Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 167: Thầy giỏi không tự chữa (9)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Chuyện này chưa bị bắt ra thì thôi, vừa bị lôi ra, kha khá người trong đám đông vừa bị kích động đã đớ người ngay. Tuy nhiên, bẩm sinh bản tính của mấy người này đã là thế, họ chưa bao giờ đánh trận ngược gió, thành thử đã tức khắc đổi giọng tựa chảo chớp mà rằng:



“Có âm mưu thật kìa! Diệu Thủ Môn cứu người giúp đời nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, bây giờ ai cũng có thể chất vấn họ được à?”



“Xé mặt nạ giả của bọn chúng xuống đi! Ai biết bên dưới giấu thứ quỷ quái gì nữa!”



“Hừ hừ, tại hạ đã phát hiện ra từ lâu ra rồi. Vừa rồi mới làm thuận theo cậu hòa thượng trẻ này từ đó giúp bắt ra đám mang ý đồ xấu xa này thôi, ha ha.”



Nhất thời quần chúng phẫn nộ, Lâm Tịch cũng ngây người.



Trước mỗi một đại tông môn chống trời, các tu sĩ vẫn bị gán cho rất nhiều biệt danh để người ta lén gọi sau lưng cho dù họ đi ra từ một nơi không màng danh lợi như Phật Môn. Ví dụ như lừa trọc, như cọng rễ cứng đầu, huống hồ là Diệu Thủ Môn tính toán chi li từng đồng khi chữa bệnh. Ngày thường họ bị gọi là “đồ hám tiền”, “cọng hành keo kiệt” không ít, chưa từng có danh tiếng tốt như bây giờ.



Ba người kia thấy sự việc bại lộ bèn xoay đầu bỏ chạy, đám người người đông thế mạnh muốn túm cổ áo bắt chúng lại. Nào liệu được có ánh đen vừa lóe lên đã có cảnh đổ máu trực tiếp, dọa mọi người né tránh sang hai bên theo bản năng.

TruyenLau

Chỉ tới hóng chuyện thôi, chứ ai thật sự muốn xông pha để bị đâm mấy lỗ máu trên người chứ!



“Đừng đuổi theo.” Tiết Linh Tú truyền âm cho Kỳ Chấp Nghiệp, “Đơn giản chỉ là mấy tên lâu la nhỏ bé dưới tay Ma Giáo.” TruyenLau



Kỳ Chấp Nghiệp đanh giọng: “Không. Trong đó có một người thuộc Nhân tộc.”



Cảnh tượng nhất thời rối mù đã yên tĩnh trở lại, có điều mọi người vẫn chưa rời đi. Có vẻ việc bắt được mấy tên châm ngòi thổi gió đã khiến chuyện này dễ nói hơn. Có người bước lên phía trước và hỏi: “Lâm cô nương. Vừa rồi ngươi nói cơn điên của người này có cùng một nguồn gốc với vụ án diệt môn ở Tiểu Thạch Trấn tại Bắc Giới. Nhưng ai cũng biết do ý chí tên tu sĩ tự do kia không kiên định, hắn mới bị người-ma thừa cơ hội nhập vào từ đó nhập ma, chưa từng nghe thông tin bảo trước đó hắn từng dùng loại thuốc tương tự?”

TruyenLau

“Còn người trên mặt đất này nữa.” Lại có người nói, “Người vừa rồi không quen hắn chứ ta có. Trước đó vì gây sự bên ngoài, hắn bị người ta chém đứt mấy kinh mạch, tu vi không thể tiến bộ, sau đó hắn cứ lang thang trên đường, uống rượu gây rối, trông vốn đã không bình thường. Chỉ dùng hắn để chứng minh thì liệu có phải quá gượng ép không?”



Lâm Tịch vừa định trả lời đã nhớ ngay tới lời Lê Kiến Nghiệp căn dặn trước đó.



“Việc này quan trọng, hiện tại đường thủy Nam Thành đã bị phong tỏa, tốt nhất đừng để dân chúng biết chuyện Ma Giáo ẩn náu gây rối, tránh tự làm loạn trận tuyến, lòng người hoang mang. Chỉ cần nói rõ tính nghiêm trọng là được.”



Nàng ta thầm nghĩ: Đừng nói là không để bọn họ biết những chuyện Ma Giáo làm toàn do Linh Hư Môn ra mặt, nay có nói đi chăng nữa vẫn chẳng được mấy ai tin.



Lâm Tịch ổn định tinh thần, cất cao giọng: “Chưa từng có ai đứng ra thừa nhận chỉ có ý chí không kiên định mới nhập ma. Những gì chúng ta thấy đều là những người đã bị ma xâm nhập quá sâu, mang theo trạng thái điên cuồng trông như không có ý chí vững vàng. Tuy nhiên chẳng phải tiền bối Minh Nhân của Phật Môn là thiên tài ngần ấy rồi cũng trúng chiêu vì đi từng bước sai đấy thôi? Chẳng lẽ chư vị ở đây cảm thấy ý chí của mình còn vững chắc hơn tiền bối Minh Nhân gấp mấy lần?”



Lời này vừa được thốt ra, đố ai dám thừa nhận.



“Nhưng ta thật sự chưa từng nghe nói uống thuốc bổ sẽ có khả năng nhập ma. Ngươi có bằng chứng chứng minh thứ này có liên quan đến ma không?” Lại có người khí phách chất vấn, “Minh Nhân nhập ma, làm hại thế gian, đó là đang hại người. Còn tu vi của ta tăng lên, ta nắm chắc mọi thứ trong tay mình, chẳng phải ta còn biết xông lên đâm bọn Ma tu một cái xuyên thấu khi thấy bọn chúng ư?”



Hắn cất lời hiên ngang ngất trời, xung quanh vang lên nhiều tiếng đồng tình: “Đã nhiều năm chưa từng thấy mấy Ma tộc tại Nam Giới. Tự dưng xuất hiện một màn này thì đúng là kỳ đó!”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta vẫn cảm thấy đây là cuộc chiến thương nghiệp của Diệu Thủ Môn. Ngươi xem, Tiết công tử nhỏ bên kia kìa, tới con dấu trên thắt lưng cũng không dám đeo ra ngoài. Thần tiên đánh nhau, tiểu quỷ mắc nạn, liên quan gì đến chúng ta?”



Tiết Linh Tú suýt nữa bóp nát nan quạt: “...”



Từ khi nào hắn đeo con dấu trên thắt lưng?! Rất kém thẩm mỹ đấy có biết không!



“Chư vị...” Lâm Tịch thật sự không biết phải làm sao mới khiến bọn họ tin tưởng, chẳng lẽ phải bắt một con ma đến ngay tại chỗ?, “Chưởng môn đã nói bao nhiêu lần căn cơ không có cách nào nâng cao! Đi con đường cướp đoạt, lập lờ đánh lận con đen như vậy, chẳng lẽ chúng thật sự sẽ biến thành thứ thuộc về các ngươi sao? Hãy tự mình nhìn xem đi, xem thử những thứ các ngươi ăn vào là thứ gì!”



Nàng ta làm theo cách cũ, loại bỏ hết những cỏ cây có mùi thơm ngát dùng để che mùi, tức thì, trong lòng bàn tay chỉ còn lại chất lỏng sền sệt hôi thối như sương, bên trong còn lẫn chút thứ gì đó xanh xanh đen đen bị mốc, trông kinh tởm đến cực điểm. Ngay tức khắc, sắc mặt mọi người trong đám đông đã là muôn hình muôn vẻ, có người suýt nữa nôn ngay tại chỗ: “Mùi gì thế này!!”



Vân Nhàn sợ nhất chính là loại trường hợp phải nói lý lẽ với người khác thế này, đứng bên cạnh xem một lúc đã bắt đầu thấy bã bời thay người ta. Mặc cho trên thế giới này không ai có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm với ai, tất cả những câu “ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi!” đều làm người thấy tự cảm động đôi chút, nhưng nó sẽ khó tránh khỏi khiến người ta sinh ra cảm giác phẫn nộ. Nàng thật muốn làm như Kỳ Chấp Nghiệp nói, mặc kệ bọn họ muốn thế nào thì muốn.



Hiềm một nỗi Kỳ Chấp Nghiệp chỉ nói suông và nàng chỉ nghĩ vậy thôi. Chung quy, nếu thật sự không muốn quan tâm, nàng cần gì phải hối hả ngược xuôi mệt mỏi như chó thế này.



Phong Diệp luôn quan sát sắc mặt cực giỏi: “Nhìn vẻ mặt này đi, kha khá người đã từng dùng đấy.”



“Ta biết ngay chắc chắn có những người nghĩ lệch lạc.” Kiều Linh San phẫn nộ bày tỏ, “Phát hiện không ổn là bắt đầu muốn kéo người khác xuống nước theo.”



Suy cho cùng trên đời này, vẫn có rất nhiều người thấy bản thân sống không tốt sẽ không muốn người khác được sống hạnh phúc.



“... Thôi.”



Tiết Linh Tú nhìn Lâm Tịch vẫn đang cố gắng biện bạch bên kia, đoạn thở dài: “Người nghe lọt tai thì đương nhiên sẽ không dùng. Còn người không nghe lọt, dù nói thế nào họ cũng tìm lý do mà thôi. Cứ xem tin tức bên nhị tỷ thế nào đã.”



“...”



Trong căn nhà tranh hẻo lánh, Thanh Hòa đang sắc thuốc trên lò, trước cửa có mấy đứa trẻ cùng tuổi chạy vội qua nói: “Thanh Hòa! Đi hóng chuyện không? Nghe nói ở trung tâm thành có rất đông người tụ tập, không biết có chuyện gì!”



Thanh Hòa hơi thò đầu ra ngoài nhìn, đáp: “Không đi đâu. Ta giúp mẹ sắc thuốc.”



Chiếc khóa trường mệnh nhỏ trước cổ đã không còn, được cô bé tháo ra cất đi cũng nên. Trong căn nhà nhỏ tràn ngập mùi thuốc nồng nặc, là mùi tích tụ năm này qua năm khác, thấm vào từng ngóc ngách.



Thôn phía Bắc này vốn là khu người nghèo nổi tiếng nhất Nam Thành, căn nhà này càng đổ nát đến kinh người, người đi qua không chú ý nhìn sẽ chẳng nghĩ bên trong còn có người cư ngụ. Diệu Thủ Môn gõ cửa từng nhà sẽ không đến đây thêm một bước, dù gì những người ở đây hoàn toàn không dám mơ tưởng thành tiên mà chỉ hi vọng được làm con người một cách xa vời.



“Thanh Hòa.” Người phụ nữ ốm yếu từ trên giường hơi ngẩng đầu lên, hỏi, “Xảy ra sự gì vậy con?”



Thanh Hòa nói: “Không có gì đâu ạ. Mẹ, uống thuốc thôi.”



Người phụ nữ ngoan ngoãn cúi đầu uống thuốc, chưa uống được một nửa đã không nhịn được ho khan, bát thuốc chao lắc, nước thuốc đen sì rơi ra ngoài. Thanh Hòa tức tốc đỡ lấy bát thuốc, mím môi, không nói chi. Chẳng qua nhìn nước thuốc rơi xuống đất, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô bé lộ ra nỗi chạnh lòng.



Tất cả được mẹ đổi lấy từ việc đan giỏ tre.



Người phụ nữ: “Con đừng lo cho mẹ, ra ngoài chơi đi.”



Thanh Hòa lắc đầu: “Không có gì hay để chơi cả. Kỳ thi nhập môn sắp đến, con sẽ luyện tập thêm chút nữa.”



Người phụ nữ sờ đầu cô bé, khẽ thở dài.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phu quân nàng ta mất đã năm năm. Căn bệnh bẩm sinh ngày càng nặng, nàng ta chỉ dựa vào thuốc thang để kéo dài sự sống. Trong những năm này Thanh Hòa đi theo mẹ mình, con bé 12 tuổi trờ trờ là thế mà trông vẫn còm cõi như mấy đứa 7-8. Đâu phải nàng ta không muốn chết quách đi cho xong, khốn nỗi Thanh Hòa sẽ đáng thương biết nhường nào khi một đứa trẻ còn quá nhỏ như nó đã mất mẹ, sống đơn độc trên cõi đời này.



May mà Thanh Hòa không chịu thua kém, có linh căn, còn có thiên phú học y. Nếu có thể vào Diệu Thủ Môn, nhất định cuộc sống của hai mẹ con sau này sẽ khởi sắc.



Thanh Hòa thấy nàng ta chẳng nói chẳng rằng đã khó hiểu hỏi: “Mẹ?”



“Mẹ không sao.” Trên khuôn mặt hốc hác của người phụ nữ lộ ra chút ý cười, nàng ta nói, “Vừa hay ngày trước kỳ thi nhập môn là sinh nhật 12 tuổi của con. Đến lúc đó, mẹ có thứ tốt muốn tặng cho con.”



Thanh Hòa cũng cười rộ lên: “Vâng ạ!”



-



Chẳng hay do đã có tin tức về ma chủng hay là người ta thấy ghê tởm trước bộ mặt thật của thứ, mấy ngày liên tiếp sóng yên biển lặng.



Bột Thành Tiên bị Diệu Thủ Môn tiêu hủy chất thành núi, mùi hôi khó tan, Giang Sơn sống gần đó đã phiền đến mức sắp rụng lông.



“Vẫn chưa có tin tức Nhị Chưởng môn?” Vân Nhàn đanh giọng, “Theo lý mà nói, chỉ một Linh Hư Môn thôi, trông đầu óc lại không được tốt lắm, không tốn nhiều công sức mới phải. Trừ khi Nhị Chưởng môn dồi dào sức sống đã đánh một đường thẳng tiến đến chỗ gốc rễ, đánh thẳng đến tổng bộ Ma Giáo… Ta đoán phân thân của Xi Vưu chắc chắn ở đây.”



Tiết Linh Tú nói: “Hồn đăng chưa tắt, có lẽ chưa gặp chuyện.”



Mặc cho Vân Nhàn suốt ngày nói Xi Vưu không thông minh để tự trấn an mình, song ít ra công lực của Xi Vưu thâm sâu khó lường, nếu thật sự đơn thương độc mã đụng độ y, Lê Bá Đồ sẽ không dễ dàng trở ra toàn thân.



“Không được thì...” Bất chợt Vân Nhàn nói, “Ta cũng đến Linh Hư Môn thăm dò.”



“...” Kỳ Chấp Nghiệp liếc nàng một cái, trực tiếp vạch trần tâm tư của nàng, “Ta thấy là ngươi muốn đi tìm Tức Mặc Xu thì có!”



Vân Nhàn chớ hề lúng túng: “Thì sao? Không thể tìm à? Nếu nàng ấy không có ý đó, lúc đầu dễ gì đưa ma thạch cho ta. Giang Sơn, ngươi nói có đúng không?”



Giang Sơn: “Ngươi cút xuống khỏi bụng ta đã. Nóng chết đi được!”



“Không được. Bây giờ quá nguy hiểm.” Tiết Linh Tú không chút do dự thốt lên, “Đương nhiên ta biết chắc ngươi sẽ không nghe lời người khác. Nếu nhất định phải đi thì hãy dẫn theo đại sư huynh ngươi.”



Mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng Túc Trì, hễ chàng trở về thì lại lên cấp. Chẳng qua nghe ý của chàng, sau lần này muốn lên cấp đã gần như không thể – Tu sĩ bình thường mà nghe được loại phán quyết đoạn tuyệt đi tương lai này kiểu gì cũng sẽ đau buồn và chán nản một trận, nhưng khi nó lại được nói ra từ miệng của chàng thì lại mang một vẻ tự nhiên như là “Hôm nay ăn quýt cam”. Chàng chớ hề đổi sắc mặt, tố chất tâm lý vững như núi Thái Sơn.



Vân Nhàn còn cố ý đi hỏi rốt cuộc chàng lên cấp như thế nào.



Túc Trì trả lời: “Tìm một chỗ cắm mình vào là được.”



Vân Nhàn: “...”



Vậy rốt cuộc cắm kiểu gì, là cắm đầu xuống hay cắm chân xuống? Huấn luyện viên ơi, cái này không học theo được đâu, thật đấy.



“Ta thật sự không biết ngươi có sở thích đặc biệt gì nào không nữa.” Kỳ Chấp Nghiệp thấy nàng hớn hở mặt mày, không khỏi cau mày bảo, “Hay là ngươi lại thích những người lạnh nhạt với mình? Tức Mặc Xu là vậy, Giang Sơn cũng vậy, thái độ càng không tốt ngươi càng muốn bám lấy người ta. Ta thật không hiểu ngươi đang nghĩ gì.”



Phong Diệp nói yếu ớt: “Lời này sai rồi. Nàng ấy chưa từng bám ngươi đấy thôi.”



“...” Kiều Linh San vội vàng bịt miệng gã, “Còn dám nói nữa. Ngươi chán sống rồi hả!”



“Ta mới là người không hiểu có gì trong đầu ngươi đấy.” Vân Nhàn nói nặng nề, “Rốt cuộc mắc gì ngươi lại có nhiều ác ý với một con Thực Thiết Thú vậy?”



Giang Sơn đá nàng xuống khỏi bụng bằng một đạp, Vân Nhàn đầu váng mắt hoa, lăn lông lốc mấy vòng và được Túc Trì đỡ lấy.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Có đi không?” Túc Trì hỏi, “Bây giờ, hay là ngày mai.”



Vân Nhàn: “Sư huynh, vừa rồi huynh ở đâu nhìn trộm, sao không nói gì cả... Thôi, đợi trời tối đi. Trời tối sẽ kín đáo hơn.”



“Ngươi chắc chắn?” Tiết Linh Tú cau mày, “Cho dù là Linh Hư Môn hay Ma Giáo, trông đều...”



Hắn không nói hết, tuy nhiên Vân Nhàn hiểu ý hắn. Trông đều như cõi âm.



Nàng quyết đoán nói: “Vậy thì chiều nay! Đi vào lúc canh giờ rực rỡ ánh mặt trời nhất!”



Lúc họ ra khỏi tông môn, Lê Đại Chưởng môn vẫn đang xử lý công việc trên đại điện. Hiện tại trông Nam Thành gió êm sóng lạnh là thế, tuy nhiên tình hình khó nói là đã khá hơn. Vân Nhàn dựa vào sắc mặt của Lê Kiến Nghiệp để phán đoán chuyện ấy, hiện nàng ta cau chặt lông mày, vẻ mặt không vui.



Là một đứng đầu một phái, khi nàng ta đanh mặt thì phải nói quá đáng sợ. Ngay cả Lê tổ nãi nãi cũng không dám thốt thêm lời nào, chỉ hỏi khẽ: “Lê Đại, bây giờ rốt cuộc ra sao...?”



“Trong Nam Thành, các vụ án giết người tàn nhẫn được báo cáo lên đã tăng thêm mười mấy vụ.” Lê Kiến Nghiệp cho biết, “Phần lớn những người dễ bị kích động đều là người tâm địa lương thiện và tương đối nhu nhược. Hiện tại mọi chuyện đã chuyển thành hoạt động ngầm. Đây chỉ mới là bắt đầu, chỉ cần chưa loại bỏ được nguồn gốc, chuyện này sẽ không cách gì dừng lại.”



Lê Phái: “Có phong tỏa cũng không thể phong tỏa con đường thủy vận tải từ Nam Thành ra ngoài lâu hơn nữa. Nay mới chỉ qua mấy ngày, thương hội bên kia đã đầy lời oán thán, hôm qua còn có người cưỡng chế phá cửa. Dù sao chúng ta cũng… không có lý do để ngăn cản.”



Nói cho cùng, Diệu Thủ Môn là đại tông môn của Nam Giới nhưng lại chẳng phải là quân đội, càng chẳng phải là chính quyền; họ bảo vệ thì được, chỉ e cưỡng chế trấn áp là không thể.



Lê Nguyện không vào trong, cô bé mù vẫn đang luyện tập châm pháp ở bên ngoài. Đệ tử Diệu Thủ Môn được nghỉ học mấy ngày, con bé lại không thể nghỉ, thậm chí còn không tỏ tường đối với chuyện xảy ra bên ngoài, không biết các sư huynh sư tỷ đã đi làm gì.



Vân Nhàn không để mấy người phát hiện ra mình, nói ngắn gọn với Túc Trì: “Đi thôi.”



Trước đó Lê Nhị Chưởng nói mình sẽ đến Linh Hư Môn, đến giờ vẫn bặt vô âm tín, chuyến này của nàng là để tìm nàng ta. Vân Nhàn và Túc Trì đi trên đường, Túc Trì đột nhiên cất lời đầy thong dong: “Trong mấy ngày ta mê mang, có người nói chuyện bên tai ta.”



“...” Vân Nhàn hết nói nổi, “Đại sư huynh, huynh không nói thì thôi, vừa nói là nói những lời này, nghe hãi ghê á. Huynh có biết người trước đó cũng gặp cảnh có người nói chuyện bên tai là ai không?”



Túc Trì nói: “Biết. Là Cơ Tiểu Sư.”



“Là Cơ Dung Tuyết. Tốt xấu gì huynh cũng phải gọi cho đúng được hai từ chứ!” Thôi, Vân Nhàn nói, “Huynh biết người trước nữa là ai không?”



Túc Trì: “Tiền bối Minh Nhân.”



“Ừ. Trí nhớ tốt lắm.” Vân Nhàn dừng lại nhìn vào mắt chàng, “Nói thật đi. Là giọng nữ hay giọng nam? Nói cái gì? Thú thật, ta cũng tò mò cực bởi vì sư huynh nhìn thế nào cũng không giống người có tâm ma...” Nếu quá đẹp trai là một loại phiền não, vậy có lẽ có thể miễn cưỡng tính là một điều kiện đủ.



“Giọng nữ.” Túc Trì lại đưa ra câu trả lời ngoài dự đoán, vậy thì nào phải Xi Vưu. Hàng lông mày đẹp như núi xa của chàng nhíu khẽ, dường như cũng có chỗ, chàng nói, “Nàng ta nói khi cần thiết ta hãy để nàng ta mượn thân thể.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thật lễ phép nhưng lại quá bất lịch sự, Vân Nhàn câm nín. Túc Trì hỏi: “Muội thấy sao?”



“Ta thấy cái gì mà thấy?” Vân Nhàn trả lời, “Không cho mượn. Từ chối khéo léo đi.”



Túc Trì: “Giọng nói đó hơi quen thuộc, nói xong cũng không đợi ta trả lời.”



Vân Nhàn thấy chàng vẫn còn có bộ dạng muốn thương lượng bèn cau mày: “Sao là giọng nữ thì huynh đã muốn cho mượn vậy? Ai biết nàng ta muốn lấy thân thể huynh để làm gì, có vay phải có trả, từ đó mới nói đến chuyện có cho mượn hay không. Còn bảo mơ hồ như vậy nữa, không cho mượn.”



“... Được rồi. Muội đừng giận. Nhưng ta không hiểu rốt cuộc mượn thân thể ta có tác dụng gì.” Túc Trì do dự nói, “Đến lúc đó rồi hẵng nói sau.”



Vân Nhàn vừa dùng ma thạch Tức Mặc Xu để lại hòng thu hẹp phạm vi, vừa thầm nghĩ trong lòng: Lời này sai rồi, vẫn có chỗ hữu dụng lắm. Nếu nàng ta mượn được thân thể Túc Trì, chắc chắn việc đầu tiên sẽ là soi gương lúc tắm rửa.



Túc Trì: “Sư muội, muội đang nghĩ gì vậy?”



“Không có gì cả!” Vân Nhàn ân cần hỏi han Giang Sơn, “Giang Sơn, ta cưỡi ngươi ra ngoài vì muốn nhờ ngươi xem Xi Vưu có ở đó không dù ta biết bây giờ trên đường toàn là ma khí hôi dữ lắm – Ngươi cứ giúp xem chỗ đó có ma khí mạnh mẽ không là được nha.”



Giang Sơn: “Hừ!”



Ma lực của Xi Vưu quá mạnh, ma thạch Tức Mặc Xu cho và Thái Bình đều mất tác dụng, còn Giang Sơn đến gần sẽ nhận ra do nguyên nhân đến từ huyết thống.



Cuối cùng, khi hai người một gấu trúc gần như đã đi khắp Nam Thành, tiếp đó đến một bến sông lấp lánh, nơi những chiếc thuyền hoa tụ tập. Cuối cùng ma thạch có tí động tĩnh mơ hồ.



Đúng giữa trưa, vẫn chưa đến lúc thuyền hoa lên đèn, những chiếc thuyền gỗ lặng lẽ neo đậu bên bờ. Ánh mặt trời chiếu xuống, trông cảnh vật thật tĩnh lặng và hiu quạnh.



Vân Nhàn xuống khỏi gấu, hỏi Giang Sơn: “Không có chứ?”



Giang Sơn đáp: “Cục cứt lớn không có nhưng bên trong có rất nhiều cục cứt nhỏ.”



Ý là Xi Vưu không có ở đó, nhưng bên trong có rất nhiều Ma tộc nhỏ bé.



Vân Nhàn xoa đầu gã, bảo: “Giang Sơn ngoan, vậy ngươi về đi. Nhớ về nhà bảo Tiết huynh mua kẹo hồ lô cho ngươi ăn, sau này hắn còn phải xây cái vườn lớn cho ngươi nữa đấy.”



Giang Sơn nhai miếng bánh nướng Vân Nhàn vẽ ra bèn rời đi. Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn chiếc thuyền hoa xa lạ cao vút này, thầm than, lại là nhiệm vụ lẩn lút. Tiếc là Phong Diệp không có ở đây.



“Đại sư huynh, huynh đợi ta ở bên cạnh.” Vân Nhàn nói với chàng rằng, “Nếu có chuyện, huynh cứ hành động theo giọng nói của ta.”



“...” Túc Trì, “Sao ta nghe được giọng của muội? Muội đã mang vớ vào chưa?”



