Vào ngày hai mươi lăm tháng mười một, năm Thành Thái thứ sáu, Hình bộ Thượng thư Tề Xương Lâm đến Đại lý tự, tự thú nhận tội lỗi của mình, nói rằng vụ án mưu nghịch của Tiên Thái tử bảy năm trước là một vụ án oan.
Ngày hai mươi tám tháng mười một, Thành Thái Đế ra lệnh cho Thứ phụ Nội Các Chu Dục Thành tạm thời quản lý Hình Bộ, cùng với Đại lý tự và Đô sát viện xét xử lại vụ án mưu nghịch của Tiên Thái tử.
“Nghe nói chưa, hóa ra vụ án bảy năm trước là án oan! Ta đã nói nếu Tiên Thái tử muốn làm Hoàng Đế thì lúc Tiên Đế bị thích khách ám sát, ngài ấy đã không xông lên đỡ tên độc cho Tiên Đế! Nếu không trúng độc, thân thể của ngài ấy đâu có trở nên yếu ớt như vậy?”
“Phải đấy! Lúc đó mọi người đều đồn đại mệnh Tiên Thái tử không còn lâu, Tiên Đế vì muốn trấn an triều đình còn đích thân đón Tiên Thái tôn vào cung, tỏ lòng thiên vị phủ Thái tử. Mọi người đều nói Tiên Thái tôn được Tiên Đế bế ngồi trên long ỷ, tự tay dạy dỗ. Tuổi Tiên Đế cũng đã cao, ngôi báu sớm muộn gì cũng là của Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn, họ mạo hiểm mưu nghịch để làm gì chứ?”
“Nghe nói là Lăng Thủ phụ đứng sau giật dây vụ án oan này, chỉ vì Tiên Thái tử có ý muốn mời Vệ Thái phó ra khỏi Thanh Châu. Lăng Duệ không được Tiên Thái tử coi trọng, lại sợ chức vị Thủ phụ của mình không giữ được, mới liều lĩnh vu oan giá họa cho phủ Thái tử. Trước tiên trừ khử Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn, đưa Khang Vương lên ngôi. Đợi đến thời cơ chín muồi, lại phế truất Khang Vương, tự mình làm Hoàng Đế.”
“Đúng là lòng lang dạ sói! Mấy hôm trước Thanh Châu và Túc Châu suýt nữa thì xảy ra chuyện, chẳng phải là vì vị Lăng Thủ phụ này nóng lòng muốn làm Hoàng Đế sao! Than ôi, oan uổng nhất chính là gia đình Vệ Thái phó và Hoắc lão tướng quân, những trung thần lương tướng như vậy lại vì một kẻ tiểu nhân mà mất mạng.”
“Đúng vậy đấy! Còn vị Phò mã của Trưởng Công chúa năm xưa, chẳng phải là vì muốn minh oan cho Tiên Thái tử mà đập đầu c.h.ế.t trên trống Đăng Văn sao?”
Dân chúng Thịnh Kinh tận mắt chứng kiến phủ Thái tử năm xưa chỉ trong vòng bảy mươi hai ngày đã hoàn toàn sụp đổ, lúc đó trong lòng tuy đầy nghi hoặc, nhưng không ai dám nhắc đến.
Hiện giờ Đại lý tự xét xử lại vụ án cũ, đã giải đáp được những khúc mắc chôn giấu trong lòng mọi người bấy lâu nay.
Quả nhiên là án oan!
Nếu không phải án oan, sao lại xét xử lại?
Lại nghĩ đến bia công đức của Tiên Đế ở Hoàng lăng nhỏ máu, linh bài tổ tiên Vệ gia ở chùa Đại Tướng Quốc nứt toác, chẳng phải là vì có oan khuất sao?
Phải biết rằng, năm xưa chỉ vì tội danh mưu nghịch mà Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn thậm chí còn không được chôn cất ở Hoàng lăng.
Tiên Đế yêu thương Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn như vậy, đương nhiên là c.h.ế.t không nhắm mắt!
Còn hơn ba trăm mạng người Vệ gia và Hoắc gia cũng biến mất trong một đêm hỏa hoạn, làm sao không cảm thấy oan ức được?
Nếu tất cả những điều này thật sự là do có người cố ý gây ra, thật nên lăng trì xử tử những người đó!
