Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 103

Sau khi ăn xong, Khương Lê định đi tìm Dương Huệ Nương để nói chuyện về cửa hàng.

Nàng nói với Hoắc Giác: “Ta đi tìm mẹ ở viện phía Đông nói chuyện, chàng có muốn đi cùng không?”

Hoắc Giác cũng đang định đến viện phía Đông tìm Vệ Xuân, nên cũng nhẹ nhàng gật đầu: “Ta cũng đi tìm a tỷ luôn.”

Nhắc đến Vệ Xuân, Khương Lê mới chợt nhớ ra hôm qua phủ Định Quốc Công có phái người đến đón a tỷ về, nhưng a tỷ không về.

“Hoắc Giác, hôm qua Tiết Thế tử đích thân đến đây đón a tỷ về, nhưng a tỷ không đồng ý.” Giọng nói mềm mại của Khương Lê đầy vẻ lo lắng: “Chàng nói xem, Tiết Thế tử có còn ép tỷ tỷ làm thiếp của ngài ấy không?”



Không trách nàng lo lắng, Tiết Thế tử nắm thực quyền trong tay, lại có

địa vị cao, nếu hắn ta không chịu thả cho a tỷ được tự do, e rằng cả đời a tỷ cũng không thoát khỏi tay hắn ta.

Hoắc Giác nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, bóp nhẹ đầu ngón tay nàng, dịu dàng nói: “Không đâu, a tỷ sẽ không làm thiếp đâu.”

Khương Lê vốn luôn tin tưởng hắn, lại thấy Hoắc Giác nói chắc nịch như vậy nên cũng yên tâm.

Đến viện phía Đông, nàng kéo lại áo choàng, nói: “Chàng đi tìm a tỷ đi, nếu lát nữa chàng nói chuyện với a tỷ xong mà ta chưa ra, chàng cứ đi đến thư phòng đọc sách nhé.”

Kỳ thi Hội đầu tiên sẽ diễn ra vào ngày mồng chín tháng hai, đếm trên đầu ngón tay thì cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

Khương Lê nói xong bèn cùng Đào Chu và Vân Chu đi vào trong, Hoắc Giác đợi cho bóng dáng nàng khuất sau hành lang mới bước đến phòng của Vệ Xuân.

Vệ Xuân và Đồng ma ma đã biết Hoắc Giác trở về từ sớm, không giống như Khương Lê, họ biết mấy ngày trước Hoắc Giác đã đến thành Lâm An.

Ngày thứ hai sau khi Lâm An xảy ra động đất, cả Thịnh Kinh đều đồn rằng rồng đất nổi giận, biến cả thành Lâm An thành tro bụi.

Hai người thực sự lo lắng một hồi lâu, may mà hôm qua Tiết Vô Vấn đặc biệt ghé qua Hoắc phủ, gặp mặt Vệ Xuân, bọn họ mới biết Hoắc Giác vẫn bình an vô sự, thậm chí còn lập công. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Khi Hoắc Giác vào phòng khách, Đồng ma ma biết hai tỷ đệ họ chắc có chuyện cần nói, nên tìm cớ dẫn Liên Kỳ và Liên Cầm ra ngoài.

“Ta nghe Tiết Vô Vấn nói, đệ đã dẫn dân chúng nửa thành ở Lâm An thoát nạn, có bị thương chỗ nào không?” Vệ Xuân đứng dậy bước về

phía Hoắc Giác, quan sát kỹ càng, sau khi xác nhận hắn thật sự không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
TruyenLau
“Ừm, ta không sao, tỷ đừng lo.” Hoắc Giác mỉm cười nhạt, cùng ngồi xuống ghế bành giữa chính điện với Vệ Xuân, tiếp tục nói: “Lúc đó có không ít người từ trại Bạch Thủy theo ta đến Thịnh Kinh, có họ ở đó, ta sẽ không sao đâu.”

Trại Bạch Thủy có đến vài nghìn người, đều là dân luyện võ, dưới sự huấn luyện của Thẩm Thính, không khác gì một đội quân.



Vệ Xuân nghe lời Hoắc Giác, chẳng những không an tâm, ngược lại còn khẽ nhíu mày, nhìn Hoắc Giác nói: “A Giác, rốt cuộc đệ đang làm gì?” Website TruyenLau.com

Nàng ấy vốn thông minh, từ khi Hoắc Giác đến trại Bạch Thủy tìm người, đã đoán được ít nhiều điều gì đó. Giờ lại thấy hắn liều mình đến thành Lâm An, những phỏng đoán trong lòng càng thêm chắc chắn.

Quả nhiên, ngay lập tức nghe Hoắc Giác nói: “Làm những việc mà con cháu Vệ gia nên làm.”

“Hồ đồ!” Mặt Vệ Xuân đỏ bừng, cắn chặt môi anh đào, nói: “Thù của Vệ gia để ta báo, đệ chỉ cần an tâm làm Hoắc Giác là được! Sau này cùng A Lê sinh vài đứa con trắng trẻo mập mạp, dựng lại Vệ gia Hoắc gia, đó mới là việc đệ nên làm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ấy thật sự không muốn Hoắc Giác bị cuốn vào chuyện này nữa, hiện giờ hắn là nam đinh duy nhất của hai nhà Vệ Hoắc, nếu có chuyện gì, hai nhà Vệ Hoắc sẽ thực sự tuyệt tự.

Hoắc Giác tất nhiên hiểu tâm tư của Vệ Xuân, nhưng kiếp này, làm sao hắn có thể nhìn a tỷ c.h.ế.t trước mặt mình một lần nữa?

“A tỷ, hôm nay khi vào thành ta đã gặp Tiết Vô Vấn.” Hoắc Giác nói một cách bình thản.

Vệ Xuân giật mình, dường như không hiểu tại sao hắn lại nhắc đến Tiết Vô Vấn, lại nghe Hoắc Giác tiếp tục: “Huynh ấy đang định đến Hoàng lăng điều tra việc bia công đức của Tiên Đế nứt vỡ, chuyện này là do người của ta làm.”

Khi thành Lâm An gặp động đất, bia công đức ở Hoàng lăng không chỉ nứt ra nhiều vết nứt, mà còn có chất lỏng màu đỏ rỉ ra từ những vết nứt đó, nhìn từ xa, như thể đang chảy ra huyết lệ.

Chỉ vài câu ngắn gọn, Vệ Xuân đã hiểu rõ Hoắc Giác định làm gì.

Nàng ấy đột ngột đứng dậy, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc khăn trong tay, nói: “Chàng ấy đã điều tra đến đệ rồi sao?”

Hoắc Giác chậm rãi lắc đầu: “Không cần điều tra, huynh ấy biết là ta làm.”

Vệ Xuân dùng sức nhắm chặt mắt lại, nàng ấy hiểu rõ lập trường của phủ Định Quốc Công, nếu Tiết Vô Vấn thực sự tìm ra được bằng chứng gì đó, có lẽ hắn ta thật sự sẽ giao Hoắc Giác cho Hình Bộ.



Vệ Xuân mở mắt ra, sắc mặt lập tức trở nên bình tĩnh, nói: “Ta sẽ nói với chàng ấy rằng chính ta đã phái đệ đi làm những việc này. Về sau, đệ không cần phải can thiệp nữa, cứ giao hết cho ta là được.”

Hoắc Giác lặng lẽ nhìn Vệ Xuân.

Nhớ lại kiếp trước ở bên ngoài cung, hắn đã gặp nàng ấy lần cuối.

Lúc đó thân thể của a tỷ đã không được khỏe lắm, sau khi sinh A Thiền, cơ thể càng ngày càng yếu đi. Ngày đó có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy đột nhiên hẹn hắn ra ngoài, cười nói với hắn: “A Giác, ta sẽ nhờ chàng ấy giúp đỡ đệ.”

Hoắc Giác biết nàng ấy nói “chàng ấy” là chỉ Tiết Vô Vấn, lúc đó A Thiền chưa đầy một tuổi, hắn vốn tưởng rằng, a tỷ vì đã sinh A Thiền nên muốn mượn tình cảm của A Thiền để xin Tiết Vô Vấn ra tay giúp đỡ hắn.

Nhưng nàng ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc lợi dụng A Thiền, từ đầu đến cuối người nàng ấy lợi dụng, đều là chính bản thân mình.

Hoắc Giác cụp mắt xuống, nhìn những hoa văn như ý tinh xảo trên tay áo, một lúc sau, lại ngẩng đầu lên, nói với Vệ Xuân: “A tỷ, hãy để Tiết Vô Vấn cưới tỷ làm thê tử đi.”

Đôi mắt trong suốt của Vệ Xuân hơi mở to, thất thanh nói: “Đệ nói gì?”

“Hãy gả cho Tiết Vô Vấn, làm thê tử của huynh ấy.” Hoắc Giác chậm rãi nói: “Huynh ấy sẽ cưới tỷ.”

“Không, chàng ấy sẽ không cưới đâu.” Vệ Xuân khẽ lắc đầu, cười nhạt một tiếng: “Phủ Định Quốc Công là một nhà trung liệt, không thể nào đồng ý cho chàng ấy cưới ta, có thể cho phép chàng ấy nuôi ta, đã là sự nhượng bộ lớn nhất, cũng là lòng nhân từ lớn nhất rồi. Còn Tiết Vô Vấn

—”

Vệ Xuân nói đến đây, giọng nói hơi dừng lại, trong mắt hiếm khi xuất hiện một tia mờ mịt.

“Bảy năm trước, khi hai nhà Vệ Hoắc bị tru di, Định Quốc Công ở tận Túc Châu đã phái một đội tử sĩ đến Thanh Châu để cứu Đại ca.”

Hoắc Giác nhìn Vệ Xuân, vẻ mặt bình thản, nhưng những lời nói ra khiến tâm thần Vệ Xuân run rẩy.

Nhưng Đại ca đã không sống sót, người sống sót lại là nàng ấy, Vệ Xuân.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu