Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 136: Tuyết Sư cuồng tình (13)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Nửa khắc sau, ba người Vân Nhàn ngồi xuống.



Cơ Dung Tuyết ngồi đối diện ba người, khuôn mặt non nớt đầy vẻ nghi ngờ lạnh lùng.



Tuy đây chỉ là Đại Tiểu Thư Bọ Que phiên bản thiếu niên, Vân Nhàn vẫn không muốn mình giống như con nhỏ biến thái đi đâu cũng phải dắt tay hai người đàn ông trước mặt nàng ấy. Vì vậy nàng nghĩ ra một cách hay.



Tiết Linh Tú cảm thấy chân mình đang bị giẫm: “...”



Đây quả thực là đang nhảy trên lằn ranh cuối cùng của hắn, Tiết Linh Tú hít sâu hai lần, thật sự muốn đóng gói Vân Nhàn ném ra ngoài.



“Nam phu nhân.” Cơ Dung Tuyết còn nhỏ, không nhẫn nhịn được như bây giờ nên đã mở miệng hỏi, “Rốt cuộc người tìm ta có chuyện gì?”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nam Vinh Hồng ngồi ngay ngắn sau tấm rèm, vẫn không lộ diện, chỉ nói: “Mẹ của con thế nào rồi?”



“...” Cơ Dung Tuyết cho rằng bà ta chế nhạo mình, cứng nhắc đáp: “Ta không biết.”



Vân Nhàn đâu rõ bà ta đang giở trò gì, có điều dù có kích động đến đâu cũng phải giữ im lặng, vì nàng không biết liệu Nam Vinh Hồng có phát hiện ra nàng đã nhìn thấu hay chưa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Vừa đánh đã gặp chiến tranh tâm lý.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi này nàng bội phục Túc Trì cùng cực, dầu khuôn mặt đơ tới núi Thái sơn sập ở trước mặt cũng không biến sắc này có hơi bất tiện trong cuộc sống hàng ngày, nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn hữu dụng gớm.



“Chỉ hỏi thăm thôi, con đừng căng thẳng.” Nam Vinh Hồng cười cười, lại nói, “Sư Công của con luyện đến đâu rồi?”



Cơ Dung Tuyết đáp: “Cũng được.”



“Cũng được?” Nam Vinh Hồng trêu chọc, “Ta nghe nói ở đại hội diễn võ lần trước con đã đánh bại thằng Trác và thằng Đan, giành được hạng nhất. Sao chỉ được xem là cũng được? Nếu con là cũng được, thì trong môn không có đệ tử nào cừ khôi cả.”



“...” Cơ Dung Tuyết cất lời sắc bén: “Người muốn nói gì thì nói thẳng. Bọn họ thua do thực lực không đủ, chỉ vậy thôi.”



Cơ Dung Tuyết trông rất thù địch, không phân biệt với bất kỳ ai trong điện này. Cũng không trách nàng ấy được, bất kỳ ai làm con nhím lâu cũng không tài nào thu hồi gai trong chốc lát.



Nam Vinh Hồng lại cười một tiếng: “Ta chỉ muốn nhắc nhở con một số chuyện. Dung Tuyết, con có biết ‘khiếu yếu’ của công pháp Rèn Thể Môn không?”



“Biết.” Cơ Dung Tuyết đáp, “Là khiếu huyệt tập trung linh mạch toàn thân, rất tuyệt mật, công pháp khác nhau, khiếu yếu khác nhau.”



Nam Vinh Hồng hỏi: “Vậy khiếu yếu của Chưởng môn, chắc chắn con biết ở đâu rồi nhỉ?”



“Ông ta và ta luyện cùng một loại công pháp.” Cơ Dung Tuyết nhướng mày, “Sao ta lại không biết ở đâu?”



Tiết Linh Tú nhìn nàng ấy, thầm nghĩ: Lòng tự trọng của đại tiểu thư đúng là càng ngày càng mạnh, ngay cả chi tiết nhỏ nhặt như vậy cũng không chịu bỏ qua.



