Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 192

Ngươi đã từng thực sự yêu một người chân thành chưa?

Cái kiểu yêu mà trong lòng, trong mắt đều chỉ có người đó, chỉ cần nơi nào có họ, dù e thẹn đến mấy cũng phải lén nhìn trộm một cái.

Vương Loan đã từng như vậy.

Người ta nói nam tử có lúc tuổi trẻ nông nổi cuồng loạn, nhưng chẳng phải nữ nhi cũng vậy sao?

Vương Loan cũng đã từng ngây thơ, cũng từng ngày đêm mong ngóng một ngày có thể gặp được người tốt, sinh con đẻ cái cho người ấy, đêm khuya thắp đèn cho người ấy, trời lạnh may thêm áo cho người ấy, làm một đương gia chủ mẫu thật sự.

Ai cũng nói bà ấy là nữ nhân may mắn nhất họ Vương ở Doanh Châu.

Khi Khang Vương còn tầm thường đã làm thị thiếp của ông ta, lại được sủng ái, vào phủ Khang Vương chưa đầy ba năm đã từ thị thiếp được phong làm Trắc phi.

Sau này còn sinh được Đại Hoàng tử, thuận lợi theo Khang Vương vào cung, nắm giữ ấn phượng, trở thành Vương Quý phi khiến người người ngưỡng mộ, ngay cả Hoàng hậu cũng phải nể mặt kiêng dè.

Nhưng có ai biết được vị Vương Quý phi hào nhoáng kia đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, đã rơi bao nhiêu nước mắt?

Đúng, bà ấy là nữ nhân họ Vương.

Nhưng chỉ là nhánh phụ thấp kém nhất của họ Vương, cha vô dụng, mẹ ruột mất sớm, lại gặp phải mẹ kế khẩu Phật tâm xà.



Trong họ Vương bà ấy vốn không có địa vị gì, ngay cả tư cách đi thỉnh an vị lão phong quân của nhánh chính cũng không có.

Các tỷ muội trong họ lại càng chẳng coi bà ấy ra gì, bà ấy phải luồn cúi trước mặt mẹ kế, lại phải cố gắng lấy lòng các tỷ muội trong họ, chỉ mong đến tuổi cập kê có thể được một mối hôn sự tốt.

Từng có lúc bà ấy nghĩ Lăng Duệ sẽ là người tốt đó, sẽ là mối duyên tốt của bà ấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà cố bên ngoại của Lăng Duệ là bà cố bên nội của Vương Loan, ông ta là biểu ca ruột thịt của bà ấy.

Tổ tiên của người biểu ca này từng là quan Tứ phẩm trấn thủ một phương, nhưng tiếc là vinh quang đó chẳng giữ được mấy đời đã mất. Đến đời Lăng Duệ, đừng nói là vinh quang ngày xưa, ngay cả bạc cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Nếu không phải thấy ông ta thông minh lanh lợi, cha Vương Loan thậm chí còn không muốn đón ông ta về học ở tộc học(*) của nhà mình.

(*)Trường dành riêng cho một gia tộc. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Họ Vương là một gia tộc lớn ở Doanh Châu, tuy giàu có đông đúc, nhưng không phải họ hàng nghèo nào cũng được giúp đỡ.

Lăng Duệ có thể đến Doanh Châu, thực sự là nhờ vào sự chăm chỉ học hành và tài năng của ông ta.

Khi Lăng Duệ mới đến Vương gia, ngay cả một bộ quần áo tươm tất cũng không có. TruyenLau.com

Nhưng Vương Loan chưa bao giờ chê bai sự nghèo khó của Lăng Duệ, lén thêu túi gấm cho ông ta, may quần áo cho ông ta, còn lấy số bạc tháng ít ỏi của mình mua bút mực cho ông ta.

Lúc đó Lăng Duệ luôn nói với bà ấy: “A Loan, rồi có một ngày, ta sẽ cùng muội ngồi trên vị trí cao nhất.”

Vì câu nói đó của ông ta, Vương Loan đợi chờ, mong ngóng, cuối cùng cũng đợi đến khi ông ta đỗ Giải nguyên Doanh Châu.

Bà ấy tưởng rằng cuối cùng mình đã đợi được mây tạnh trăng sáng, nhưng nào ngờ, năm sau thi Hội, ông ta đỗ Thám hoa, sau khi vinh quang Khoa Quan, đã đính hôn với nữ nhi Thiếu Chiêm sĩ của phủ Chiêm sĩ là Mộ thị.



Vương Loan nhìn vị quyền thần trung niên cao lớn nho nhã trước mặt, khẽ nhếch môi, dịu dàng nói: “Cũng không phải biểu ca không biết, Hoàng thượng dạo này càng thêm thất thường, làm sao A Loan có thể muốn xuất cung là xuất cung được?”

Lăng Duệ cụp mắt xuống, đăm đăm ngắn khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp của Vương Loan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà ấy cũng đã ba mươi lăm tuổi rồi, nhưng thời gian thật sự rất nhân từ với bà ấy, trông chẳng khác gì những cô nương hai ba mươi, ngay cả vóc dáng sau khi sinh con vẫn thon thả chưa đầy một nắm tay.

Thậm chí vì nhiều năm được sống trong nhung lụa, ngồi ở địa vị cao, còn có thêm khí chất ngọc ngà tôn quý.

Loại khí chất chỉ có được khi ngâm mình trong quyền lực này khiến người ta say mê nhất.

Phải nói rằng, Vương Quý phi trước mặt còn hấp dẫn hơn cả A Loan Vương thị xinh đẹp hai mươi năm trước.

Lăng Duệ dùng đầu ngón tay thô ráp vuốt ve đôi môi kiều diễm của Vương Loan, khẽ nheo mắt, ánh mắt u ám nói: “Trước kia muội vẫn ra cung tế bái mẹ vào mồng một, sao tháng này lại đổi sang ngày rằm? Lời nhắn ta bảo Dư Vạn Chuyết chuyển cho muội, muội có nhận được không?”

Dư Vạn Chuyết có chuyển tin hay không, làm sao Lăng Duệ không biết? Chẳng qua chỉ là cố ý hỏi, dấy binh hỏi tội mà thôi.

Vương Loan thầm cười lạnh, nhưng bên ngoài vẫn dịu dàng nói: “Chuyện gì đã xảy ra vào ngày thọ đản của Hoàng thượng, chẳng lẽ biểu ca không biết?”

Nói rồi bà ấy nhẹ nhàng vén tay áo lên, cho Lăng Duệ thấy cánh tay nhỏ bé chi chít vết thương, bầm tím khắp nơi.

Con ngươi của Lăng Duệ khẽ co lại, tất nhiên ông ta biết Thành Thái Đế sau lưng người khác là bộ mặt nào, cũng biết Vương Loan dựa vào cái gì để duy trì sự sủng ái nhiều năm.

Nhưng khi những vết thương khiến người ta kinh hãi như vậy xuất hiện trên cánh tay trắng nõn yếu ớt của Vương Loan, trong lòng ông ta vẫn không khỏi giật mình.

Trái tim đã bị quyền lực hun đúc ngày càng lạnh lùng cứng rắn cũng không khỏi dấy lên chút thương xót và hối hận.



Thương xót cho những khổ cực bà ấy phải chịu khi hầu hạ hổ dữ, lại hối hận vì mới rồi đã sinh lòng nghi ngờ bà ấy.

Vương Loan nhìn thấy những yêu thương trong mắt Lăng Duệ, khẽ cụp mắt xuống, khi mới vào phủ Khang Vương, vết thương trên người bà ấy còn nặng hơn thế này.

Bà ấy đã từng lén khóc, cũng từng sợ hãi.

Sợ rằng Chu Nguyên Canh một khi không kiềm chế được sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bà ấy, và rồi bà ấy sẽ giống như những cô gái bị ông ta hành hạ đến chết, ngay cả một cỗ quan tài tươm tất cũng không có.

Chỉ là lúc đó dù có sợ đến mấy, bà ấy cũng không dám nói với Lăng Duệ, sợ ông ta thấy mình vô dụng, không xứng đáng được ông ta yêu thương và bồi dưỡng.

Khi mới vào phủ Khang Vương, Lăng Duệ đã từng nói với bà ấy, muốn leo lên vị trí cao nhất, không chịu một chút khổ là không được.

Nếu không thì dựa vào đâu mà bà ấy được vị trí đó, chứ không phải là người khác?

Lăng Duệ dạy bà ấy cách lấy lòng, dạy bà ấy đánh vào tình cảm, dạy bà ấy làm sao dùng một khuôn mặt yếu đuối để có được lòng tin và sự thương yêu của nam nhân, lại làm sao dùng giọng nói dịu dàng để trở thành mỹ nhân độc nhất vô nhị của một nam nhân.

Vương Loan đã dùng đúng hai mươi năm, học được cách làm một nữ tử yếu đuối vô hại và luôn sùng bái nam nhân trong mắt họ.

***

Trong tịnh thất tối tăm, những cơn sóng ngầm đang dâng trào.

Vương Loan nhẹ nhàng buông tay áo xuống, đưa tay vuốt ve vết thương đã kết vảy trên trán Lăng Duệ, dịu dàng nói: “Vết thương trên đầu biểu ca còn đau không?”

Lăng Duệ nắm lấy bàn tay mềm mại yếu ớt của bà ấy, đôi mắt thanh tú cuối cùng cũng lộ chút ý cười, nói: “Không đau, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

Vương Loan cụp mi mắt xuống, phải rồi, vết thương này của ông ta so với vết thương của bà ấy thì tính là gì chứ?

Vương Loan lấy một bình ngọc trắng nhỏ xinh từ trong thắt lưng, nói: “Tuy là vết thương nhỏ, nhưng cũng đau. Đây là thuốc ta mang ra từ trong cung, biểu ca về nhớ bôi thuốc nhé.”

Chỉ là một lọ thuốc không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến Lăng Duệ rất hài lòng.

Khẽ cúi đầu, ông ta nhìn Vương Loan, dịu dàng nói: “A Loan, muội yên tâm, ta sẽ không để Chu Nguyên Canh làm tổn thương muội nữa. Lần này Thần Tiên Hoàn đó, ta đã tăng liều lượng thuốc, cứ dùng liên tục vài tháng nữa, hắn sẽ ngủ một giấc không tỉnh. Đến lúc đó, ta sẽ liên kết bách quan, thỉnh cầu phong Húc nhi làm Thái tử.”

Sao người ta không gọi ông ta là kẻ nguỵ quân tử được chứ? Nghe những lời đường hoàng chính đại kia.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu