Khương Lê khẽ ngước mắt lên, dường như không ngờ Hoắc Giác lại hỏi đến Dư Tú Nương.
“Tú nương tử họ Dư, mấy năm trước đã hòa ly với chồng, giờ đây một thân một mình đến Thịnh Kinh nương nhờ thân thích. Mẹ nói hai tay bà ấy đầy vết chai sạn và nứt nẻ vì giá rét, những ngày tháng trước đây chắc hẳn là rất khó khăn.”
Khương Lê sợ Hoắc Giác thấy lai lịch Dư Tú Nương không rõ ràng mà lo lắng, liền nắm tay hắn, cười nói: “Tú nương tử trông rất đáng tin cậy, còn đưa chúng ta xem văn thư chứng minh thân phận. Bà ấy cũng kể rõ ràng lai lịch trước đây của mình, chỉ trừ một điều, dường như bà ấy không thích nhắc đến người chồng trước, có lẽ khi hai người hòa ly đã xảy ra chuyện không hay.”
Dư Tú Nương không muốn nhắc, Dương Huệ Nương và Như Nương cũng không hỏi nhiều. Khương Lê thì càng không cần phải nói, bản thân nàng gả được cho một lang quân như ý, đối với những trải nghiệm của Dư Tú Nương rất xót xa, đương nhiên sẽ không xát muối vào vết thương của bà ấy.
Hoắc Giác nắm lại tay Khương Lê, bế nàng lên rồi ngồi xuống chiếc sập thấp bên cạnh, thản nhiên nói: “Nếu nàng thấy đáng tin cậy, vậy thì cứ để bà ấy ở lại.”
Vị phu nhân trước đây của Tề Xương Lâm họ Ngu, tên là Tú Vân, không phải Dư Tú Nương mà Khương Lê nhắc đến. Nhưng vị Tú nương tử này,bất kể là tuổi tác hay trải nghiệm, đều có vài phần giống với Ngu Tú Vân.
Kiếp trước, Ngu Tú Vân vẫn luôn ở lại Trung Châu, chưa từng rời đi, thậm chí ngay cả khi Tề Xương Lâm sắp c.h.ế.t cũng chưa từng đến nhà lao nhìn ông ta một lần. Nếu Dư Tú Nương thật sự là bà ấy, vậy giờ phút này sao bà ấy lại xuất hiện ở Thịnh Kinh?
Chẳng lẽ là đã nhận ra điều gì? Hay là, lúc này bà ấy đã tìm được những bức thư đó rồi?
Hoắc Giác cúi đầu xoa nắn ngón tay của Khương Lê, những suy nghĩ trong lòng xoay chuyển hai vòng rồi lại gác xuống.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, nếu Ngu Tú Vân đã xuất hiện ở đây, còn tốt hơn việc phái người đến Trung Châu “mời” bà ấy về Thịnh Kinh.
Dù bà ấy quay lại vì bất cứ lý do gì, một khi đã đến Thịnh Kinh thì Tề Xương Lâm kia không thể nào đứng ngoài cuộc được.
Khương Lê không biết những suy nghĩ trong lòng Hoắc Giác, mấy ngày nay nàng tính sổ sách đến mức cổ tay và ngón tay đều hơi mỏi nhừ, được Hoắc Giác xoa bóp như vậy thật sự rất thoải mái. Nàng ngả đầu ra sau, gối lên vai Hoắc Giác, giống như một con mèo nhỏ, thoải mái nhắm mắt lại.
Đợi đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của mấy người Đào Chu, nàng mới rút tay ra, nói: “Hôm nay chàng ở Đô sát viện vất vả cả ngày rồi, mau dùng bữa đi. Ta đã làm cho chàng chút canh bổ dưỡng, còn có canh cá thái lát, bánh khoai kẹp nhân thịt và đậu phụ sốt gạch cua mà chàng thích.”
Khương Lê vừa nói vừa đứng dậy, bận rộn chuẩn bị bữa tối.
Hai ngày trước Thịnh Kinh mưa rơi liên tục, đêm nay gió mát hiu hiu, đặc biệt dễ chịu. Ánh trăng len lỏi qua khung cửa sổ đang hé mở, chiếu xuống chiếc sập thấp, khiến cho căn phòng thêm vài phần dịu dàng.
Hai người dùng bữa xong, lại tắm rửa sạch sẽ, rồi lên giường nghỉ ngơi sớm.
Khương Lê gối lên vai Hoắc Giác, nhỏ nhẹ hỏi: “Hôm nay chàng đến Đô sát viện nhậm chức, cấp trên và đồng liêu đều dễ gần chứ?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Giác nhớ đến những người quen cũ ở Đô sát viện, khóe môi khẽ nhếch lên, “Ừm” một tiếng, nói: “Đều là những người rất dễ gần.”
Kiếp trước, những người này hận không thể băm vằm hắn ra, miệng toàn mắng hắn là “gian thần”, “nịnh thần”, chỉ thiếu nước mắng gãy cả xương sống của hắn.
Nhưng hôm nay hắn đến nhậm chức, bất kể là Tả Hữu Đô Ngự sử Lỗ Thân, Bách Trúc, hay là đám Đô sự, Ti vụ bên dưới, tất cả đều hòa nhã với hắn, khen hắn có phong thái quân tử, tấm lòng cứu thế, là trụ cột hiếm có.
Lần đầu tiên Hoắc Giác nhận ra Lỗ Ngự sử, Bách Ngự sử vừa nhìn thấy hắn đã không ưa lại có một mặt hòa ái như vậy. TruyenLau
Khương Lê ngẩng đầu, thấy khóe môi Hoắc Giác mỉm cười, thần sắc ôn hòa nên thật sự tin lời hắn nói. Cho rằng những vị Ngự sử ở Đô sát viện đều là người tốt tính, trong lòng cũng vui vẻ theo.
“Vậy thì tốt. Sau này nếu chàng muốn cùng cấp trên và đồng liêu tìm chỗ nào đó uống rượu, thì nói với ta, ta sẽ chuẩn bị rượu nóng và đồ nhắm sẵn ở Trạng Nguyên lâu cho mọi người.”
Hoắc Giác cúi đầu nhìn nàng, ngón tay hơi chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve dái tai mềm mại như ngọc của nàng, một lúc lâu sau mới khẽ “Ừm” một tiếng, nghiêng người hôn nàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
***
Một mảnh trăng non lặng lẽ treo trên đầu cành liễu, làm cho màn đêm càng thêm dịu dàng.
Từ phố Thuận Lạc đi về phía Tây thêm nửa canh giờ nữa sẽ đến phố Hòa Cổ, những người sống tập trung ở phố Hòa Cổ đều là những người dân thường không mấy giàu có ở Thịnh Kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tú Nương chậm rãi đi đến trước cửa một căn nhà tranh cũ kỹ, gõ cửa, không lâu sau, một cô nương chừng hai mươi tuổi, tóc vấn kiểu chưa chồng, từ bên trong mở cửa.
Cô nương vừa thấy Dư Tú Nương liền sáng mắt lên, gọi: “Phu nhân, người đã về!”
Dư Tú Nương bước nhanh vào nhà, cầm lấy một chén trà lạnh trên chiếc bàn gỗ đã sứt mẻ, uống ừng ực mấy ngụm, rồi mới nói: “Tiểu Nguyệt, đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là phu nhân nữa. Ta bây giờ không còn là phu nhân của phủ Thị Lang nữa, gọi ta là Tú nương tử là được rồi.”
Tiểu Nguyệt coi như không nghe thấy lời Dư Tú Nương nói, lặng lẽ rót cho bà ấy một chén trà ấm, rồi mới ngập ngừng nói: “Phu nhân sao vẫn thích uống trà lạnh như vậy, không phải đại phu đã nói thân thể của phu nhân không nên ăn đồ lạnh sao.”
Phu nhân nhà nàng ấy trước giờ vẫn vậy, mười năm như một, hễ trời nóng lên một chút là muốn uống trà nguội. Chỉ khi đại nhân nói bà ấy, bà ấy mới hơi kiêng dè.
Nhưng đại nhân vừa đi làm, bà ấy lại lén tự làm một bát nước đá để uống.
Dư Tú Nương đang khát, thấy Tiểu Nguyệt rót cho mình trà ấm, hơi nhíu mày, cuối cùng vẫn uống hết chén trà.
“Phu nhân, lần này người trở về Thịnh Kinh, còn đi nữa không?”
Tiểu Nguyệt trước đây là người hầu hạ Dư Tú Nương, lúc đó phu nhân còn chưa có cái tên này, mà lão gia cũng chưa phải là Hình bộ Thượng thư. Những ngày tháng đó thật tốt đẹp biết bao, người ngoài đều nói lão gia sợ vợ, cưới về một con cọp cái, quản thúc ông ấy đủ điều.
Nhưng những lời đó đều là đám người ngoài không hiểu chuyện đồn đại.
Quan hệ giữa lão gia và phu nhân rõ ràng rất tốt, Tiểu Nguyệt không ít lần thấy phu nhân tức giận túm lấy tai lão gia, nhưng lão gia không hề tức giận, ngược lại còn nịnh nọt xin lỗi phu nhân.
Mà phu nhân mắng một hồi lại chuyển giận thành vui.
Lúc đó Tiểu Nguyệt còn chưa hiểu, tại sao lão gia lại mặc kệ người ngoài nói những lời khó nghe về phu nhân như vậy.
Tiểu đồng tâm phúc của lão gia, Tề An nói với nàng ấy đó là vì muốn bảo vệ phu nhân.
Tiểu Nguyệt tin.
Sau này lão gia và phu nhân hòa ly, Tề An vẫn nói với nàng ấy là vì muốn bảo vệ phu nhân.
Nàng ấy lại tin.
Nhưng bây giờ đã gần chín năm trôi qua, lão gia đã trở thành Hình bộ Thượng thư, thiếp thất người nọ nối tiếp người kia được rước vào phủ, ngay cả vị hoa khôi nổi tiếng khắp Thịnh Kinh, Nguyệt Phù cũng trở thành ái thiếp của ông ấy.
Tiểu Nguyệt không còn tin nữa.
Rõ ràng là sau khi thăng quan tiến chức, lão gia chán ghét phu nhân, không cần phu nhân nữa!
Dư Tú Nương không biết những suy nghĩ trong lòng nha hoàn của mình, kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống, nói với Tiểu Nguyệt: “Ta sẽ ở lại Thịnh Kinh một thời gian, ngươi ngồi xuống kể cho ta nghe, mấy năm nay Thịnh Kinh đã xảy ra chuyện gì. Tên Tề Xương Lâm đáng g.i.ế.c ngàn đao kia có gây ra chuyện gì không?”
Tiểu Nguyệt bĩu môi, nàng ấy lại mong lão gia gây ra chuyện gì đó, bị báo ứng giáng chức gì đó.
Nhưng hiện tại lão gia lại thăng quan tiến chức, từ Hình bộ Thị lang lên đến Hình bộ Thượng thư, chức quan rất lớn, đã được liệt vào hàng Cửu khanh rồi, cho dù có gây ra chuyện gì cũng có thể dễ dàng dàn xếp ổn thỏa.
“Nô tỳ thấy ngày tháng của Thượng thư đại nhân trôi qua rất tốt đẹp,nghe nói trong phủ có mười mấy vị thiếp thất, năm ngoái còn nạp thêm một vị hoa khôi.”
Dư Tú Nương nghe vậy, sắc mặt bình thản đặt chén trà trong tay xuống, nói: “Ông ta thích nạp thiếp, nạp bao nhiêu thiếp, ta không quan tâm. Ly nước đã đổ khó hốt lại, gương vỡ khó lành. Ta và ông ta đã hòa ly rồi, vậy thì sau này đương nhiên là nam cưới vợ, nữ gả chồng, không liên quan gì đến nhau nữa. Ta bây giờ chỉ muốn biết, tên đáng g.i.ế.c ngàn đao kia có phạm tội gì không? Tề An có tiết lộ gì với ngươi không?”
Tiểu Nguyệt hoang mang lắc đầu, nói: “Sau khi phu nhân và lão gia hòa ly, nô tỳ và Tề An cũng cắt đứt liên lạc rồi. Mấy năm nay, những gì nô tỳ biết cũng chỉ là những câu chuyện phong lưu về lão gia được người dân truyền miệng mà thôi.”
Dư Tú Nương cũng biết mình đang làm khó Tiểu Nguyệt, khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.