏ sự bất mãn về việc nàng quá nuông chiều Giang Sơn. Tuy nhiên mỗi lần trước đây, Túc Trì cứ im lặng đóng vai sư huynh rộng lượng, không chỉ chưa từng ý kiến, thậm chí còn trưng ra khuôn mặt không cảm xúc khuyên người ta đừng để ý.



Chẳng lẽ, bây giờ hắn muốn?!



Quả nhiên, Vân Nhàn bám sát theo đến tận bờ hồ, ma kiếm lại bay càng lúc càng cao, vượt thẳng qua chướng ngại vật, đoạn đột ngột dừng lại, lắc thân kiếm...



… Ném nhẫn thú thẳng xuống nước.



Giang Sơn đang ngủ ngon lành bất chợt bị ép đi bơi: “Ùng ục ục ục... Chuyện gì vậy?! Ùng ục ục ục...”



Ma kiếm nhìn chằm chằm con Thực Thiết Thú ướt sũng, phát ra tiếng thở rõ ràng, rồi không xoay đầu lại tiếp tục bay đi.



“Hừ!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu