Giữa tiết xuân, ánh nắng lan tỏa.
Khắp thành Đồng An, hoa đào hoa hạnh nở rộ chỉ một đêm, nhụy hoa non nớt e ấp cành tựa tuyết bay lả tả.
Một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy lướt nhanh phố Chu Phúc náo nhiệt, qua tiệm canh Lý Ký ở phía Đông, hiệu vải Trần Nhị Nương ở phía Tây, thẳng một mạch đến hiệu thuốc Tô gia cuối phố, tiếng vó ngựa dồn dập mới chịu dừng .
Giờ quá trưa, các cửa hiệu phố đều mở cửa từ sớm, duy chỉ hiệu thuốc Tô gia vẫn cửa đóng then cài.
Một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, mặc áo ngắn gấm màu xanh lục nhạt, bước xuống xe ngựa, khẽ gõ lên cánh cửa gỗ cũ kỹ bong tróc của hiệu thuốc.
Trần Nhị Nương từ quán rượu bên cạnh hiệu thuốc bước , ánh mắt tinh ranh đảo qua đảo giữa xe ngựa và phụ nữ.
Một lát , bà quán rượu, cầm chén bàn tu một cạn sạch, : “Quả nhiên phủ Trấn Bình Hầu là danh gia vọng tộc Kinh thành, chỉ một chiếc xe ngựa thôi cũng dát vàng nạm ngọc, thật là xa hoa! Không ngờ nha đầu Tô Dao phúc phận !”
Mấy ngày nay, chuyện bàn tán nhiều nhất ở Đồng An chính là việc con gái nuôi của Tô chưởng quỹ bỗng chốc trở thành thiên kim tiểu thư của Hầu phủ tại Thịnh Kinh.
Khi uống thưởng rượu, chuyện đem bàn luận bao nhiêu .
Ai ai cũng Tô Dao giờ đây là chim sẻ hóa phượng hoàng, bay lên cành cao thành cao quý !
Khương Lê quầy ngẩng đầu, đưa mắt về phía xe ngựa bên đường, nhíu mày: Tô Dao chẳng của Hầu phủ đón từ hôm ? Sao hôm nay đến nữa?
Đang suy nghĩ, bỗng thấy tiếng “kẽo kẹt” từ hiệu thuốc bên cạnh. Tiếp đó, một giọng trầm thấp lạnh lùng vang lên: “Có chuyện gì?” TruyenLau
Khương Lê là ai đang , vội vàng ném quyển sổ sách tay xuống, chạy ngoài.
***
Hà ma ma thấy thiếu niên từ trong hiệu thuốc bước , cả sợ run lên.
Là hầu hồi môn của Hầu phu nhân, bà ở Hầu phủ gần hai mươi năm, gặp qua bao nhiêu tuấn tú, nhưng vẫn thừa nhận, vị tiểu lang quân mắt với ánh mắt lạnh lùng là xuất chúng nhất mà bà từng gặp.
Hai hôm khi bà đến đón tiểu thư, vị tiểu lang quân ở đây, chắc hẳn đây chính là vị Hoắc công tử mà tiểu thư thường nhắc đến. TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà ma ma suy nghĩ một chút mỉm : “Hoắc công tử, là Hà ma ma bên cạnh Hầu phu nhân, hôm nay đặc biệt theo lệnh tiểu thư đến đây, đưa chút quà cảm tạ Tô chưởng quỹ quan tâm chăm sóc tiểu thư bao năm qua.”
“Không cần.” Hoắc Giác lạnh lùng từ chối.
Hắn dứt lời, cửa xe ngựa cách đó vài bước bỗng “cạch” một tiếng đẩy . Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tô Dao ghế mềm bên trong, Hoắc Giác từ cao xuống, : “Hoắc Giác, quà chuẩn cho các đủ để ăn uống tiêu xài mấy năm đấy. Huynh đừng điều!”
Hoắc Giác chỉ lạnh lùng liếc Tô Dao một cái, lười đáp nửa lời, xoay nhà.
Tô Dao thấy vẫn giữ bộ dạng coi nàng gì, tức đến mức trợn tròn mắt, từ nhỏ đến lớn, nàng ghét nhất chính là bộ mặt của Hoắc Giác!
Cứ như thể nàng là một con hề nhảy nhót gì.
Giờ nàng là thiên kim tiểu thư của Hầu phủ, dựa mà dám coi thường nàng !
Một chiếc hộp gỗ tinh xảo cổ kính từ trong xe ngựa bay nhanh ngoài, “bịch” một tiếng rơi xuống chân Hoắc Giác.
Hoắc Giác dừng bước.
“Trong ngân phiếu và châu báu, cứ cầm lấy , coi như là lộ phí lên Kinh ứng thí năm .” Tô Dao chằm chằm Hoắc Giác, khóe miệng nhếch lên một nụ chế giễu: “Nhận lấy tiền của , với và Tô chưởng quỹ coi như còn liên quan gì nữa. Sau các đừng hòng đến Hầu phủ xin xỏ!”
Giọng Tô Dao cao vang dội, mang theo vẻ kiêu ngạo của kẻ bề .
Hà ma ma thầm kêu . Quả nhiên do phu nhân tự tay nuôi dạy, tính tình lỗ mãng xốc nổi mà tự , những lời bà dặn dò đó đều quên sạch!
Cũng danh tiếng Đại tiểu thư Hầu phủ còn giữ nữa !
Hà ma ma đang định mở lời giảng hòa, thấy thiếu niên bỗng nhặt chiếc hộp gỗ đất lên, ngay đó chỉ thấy loáng một cái, hộp gỗ sượt qua tóc mai Tô Dao, va thành xe ngựa, “ầm” một tiếng rơi xuống đệm mềm.
“Cầm đồ của cô, cút khỏi thành Đồng An.” Giọng Hoắc Giác trầm thấp lạnh lùng: “Đừng xuất hiện mặt chúng nữa.”
Tô Dao cảm thấy mất mặt chịu .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.