Nàng ấy không muốn nói “ta và ông ta luyện cùng một loại công pháp”, tuy sự thật đúng là thế, nhưng nàng ấy thà cứng nhắc đảo ngược thứ tự từ ngữ chứ không nói ra miệng.



“Ồ?” Nam Vinh Hồng hứng thú, “Vậy con có muốn biết ‘khiếu yếu’ của mười đại trưởng lão đều ở đâu không?”



Vân Nhàn biến sắc.



Đây là ý gì? Nói cho Cơ Dung Tuyết nghe hay là nói cho ba người bọn họ nghe đây? E là ngay cả Chưởng môn cũng không tài nào biết tinh suốt nhược điểm của 10 đại trưởng lão, giữa các trưởng lão với nhau lại càng tuyệt mật. Nếu Cơ Dung Tuyết biết được, vô hình trung sẽ có thêm con bài tẩy trong tay. Nhưng bây giờ Nam Vinh Hồng nói ra chuyện này là có ý gì?



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết nhạy bén nhận ra điều gì đó, nói: “Đừng nói đùa nữa.”



Từ giọng điệu cũng thấy rõ là nàng ấy muốn biết.



“Đại trưởng lão Huyền Quy, một người dù chín người còn lại cùng lên cũng không phá được phòng thủ trên người, có khiếu yếu ở huyệt Hoàn Cốt, chỉ cần đánh trúng trong nháy mắt, phòng thủ sẽ dao động, nửa khắc sau mới khôi phục được.” Nam Vinh Hồng tự mình nói, “Nhị Trưởng lão Xích Ngưu với sừng trâu như lưỡi đao sắc bén, vung lên người thường khó lòng đến gần, có khiếu yếu ở huyệt Thiên Xung...”



Bà ta cứ thế nói từ Đại trưởng lão đến Thập trưởng lão.



Cơ Dung Tuyết ngồi im, nhạt giọng: “Ta không hiểu tại sao người muốn nói những thứ này. Chưởng môn bảo người nói cho ta biết? Ông ta lại muốn ta làm gì?”



“Gia tộc mười trưởng lão là thông gia với nhau, đã có xu hướng ngầm bảo vệ lẫn nhau, rễ đan xen chằng chịt. Bọn họ cho rằng mình đủ sức âm thầm tước đoạt quyền lực của Chưởng môn, tốt nhất là đưa lên một người mới.” Nam Vinh Hồng uống một ngụm trà, lẩm bẩm, “Bây giờ chắc con đang nghĩ, ai biết có thật hay không?”



“Còn về việc có thật hay không, sau này con chắc chắn sẽ có cơ hội thử. Dù không thử vẫn sẽ có người thử giúp con.”



Vân Nhàn: “...”



Xem ra Nam Vinh Hồng đã phát hiện rồi.



“Nói cho con thêm một bí mật, thật ra Chưởng môn cũng thừa biết bọn họ muốn làm gì.” Nam Vinh Hồng tiếp tục nói, “Nhưng các trưởng lão không biết, ấn chưởng môn không chỉ là biểu tượng của Chưởng môn... Nó còn mở đóng ngục chết, khắc chế công pháp. Nếu biết cả khiếu yếu lại kết hợp với Sư Công và tu vi cao hơn bọn họ một bậc của Cừu Mạc, đánh trọng thương mười người bằng sức một người không phải là chuyện khó.”



“Chỉ cần là hậu duệ của ông ta, dù là kẻ vô dụng ‘mấy đời gỗ mục đóng nên thuyền rồng’ đến đâu, hễ cầm ấn chưởng môn trong tay sẽ có được mạng của ít nhất 6 trong 10 Trưởng lão. Vả chăng, bọn họ trông cũng không đoàn kết lắm, đến lúc đó cứ từng bước đánh phá...”



Cơ Dung Tuyết đứng dậy, nói: “Ta không biết người muốn làm gì. Nhưng ta phải đi rồi.”



Nàng ấy cứng đờ nghiêm mặt đứng dậy nhưng lại bị giữ rịt tại chỗ. Nam Vinh Hồng lạnh nhạt bảo: “Ta chưa bảo để con đi, sao con lại đi?”



Cơ Dung Tuyết ngạc nhiên: “Người...”



Đến cuối Túc Trì cũng mở mắt.



Vân Nhàn truyền âm: “Đại sư huynh, giờ huynh mở mắt còn không bằng không mở. Huynh vừa làm vậy là ta biết ngay, xem ra trận này không đánh không được rồi.”



“Ở đây khiến ta rất khó chịu.” Túc Trì chậm rãi chớp mắt, để lộ vẻ sắc bén, “Vì vậy, phải giải quyết nhanh một chút.”



Tiết Linh Tú nói móc mỉa: “Nam Vinh Hồng ở tầng Xuất Khiếu. Nếu ngươi thật sự khó chịu thì ra sau đi, để Vân Nhàn lên.”



Nói rất đúng. Vân Nhàn cảm thấy mình thật sự không chu đáo bèn kêu: “Được được!”



Túc Trì lại không chịu: “Muội ấy đâu phải sư muội của ngươi, ngươi sai bảo cái gì?”



Tiết Linh Tú: “... ??”



Hắn không tài nào tin nổi. Khối băng to này còn biết cãi người có đấy??



Cả bọn đều đã chuẩn bị sẵn sàng đánh nhau bất cứ lúc nào, song Nam Vinh Hồng vẫn ngồi ngay ngắn sau tấm rèm che, bình tĩnh cất lời: “Mọi người, có nhìn thấy dược thảo được trồng trong lầu không?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vì bây giờ ai cũng đã nhìn ra, thành thử họ cũng rõ lời này nói cho ai nghe, Vân Nhàn đứng dậy đáp: “Có thấy. Nam phu nhân trồng không tệ.”



Dược thảo trồng đó tỏa ra mùi hương nồng nặc, cành lá xanh mướt xum xuê, dường như sắp kết quả. Nam Vinh Hồng nói tiếp: “Tiết công tử vẫn chưa nhận ra sao? À, ngươi là người của Diệu Thủ Môn, chỉ chữa bệnh, không hại người. Vì vậy chỉ thấy Quảng Lăng Đan chứ chưa thấy cỏ Quảng Lăng. Có phải trông nó phát triển rất đáng yêu không?”



“Nam phu nhân.” Tiết Linh Tú hạ giọng, “Rốt cuộc bà muốn làm gì?”



“Gì chứ Tiết công tử...” Cơ Dung Tuyết choai choai cảnh giác thốt lên, “Các người đang nói gì vậy?!”



“Càng phát triển trông vô hại thì càng hung dữ.” Nam Vinh Hồng không trả lời, tự lẩm bẩm, “Ta đã tốn rất nhiều công sức mới kết hợp được nó với cỏ Thiên Ti Ngân. Tiết công tử, ngươi am hiểu dược lý, có muốn đoán xem sau khi kết hợp cỏ Quảng Lăng và cỏ Thiên Ti Ngân rồi dùng lên người thì người này sẽ có biểu hiện gì không?”



“Không cần đoán cũng biết.” Tiết Linh Tú đáp, “Vết thương lở loét, khó lành, rễ cây lan ra khắp xương cốt trong cơ thể, hút máu hút thịt, cuối cùng kết thành quả đen. Người tu vi cao thì còn đỡ, tu vi thấp một chút thì đến cuối cùng ngoài cái cây ra, trong bụng họ sẽ trống rỗng.”



Ví dụ như, Cừu Mạc. Ví dụ như, đám linh thú ở sau núi.



Nếu không phải Cơ Thượng đã nhập ma và đuổi chúng đến, chúng vẫn chớ hề hay biết, bị cây cối chiếm đoạt thần trí, sống lay lắt với một cái xác rỗng.