“Sao vẫn chưa bắt người? Không phải nói tên Thủ phụ kia lại chạy vào Hoàng cung kêu oan sao? Hoàng Đế trên điện Kim Loan là do tên Thủ phụ này đích thân đến cửa thỉnh cầu lên ngôi, ngài ấy đừng vì thế mà tha cho tên Thủ phụ này!”
Website TruyenLau.com
Ngày Hoắc Giác và Khương Lê vào Kinh, bách tính đã xôn xao bàn luận về việc cớ sao Cẩm Y Vệ vẫn chưa bắt người, còn có người lo lắng Hoàng Đế sẽ vì tình xưa mà thiên vị bỏ qua cho Lăng Duệ.
Khương Lê buông rèm xe xuống, tò mò hỏi Hoắc Giác: “Người đó thật sự chạy đi kêu oan sao? Hoàng thượng sẽ nghe sao?”
Những lời bách tính vừa nói Hoắc Giác cũng nghe thấy, có thể khiến dư luận nghiêng về một phía trong thời gian ngắn như vậy, một mặt là vì vụ án bảy năm trước quả thật quá khác thường, mặt khác đại khái là có người đứng sau dẫn dắt dư luận.
Hoắc Giác đặt chén trà xuống, nói: “Chỉ là lời đồn đại thôi. Mấy ngày nay người đó cáo bệnh ở nhà, ngay cả lâm triều cũng không đi.” TruyenLau
Khương Lê “À” một tiếng: “Hoàng thượng đừng vì ông ta bệnh mà mềm lòng, làm chuyện xấu thì dù bệnh đến chỉ còn một hơi thở cũng phải để ông ta chịu xét xử gánh chịu hậu quả. Kẻ như ông ta khi c.h.ế.t dù xuống mười tám tầng địa ngục cũng không đủ chuộc tội!”
Tiểu cô nương càng nói càng phẫn nộ, đôi mắt ướt át trừng lên, hận không thể lập tức mắng vào mặt Lăng Duệ vài câu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoắc Giác thấy buồn cười, sao Chu Nguyên Canh có thể mềm lòng được?
Lúc này chắc Lăng Duệ vẫn nghĩ chỉ cần ông ta nắm trong tay nhược điểm của Chu Nguyên Canh, Chu Nguyên Canh sẽ không dám đuổi cùng g.i.ế.c tận ông ta.
Đáng tiếc, hai phong mật hàm kia đã sớm bị Tề Xương Lâm đánh tráo rồi.
Vụ án mưu nghịch bảy năm trước là do Lăng Duệ bày mưu tính kế, Chu Nguyên Canh nhát gan như chuột, sợ bị người khác phát hiện, hoàn toàn không dám có bất kỳ quan hệ công khai nào với Lăng Duệ.
Cũng vì vậy, để đề phòng ngày sau Chu Nguyên Canh qua cầu rút ván, Lăng Duệ đã để lại hai phong thư từ qua lại với Bắc Địch và Nam Thiệu, bên trong giấy trắng mực đen viết “lời hứa” năm xưa của Khang Vương với Thái tử Bắc Địch và Hoàng Đế Nam Thiệu.
Chỉ là Lăng Duệ vẫn luôn cho rằng mật hàm vẫn bị ông ta giấu kín, thực chất nó đã rơi vào tay Chu Dục Thành.
Chu Nguyên Canh bất mãn với Lăng Duệ đã lâu, chuyện Thanh Châu và Túc Châu là ngòi nổ, triệt để châm ngòi cho sự bất mãn của ông ta với Lăng Duệ những năm qua.
Thêm Trưởng Công chúa ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, chỉ cần vụ án bảy năm trước không liên lụy đến ông ta, ông ta nhất định sẽ đồng ý xét xử lại vụ án mưu phản của phủ Tiên Thái tử.
Sự thật cũng là như vậy.
Tình cảnh của Lăng Duệ lúc này nói là giậu đổ bìm leo cũng không quá đáng.
Chẳng mấy chốc ông ta sẽ biết thế nào là bằng hữu xa lánh.
Hoàng Đế mà ông ta từng nâng đỡ muốn g.i.ế.c ông ta, thân tín mà ông ta tự tay đề bạt phản bội ông ta, người phụ nữ mà ông ta tưởng rằng yêu ông ta sâu đậm lợi dụng ông ta, khinh bỉ ông ta, ngay cả đứa con trai được ông ta dạy dỗ cẩn thận cũng c.h.ế.t trước ông ta.
“Ông ta sẽ tự gánh chịu hậu quả.” Hoắc Giác đưa tay véo nhẹ má Khương Lê đang hơi phồng lên, giọng nói mang theo chút dỗ dành: “Nhiều nhất là một tháng nữa. A Lê cứ đợi thêm, đến cuối năm, mọi chuyện sẽ được định đoạt.”
Khương Lê không biết thời gian Tam pháp ti xét xử vụ án mất bao lâu, nhất là những vụ án trọng đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này nghe Hoắc Giác nói còn một tháng nữa, lại nhanh hơn so với dự đoán của nàng.
Một tháng, nàng vẫn đợi được.
***
Một tháng Khương Lê chờ được, nhưng Lăng Duệ lại không thể chờ.
“Đem thuốc này đến chỗ Vương Quý phi, mười ngày nữa, Bổn quan muốn Chu Nguyên Canh chết.”
Lăng Duệ nắm chặt lọ thuốc trong tay, đưa cho nội thị cải trang xuất cung. Khuôn mặt vốn nho nhã giờ phủ đầy mây đen, trong mắt tràn ngập sát ý hung dữ.
Tên nội thị mặc áo vải thô nghe vậy cung kính nhận lấy lọ thuốc, giọng the thé đáp: “Đại nhân yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ đem thuốc đến điện Thừa Loan.”
Lăng Duệ gật đầu, nhìn tuyết rơi dày đặc ngoài cửa sổ, nói: “Hiện tại người của Đô sát viện và Đại lý tự đang theo dõi rất sát, Bổn quan không tiện đến am Tịnh Nguyệt nữa. Ngươi nói với Quý phi nương nương, vì Đại Hoàng tử, không thể giữ lại Chu Nguyên Canh. Nếu không, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ phát giác ra thân phận thật sự của Đại Hoàng tử.”
Lăng Duệ dừng một chút, lại dặn dò: “Còn nữa, chuyện của Dư Chưởng ấn, bảo ông ta bình tĩnh đừng manh động, chớ tự loạn trận cước. Chuyện ông ta và Chu Nguyên Canh hạ độc Tiên Đế, trừ phi Chu Nguyên Canh không muốn làm Hoàng Đế nữa, nếu không nhất định sẽ không để người ta tra ra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Tiên Đế.”
Nội thị cúi đầu đáp một tiếng, nhanh chóng lặng lẽ rời khỏi Lăng phủ. Hắn ta vừa đi, trong thư phòng có người khác bước vào.
Người nọ mặc đồ tang trắng toát, dung nhan tiều tụy, đầu cài hoa trắng, chính là vợ cả của Lăng Duệ, Mộ thị.
Mộ thị vừa vào đã trừng mắt đỏ ngầu nhìn Lăng Duệ, nói: “Người vừa rồi là ai? Thi thể của Phàm nhi, rốt cuộc khi nào chàng mới đòi lại cho ta?”
Lăng Duệ cau mày thật chặt. Mộ thị xuất thân khuê các, sau khi hai người thành thân, bà ấy luôn hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, là một hiền thê lương mẫu đúng mực.
Nhưng từ khi t.h.i t.h.ể của Phàm nhi được đưa về Thịnh Kinh, bà ấy như phát điên, thỉnh thoảng lại chạy đến gây chuyện với ông ta, khóc lóc om sòm, càng ngày càng không có phong thái của một đương gia chủ mẫu.
Hiện tại ông ta đang ở trong tình thế như đi trên băng mỏng, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ mất mạng. Bà ấy không an ủi ông ta thì thôi, còn thay đổi tính tình hiền thục trước kia, hễ mở miệng là trách ông ta không bảo vệ tốt Phàm nhi.
Lăng Duệ nhìn trời âm u ngoài cửa sổ, trầm giọng nói: “Chẳng phải ta đã nói với nàng rồi sao? Mười ngày nữa! Mộ thị, chuyện của ta nàng đừng hỏi han nữa, nàng…”
Ông ta chưa nói hết câu, Mộ thị đã bước nhanh đến, “chát” một tiếng, giáng cho ông ta một cái tát mạnh.
“Đừng hỏi han?” Mộ thị cười lạnh, giễu cợt nói: “Chàng tưởng ta không biết chuyện của chàng và vị kia trong cung sao? Chàng tưởng chuyện chàng đến am Tịnh Nguyệt thật sự không ai hay biết sao?”
Lăng Duệ bị cái tát gần như dồn hết sức lực của bà ấy đánh đến nghiêng đầu, trên mặt bị móng tay bà ấy cào ra một vết xước dài.
Ông ta không thể tin nổi trừng mắt nhìn Mộ thị, sau đó gân xanh trên cổ nổi lên, nổi giận quát lớn: “Mộ thị! Nàng điên rồi sao? Nàng có biết mình đang làm gì không? Nàng muốn c.h.ế.t phải không?”
Mộ thị cố nén nước mắt, cười thảm thiết: “Lăng Duệ, trời có mắt! Chàng làm chuyện gì trong lòng tự biết, rõ ràng người làm sai là chàng, tại sao người c.h.ế.t lại là Phàm nhi của ta? Chàng chính là đồ súc sinh, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!”
Nói xong, trước khi nước mắt rơi xuống, bà ấy xoay người chạy ra khỏi thư phòng.
Lăng Duệ nghiến răng nhìn bóng lưng Mộ thị, sau đó thân thể loạng choạng, “ầm” một tiếng vịn chặt lấy góc bàn, lẩm bẩm: “Ta sẽ không thua, chỉ cần Chu Nguyên Canh chết, bọn họ sẽ không thể định tội ta. Đại Hoàng tử là con trai ta, chẳng lẽ nó không giúp ta sao? Còn có Vương Loan, nàng vốn đã hận Chu Nguyên Canh, nhất định sẽ nhân cơ hội này g.i.ế.c ông ta…”
***
Hoàng cung, điện Thừa Loan.
“Ông ta muốn Chu Nguyên Canh c.h.ế.t thì tự mình g.i.ế.c đi, nói với Bổn cung những lời này có ích gì?”
Vương Loan vừa cười vừa xoay lọ thuốc trong tay, nói với Mã ma ma: “Ngươi nói xem ông ta tự phụ đến mức nào mới nghĩ Bổn cung sẽ ra tay g.i.ế.c người giúp ông ta vào lúc này? Còn lấy Húc nhi ra uy h.i.ế.p Bổn cung, thật là si tâm vọng tưởng!”
“Nương nương hiểu rõ là tốt rồi, Lăng Thủ phụ nói không chừng sắp… Nương nương nên tránh xa ông ta ra thì hơn.” Mã ma ma nói đến đây, tiến lên lấy lọ thuốc trong tay Vương Loan, nói: “Trong lọ này chắc là thuốc độc, lão nô đi xử lý, kẻo bị người ta nhìn thấy, rước họa vào thân.”
“Chậm đã, ma ma.” Vương Loan ngăn Mã ma ma lại: “Thuốc này có thể dùng được sau này, cứ giữ lại đã.”
Mã ma ma biến sắc: “Nương nương!”
Vương Loan cười nói: “Không phải dùng cho Hoàng thượng, ma ma đừng lo.”
Mã ma ma cau mày, nhưng cũng không nói gì nữa, tìm một chỗ kín đáo cất lọ thuốc đi. Vừa làm xong việc này thì có nội thị đến bẩm báo, nói Hoàng thượng giá lâm.
Mấy ngày nay người trong cung ai mà không biết tâm trạng của Thành Thái Đế đang rất tệ, chén trà, chặn giấy trong điện Dưỡng Tâm không biết đã bị ông ta đập vỡ bao nhiêu cái.
Cũng chỉ ở điện Thừa Loan này, mới có thể yên ổn một chút.
Mã ma ma lo lắng nhìn Vương Loan, định mở miệng, nhưng thấy Vương Loan giơ tay lên, nói: “Ma ma lui xuống đi, Hoàng thượng không thích có người ngoài.”
Mã ma ma đành nuốt lời định nói vào bụng, dẫn theo đám cung nữ đứng hầu bên ngoài lui ra.
Thành Thái Đế bước vào nội điện, thấy Vương Loan đang định lấy đồ trong tủ gỗ kim tơ nam mộc, nói: “Hôm nay không cần dùng Thần Tiên Hoàn nữa, A Loan lại đây cùng Trẫm nói chuyện.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.