Ngày hôm sau, vừa thức dậy, Khương Lê đã nghe tin Lễ Bộ sẽ dời kỳ thi Hội sang mùng chín tháng sau.
Đào Chu hầu hạ nàng rửa mặt, nói: “Nô tỳ nghe Hà Chu nói, chưa đến giờ Mão, Lễ Bộ đã dán bố cáo, công tử vừa nghe tin đã ra ngoài từ sớm.”
Khương Lê đã biết hôm qua, không ngạc nhiên như Đào Chu, chỉ gật đầu nói: “Cũng tốt, tháng ba vào xuân, thời tiết ấm áp hơn, thi ở trường thi cũng không khó chịu lắm.”
Đào Chu nghe vậy liền mím môi cười, phu nhân nhà mình việc gì cũng nghĩ cho công tử, thảo nào những tiểu thư khuê các tốt đến đâu công tử cũng không muốn cưới, chỉ muốn cưới phu nhân.
Khương Lê dùng xong bữa sáng thì đến Đông sương viện, muốn nói với Dương Huệ Nương chuyện đi chùa Đại Tướng Quốc lễ Phật cầu phù.
Nàng vừa bước vào sân, đã thấy Khương Lệnh và Như Nương đứng dưới gốc cây mai, đang nói chuyện.
Như Nương ngày thường ít nói, lời lẽ lại hơi ngập ngừng, lúc nhỏ e rằng bị người ta chế giễu không ít. Về sau lại gặp phải nhà chồng không tốt, chuyện gì cũng quen giấu kín trong lòng.
Bà ấy là do Dương Huệ Nương đưa vào phủ, người trong Hoắc phủ đều biết Dương Huệ Nương hết mực thương bà ấy nên cũng khách khí với bà ấy.
Nhưng Như Nương vẫn không hay nói chuyện với người khác, chỉ trước mặt Dương Huệ Nương, Khương Lê và Khương Lệnh mới nói được vài câu.
Khương Lê mỉm cười đi tới, nghe Khương Lệnh đang hỏi Như Nương làm thế nào mới trồng được mai vàng tốt.
Trong lòng không khỏi buồn cười, tính tình đệ đệ vốn cổ hủ, hồi nhỏ theo cha đọc sách mấy năm, luôn thích ra vẻ nghiêm nghị như người lớn.
Trước kia ở thành Đồng An, cậu thường lẩm bẩm “Quân tử xa nhà bếp”, thân là Đại công tử của quán rượu Dương Ký, ngay cả rượu nào ủ bằng loại cốc nào cũng không phân biệt được, sao lại có hứng thú với việc trồng hoa? TruyenLau.com
Chẳng qua là sợ Như Nương ở trong phủ không có ai nói chuyện, mới cố ý chọn chuyện bà ấy thích nói, trò chuyện với bà ấy vài câu.
Như Nương thích trồng hoa, nghe Khương Lệnh hỏi, không để ý đến việc mình nói năng ngập ngừng, tỉ mỉ nói cho cậu nghe. Từ việc xới đất bón phân đến việc tỉa cành bắt sâu, chuyện gì cũng nói rất chi tiết.
TruyenLau.com
Khương Lê đối với việc chăm sóc hoa cỏ tuy không đến nỗi như Khương Lệnh, hỏi gì cũng không biết, nhưng thật ra cũng không hiểu biết nhiều, giờ thấy Như Nương nói chuyện nghiêm túc, cũng đứng bên cạnh cùng Khương Lệnh lắng nghe.
Như Nương nói nửa tuần trà mới phát hiện Khương Lê đã đến, có chút ngại ngùng gọi: “A, A Lệ.”
Khương Lê vội vàng cười đáp lại. TruyenLau.com
Lúc Như Nương mới vào phủ, vốn giống như những hạ nhân khác, cung kính gọi Khương Lê là “Phu nhân”.
Nhưng Dương Huệ Nương lúc trước mua bà ấy không phải thật sự muốn coi bà ấy là hạ nhân, chỉ vì cùng là quả phụ, có chút đồng cảm, không nỡ thấy bà ấy bị người ta khinh rẻ, mới mua bà ấy về.
Vì vậy nhất quyết bắt bà ấy đổi cách gọi, còn xé cả tờ giấy bán thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Như Nương lúc này mới run rẩy đổi cách gọi, sau đó phát hiện trong phủ này, dù là Khương Lê hay Hoắc Giác, đều là người rất dễ gần, dần dần, cũng coi nơi này là nhà.
Hiện giờ bà ấy cùng Dương Huệ Nương sống ở Đông sương viện, Dương Huệ Nương là người không chịu ngồi yên, lúc thì bận rộn ủ rượu, lúc lại lo liệu việc mở quán rượu.
Như Nương ở cùng bà, ngày ngày đều bận rộn, cảm giác an tâm vững vàng này, bà ấy đã lâu không có được.
Khương Lê mỉm cười nắm tay Như Nương, nói: “Ta muốn cùng mẹ bàn bạc chuyện đi chùa Đại Tướng Quốc, thím Như Nương cũng đi cùng nhé.”
Như Nương vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Khương Lê thì không còn cách nào từ chối, bà ấy lớn hơn Dương Huệ Nương hai tuổi, đáng tiếc không có duyên con cái, lấy chồng mười năm cũng không có một mụn con.
Vì vậy mỗi lần nhìn thấy Khương Lê và Khương Lệnh đều cảm thấy nếu mình có con cái, nhất định cũng sẽ hiền lành chu đáo như bọn họ.
Hai người cùng đi tìm Dương Huệ Nương, Dương Huệ Nương muốn đi chùa Đại Tướng Quốc đã lâu, nghe Khương Lê nói cuối tháng người ít, lại còn có thể đi ngắm xuân, liền sảng khoái quyết định ngày hai mươi bảy đi.
Như Nương nghe đến ngày hai mươi bảy tháng hai đi chùa Đại Tướng Quốc thì ngẩn người ra.
Trong thoáng chốc, lại nhớ đến ngày hai mươi bảy tháng hai nhiều năm trước, trong cơn mưa xuân lạnh lẽo, bà ấy nói với thiếu niên kia: “Ngươi, đừng, đừng khóc.”
Lại thấy thiếu niên ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên, mỉm cười nói với bà ấy: “Như Nương, đây là mưa.”
Trong sảnh, Dương Huệ Nương thấy Như Nương không nói gì, thần sắc còn ngơ ngẩn, tưởng bà ấy không muốn đi ngày đó, liền nói: “Hay là ngày đó không tiện? Nếu không tiện, chúng ta đổi ngày khác. Dù sao, dù thế nào, tỷ cũng phải đi cùng chúng ta. Hiếm khi đến Thịnh Kinh, tỷ lại là người yêu hoa, không đi chùa Đại Tướng Quốc dạo chơi ngắm hoa, sao được?”
Như Nương từ cơn mưa xuân lất phất kia hoàn hồn, vội vàng nói: “Không, không cần đổi. Ta không, không có, không tiện. Ngày đó, ta cùng, hai người đi.”
Bàn bạc xong chuyện đi chùa Đại Tướng Quốc, Khương Lê lại ở Đông sương viện một lát rồi mới rời đi.
Trở về viện chính, nghe Vân Chu nói Hoắc Giác đã về, liền nhớ đến món canh óc heo sáng nay vẫn chưa hầm, vội vàng xách váy, đến nhà bếp hỏi bà v.ú đi chợ xem đã mua óc heo về chưa.
Bà v.ú lo lắng xoa tay, nói: “Bẩm phu nhân, hôm nay lão thân chạy mấy hàng thịt, đều không mua được óc heo. Nghe mấy người bán thịt nói, sáng sớm nay, đã có người mua hết óc heo của tất cả các hàng thịt, đều tại lão thân đi muộn.”
Khương Lê nghe xong lời này, tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng không thật sự trách tội bà v.ú đi chợ.
Hiện giờ ở Thịnh Kinh có nhiều sĩ tử chuẩn bị tham gia kỳ thi Hội như vậy, biết đâu có vị sĩ tử nào đó biết canh óc heo bổ não, mua hết sạch.
Nhưng vị sĩ tử này cũng thật đáng ghét, vậy mà không chừa cho người khác chút nào, cũng không biết họ có ăn hết hay không!
“Không sao, ngày thường ngươi vẫn đi chợ giờ này, chỉ là không may thôi.”
Khương Lê an ủi vài câu rồi rời khỏi nhà bếp, đi về phía phòng ngủ, vừa đi lên hành lang liền thấy Hoắc Giác cùng Hà Chu từ thư phòng thong thả bước ra.
Khương Lê nghĩ Hoắc Giác ngày thường thích uống canh óc heo như vậy, hôm nay đột nhiên không có, biết đâu lại không quen, vẫn nên nói với hắn một tiếng.
Nghĩ vậy, nàng liền đi tới, nói: “Hoắc Giác, có người cướp canh óc heo của chàng rồi!”
Nàng vừa dứt lời, Hà Chu đi sau Hoắc Giác liền cứng người lại, nín thở, len lén liếc nhìn chủ tử nhà mình.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.