Nam Vinh Hồng cười phá lên: “Đúng vậy! Hoàn toàn chính xác! Ngươi nói đúng hết! Nhưng còn một điểm, ngươi có biết không?”



Tiết Linh Tú lạnh lùng trả lời: “Hạt. Sau khi quả nổ tung hạt sẽ bị người khác mang theo, có phải nó có khả năng lây nhiễm?”



“Xứng danh là Tiết tứ thiếu. Tư duy của ngươi nhanh nhạy, càng thích hợp nghiên cứu cỏ độc hơn cứu người chữa bệnh.” Nam Vinh Hồng vỗ tay mà rằng, “Đáng tiếc, hiện tại khả năng lây nhiễm vẫn còn quá yếu. Ta còn phải nuôi thêm trên người Cừu Mạc, ai ngờ ông ta chết nhanh vậy.”



Toàn bộ khu vực bỗng chốc run rẩy một cái.



Xem chừng không chỉ Cơ Dung Tuyết bên cạnh khiếp sợ đến mức tưởng Nam phu nhân cũng phát điên, mà linh thức của Chưởng môn Cừu Mạc cũng sắp phát điên tới nơi.



Sao có thể?! Sao có thể là Nam Vinh Hồng?? Người thê tử mấy chục năm chưa từng đỏ mặt chưa từng cãi nhau với mình nay lại nói ra những lời này, rốt cuộc ông ta đã bạc đãi bà ta ở chỗ nào?! Thậm chí bọn họ còn cùng nhau nuôi dạy hai đứa con, rốt cuộc Nam Vinh Hồng làm vì cái gì?!



“Ý gì đây?” Vân Nhàn luôn ghi nhớ nhiệm vụ chính tuyến bèn hỏi, “Nam phu nhân, bà cũng không biết Cừu Mạc chết nhanh thế, ý là có người ra tay trước bà ư?”



“Bé Vân à, con thông minh, chắc chắn cũng đoán được là ai.” Nam Vinh Hồng trả lời, “Không đúng, phải là rất dễ đoán được là ai mới đúng. Tuy nhiên con tuyệt đối không đoán được tại sao nàng ta lại giết Cừu Mạc... Ngay cả ta cũng không đoán được nữa là! Cái đồ điên này!”



Hình như đoái tưởng đến chuyện cười gì đó cực kỳ buồn cười, Nam Vinh Hồng cười ngặt nghẽo: “Buồn cười quá! Một đời Chưởng môn lại chết vì lý do này. Các ngươi có biết Cơ Thượng giết ông ta như thế nào không? Đồ điên này, ban đêm nàng ta dám lẻn vào đổ hết linh dược trong bình thuốc của Cừu Mạc thành phân chó, úp gối lên mặt ông ta, bóp cổ ông ta, rồi lại chém bằng đao đâm bằng kiếm, thử hết tất cả!! Lúc đó ta đứng bên cạnh nhìn, nàng ta hoàn toàn... hoàn toàn không quan tâm đến ta!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Cuối cùng ta cũng không nhịn được nữa, chỉ cho nàng ta khiếu yếu của Cừu Mạc ở đâu, nàng ta đâm ngay một đao. Trước khi đi nàng ta còn nhớ kiểm tra xem Cừu Mạc còn thở không nhưng lại quên nói cảm ơn với ta. Ha ha ha!! Buồn cười không?!”



Linh giới giận dữ rung chuyển, xem ra Cừu Mạc thật sự nổi điên, Nam Vinh Hồng còn cười nhạo trước vẻ mặt kinh hãi của cả bọn: “Tới giờ ta chưa từng thấy Cơ Thượng đẹp. Nhưng chính lúc đó, ta nghĩ mình đại khái hiểu do đâu Cừu Mạc không chịu thả nàng ta đi rồi. Nàng ta chính xác xinh đẹp vô ngần, biểu cảm không chút do dự khi giết ông ta là xinh đẹp nhất!”



Mặt Tiết Linh Tú xanh mét. Nào phải hắn có ý kiến chi, chỉ là... tạm thời không tài nào hiểu được những lời Nam Vinh Hồng nói, chúng vượt ngoài phạm vi nhận thức của hắn.



Cơ Dung Tuyết không biết đã xảy ra sự gì, hốt nhiên Vân Nhàn nói: “Nam phu nhân, thiên phú dược lý của người tốt ngần ấy, e là Vong Trần Chưởng Pháp càng không phải chuyện đùa.”



Nam Vinh Hồng bẵng hẳn đi một cách kỳ lạ, đột nhiên nghiến răng nói: “Thiên phú dược lý của ta không bằng một phần mười chưởng pháp.”



Đúng lúc này, người hầu của thế giới này chạy vào từ ngoài điện, kêu: “Nam phu nhân, xảy ra cơ sự...”



Trong màn che xuất hiện một chưởng ấn đánh thẳng vào người hầu, người hầu tức thì chảy máu thất khiếu, chết ngay tại chỗ.



Chưa đầy nửa khắc, từ cùng một chỗ lại có một người hầu giống hệt chạy đến, trên mặt vẫn là vẻ mặt lo lắng y như vậy: “Nam phu nhân...”



Lại một chưởng.



Thì ra nếu giết chết tạo vật trong ma vực, tạo vật sẽ liên tục xuất hiện bổ sung. Chẳng qua những tạo vật này gần như không kém gì người thật, nhìn khiến người ta cau mày. Vân Nhàn vừa nghĩ xong đã sực nhớ ra điều gì đó.



... Vậy Nam Vinh Hồng của “thế giới này” đâu?!



“Cừu Mạc ơi Cừu Mạc, ta làm bạn cùng ngươi mấy chục năm trời, hiểu ngươi hơn bất kỳ ai trên đời, cũng hận ngươi hơn bất kỳ ai.”



Nam Vinh Hồng thốt lên: “Thứ ngươi sợ không phải chết mà là sợ không thể chết một cách đường đường chính chính, không thể chết một cách oai phong lẫm liệt, không thể chết như một người chưởng môn. Quan trọng nhất trên đời là Rèn Thể Môn, là thể diện của ngươi! Điều ngươi sợ nhất cả đời đích là bị người khác cười nhạo. Huống hồ là sau khi ngươi chết còn bị người khác cười nhạo mãi mãi, bị người của bốn giới cười nhạo, bị ghi lại trong thoại bản để tiếp tục cười nhạo!”



“Còn ta sẽ khiến chuyện này xảy ra. Sẽ không để ngươi toại nguyện.”



Trên đỉnh đầu mây đen cuồn cuộn, sấm chớp đùng đoàng, tiếng nổ chực sóng thần, hình như là Cừu Mạc đang gào thét:



Rốt cuộc ta đã làm gì có lỗi với ngươi?! Rốt cuộc ta đã làm gì khiến ngươi hận ta??



“Ngươi muốn biết ai đã giết ngươi? Hình như ngươi còn ấm ức lắm thì phải?”



Rốt cuộc Nam Vinh Hồng vén tấm rèm dày nặng lên, mọi người có mặt đều nín thở.



... Sau tấm rèm có thứ chất đống như núi, không ngờ toàn là thi thể của Nam Vinh Hồng với cái chết thảm khốc! Mắt trợn trừng, máu chảy thành sông, mùi máu tanh nồng đến nghẹt thở. Xác chết ở giữa còn làm tư thế cầu cứu hướng ra bên ngoài. Ở đây toàn là “bản thân” bị Nam Vinh Hồng tàn sát!



Nam Vinh Hồng mặc áo dính đầy máu, khóe miệng không còn nụ cười như trước, thay vào đó là vẻ giá băng. Bà ta hỏi: “Ngươi có biết, ngươi đã giết ta bao nhiêu lần không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu