Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 206: Học viện Bốn Giới

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



12 giờ, Tức Mặc Xu đeo cặp sách đựng bài kiểm tra, đi ra khỏi trường.



Lớp 3 bên cạnh đang than trời trách đất, một nam sinh chuyên thể thao trông chừng như không được thông minh đang nhìn chồng bài kiểm tra thêm trên bàn và gào lên: “Ai điên vậy?! Không phải đã nói là đừng nói với cô dạy Hóa rồi à?!”



Trọng Trường Nghiêu chỉ nói: “Tôi đâu rõ. Có lẽ là cô Hóa tự dưng nhớ ra.”



Tức Mặc Xu: “...”



Hại người không lợi mình, rốt cuộc tên này có âm mưu gì?



Ban đầu cô định về ký túc xá, nhưng trừ cô ra, ba người còn lại đều về nhà. Vừa đúng lúc, cô cũng muốn liên lạc trước với người nhà... tạm gọi như vậy đi.



Tức Mặc Xu quang minh chính đại đi ra khỏi cổng trường, vòng một vòng lớn, “không thầy cũng tự thông tỏ” quành về khu dân cư cũ lúc nãy, chọn một tiệm net lậu nhỏ xíu.

TruyenLau

Chủ tiệm net dựa vào quầy, hững hờ nhếch mí mắt nhìn cô, lại nhìn camera phía trên. Tàn thuốc trên môi rơi xuống một ít, bà ta nói: “Trẻ vị thành niên không được vào.”



Tức Mặc Xu bị cản ở ngoài cửa đã ngớ cả người. Không phải khi nãy Vân Nhàn vừa nói rất nhiều học sinh nội trú sẽ đến đây lên mạng à? Vậy họ vào bằng cách nào?
Website TruyenLau.com


Đứng bên ngoài một lúc, cái đầu nhỏ thông minh của cô đã tìm ra cách. Cô dùng cặp sách che đi huy hiệu và cổ áo trước ngực, sau đó xõa tóc dài xuống, che kín lưng và trán, trà trộn vào dòng người, đặt chứng minh thư lên quầy.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chủ tiệm nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, cuối cùng nói: “Được rồi. Máy số 8, muốn ăn uống gì thì bấm chuông.”



Tức Mặc Xu thở phào nhẹ nhõm, rồi dấm dúi – mặc dù bề ngoài hoàn toàn không nhìn ra – đi đến máy tính dán số 8. Dường như cô có năng khiếu bẩm sinh, luôn có thể che giấu sự căng thẳng và nhút nhát của mình một cách khéo léo.



Trong nhận thức của cô, cam đoan những tiệm net không chính quy thế này sẽ đầy mùi khói thuốc, an ninh nhốn nháo, thậm chí còn có người xem phim khiêu dâm công khai. Song đến khu vực này rồi, cô lại đờ người ra.



... Chỗ chủ quán sắp xếp cho cô là chỗ có toàn học sinh trường Trung học Số 1. Có người đang đeo tai nghe chơi game 3D nào đó, học sinh bên cạnh cô cũng đeo tai nghe, đang xem bài giảng online. Trên bàn là một thùng mì tôm chưa mở, bên dưới lót đủ bài kiểm tra.



Tức Mặc Xu cũng ngồi xuống, không đeo tai nghe, cô lấy mảnh giấy ghi chú Vân Nhàn đưa, đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội của mình, nhập số theo mảnh giấy, tìm kiếm, chuẩn bị kết bạn.



Khi nhấn nút “kết bạn”, cô lại do dự một thoáng.



Ảnh đại diện của Vân Nhàn là một chú chó con màu vàng trắng đang cười, nickname là “Phi Công Tai To”. Còn nickname của Tức Mặc Xu chỉ một dấu chấm câu đánh bừa, ảnh đại diện càng là ảnh mặc định.



Lúc cô đăng ký tài khoản đã viết như vậy, sau đó không có cơ hội sử dụng bèn chẳng đổi làm gì. Ban đầu cô đâu thấy có gì, nhưng liệu thế kia có khiến người ta cảm thấy cô nhàm chán lắm không?



Tức Mặc Xu hùng hổ lên mạng tìm kiếm “mèo”, chọn một ảnh đại diện mèo đen, tiếp theo là đặt tên.



Ngón tay cô đặt trên bàn phím, theo bản năng gõ họ của mình trước: “Tức Mặc”. Từ đầu tiên mà bộ gõ gợi ý là “Cô Đơn”, lông mày Tức Mặc Xu nhíu lại, xóa từ này đi.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Xu” rồi thêm chữ gì vào thì sẽ hay nhỉ?



Năm phút sau, một tài khoản Cánh Cụt cấp một sao với ảnh đại diện mèo đen, nickname là “Vân Thư” được thêm vào nhóm chat.



[Phi Công Tai To]: Nhiệt liệt hoan nghênh!! Tung hoa!!



[Không Cho Mượn, Cút]: Là bạn Tức Mặc hả? Xin chào [cười]



[Mô Phật Bánh Nếp*]: Có việc gì thì nói nhanh lên, ông nội đang gọi mình đi lau lư hương.



*Đồng âm với câu Mô Phật thiện tai



[Điểm Lý Không Vượt Qua Bạn Bè Thì Không Đổi Tên]: Chào mừng! Tung hoa hoa hoa!!



[Tập Đàn Mệt Quá Muốn Khóc]: Xin chào nhá!



[Sao Cậu Biết Nhà Tui Nuôi Chó Con]: [cười]



[%&ohp;Im Lặng - Chỉ Vì Cô Đơn?#]: A a a a a Bạn Tức Mặc! Mình đã kết bạn với cậu rồi mau đồng ý đi??



Trong cả nhóm, chỉ có nickname của [Không Cho Mượn, Cút] có màu đỏ chót, thậm chí còn có khung ảnh đại diện và hiệu ứng bong bóng, bởi vì cậu ta là tài khoản SVIP đóng phí theo năm cao quý.



Tức Mặc Xu: “...”



Làm sao cái bọn này không cần tự giới thiệu mà cô lại biết được từng người một vậy... Trừ người cuối cùng. Người này là ai?! Không thấy biệt danh mình quái lắm hả?!



Cô bấm vào lời mời kết bạn đó, vừa nhìn nhật ký đã biết tỏng là ai.



Phía trên cùng là ảnh đại diện đáng yêu của Thư Cửu Vĩ, bài đăng này có gần 200 bình luận, hơn 50 ngàn lượt xem, bảng tin nhắn toàn là những lời tỏ tình đủ kiểu. Tức Mặc Xu nhìn một chút, phát hiện phần lớn những tin nhắn này do con gái gửi.



Giữa những biểu tượng cảm xúc tràn ngập màn hình, Tức Mặc Xu gõ rồi lại xóa, cuối cùng chỉ cứng nhắc trả lời một câu:



[Vân Thư]: Mình cần làm gì?



Sau khi gửi xong, cô lại vội vàng bổ sung thêm một icon [cười] tương tự.



Vân Nhàn gửi vào nhóm một tài khoản có tên là “Tường Tỏ tình Trường Trung học Số 1 Tứ Phương”, rồi nói: Nhìn mình rồi hành động!



Tức Mặc Xu: “?”



Tường tỏ tình? Là định làm gì? Người yêu sớm nhiều vậy??



Hiềm một nỗi cô lướt qua vài bài đăng, lại phát hiện tường tỏ tình này chẳng có mấy ai tỏ tình thật sự, cứ như một nơi buôn chuyện và đăng tin vặt hơn; thậm chí kiêm luôn việc chửi ban lãnh đạo nhà trường, thông báo máy nào lại hỏng, quán nào mới mở lừa người, quầy đồ ăn nào trong nhà ăn cho nhiều cơm. Lượt xem rất cao, cô vừa re|resh, hốt nhiên trên đó xuất hiện thêm một bài đăng được trình bày hết sức đẹp mắt.



Bài đăng này vờ kể về quá trình tỏ tình thất bại của mình, không nhắc đến tên bất kỳ ai, tình tiết ly kỳ hấp dẫn, như tiếng lòng của người ta. Có điều Tức Mặc Xu vừa liếc mắt đã nhận ra bên trong có kha khá quảng cáo trá hình, nhất là đoạn cuối.



“Tôi đã mua bánh ngọt hình trái tim của tiệm bánh Bé Lục, muốn cho người ấy nguôi giận, nhưng người ấy lại từ chối ngay tại chỗ. Tôi thật sự không hiểu rốt cuộc mình đã làm sai điều gì? Người ấy lại nói cậu cố ý phải không! Bao nhiêu người đều biết nếu hai người cùng ăn hết chiếc bánh đó thì có nghĩa là lời tỏ tình thật lòng. Cậu bảo nhân viên cắt trái tim làm đôi, chẳng lẽ đó không phải là muốn chia tay triệt để với tôi sao?? Tôi khó giãi bày, tôi đau lòng khôn xiết, trong lòng tôi rơi xuống những hạt mưa tí tách...”



Vốn dĩ loại chuyện drama này rất dễ có lượt xem và lượt chia sẻ cao, ai cũng thích hóng chuyện, vừa đăng lên đã có kha khá người hỏi bên dưới:



“Khi nào tiệm bánh Bé Lục có bán bánh ngọt hình trái tim vậy?? Sao tôi không biết!”



“Trả lời bạn ở trên, mỗi tuần chỉ có ba đến bốn ngày sẽ có còn là ngẫu nhiên, trừ khi đặt trước với chủ quán. Bánh rất ngon nhưng giá không rẻ... Nói xong nước miếng tôi chảy ròng ròng rồi.”



“Không phải tôi nói chứ, cậu quá ngốc, cắt trái tim làm đôi đã ngụ ý không tốt!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Bịa phải không? Mình học lớp 12 còn chưa nghe tới chuyện này bao giờ.”



“Mình cũng học lớp 12 nè, mình làm chứng nha, có thật. Chẳng qua giá không rẻ, nên ít người mua thôi [cười trộm]”



“Bức ảnh này là ảnh thật hả? Không có chỉnh sửa chứ? Vậy tui đã hiểu tại sao lại bán nó đắt như vậy...”



Vân Nhàn có tầm nhìn xa tột cùng, cô ấy lo lắng Tức Mặc Xu nói chuyện quá cứng nhắc sẽ khiến người ta cảm thấy không đúng, bèn giao cho Tức Mặc Xu nhiệm vụ là lần lượt like từng bình luận bên dưới, thỉnh thoảng phụ họa theo, cứ như Phong Diệp nói câu “đúng rồi đúng rồi” là được.



Tức Mặc Xu với khuôn mặt vô cảm lần lượt đi like, phát hiện Thư Cửu Vĩ cũng chia sẻ bài đăng này cho nên lượt xem lập tức tăng vọt. Cô không khỏi nghĩ thầm: Không ngờ Vân Nhàn còn biết làm mấy trò này... Ai viết bản thảo cho cái bài đăng đó vậy? Đừng nói là Tiết Linh Tú đấy nhé??



Ting một tiếng, Vân Nhàn gửi cho cô một tin nhắn riêng.



[Phi Công Tai To]: Mình không có bịa đâu, đây chính là cách làm của Trọng Trường Nghiêu. Cậu ta theo đuổi cô gái nào là dẫn cô gái đó đi ăn bánh ngọt hình trái tim. Trước đây cậu ta còn theo đuổi cả Thư Cửu Vĩ nữa, tới cả chỗ ngồi cũng giống hệt.



Tức Mặc Xu nhìn biểu cảm hừ hừ bên trái hừ hừ bên phải mà cô ấy gửi tới, không nhịn được phì cười, rồi hỏi:



[Vân Thư]: Đây là lý do cậu ghét cậu ta?



[Phi Công Tai To]: Không. Những điểm đáng ghét của cậu ta còn lâu mới chỉ có bao nhiêu đây. Cậu nghĩ xem, mình đâu có dễ dàng ghét ai đâu. Mà cậu ta lại đủ sức để chọc cho mình phải ghét thì phải đáng ghét đến mức nào chứ!



Tức Mặc Xu cảm thấy cô bạn nói rất có lý.