“Mang rồi. Nhưng mà sư huynh này, nó rách tươm nữa rồi, huynh mua cho ta một đôi khác đi.” Vân Nhàn lách mình lướt vào, hốt nhiên biến mất, “Ta sẽ hét lên trời gọi cứu mạng. Huynh yên tâm, toàn bộ người Nam Thành sẽ nghe thấy hết.”



Túc Trì: “Cẩn thận!”



Vân Nhàn tức thì chui vào trong bóng tối, trong vùng tối của mạn thuyền chỉ nghe được hơi thở của nàng dần dà nhè nhẹ.



Phía trên đầu nàng là tiếng bước chân vội vã, còn có mấy tên ma nhỏ đang nói xấu cấp trên sau lưng:



“Rốt cuộc ta cũng hiểu nguyên do nay để con trâu đó làm Quân sư rồi. Đi đến Nhân giới đào tạo chuyên sâu một chuyến, hắn không học được gì ngoài nói năng trơn tru. Kế hoạch ba tháng đầu tiên của Ma Giáo, san bằng Nam Giới, thu phục dưới trướng quỷ yêu gì đó... Hắn nói cứ như thật, ta suýt nữa thì tin luôn.”



“Cũng không phải không có lý. Nhân tộc luôn là thế, hãm hại lẫn nhau không chút nhân nhượng. Ha ha, bên Linh Hư Môn hết hàng thành ra đám Nhân tộc cứ ôm tiền đến mua! Bản thân chúng thì tinh ranh ghê lắm, đâu có dùng đâu, toàn để đó bán giá cao cho người khác dùng. Làm ta tự thấy thẹn mình còn không bằng, tới ma thấy còn sợ đấy.”



“Tiếp theo tính sao đây? Ngưu Quân sư có nói gì không?”



“Quân sư không nói nhưng các ma khác nói. Dù bây giờ đám hành lá kia muốn xen vào thì sau này cũng không kiểm soát được đâu. Chúng không muốn dùng chúng ra vẫn khiến bọn chúng phải dùng, một khi đã dùng đấy à, sẽ không có đường rút lui, không có đường quay về, vậy thì chi bằng gia nhập Ma Giáo chúng ta đi... Ha ha ha ha!!”



Vân Nhàn nghe hết những lời tán gẫu này, im lìm tiến về phía mục tiêu.



Viên ma thạch áp sát vào ngực đang nóng dần, nàng vượt qua mạn thuyền, trùng hợp thay vừa hay đụng phải hai con ma đang đi về phía này. Tay còn chưa đặt lên kiếm, nàng thấy ngay con ma bên trái nhìn quanh quất một cách giả dối rồi tự dưng há miệng, cắn đứt đầu tên ma bên phải chớ hề phòng bị, nhai nhai, hấp thụ ma nguyên, trên mặt lộ ra nụ cười thích chí.



Vân Nhàn: “...”



Các ngươi làm ma nhàn nhã quá, đi làm còn tranh thủ ăn thịt đồng nghiệp.



Tốt nhất là không nên có xung đột, nàng lách người trốn vào khoang thuyền bên cạnh, nín thở thu khí, đợi tên ma này rời đi.



Tên ma này ăn xong đồng nghiệp còn đang xỉa răng, Vân Nhàn đợi đến chán, xoay đầu nhìn vào trong khoang thuyền và lập tức sững người.



Trên bàn vuông có đặt một quyển thoại bản cũ kỹ, tên rất dài.



“Lên trời xuống suối vàng, ta cùng đi với cùng chàng”



Vân Nhàn: “?!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đầu nàng như bị người ta đánh một gậy, trong nháy mắt, dự cảm tái hiện, dường như cả thảy liên kết với nhau. Không kịp nghĩ nhiều, nàng chạy tới, lật trang đầu tiên của thoại bản, vừa liếc mắt đã thấy ngay hai cái tên:



Tức Mặc Xu, Trọng Trường Nghiêu.



... Đây là phòng của Tức Mặc Xu, đây là, quyển thoại bản của nàng ấy.



Rất lâu trước đây trong Đại Chiến Tứ Phương, Vân Nhàn đã từng nghi ngờ liệu Tức Mặc Xu có sự thay đổi lớn về thái độ đối với Trọng Trường Nghiêu vì trên tay nàng ấy cũng có một quyển hay chăng. Sau đó ở Đường Linh Quốc, nàng ấy vốn không nên ở đó nhưng vẫn xuất hiện, chứng tỏ... nàng ấy đi theo.



Vân Nhàn mím môi, ngón tay khựng lại.



Hình như quyển thoại bản này có kẹp thứ gì đó.



Nàng lật trang đó ra, phát hiện giữa trang sách có một chiếc lá phong khô héo đang nằm.



Ngày đó hai người chia tay ở Phật Môn, Tức Mặc Xu đẩy nàng ra, nàng ngã mạnh vào đống lá phong, lá phong đỏ rực bay lả tả. Tức Mặc Xu chẳng mang theo gì ngoài một chiếc lá phong của Phật Môn lúc rời đi.



Ma khí nào phải linh khí, nó chỉ biết phá hoại, sẽ không bảo vệ. Nàng ấy đủ sức lấy mạng bao nhiêu người, lại không tài nào bảo vệ được chiếc lá phong này, đành phải dùng cách kẹp nó vào trong sách đầy vụng về.



Chỉ biết nhìn nó ngày qua ngày vàng úa co rúm, mục nát vỡ vụn.



Bên ngoài khoang thuyền truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, ma thạch bắt đầu nóng lên, Vân Nhàn vừa định quay người lại, tai đã dựng lên ngay.



Không đúng!



Có tận ba người!!



Không được, chạy trước đã! Khốn nỗi ma đã đến cửa. Vân Nhàn cắn răng, bò xuống gầm giường.



Đôi giày nhỏ đính kim tuyến màu tím của Tức Mặc Xu xuất hiện trong tầm mắt, và theo sau – cứ nhìn phong cách – đại khái là Mị Yên Liễu và trâu yêu.



Ở góc độ này, nàng không nhìn thấy gì dù là một mảy.



“Không đúng.” Trâu yêu hít hít mũi, thẳng thắn nói, “Có mùi người.”



“Cái gì?!” Mị Yên Liễu phản ứng rất mạnh, nàng ta chất vấn, “Có người đột nhập?!”



Tức Mặc Xu: “... Có người đến cũng nên.”



“Tên chó nào dám đột nhập vào phòng Thánh nữ?!” Mị Yên Liễu, “Quả nhiên, nhìn cách bài trí trong phòng là biết chắc bị người ta động vào rồi! Ghế bị dịch chuyển, sách cũng bị lật ra! Có phải tên này vẫn còn ở đây không?!”



Da đầu Vân Nhàn căng lên, Tức Mặc Xu lại bước lên hai bước, đứng ngay trước mặt nàng, vừa vặn che khuất góc chết.



Toi đời. Vân Nhàn thầm nghĩ: Thánh nữ đại nhân đi giày đế bằng, vậy là nàng ấy thật sự cao hơn mình một chút... Không phải, đây đâu phải trọng điểm!



“Ta mệt rồi.” Tức Mặc Xu nói, “Các ngươi lui xuống đi.”



“Cái gì?! Thánh nữ, bây giờ là thời khắc quan trọng, ngài có biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào không!” Mị Yên Liễu, “Người này đến phòng ngài, còn lục lọi đồ đạc, tuy không biết mục đích là gì nhưng tâm địa đáng chết!”



Tức Mặc Xu: “Có thể là chó con bị lạc, người ta đến tìm chó.”



“Đùa gì vậy!” Mị Yên Liễu, “Tìm chó mà tìm lên thuyền?! Còn nữa, vết máu loang lổ dưới đất này... Tìm chó cần phải chảy máu à?!”



Vân Nhàn: “!”



Vừa rồi lúc lẻn vào, máu của tên ma bị ăn văng khắp nơi, có lẽ vạt áo nàng vô tình dính phải một chút.



Tức Mặc Xu nói: “Có thể là tìm được chó con chợt có người muốn cướp, hai người đánh nhau, cho nên chảy một ít máu. Không phải chuyện lớn gì đâu, lui xuống đi.”



Mị Yên Liễu: “...”



Trâu yêu: “...”



Trong không khí yên tĩnh đến mức gần như nghẹt thở, Mị Yên Liễu bất chợt ra tay, loan đao ra khỏi vỏ, nàng ta chém thẳng xuống gầm giường!



“Từ lúc nãy ngài cứ đứng im ở đó.” Thậm chí nàng ta không cần nhìn xem là ai, còn có thể là ai nữa! Mị Yên Liễu giận đến mức hét lên, “Vân Nhàn!! Cút ra đây!!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu