Hoắc Giác nàng, ánh mắt sâu thẳm. Khương Lê càng đến gần , tim đập càng nhanh.
Đến bên cạnh , nàng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng tựa xạ hương tựa trúc, vấn vít theo gió.
Nàng bỗng nhớ tới giấc mộng khi lâm bệnh, hai má nóng bừng, ánh mắt chút lảng tránh.
Hoắc Giác cúi nàng: “A Lê tránh ? Sao ? Chẳng lẽ xí hơn vị công tử ?”
“Ta nào tránh ?” Khương Lê vội đưa mắt , chạm đôi mắt đen láy của : “Hơn nữa, xí ? Ta lớn đến chừng từng thấy ai hơn .”
Tiếng trầm thấp vang lên trong lồng n.g.ự.c thiếu niên. A Lê của đáng yêu đến thế? Vừa khéo léo quá đỗi thành thật.
Biết nàng da mặt mỏng, Hoắc Giác một tiếng thôi, sang hỏi nàng: “Sau khi xem xong đua thuyền, A Lê về quán rượu ?”
Khương Lê gật đầu: “Có, về giúp ủ rượu cao lương.”
“Vậy cùng A Lê về.” Hoắc Giác : “Ta với Sơn trưởng, khi xem xong đua thuyền sẽ về hiệu thuốc.”
Khương Lê tất nhiên đồng ý.
Hai chuyện bao lâu thì từ xa truyền đến tiếng trống “đùng đùng đùng”.
Cuộc đua thuyền rồng bắt đầu.
Khương Lê vội vàng xem đua thuyền. Lúc đầu nàng còn nhịn liếc Hoắc Giác vài , nhưng đó những chiếc thuyền rồng sông thu hút.
Tiếng trống dồn dập, tiếng hô hào của đội đua thuyền rồng vang dội, khiến phấn khởi, lòng tràn đầy hào hứng.
Khương Lê chớp mắt, thỉnh thoảng còn theo nhịp điệu của thuyền rồng mà buột miệng “hây ha”.
Hoắc Giác vịn hai tay lên lan can, ánh mắt dừng nụ nơi khóe môi của Khương Lê, cũng khẽ mỉm theo.
lúc hai chiếc thuyền rồng đang đua quyết liệt ở đầu thành, một chiếc xe ngựa mấy bắt mắt lặng lẽ từ cổng thành phố Chu Phúc.
Bánh xe lắc lư vài vòng, chẳng mấy chốc dừng quán trọ Khách Như Vân đầu phố. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiểu nhị thấy cửa một chiếc xe ngựa màu xám xịt, vội cửa đón khách. Ngẩng đầu lên liền thấy một lão ma ma mặt mày nghiêm nghị dìu một nữ tử đội mũ rèm bước xuống xe.
Nữ tử dáng yểu điệu, đôi tay lộ ngoài trắng nõn nà như ngọc.
Gió nhẹ thoảng qua, tấm màn mũ che mặt thổi bay một góc, để lộ đôi môi hồng nhạt và chiếc cằm nhỏ nhắn xinh xắn của nữ tử.
Tiểu nhị đến ngây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
Rõ ràng rõ dung mạo nữ tử, nhưng mơ hồ cảm thấy đây nhất định là một đại mỹ nhân hiếm thấy.
Tiểu nhị còn thêm vài nữa, bỗng nhiên trong lòng giật thót, khóe mắt liếc thấy một ánh mắt lạnh lùng.
Lúc mới nhận vị lang quân đánh xe buộc ngựa xong, đang tới.
Website TruyenLau.com
Tiểu nhị thấy vị lang quân , thần sắc ngẩn .
Vị lang quân mắt cao lớn tuấn mỹ, mặt mày như ngọc, chiếc mũ bằng ngà voi cài giữ một nửa mái tóc đen, để lộ vầng trán sáng bóng. Dưới vầng trán, đôi mắt đào hoa sâu thẳm đang với vẻ như như .
Tiểu nhị trong lòng giật thót một cái, cổ như gió lạnh lướt qua, vội vàng cúi , tiến lên ân cần hỏi: “Mấy vị khách quan dùng cơm là ở trọ?”
Nam tử quý khí bức thản nhiên mở miệng: “Hai gian phòng thượng hạng.”
*** Bên .
Cuộc đua thuyền rồng kết thúc, Lâm quản gia của phủ Viên ngoại dẫn theo mười mấy tiểu đồng cùng bà v.ú mang bánh ú tro đến, phát cho bá tánh ngang qua ở khán đài.
Đây cũng là việc thiện thường niên của phủ Viên ngoại, cứ đến những ngày lễ truyền thống như Đoan Ngọ, Trung Thu thì sẽ đường phân phát đồ ăn.
Khán giả hai bên bờ sông như sóng triều đổ về khán đài, chẳng mấy chốc, cả khán đài vây kín mít.
Mấy bà v.ú to béo khoanh tay bên cạnh hô lớn: “Xếp hàng! Xếp hàng! Ai cũng phần, đừng tranh giành! Đừng chen lấn!”
bá tánh nào lọt tai, sợ đến muộn sẽ lấy bánh ú tro, ai nấy đều liều mạng chen , mấy gã trai tráng hùng hổ xô đẩy , nhất thời hỗn loạn như nồi cháo heo.
Khương Lê kẹt ở bên trong, cũng , thấy tình hình càng lúc càng hỗn loạn, thậm chí còn vấp chân suýt ngã đập đầu.
Đang lúc lo lắng toát mồ hôi hột, một đôi tay bỗng từ bên cạnh đưa tới, che chở nàng thật vững vàng.
“A Lê, đưa ngoài.”
Thiếu niên vai rộng eo thon, cao hơn khác một cái đầu, rõ ràng xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng che chở, Khương Lê liền cảm thấy an tâm, như thể đời còn ai thể nàng thương.
Đưa Khương Lê khỏi khán đài, Hoắc Giác , cẩn thận quan sát nàng, hỏi: “Có thương chỗ nào ?”
Khương Lê mỉm lắc đầu, còn lắc lắc tay hiệu bình an: “Ta cả, là vì tìm thấy , nên mới hoảng hốt.”
Hoắc Giác im lặng một lát.
Vừa khi cuộc đua kết thúc, các học trò khoác vai bá cổ trở về thư viện.
Vị dẫn các học trò xem đua thuyền tìm Hoắc Giác chuyện một lúc, chỉ chậm trễ một chút, khi Hoắc Giác , Khương Lê kẹt trong khán đài .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.