Sau khi like hết tất cả, Tức Mặc Xu rời khỏi chỗ ngồi, đi đến chỗ điện thoại công cộng gọi cho Mị Yên Liễu. Cuộc sống học đường chỉ có hai điểm tạo thành một đường thẳng, không có gì để nói cả, cô chỉ nhờ đối phương giúp mình xin ở lại trường trong kỳ nghỉ Quốc khánh. Trước khi cúp máy, Mị Yên Liễu lại hỏi: “Tức Mặc, nghe giọng hình như em đang rất vui?”



Tức Mặc Xu: “...”



Đâu ra? Không vui lắm đâu? Mình đâu có vui lắm đâu?



-



Thứ Hai, Vân Nhàn hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi đến lớp.



“Mình đã bảo mẹ xin phép giáo viên chủ nhiệm cho mình học ngoại trú trong một tuần.” Vân Nhàn nói, “Để cung cấp dịch vụ giao bánh tận nhà cho các bạn.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chủ quán vốn không giao hàng tận nơi nhưng không hạn chế việc tự mang đi, cô ấy nắm bắt được điểm này, lại có thể lôi kéo thêm nhiều khách hàng nữa. Huống hồ đâu nhất thiết phải mua để tỏ tình, một ký túc xá thèm ăn mua một cái về chia nhau cũng rất hợp lý nha.



Kiều Linh San: “Mình đi cùng với cậu ấy.”



Tức Mặc Xu thấy cô ấy tự tin như vậy là biết tỏng có kha khá người liên lạc với cô bạn. Cô bèn hỏi: “Cậu ngồi xe để giao hàng sao? Vậy không ăn cơm nữa à?”



“Mình ăn cơm rất nhanh, không phải cậu không biết.” Vân Nhàn trả lời, “Mình có thể đi giao bằng xe đạp.”



“Không được.” Tức Mặc Xu cau mày nói, “Bánh ngọt đó làm bằng kem tươi động vật, kỵ xóc lại dễ hỏng. Ngay cả đi bộ hai cậu còn không đi thẳng, lúc nào cũng nhảy nhót không yên, chẳng phải đi xe đạp càng nguy hiểm hơn à?”



Vân Nhàn: “Cậu đang lo cho chúng mình?”



“Mình không có.” Tức Mặc Xu mạnh miệng nói, “Mình đang nói đến cái bánh ngọt!”



Vân Nhàn trầm ngâm: “... Đúng vậy... Nói vậy, mình cần một chiếc xe nhỏ. Để trong cốp xe sẽ không bị xóc.”



Cô ấy suy nghĩ một hồi, cuối cùng rất dễ dàng chọn một phương án giải quyết vấn đề: “Bạn Tiết!! Cậu lại đây một chút đi!!”



Khuôn mặt Tiết Linh Tú dài ra như con Autobot*.



*Trong phim Trans|ormer



Bên Vân Nhàn đang bận rộn chuyện tài trợ, bên Kỳ Chấp Nghiệp cũng bắt đầu bề bộn.



Đại hội thể thao lần này sẽ được tổ chức liên tục ba ngày tại sân vận động, nếu các hạng mục không đủ chặt chẽ trông sẽ rất nhàm chán. Ban đầu với tư cách là ủy viên ban thể dục, cậu ta đã báo cáo danh sách vận động viên tham gia. Ngặt nỗi nhà trường đột ngột thông báo cho thêm vào vài hạng mục và một loạt trò chơi đồng đội vui nhộn.



Một vận động viên chỉ được đăng ký tối đa bốn hạng mục, từ đầu trường Trung học Số 1 đã không phải là trường mạnh về thể thao, các sinh viên tham gia thể thao của mỗi lớp đều đã đăng ký đủ, rất khó tìm được người tình nguyện tham gia những hạng mục mới thêm vào.



“Cơ Tiểu Tuyết, cậu đăng ký thêm một hạng mục ném bóng rổ được không?” Kỳ Chấp Nghiệp cầm cuốn sổ danh sách, hỏi trong cơn rối bời, “Ném bóng rổ nữ mỗi lớp chọn một người, cậu cao nhất, sẽ có lợi thế.”



Cơ Dung Tuyết trả lời: “Được.”



“Ném bóng đặc, ném bóng đặc...” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Ai ném bóng đặc xa nhất vậy??”



Cơ Dung Tuyết trả lời: “Vẫn là mình.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ai ném lao?”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Mắt Kỳ Chấp Nghiệp nhìn Cơ Dung Tuyết, ước gì được chia cô ấy thành bốn người để dùng.



Vất vả lắm mới sắp soạn được gần xong, chỉ còn lại một vấn đề nan giải cuối cùng vẫn chưa được giải quyết.



“Chạy vượt rào nam và nữ đều không có ai tham gia.” Kỳ Chấp Nghiệp bực bội nói, “Những người có thể đăng ký đã đăng ký hết rồi.”



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chạy vượt rào là hạng mục mới được thêm vào năm nay, tuy nhiên thứ được các học sinh chuyên về thể thao thường xuyên luyện tập và đăng ký nhiều nhất lại là chạy cự li trung bình, chạy cự ly dài và chạy tiếp sức. Mà bản thân chạy vượt rào là một hạng mục cần phải luyện tập, nếu không chuẩn bị cứ thế lên thi đấu, rất có thể người tham gia sẽ ngã liên tiếp trước mặt mọi người, vô cùng xấu hổ. Thành ra tình hình hiện tại là chỉ cần có người chịu đăng ký, thì dù người đó có đi bộ chậm chạp đến đích cũng giành được huy chương trong nhóm sáu người đứng đầu nếu may mắn.



“Cần một người có tay chân phối hợp tương đối nhịp nhàng.” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Vân Nhàn đâu?”



“Cậu ấy cũng đăng ký đủ rồi.” Phong Diệp yếu ớt bảo, “Cậu quên rồi hả? Cậu ấy đăng ký chạy 50 mét, 100 mét, 400 mét, 800 mét. Còn có chạy tiếp sức nam nữ hỗn hợp nữa.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Vậy, cậu thì sao?”



Dưới ánh mắt đáng sợ của cậu ta, Phong Diệp dần co rúm lại nơi góc tường: “Mình chân ngắn, mình không biết chạy vượt rào... Hu hu hu...”



Cậu ta không nên nhiều chuyện!!



Tức Mặc Xu đang làm bài tập toán bên cạnh, bất chợt cảm thấy một cái nhìn nóng rực cứ xoáy vào mình. Thành thật mà nói, bình thường nếu có ai nhìn cô bằng cái nhìn thế này, cô sẽ cảm thấy bị xúc phạm, nhưng bây giờ cô lại chỉ thấy da đầu tê dại một chặp: “...”



“Tức Mặc Xu.” Kỳ Chấp Nghiệp bỗng nói, “Chân của cậu rất dài, chiều cao cũng rất tốt. Mình có thể hỏi thành tích kiểm tra thể lực học kỳ trước của cậu được không?”



Tức Mặc Xu: “Mình không có đo.”



“Không sao.” Kỳ Chấp Nghiệp gập cuốn sổ lại, nói, “Cậu có muốn tập chạy vượt rào không? Mình nghĩ cậu có thể giành giải nhất đấy.”



“...”



Tức Mặc Xu không biết cậu ta lấy đâu ra tự tin để cho rằng cô đủ sức giành giải nhất. Cô hoàn toàn chưa từng tập chạy vượt rào! Thậm chí cô còn không biết nhảy qua cừu nữa là!



Khốn nỗi trong giờ tự học, cô vẫn đi theo Phong Diệp ủ rũ đến sân tập chạy vượt rào.



Vân Nhàn đang tập chạy ở bên cạnh, không ít lớp khác đang tập đội hình trên đường chạy. Tức Mặc Xu nhìn thấy thầy Túc trợ giảng đang cầm bảng hiệu, mặc một bộ đồ thú bông. Chắc là đồ Vân Nhàn thuê cho anh ta.



Sao mặc đồ thú bông mà mông vẫn cong vậy... Thôi, cô không nên nhìn chỗ đó. Nhưng mà nó thật sự bắt mắt dữ lắm.



“... Vân Nhàn này.” Tức Mặc Xu hỏi, “Cậu đã nhờ anh ấy giúp, tại sao còn phải che mặt lại?”



Không phải quá lãng phí ư?



“Mình muốn tạo hiệu ứng biến hình.” Vân Nhàn vừa chạy xong 400 mét, khuôn mặt đã bắt đầu ửng đỏ, cô ấy trả lời, “Từ trong bộ đồ thú bông gà con ngốc ngốc, một chàng trai đẹp mặc vest bất chợt nhảy ra, như vậy mới tạo được ấn tượng mạnh nhất cho ban giám khảo. Đây là chiến lược tầng một!”



Tức Mặc Xu: “Còn có tầng hai nữa hả?”



“Đương nhiên!” Vân Nhàn hùng hồn cho biết, “Sau khi cởi bỏ bộ đồ thú bông, Túc Trì sẽ lấy ra sáu chai Coca–Cola ướp lạnh từ bên trong, tiếp đó bỏ lên khay mang đến chỗ ban giám khảo, đây gọi là hối lộ một cách hiệu quả...”



Tức Mặc Xu: “Cậu tha cho anh ấy đi!”



Quả nhiên như Kỳ Chấp Nghiệp dự đoán, sân tập chạy vượt rào toàn là những người mới tập tễnh học, việc nhìn kỹ động tác của họ là một sự tra tấn.



Có vẻ nhà trường không thật sự muốn người ta té chết nên rào chắn được chuẩn bị thấp hơn so với bình thường, tuy nhiên dẫu có thấp hơn vẫn yêu cầu sự phối hợp và cân bằng cơ thể ở mức độ nhất định.



Tức Mặc Xu chưa từng tham gia những hạng mục thi đấu như thế này, đứng trước rào chắn cao gần 70 cm, cô không dằn lòng được đã thấy căng thẳng.



“Chân thuận của em là chân trái, vậy thì dùng chân trái làm chân vượt rào... Ừ, chiều cao cũng đủ, chân rất dài. Đúng là một hạt giống tốt để học thể thao. Em cao hơn 1 mét 7 đúng không? Em đã biết cách thức ba bước vượt rào chưa?” Lê Bá Đồ đeo còi và đồng hồ bấm giờ trước ngực, tranh thủ thời gian đến hướng dẫn giữa lúc lịu địu, “Trong loại thi đấu giao hữu này, trước tiên phải đảm bảo an toàn của bản thân, học sinh lớp 12 mà té một cái thì phiền phức lắm.”



Tức Mặc Xu bị cô ấy bóp bắp chân, cả người cứng đờ: “...”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Chạy 100 mét có 10 rào chắn, trước tiên em luyện tập động tác tách rời đi, khởi động khớp hông trước. Vân Nhàn, em lại đây xem. Đừng chạy nữa! Em biết mệt không hả?!” Lê Bá Đồ làm mẫu vài lần và hỏi, “Em nhìn rõ chưa? Mà thật ra không cần phải làm chuẩn quá đâu. Em xem đám nhóc bên cạnh kia kìa, về cơ bản tụi nó cứ nhảy qua thôi. Miễn là em đừng nhảy bằng hai chân.”



Tức Mặc Xu nhìn theo hướng cô ấy chỉ, nhìn thấy một đàn 𝚣ombie mặc sức phối hợp loạn xạ cả tay chân thân người. Sao còn có người đeo kính lên nhảy vậy? Không sợ rơi sao??



Vân Nhàn thở hổn hển đi tới, đứng chống nạnh nhìn Tức Mặc Xu tập vượt rào. Không lâu sau, Kiều Linh San luyện ném bóng đặc xong cũng đến. Lại một lúc trôi qua, Cơ Dung Tuyết cũng tới đây ngồi xổm xuống.



Bị người ta nhìn chằm chằm, sắc mặt Tức Mặc Xu rất khó coi, cô thốt lên: “Mấy cậu làm việc của mình đi, có thể đừng nhìn mình được không.”



“Bọn mình sợ cậu sẽ bị ngã sấp mặt.” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Nếu ở bên cạnh thì sẽ dễ đỡ hơn.”



“Đỡ cái gì mà đỡ chứ?” Tức Mặc Xu, “Nếu có đỡ rồi thì cũng sẽ cùng nhau ngã thôi, mau đi ra chỗ khác đi!!”



Cô nghiêm mặt, ôn lại động tác tách rời trong lòng một lần, hít sâu một hơi, chạy đà, thử nhảy!



Chân vượt rào giơ chưa đủ cao, chạm vào mép rào, phát ra một tiếng động, nhưng may mà không bị vấp ngã, cô đã dễ dàng thành công ngay trong lần đầu tiên.



Tức Mặc Xu còn chưa kịp phản ứng, Vân Nhàn đã kinh ngạc thốt lên: “Trời ơi!!”



Kiều Linh San: “Sao giỏi vậy?! Sao cậu giỏi vậy!”



Cơ Dung Tuyết: “Dữ.”



Zombie Phong Diệp Nhỏ Bé đã té một lần buồn bã thốt lên: “Cậu làm thế nào vậy...”



Tức Mặc Xu bị Phong Diệp dọa một phen: “Cậu đến khi nào vậy?!”



Nhưng thành công một lần có thể chỉ là ngẫu nhiên. Tức Mặc Xu mím môi, chạy từ hướng ngược lại một lần, lần này càng dễ dàng hơn, cô hoàn toàn không chạm vào rào chắn.



Bốn người ngồi xổm bên cạnh, kìa một tràng khen ngợi tựa sấm dậy:



“Giỏi quá!! Quá linh hoạt!!”



“Năng khiếu thể thao của cậu tốt ghê á!!”



“Hoàn toàn có thể dạy người khác rồi! Mình nghĩ lớp chúng ta đủ sức giành giải nhất!”



“Cố lên cố lên!!”



Tức Mặc Xu vừa nói “Phiền quá” vừa lạc lối trong những lời khen ngợi này, dưới chân cô như đạp vào cái bong bóng, cả người sắp lâng lâng bay lên cao theo tâm hồn.



Cường điệu đến thế ư? Đâu khoa trương vậy chứ!



Không phải chỉ nhảy một cái thôi à... Làm như mình là thiên tài thể thao gì đó, còn dùng cả từ năng khiếu... Hừ, chắc là đang lừa mình đây mà.



Tan học, cô và ba nữ sinh đi vệ sinh, rửa tay xong, trên đường về lớp, trong lòng Tức Mặc Xu vẫn đang cố gắng cải thiện động tác vừa rồi.



Có thể nào tăng tốc độ lên một chút, không bị khựng lại như hồi nãy?



Chân nhấc quá thấp, vượt qua một cái thì không sao, vượt liên tục vài cái rào chắn thì rất có thể sẽ không đủ sức.



Không được, vẫn phải thử lại vài lần nữa...



Cô đang mãi suy nghĩ tới nhập tâm, bỗng thấy trên đường có một gốc cây giả cao ngang với rào chắn. Chớ hề suy nghĩ, cô chạy đà vài bước, vượt qua một cái “vèo”.



Tiếng giày trắng giẫm lên lá rất rành rọt, Tức Mặc Xu vững vàng đáp xuống đất, từ từ hóa đá.



... Mình vừa làm gì vậy.



Vượt rào trong không khí?



Trước mặt mọi người?



Cái này có kém gì mấy tên con trai trên đường đột nhiên ném bóng rổ trong không khí đâu??



Tức Mặc Xu nuốt nước miếng, chậm rãi xoay đầu lại, nhìn ba người đang dừng bước phía sau.



Má của ba người đều phồng lên, rõ ràng họ đang nhịn cười nhưng lại cân nhắc đến lòng tự trọng mạnh mẽ của bạn Tức Mặc, thành thử ba người rất ăn ý và chu đáo quay mặt đi chỗ khác một cách đồng thời.



Cơ Dung Tuyết nhìn sang trái, Kiều Linh San nhìn sang phải, Vân Nhàn đành phải nhìn xuống đất.



Xếp hàng từ cao tới thấp, giống hệt một cái cột đèn giao thông ngoan cố.



Mặt Tức Mặc Xu đỏ bừng: “...”



A a a a a! Phiền quá!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu