Vệ Xuân cầm chiếc quạt tròn, che miệng : “Rõ ràng ? Ừm, lạ giường, qua một hai ngày quen sẽ thôi.”
Nói xong, thấy Khương Lê nhíu mày, bèn dùng quạt gõ nhẹ lên trán Khương Lê, : “Đừng lo, , sẽ nhờ Phương thần y kê vài thang thuốc an thần.”
“Vậy lát nữa sẽ với Phương thần y.” Khương Lê đáp, sợ Vệ Xuân từ chối nên còn thêm một câu: “Đằng nào cũng định thăm Tô lão gia.”
Vệ Xuân Khương Lê, khẽ mỉm , gật đầu: “Được.”
Thịnh Kinh đông lạnh giá, gió gầm tuyết lùa, Vệ Xuân vốn sợ lạnh, trong phòng đốt lò sưởi mạnh, tuy ấm nhưng ngột ngạt nặng nề.
Khương Lê cảm thấy hôm nay sắc mặt Vệ Xuân vẻ ngẩn ngơ tập trung, nghĩ là nàng mệt, nỡ để Vệ Xuân quá mệt nhọc, ở phòng phía Đông lâu dậy cáo từ, khi rời còn giục Vệ Xuân về phòng ngủ bù một giấc.
Ra khỏi cửa, bầu trời u ám.
Nàng khẽ thở dài, chỉ mong Phương thần y thể giúp a tỷ khỏe mạnh hơn.
Bên Khương Lê đang nghĩ về Phương Tự Đồng, bên Phương Tự Đồng cũng đang về Khương Lê với Tô Thế Thanh.
“Theo lời Tô lão , tiểu công tử và A Lê cô nương cũng coi như là thanh mai trúc mã .” Phương Tự Đồng ghế thái sư, bắt mạch cho Tô Thế Thanh híp mắt : “Để lão nhé, thanh mai trúc mã là nhất!”
Tô Thế Thanh gật đầu : “ là như . A Giác từ nhỏ thích chuyện, A Lê thì ngược , là hoạt bát vui vẻ. Sau khi thành với A Lê, nụ gương mặt nó cũng nhiều hơn .”
Phương Tự Đồng nheo mắt .
Ông và Hoắc lão tướng quân mối giao hảo sâu đậm, cũng từng gặp Hoắc Giác vài khi còn nhỏ. Năm Hoắc Giác lên sáu tuổi gãy xương tay, chính ông là nắn xương cho .
Trong ấn tượng của ông , vị tiểu công tử từ nhỏ là . Vệ gia dạy dỗ , khiêm nhường lễ độ ôn lương cần kiệm(*). Dù còn nhỏ ném quân doanh của Hoắc gia để rèn luyện, cũng chẳng bao giờ kêu khổ. Dù là giữa mùa hè oi bức giữa mùa đông giá rét, trời sáng dậy đúng giờ để luyện quyền. Nguồn copy từ TruyenLau.com
(*) Bốn trong năm đức theo Khổng Tử, ở đây là ôn hòa, lương thiện, cần cù, tiết kiệm.
Có Phương Tự Đồng khám bệnh cho Vệ Đại nương tử về, ngang qua phủ Tướng quân, từ xa thấy một đứa trẻ, nắng gay gắt, tấn học thuộc bài, đôi chân nhỏ của tiểu lang quân run rẩy vì mệt mỏi, nhưng giọng vẫn trong trẻo vang vọng, hề run rẩy chút nào.
Thoáng thấy bóng dáng của Phương Tự Đồng, bé còn gọi “Chào thần y bá bá”.
Website TruyenLau.com
Lúc đó ông còn cảm thán, phong thủy của họ Vệ thật là .
Trước Vệ Đại công tử Vệ Triệt tài trí hơn , các sĩ tử Thanh Châu yêu mến, Đại nương tử Vệ Xuân ngay từ khi sinh Viên Huyền đại sư phán là mệnh phượng hoàng, Tiên Đế ban hôn với Hoàng Thái tôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngay cả đứa trẻ cao bằng nửa chân ông , từ nhỏ thể thuộc làu《Luận Ngữ》, lớn lên chắc chắn cũng sẽ là tài năng xuất chúng.
Ba đứa trẻ , cho dù là đứa nào cũng thể chống đỡ vinh quang của họ Vệ trong vài chục năm tới.
Nào ngờ, chỉ trong vài năm, cả họ Vệ ở Thanh Châu nhổ bỏ tận gốc, tổ miếu truyền thừa hàng trăm năm cũng đốt sạch.
Phương Tự Đồng thầm thở dài trong lòng, may mắn là trời còn mắt, vẫn để hai mầm cây của dòng độc đinh.
giây tiếp theo, ông lắc đầu.
Hai mầm cây trông vẻ cũng sắp mọc lệch , một vì u uất trong lòng mà tướng giảm thọ, một tâm ma quấn , thì ôn nhuận như ngọc, nhưng đôi mắt u ám ánh sáng chất đầy bóng tối.
Đã đến Thịnh Kinh, tất nhiên ông bạn khuất mà chăm sóc hai mầm cây .
Vệ Xuân còn dễ , mười sáu tuổi, thể đều do chính tay ông điều trị, tuy thiếu mất sáu năm, nhưng chỉ cần đến lúc dầu cạn đèn tắt, ông vẫn cách giúp nàng dần dần khỏe .
Còn về Hoắc Giác…
Phương Tự Đồng ngước mắt lên, về phía bóng rực rỡ ở ngoài cửa.
Có lẽ vì đến vội vã, gương mặt trắng ngần của tiểu cô nương ửng hồng, đôi mắt to như mắt nai trong veo sáng ngời, như những quả mơ tràn đầy sức sống cành mùa xuân, khiến bầu trời u ám cũng trở nên sáng sủa hơn.
Phương Tự Đồng nhịn vuốt râu, đúng như Tô Thế Thanh , lẽ thiếu nữ chính là liều thuốc của Hoắc Giác, nên ông chăm sóc cho nàng thật khỏe mạnh mới .
***
Hai gian phòng phía Tây là nơi Phương thần y và Tô lão gia ở. Khương Lê đến tìm Tô Thế Thanh , ngờ Phương thần y cũng mặt.
Sau khi hành lễ với hai vị trưởng bối xong, qua miệng Tô lão gia nàng mới Phương thần y đến là để giải độc cho Tô Thế Thanh.
Từ khi Tô Thế Thanh ngã ở núi Đồng An năm ngoái, liệt giường suốt nửa năm, mãi đến vài tháng , Hoắc Giác đổi phương thuốc cho ông , tình trạng mới dần chuyển biến hơn.
Hoắc Giác , phương thuốc đó chỉ trị triệu chứng trị căn nguyên, thể thanh tẩy hết độc tố thẩm thấu m.á.u thịt và nội tạng.
Phương Tự Đồng thấy vẻ mặt lo lắng của Khương Lê, bèn an ủi: “Phu nhân cứ yên tâm, chất độc của Tô lão gia, lão già giải .”
“Phương thần y cứ gọi là A Lê là , ngài là trưởng bối của phu quân và a tỷ, tự nhiên cũng là trưởng bối của A Lê.” Khương Lê nghiêm túc : “Phu quân Phương thần y y thuật cao minh, mang bàn tay thần diệu, A Lê tin rằng Phương thần y chắc chắn thể chữa khỏi bệnh cho Tô lão gia.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.