Tuyết rơi dày đặc, câu trả lời đầy tức giận của hắn bị lớp tuyết dày nuốt chửng, không tài nào truyền đến tai mọi người.
Nhưng đối với Giang Lan Thôi mà nói, đây đã là một sai lầm nghiêm trọng.
Hắn kéo khăn che mặt lên cao hơn một chút, che đi gió tuyết lạnh buốt, đôi mắt đen láy lạnh lẽo thấu xương nhìn về phía Vân Nhàn. Người này không đổi sắc mặt, dường như hoàn toàn không màng đến hắn.
Giang Lan Thôi nhíu mũi.
“Nói đến thích khách, vừa rồi trước khi đến, ta thấp thoáng thấy tin tức trên báo lá cải.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không chỉ Vân Nhàn không nao núng, mà cả nhóm người này đều là những người không dễ bị hù... trước trò hề này, tới cả Phong Diệp còn không thấy sợ. Tiết Linh Tú chậm rãi nhớ lại: “Tổ chức thích khách Thập Tam Hương, muốn đầu ai sẽ giao hàng tận nơi, bảo mật tuyệt đối.”
“Thập Tam Hương?” Vân Nhàn nói, “Cái này trùng với phạm vi kinh doanh của Huyền Bảo Các rồi.”
“Không trùng.” Tiết Linh Tú, “Treo thưởng của Huyền Bảo Các được cả thiên hạ nhìn thấy, không thích hợp cho một số việc mờ ám. Trái lại giao cho thích khách giải quyết sẽ yên tâm hơn.”
TruyenLau
Nói cũng có lý. Có điều, việc của Huyền Bảo Các cũng không sạch sẽ gì cho cam. Vân Nhàn còn nhớ lúc Đại Chiến Tứ Phương, không biết người tài ba nào treo thưởng cà sa của Đại sư Minh Quang nữa, chả hay cuối cùng có thành công không.
Nốt ruồi lệ dưới mắt Giang Lan Thôi nổi bật giữa gió tuyết, cực kỳ dễ thấy. Chả là nơi hắn ẩn náu cách chỗ nhóm Vân Nhàn không xa lắm, thậm chí có thể coi là gần. Song, chẳng hay hắn đã tu luyện thân pháp gì để lặng lẽ không một tiếng động, ngay cả tiếng thở không hòa vào gió, như một hòn đá không có sự sống.
TruyenLau.com
Cơ Dung Tuyết thốt lên: “Vì hắn có thể gửi thư, chắc bản thân đang ở gần đây.”
Giang Lan Thôi bật cười. Đây là điều đương nhiên, tuy nhiên trong số những người có mặt, ai đủ sức phát hiện ra? Cho dù là người có tu vi cao nhất kia, hắn vẫn tự tin đủ sức che giấu.
Hắn nhìn Vân Nhàn, thầm nghĩ, con của kẻ thù đời cha chú cùng lắm chỉ có vậy.
Vân Nhàn: “Ừ.”
Giang Lan Thôi yên lặng chế giễu Vân Nhàn một hồi, cuối cùng hài lòng. Ngay một thoáng sau, hắn thấy ngay Vân Nhàn giơ tay, Thủ Lĩnh rút khỏi vỏ, một luồng kiếm khí đánh thẳng về phía hắn, chính xác vô cùng!
Sao có thể?!
Muốn tránh được kiếm khí nhất định phải phá vỡ thân pháp, Giang Lan Thôi bất đắc dĩ lách người lui về phía sau, xuất hiện trước mặt cả bọn. Hắn lạnh giọng nói: “Ngươi phát hiện ra ta như thế nào? Dùng pháp bảo gì?”
“Ta đâu có phát hiện. Nhưng mà ta biết ngươi nhất định ở đó.” Vân Nhàn chỉ vào một vùng trời đất trống trải, cho hay, “Giang đạo hữu, ngươi có nghĩ tới không, trong vòng hai mươi thước chỉ có chỗ đó trông có vẻ giấu được người.”
Giang Lan Thôi: “...”
Cả bọn: “...”
Xem ra mọi người cũng thấy thiểu năng theo, im lặng phăng phắc như tờ.
Vị thiếu niên trước mặt này trông có vẻ bằng tuổi Vân Nhàn. Người ta bảo nốt ruồi lệ dưới mắt dễ lộ vẻ u buồn yếu đuối, tuy nhiên thoạt trông hắn chẳng dính dáng gì đến hai từ này, ăn mặc cứ như sắp đi nhặt ve chai còn đôi mắt thì sáng ngời.
Thôi xong, Phong Diệp cấp tốc nhìn Tiết Linh Tú, quả nhiên, sắc mặt Tiết công tử lại bắt đầu trở nên khó coi. Nhưng lần này đâu phải vì Giang Lan Thôi đẹp trai đến cỡ nào, mặt hắn bị che mất một nửa, có là thần tiên cũng không nhìn ra. Nguyên nhân khi này là: vừa nhìn Giang đạo hữu đã thấy ngay bóng dáng của Vân Nhàn, toàn là cái hạng bọc được lớp da khỉ rồi lăn lộn trong vũng bùn bất cứ lúc nào; thậm chí hắn còn có gu ăn mặc tệ hại đến mức Vân Nhàn cũng phải tự thấy hổ thẹn. Nói khó nghe một chút, thay vì ăn mặc theo kiểu chắp vá này, thà khỏa thân đi đường còn hơn.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ngươi giỏi.” Giang Lan Thôi mất mặt, tức giận mà rằng, “Lần sau đừng để ta gặp lại ngươi!”
Hắn nói xong định chuồn nhưng bị một trảo Cơ Dung Tuyết chặn lại, thành thử đã thốt lên với vẻ không vui: “Làm gì?”
Cơ Dung Tuyết: “Ta nói cho ngươi đi rồi à?”
Giang Lan Thôi: “Khẩu khí lớn thật đấy! Bộ cắn thuốc hay gì?!”
Hắn hất tay Cơ Dung Tuyết ra, chưa được nửa khắc đã bị tóm gọn trở lại, ánh mắt đầy vẻ không phục.
“...” Vân Nhàn nói, “Giang đạo hữu, trước khi gặp ngươi, ta vẫn luôn cho rằng làm thích khách cần phải có trí thông minh.”
Giang Lan Thôi bị bắt nhưng hãy còn mạnh miệng: “Giết người là chuyện đơn giản nhất.”
Mỗi ngành mỗi nghề đều có lĩnh vực chuyên môn riêng, bản thân công pháp hắn tu luyện vốn là để ẩn thân, không ra tay thì thôi, một khi ra tay chính là một đòn chết tươi. Từ đầu loại công pháp này đã không thích hợp để đối mặt trực tiếp với người khác, bây giờ bị bắt vẫn là bình thường.
Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, mọi người bị tuyết đập đến mức không mở mắt ra nổi. Phủ đệ trống không của tên tu sĩ tự do bị gió thổi qua chừng như lạnh lẽo âm u. Vân Nhàn tự mình ra tay, trói Giang Lan Thôi thành hình con cua, xách một mạch lên bảo thuyền.
“Giang đạo hữu, có thể hỏi ngươi một vấn đề được không?” Người này trông khô sắt nhưng xách lên lại khá nặng, Vân Nhàn thở hắt ra một hơi, hỏi, “Mắc gì ngươi muốn mạng tên tu sĩ tự do này?”
Giang Lan Thôi nhìn nàng bằng ánh mắt chế giễu.
Vân Nhàn: “Nếu chỉ đơn thuần là có người mua mạng hắn, vậy thì dựa vào bản lĩnh của bản thân, ai tìm được trước thì người đó được, ngươi không cần thiết phải cố tình tới đây nói bóng nói gió khiêu khích. Trừ phi người này càng muốn cho Cơ Dung Tuyết không có được chiến công này hơn cả việc việc tự mình lấy được chiến công.”
“Nực cười.” Giang Lan Thôi thốt lên, “Ta không thể đi ngang qua chắc? Nhìn thấy ngươi thì khó chịu sẵn tay làm thôi.”
Vân Nhàn: “Cừu Đan hay Cừu Trác?”
Giang Lan Thôi: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì.”
“Nếu ngươi thật sự không biết ta đang nói gì, ngươi nên hỏi hai người này là ai.” Vân Nhàn cả vú lấp miệng em, hỏi, “Đại tiểu thư, ngươi có muốn đoán xem là ai không?”
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng nhìn Giang Lan Thôi, đáp: “Cừu Đan đi.”
“Ta rất kính trọng hai vị huynh trưởng, nhưng có vài lời không muốn nói lại không thể không nói.” Cơ Dung Tuyết nói từ tốn, “Huynh trưởng Cừu Trác sống lâu mà não có chút bé. Suốt ngày trưng ra bộ dạng tự cho mình là trưởng tử nên đương nhiên phải là người kế thừa chính thống trông khá nực cười, tuy nhiên hắn khinh thường việc dây dưa với loại tổ chức thích khách này. Huynh trưởng Cừu Đan thì khá hơn chút; ngoài dã tâm không chỗ để dùng vẫn còn bành trướng, hắn còn cả bộ não càng ngày càng tàn khuyết. Bây giờ đại khái hắn cảm thấy đến lúc cuối vẫn phải ngáng chân ta một cái mới hả dạ, mặc dù hậu quả là bản thân cũng phải sứt luôn hai cái răng cửa.”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú: “Ở đây không có người ngoài, ngươi nói ngắn gọn một chút.”
Cơ Dung Tuyết dừng lại một chút: “Nói tóm lại. Trong hai tên đồ bỏ đó, Cừu Đan hơi độc ác hơn.”
Cả bọn: “...”
Trước kia không cảm thấy đại tiểu thư độc mồm độc miệng như thế. Xem chừng nàng ấy ghét hai người này phải biết, tới tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn hẳn.
“Giang đạo hữu.” Vân Nhàn nhìn về phía Giang Lan Thôi, “Ngươi nói sao?”
Trên mặt Giang Lan Thôi không có một mảy khác thường, hắn chất vấn: “Ngươi cho rằng ta sẽ nói cho ngươi chắc? Nằm mơ!”
Vân Nhàn bình chân như vại: “Vậy xem ra là Cừu Đan. Thực ra Giang đạo hữu này, ngươi không nói cho chúng ta cũng không sao. Bởi vì dù không phải hai người này, chúng ta vẫn sẽ cố gắng đổ tội lên đầu hai người bọn họ, như vậy đến lúc ở tang lễ sẽ có vẻ ‘cây ngay không sợ chết đứng’ nhiều hơn một chút.”
Giang Lan Thôi: “...”
Hắn bị sự trơ trẽn của Vân Nhàn làm cho chấn động.
Thấy người này như con trai sông ngậm miệng, không thốt ra điều gì, cả bọn đành phải trói hắn lại đặt sang một bên trước. Chung quy bây giờ còn lâu mới đến lúc làm lễ tang, không vội, chi bằng đi giải quyết việc của tu sĩ tự do kia trước. Cũng giống như Phật Đà Mặt Cười, thây kệ tu sĩ tự do này có bị hại tới nhập ma hay chăng, nay tay hắn đã gây ra vô số tội ác, đối với người thường mà nói đã là một mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Trong Tiểu Thạch Trấn toàn là tu sĩ thì còn may, nếu tu sĩ tự do chạy trốn đến các trấn khác, vậy thì càng thêm nguy hiểm.
“Ma khí...” Vân Nhàn nhìn ma thạch trên tay, nói, “Nếu xử lý tốt việc này, vẫn là một lời cảnh cáo đối với các đại tông môn.”
Để đoán định có ma khí, vậy phải làm phiền Thái Bình.
Thái Bình lại bị sai khiến như chó, trái lại lần này tâm trạng bình tĩnh hơn không ít, còn chê ma khí này quá yếu: “Ma khí nhỏ bé thế sao ta phân biệt được ở đâu? Đi về mạn Đông thêm chút nữa đi.”
Đâu ngờ chuyến này lại thuận lợi bực này, Phong Diệp nhìn Giang Lan Thôi bị trói gô, khó hiểu nói với Kiều Linh San: “Tuy không biết quy mô của Thập Tam Hương như thế nào, nhưng chung quy hắn cũng được xem là thủ lĩnh đi? Sao trông kém thông minh thế nhỉ?”
Kiều Linh San cũng đang khó hiểu điểm này. Nàng ấy nói: “Nhìn cái tên cũng không được đặt cho hay nữa. Thập Tam Hương gì đó, nghe cứ như là một loại gia vị khó ăn.”
Không gian phía sau hai người dao động trong nháy mắt.
Cơ Dung Tuyết đứng một mình ở đuôi thuyền. Tuyết vẫn còn rơi, trong chớp mắt, cả đất trời đều khoác lên mình một lớp áo màu bạc, xóa sạch mọi dấu vết. Vậy mà dù có lui ra xa thế nào, lớp tường thành phòng ngực bằng huyền thiết lạnh lẽo của Rèn Thể Môn vẫn in đậm trong mắt.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng ấy đang suy nghĩ những chuyện khác.
Sau tai trống không, chỉ có tuyết trắng bay lượn, nàng ấy lại cảm thấy một vẻ quỷ dị kỳ quái ở đây.
Ngay lúc Cơ Dung Tuyết hơi nhíu mày, định xoay người lại, hốt nhiên đằng sau có một thanh đoản kiếm sắc bén tột cùng lao tới!
Thân đoản kiếm đen kịt, lưỡi kiếm nhuốm đầy máu tươi, tỏa ra ánh sáng máu mờ ảo; thế tới cực kỳ hung mãnh, không có một mảy báo trước, như bất chợt xuất hiện từ trong hư không, tựa đuôi rắn chuông rung động vang lên tiếng lạch cạch xì xì. Cơ Dung Tuyết không kịp né tránh... Không, nào phải không kịp né tránh, mà là hoàn toàn không có cơ hội né tránh!
Linh khóa bảo mệnh trên cổ nàng ấy đã nhận ra nguy hiểm đến tính mạng, đang bất an kêu leng keng, sẵn sàng phóng ra lá chắn bảo vệ. Ánh mắt Cơ Dung Tuyết đầy vẻ sắc bén. Ngay lúc này, bên trái có một luồng kiếm khí quen thuộc lao tới tựa chớp giật, vẫn lao thẳng tắp hướng về phía mặt nàng ấy. Cơ Dung Tuyết điều động linh khí toàn thân, nhìn hai thanh kiếm va chạm nhau ngay trước mắt, bắn ra tia lửa và tiếng kêu leng keng!
Song, cái đầu tiên là kiếm thật. Còn cái thứ hai chỉ là kiếm khí. Tuy nói tới kịp thời nhưng chỉ làm chậm tốc độ của đoản kiếm thứ nhất, làm lệch hướng đi của nó. Cơ Dung Tuyết chặn lại, đoản kiếm đó xẹt qua mu bàn tay nàng ấy, tạo ra vệt máu tươi đầm đìa. Máu tiếp xúc với không khí trong giây lát đã kết thành vụn băng màu đỏ rực.
Kiếm tới, người cũng tới!
Giang Lan Thôi như loài ma quỷ hiện ra trước mặt nàng ấy, ngón tay trắng bệch nắm chặt chuôi kiếm, thần sắc khác hẳn với lúc trước. Trong mắt là vẻ lãnh đạm, không đôi chút tình cảm, cái nhìn khóa chặt chỗ trí mạng của người trước mắt trong nháy mắt, tìm kiếm sơ hở. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trên người Cơ Dung Tuyết đã xuất hiện vết thương.
Chỉ e mục đích của hắn hoàn toàn chẳng phải là tu sĩ tự do gì đó. Ngay từ đầu đích là muốn tiếp cận Cơ Dung Tuyết, tiếp đó xuống tay!
Luồng kiếm khí kia do Túc Trì phát ra, theo kiếm khí mà đến còn có Vân Nhàn. Thủ Lĩnh ra khỏi vỏ, linh khí đỏ rực thiêu đốt tuyết rơi, tạo thành giọt nước rơi xuống mặt đất. Nàng sấn lên một bước, chắn ứ đoản kiếm của Giang Lan Thôi, chào hỏi: “Này?”
Giang Lan Thôi thấy cả bọn nghe tiếng đuổi tới đã tỏ việc này không thành, không nói một lời đã muốn nhảy khỏi thuyền.
Một kích toàn lực không trúng vậy thì ra chiêu thứ hai. Hai chiêu không trúng, bấy giờ còn chưa giết được người. Thân pháp mà hắn tự hào không chỉ có mỗi đánh lén mà còn có cả chạy trốn, nếu hắn không muốn, chẳng một ai ngăn được hắn...
Giang Lan Thôi nhảy xuống và nhảy vào một tấm lưới đánh cá khổng lồ.
Cuối cùng hắn thật sự ngẩn người: “?!”
“Giang huynh. Lần sau ngươi lên phương tiện di chuyển, phải nhìn cho kỹ nha!” Vân Nhàn bám vào bệ cửa sổ, hét lớn với hắn, “Đây... là thuyền! Tuy không xuống nước, vẫn đi trên đất liền, nhưng dù gì vẫn là thuyền! Là thuyền, sao không có lưới đánh cá?”
-
Nửa nén hương sau, Giang Lan Thôi lại bị trói gô trở về vị trí ban đầu.
Cũng chính lúc này, hắn mới biết khi trước Vân Nhàn trói hắn qua loa đến cỡ nào. Hiện tại không chỉ có trói linh trên người, còn có trận pháp xung quanh, thậm chí Tiết Linh Tú còn phong bế toàn bộ huyệt đạo của hắn, thiên la địa võng, hoàn toàn không có cơ hội chạy trốn.
“...” Giang Lan Thôi u ám thốt lên, “Vừa rồi ngươi cố ý để ta chạy ra ngoài?”
Nốt ruồi đỏ dưới đáy mắt càng thêm sầm sì, đâm khiến hắn trông xám xịt, chực như sẽ cục cựa nhào lên cắn ai một cái bất cứ lúc nào.
Xem ra bây giờ mới là tính cách thật sự của hắn. Không, chưa chắc. Có là gì thì lúc mới gặp, Vân Nhàn thật sự không nhìn ra hắn đang diễn.
Đúng là chỗ nào trong Tu Chân Giới cũng có nhân tài, có cả vua màn ảnh ở nhân gian đấy.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “Ngươi đến để giết Cơ Dung Tuyết?”
“Không giết nữa.” Giang Lan Thôi khạc nhổ một cái, trả lời âm u, “Tiền ít việc nhiều, phiền chết đi được.”
Ghét nhất chính là loại có nhiều bạn bè còn thích ỷ lại vào nhau. Giết một đứa thì sáu đứa đến cứu, không giết được còn dễ dàng liên lụy bản thân, phiền chết.
Vân Nhàn khoanh tay nhìn hắn, hỏi: “Đại tiểu thư đáng giá bao nhiêu tiền?”
“Hai mươi ngàn linh thạch.” Giang Lan Thôi miễn cưỡng ngước mắt nhìn nàng, nói, “Nếu ngươi cho gấp mười lần, ta giết người ủy thác, thế nào?”
Rẻ hơn nàng tưởng tượng nhiều, Vân Nhàn đáp: “Ta không có tiền trả.”
Giang Lan Thôi: “...”
Hắn bị trói, những người khác nhìn hắn từ xa cứ như xem khỉ, thi thoảng còn chọc chọc hai cái. Giang Lan Thôi sa sầm mặt, thốt lên: “Ta biết tu sĩ tự do kia ở đâu. Vị trí cụ thể đổi lấy việc thả ta xuống thuyền, làm không?”
Vân Nhàn: “Ai biết được ngươi có lừa ta hay không?”
“Vậy thì tìm được rồi hãy thả ta xuống.” Giang Lan Thôi, “Suy cho cùng ta vẫn là con trai của Giang Phụng Thiên, sẽ không làm chuyện thấp hèn thế kia.”
Tiết Linh Tú biết Giang Phụng Thiên là ai, thấy Vân Nhàn ngơ ngác bèn giải thích: “Là tu sĩ tự do ngang hàng với Liễu Phi Nhiên, vũ khí là đao, người nghiêm nghị, không giận mà uy.”
“... Được rồi.” Nghe có vẻ cực tài ba, nếu Giang Lan Thôi không giữ lời, nàng sẽ đi treo băng rôn chửi hắn ở các đại môn phái. Vân Nhàn liếc hắn, lại bồi thêm một câu, “Bình thường ngươi ở chung với cha mình cũng hệt vậy hả?”
Lan Thôi ba phần say, diễn đến nỗi cha rơi lệ.
Giang Lan Thôi nghiến răng gắt: “Cái đó không quan trọng!”
Rất nhanh, cả bọn đã được chứng kiến năng lực hành động của tổ chức thích khách. Tai mắt của Huyền Bảo Các rất rộng nhưng dễ bị lộ, còn thay đổi khá thường xuyên, thì những người Giang Lan Thôi gọi đến lại đều mặc y phục rách bươm hơn cả hắn, nhìn vào thấy ghẻ lở có ghẻ lở, chảy mủ có chảy mủ, lại toàn là những đứa trẻ ăn xin, lão ăn mày lang thang đầu đường xó chợ. Vừa thấy Giang Lan Thôi, họ đã cười khúc khích:
“Lão đại, ngươi lật thuyền trong mương à! Ha ha ha!”
“Như câu ‘sống chết mặc bây’! Lão đại, trước tình huống hiện tại của ngươi, xin thứ cho ta không tài nào cứu ngươi được!”
“Có việc gì sao? Gọi chúng ta tới có chuyện gì?”
Giang Lan Thôi nói một cái tên, trong đó có một đứa trẻ ăn xin đang cầm đùi gà nói một địa danh, lúng búng cho biết: “Người ngươi nói uống Bách Hoa Sát, đã say mười ngày mười đêm rồi! Vẫn còn ngủ trong rãnh nước bẩn, thời tiết lạnh thế không biết đã chết chưa, chẳng có người nhà đi tìm hắn. Nói chung đồ trên người chắc chắn không còn gì rồi!”
Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết nhìn nhau.
“...”
Tìm được tu sĩ tự do kia trong rãnh nước bẩn, dẫu rằng hắn chưa chết nhưng chỉ cách cái chết một đường mỏng manh.
Hắn vẫn mặc bộ y phục dính máu đêm đó, vết máu loang lổ, trên mặt cũng toàn là vết máu bị tay lau bừa bãi. Xem ra từ sau đêm diệt môn, hắn đi một mạch tới đây, mơ mơ màng màng, nằm suốt mấy ngày.
“Chỉ còn một hơi thở.” Ma thạch trong lòng Vân Nhàn càng thêm nóng hổi, nàng nói, “Quả nhiên toàn thân bị lột sạch chỉ còn y phục.”
Nơi rừng núi hoang vu vốn đã thưa người, huống hồ hắn còn ôm lòng muốn chết, cho dù có người cứu cũng không chịu quay về.
Lúc hấp hối, tầm nhìn tu sĩ tự do kia đã mờ mịt, thấy có người đến, hắn khẽ nhúc nhích bờ môi, nói gì đó:
“Ngay từ đầu không nên nhận cuốn sách đó...”
“Ta nào phải là người đầu tiên, cũng nào phải là người cuối cùng...”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sách gì? Ai đưa cho ngươi?” Cơ Dung Tuyết nhìn xoáy vào, truy hỏi, “Ngươi biết tên không?”
Có lẽ cuốn sách ma kia cũng bị tên trộm vặt qua đường nào đó lột mất. Người thường có lẽ không sao, chẳng gây ra sóng gió gì lớn, song giả như rơi vào tay người nào đó, vậy thì hậu quả khó mà lường được.
Tu sĩ tự do nhìn qua dãy núi, ngóng trông về phương xa.
“Vì ta tin tưởng hắn mới...” Rốt cuộc tu sĩ tự do cười khổ một tiếng, đáp, “Bây giờ hối hận cũng đã muộn.”
Bông tuyết rơi, hơi thở biến mất.
Cả bọn nhìn theo ánh mắt của hắn, nhìn thấy Rèn Thể Môn trong dãy núi, tường thành phòng thủ cao vút trong mây và vọng gác bằng huyền thiết lạnh lẽo.
Vân Nhàn dùng tuyết chôn thi thể của hắn, đứng dậy thốt lên: “Quả nhiên, không một tông môn nào đủ may mắn thoát khỏi.”
“Này. Có thể thả ta xuống chưa?” Giang Lan Thôi phủi bụi trên người, chất vấn, “Các ngươi đang nói gì vậy? Cứ thì thà thì thầm?”
Hắn trông chừng khá bối rối, lần này bối rối khá nghiêm túc, trông rất chân thành. Nhưng là người đã có tiền án từ trước, thành thử cả bọn không tin hắn thật sự không tỏ tường chi.
Mạch suy nghĩ trong đầu Vân Nhàn xoay chuyển, nàng đột nhiên cất lời: “Giang huynh à. Lúc trước có phải ngươi nói nếu cho ngươi giá gấp mười lần, ngươi có thể đi giết người ủy thác phải không?”
Giang Lan Thôi bị nàng gọi nổi hết da gà: “Chính xác. Nhưng nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của ngươi, ngươi trả nổi chắc?”
Vân Nhàn tự động bỏ qua lời nói công kích của hắn, lại trầm ngâm: “Thây kệ người ủy thác là Đan là Trác gì gì, hoặc là trưởng lão nào đó, tóm lại, nhất định bọn họ sẽ xuất hiện ở tang lễ. Chi bằng thế này, chúng ta dẫn ngươi trà trộn vào?”
“Mắc gì ta phải tự đi?” Giang Lan Thôi tránh né sự thăm dò của nàng, không cảm kích còn nói lạnh đanh, “Thập Tam Hương không chỉ có mỗi ta là thích khách, cớ sao lẽ gì cũng đến tay ta, phải tự mình làm.”
Vân Nhàn nói: “Hầy, ngươi không hiểu rồi. Nếu muốn trở thành thích khách số một thiên hạ thì phải tạo dựng danh tiếng. Cần làm thế nào mới có danh tiếng? Chúng ta là thích khách, phải chú trọng ‘chất’ chứ đâu phải ‘lượng’. Nếu ngươi đi dạo địa bàn của người khác như đi về nhà, dễ dàng ra tay ngay trên sân nhà của người ta, chẳng lẽ lần này không đáng để khoe khoang mười năm ư?”
Kiều Linh San hết nói nổi: “‘Chúng ta là thích khách’ là cái quái gì nữa...”
“Trở thành thích khách số một thiên hạ?” Giang Lan Thôi cười khẩy, “Ta đã như vậy rồi.”
Vân Nhàn chẳng ngờ trên đời này lại còn có người tự tin như mình, đúng là khó tìm được như thế lắm. Tuy nhiên nàng vẫn giữ nguyên sắc mặt, chỉ lắc đầu nói: “Không đúng không đúng. Theo ta, Giang huynh còn rất nhiều chỗ cần tiến bộ trên con đường thích khách.”
Dường như Túc Trì biết nàng lại muốn nói gì, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Ồ?” Giang Lan Thôi khựng lại, chực bị khiêu khích, nhìn chằm chằm nàng và nói từ tốn, “Vậy ngươi nói xem, ta còn cần tiến bộ chỗ nào?”
Vân Nhàn hắng giọng đáp: “Tiền thưởng của thích khách sẽ được phân phát ra sao?”
“Nói nhảm.” Giang Lan Thôi mất kiên nhẫn, “Ai giết người, người đó được tiền thưởng. Không thì sao?”
“Đúng!” Vân Nhàn vỗ tay kêu, “Tiếp theo, xin nghe đề!”
“Bối cảnh như sau.” Nàng vừa nói vừa lần lượt chỉ vào mọi người có mặt, “Thập Tam Hương thông báo nhiệm vụ, 30 ngàn lượng treo thưởng đầu của Kỳ Chấp Nghiệp. Nhưng bởi vì gã ở trong Phật Môn, muốn trực tiếp ra tay gần như là không thể. Vì vậy, ta, ngươi, đại sư huynh, đều quyết định dùng phương pháp bỏ độc!”
Tự dưng Kỳ Chấp Nghiệp thấy trên cổ mát lạnh: “?”
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bỏ độc không phải phong cách của ta.” Giang Lan Thôi nói, “Vậy thì sao nữa?”
“Muốn bỏ độc Kỳ Chấp Nghiệp khỏe như trâu, ít nhất cần thuốc độc mười lần tiền. Thật trùng hợp, mọi người đều chọn dùng cùng một loại thuốc độc; lại thật trùng hợp, ba người đều quyết định lên kế hoạch dài hạn, nếu không sẽ quá lộ liễu. Cho nên trong cùng một ngày, ta bỏ thuốc độc hai lần tiền vào cốc của gã, đại sư huynh bỏ thuốc ba lần tiền vào thức ăn chay của gã, còn Giang huynh thì tàn nhẫn hơn, bỏ thẳng tới thuốc độc năm lần tiền lên mõ!”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Liên quan cứt gì đến cái mõ!!”
“Ngay tức thì, Kỳ Chấp Nghiệp khỏe như trâu trúng độc sâu, ngã xuống đất thoi thóp!” Vân Nhàn vỗ tay, lại nghiêm nghị nói, “Ngặt nỗi do Đại sư Minh Quang đến kịp thời cho nên hơi độc xâm chiếm người Kỳ Chấp Nghiệp được làm chậm bớt tạm thời. Nếu nhanh chóng đưa gã đến chỗ Y tu sẽ không nguy hiểm đến tính mạng!”
Phong Diệp: “Sao không sắp xếp vai cho ta? Ta cũng muốn bỏ độc.”
Kiều Linh San: “Phong Diệp...”
Giang Lan Thôi: “Rồi sao nữa?”
“Kỳ Chấp Nghiệp được khiêng lên xe ngựa, chạy một mạch hướng về phía y quán, sắp sửa đến nơi.” Vân Nhàn lại vỗ tay, “Nào ngờ đúng lúc này, từ một phía khác lại có một cỗ xe ngựa sang trọng đâm chéo ra từ bên trong! Người đánh xe nhìn kỹ, thì ra là công tử nhà họ Tiết kiêu căng ngạo mạn kia lại cưỡi ngựa ra ngoài dạo phố đây này! Hai bên tránh không kịp, đâm sầm vào nhau! Kỳ Chấp Nghiệp lập tức lăn xuống đất, lại bị thương!”
Cơ Dung Tuyết: “Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi xui ghê.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Tiết Linh Tú: “...”
Thì ra hình tượng của mình trong lòng Vân Nhàn đích là một tên công tử kiêu căng ngạo mạn ư?!
Giang Lan Trì nhíu mày: “Rồi sao nữa?”
“Nói rằng, đời người trớ trêu.” Vân Nhàn thở dài, “Phải chi lúc trước Kỳ Chấp Nghiệp không trúng thuốc độc mười lần tiền kia, nay bị đụng một cái cùng lắm chỉ bị thương gân cốt, nằm trên giường mười ngày nửa tháng mà thôi. Khốn nỗi cơ thể gã vốn đã ốm yếu lại đang trong thời điểm nguy kịch, bị Tiết công tử đụng như vậy, gã đi đời nhà ma tức khắc! Ngừng thở! Thần tiên đến cũng không cứu được!”
Giang Lan Thôi nhẫn nại nghe xong, không khỏi nhíu mày: “Đến cùng ngươi muốn nói gì? Nghe không hiểu.”
“Đã nghe rõ chưa?” Vân Nhàn cười với hắn, nói, “Được, Giang đạo hữu, bây giờ xin ngươi trả lời. Nếu ngươi là thủ lĩnh của Thập Tam Hương, tiền thưởng nên đưa cho ai là thích hợp nhất? Và rốt cuộc ai mới là thích khách thật sự giết chết Kỳ Chấp Nghiệp?”
Giang Lan Thôi: “...”
Hắn tức thì trầm tư.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.