Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 144

Lễ Truyền Lư kết thúc, Thành Thái Đế hồi cung, tân Tiến sĩ theo Lễ bộ Thượng thư cùng các quan viên Lễ Bộ ra khỏi cung dán bảng.

Hoắc Giác cùng Bảng nhãn Tông Khuê, Thám hoa Tưởng Khải thay y phục, lên ngựa, đi theo lễ quan cầm thánh chỉ, gõ chiêng mở đường hướng phố Trường An mà đi.

Khương Lê đứng bên cửa sổ, từ xa đã nhìn thấy lang quân tuấn mỹ cưỡi bạch mã được vây quanh ở giữa.

Quan phục đỏ tươi, mũ quan đen tuyền, thắt lưng bằng da dát vàng.

Ánh nắng tháng năm tươi đẹp như không kiềm chế được chiếu rọi lên người hắn, càng làm tôn lên vẻ phong thần tuấn lãng, khí vũ hiên ngang.

Các cô nương hai bên phố Trường An hầu như đều nhìn đến ngây người, trước kia xem Tam đỉnh nguyên diễu phố, thường là Thám hoa lang tuấn mỹ nhất, nhưng hôm nay người đẹp nhất rõ ràng là vị Trạng nguyên lang kia.

Ngũ quan sâu sắc, khí chất cao quý lạnh lùng, tựa như tiên nhân giáng thế. Chỉ là quá lạnh nhạt, ngay cả đỗ Trạng Nguyên là chuyện vui hiếm gặp trong đời mà trên mặt cũng chẳng thấy lộ chút vui mừng nào.

Nhìn Thám hoa lang bên cạnh cười vui vẻ biết bao, ngay cả vị Bảng nhãn vẻ mặt kiêu ngạo kia cũng cong khóe môi.

Các cô nương thầm than trong lòng, nhưng ánh mắt lại không thể rời đi.

Không biết đi đến chỗ nào, bỗng thấy vị Trạng nguyên lang kia khẽ kéo dây cương, dừng lại, ngẩng đầu nhìn sang, khuôn mặt lạnh lùng như ngọc bỗng như băng tuyết tan, sự dịu dàng trong mắt như muốn tràn ra.

Trong Phi Tiên lâu, Khương Lê cũng không ngờ Hoắc Giác lại to gan như vậy, dám dừng lại giữa đường, ngay dưới Phi Tiên lâu, nhìn nàng từ xa.

Ngựa trắng thông minh ngẩng cao đầu hí vang một tiếng, lang quân ngồi trên lưng ngựa ung dung như dưới trăng thanh gió mát, đôi mắt đen láy mang theo ý cười, như thể đang nói với nàng: A Lê, giờ nàng đã là nương tử của Trạng nguyên rồi, vui không?

Khương Lê bị Hoắc Giác nhìn đến mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, hốc mắt không kìm được hơi nóng lên, trong lòng lại có chút chua xót.

Kể ra cũng lạ, nàng luôn cảm thấy mình dường như đã từng tha thiết mong chờ khoảnh khắc này, chờ đợi rất rất lâu nhưng lại chẳng thấy đến.

Tiểu nương tử thầm cười nhạo chính mình trong lòng.

Cái gì mà đợi lâu chứ? Nàng đến Phi Tiên lâu mới được hai canh giờ, đâu ra mà cảm thấy chua xót!

Nghĩ vậy, nàng nhìn Hoắc Giác, ánh mắt sáng long lanh, đôi mày cong cong như vầng trăng khuyết, tựa vào cửa sổ, mỉm cười với hắn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ở căn phòng kế bên cũng có một ô cửa sổ mở toang, Minh Huệ Quận chúa nhìn Hoắc Giác một thoáng, đôi mày thanh tú hơi nhướn lên, quay đầu nói với Trưởng Công chúa: “Vị Trạng nguyên lang này…”

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên im bặt.

Chỉ thấy Huệ Dương Trưởng Công chúa ngây người nhìn chàng trai trẻ trên lưng ngựa, nét mặt như đang hoảng hốt, lại như đang đau buồn, càng giống như đang hồi tưởng.



Dường như đang mượn hình bóng người trước mắt để nhớ về một ai đó.
Website TruyenLau.com
Minh Huệ Quận chúa há hốc miệng kinh ngạc, lần đầu tiên thấy tiểu cô cô của mình lộ ra vẻ mặt như vậy.

Theo bản năng gọi một tiếng: “Tiểu cô cô…”

Huệ Dương Trưởng Công chúa chỉ thất thần trong giây lát, khẽ che mắt, khi ngẩng lên, đôi mắt trong veo đã không còn chút cảm xúc nào, lại trở về là vị Trưởng Công chúa cao quý phóng khoáng như ngày thường. Website TruyenLau.com

“Vừa rồi cháu nói gì với ta vậy?” Huệ Dương Trưởng Công chúa mỉm cười, như thể sự thất thần vừa rồi chỉ là ảo giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Huệ Quận chúa mở miệng định nói, thì trên phố Trường An bỗng vang lên một trận ồn ào.

Hai người khựng lại, nhìn về phía nơi phát ra tiếng ồn.

Thấy hàng ngàn người dân mặc áo vải thô từ đầu đường ùa tới, người dẫn đầu là một ông lão râu tóc bạc phơ, tinh thần khỏe mạnh.

Ông lão thấy Hoắc Giác, hai mắt sáng lên, cao giọng nói: “Hoắc lang quân, bách tính Lâm An đặc biệt đến đây chúc mừng lang quân đỗ Trạng nguyên, được diễu hành vinh danh!”

Vừa dứt lời, hơn ngàn người phía sau ông ấy đồng loạt cúi người hành lễ, đồng thanh hô vang: “Chúc mừng Hoắc lang quân đỗ Trạng nguyên, được diễu hành vinh danh!”

Phố Trường An vốn đang náo nhiệt bỗng chốc im lặng, chỉ còn lại tiếng chúc mừng vang vọng khắp phố phường.

Một cảnh tượng như vậy quả thực là chấn động lòng người.

Ngay cả những người dân Kinh thành sống ở phố Trường An từ đời này qua đời khác cũng chưa từng thấy một cuộc diễu hành Ngự Nhai nào lại có cảnh tượng long trọng như thế này!

Vài vị quan viên Lễ Bộ đang đánh trống khua chiêng dẫn đường phía trước dừng tay, đồng loạt quay đầu nhìn chàng trai trẻ trên lưng ngựa.

Chỉ thấy vị tân khoa Trạng nguyên khẽ gật đầu với hơn ngàn người dân Lâm An, ôn tồn nói: “Đa tạ chư vị đã đến chúc mừng, Giác vô cùng cảm kích!”

Thái độ không kiêu ngạo, không tự mãn, thần sắc bình thản, trên mặt không hề có chút đắc ý, quả là một phong thái khiêm tốn, chững chạc. Tuổi còn trẻ mà đã có tâm tính như vậy, thật là hiếm có!



Ở một góc cuối phố Trường An, Vệ Xuân vén rèm vải lên, nhìn đệ đệ đang được vô số người vây quanh, đón nhận lời chúc mừng của bá tánh, khóe mắt không khỏi ươn ướt.

Đồng ma ma lấy ra một chiếc khăn tay, lau nước mắt đang lăn dài trên khóe mắt, nghẹn ngào nói: “Cô nương yên tâm, tiểu công tử ngày sau nhất định sẽ chấn hưng Vệ gia!”

Vệ Xuân mỉm cười, nói: “Trước đây A Giác luôn nói, trong nhà đã có Đại ca kế thừa y bát của ông nội rồi. Sau này nó muốn làm đại tướng quân, muốn ra chiến trường đánh trận thay ông ngoại. Ông nội nghe xong, lại cười ha hả đồng ý. Nếu ông nội dưới suối vàng có biết, biết được hôm nay A Giác thay Đại ca kế thừa y bát của ông, nhất định sẽ rất ngạc nhiên.”

Vệ Xuân nói đến đây thì không nói tiếp được nữa, khẽ hít mũi, im lặng một lúc, rồi mới cười nói: “Ma ma, chúng ta về thôi. Lão phu nhân hôm nay muốn đi Phật đường, giờ này ta về còn có thể cùng bà ấy niệm kinh nửa canh giờ.”

Đồng ma ma đáp “Vâng” một tiếng, lưu luyến thu hồi ánh mắt, truyền lời cho Ám Nhất phía trước.

***

Người ta thường nói, gió xuân đắc ý vó ngựa nhanh, một ngày xem hết hoa Trường An.

Khi cuộc diễu hành vinh danh kết thúc, trời đã hoàng hôn. Đến khi Hoắc Giác trở về phố Vĩnh Phúc, trời đã sẩm tối.

Hoắc phủ bây giờ đã khác xưa, giờ đây là phủ đệ của Trạng nguyên, là phủ đệ quan lại đường đường chính chính.

Mọi người trong Hoắc phủ đều đang đợi Hoắc Giác trở về, biết hắn mệt mỏi cả ngày, ngày mai còn phải đến Lễ Bộ tham dự yến tiệc Ân vinh.

Dưới sự sắp xếp của Dương Huệ Nương, mọi người náo nhiệt chúc mừng xong thì tự giải tán.

Khương Lê bảo Đào Chu mang canh hầm từ nhà bếp ra, nói với Hoắc Giác: “Chàng dùng chút canh trước đi, ta còn làm gà hun khói, vịt quay, ngỗng om, bánh Phù Dung và cháo hạt sen. Bếp đang hâm nóng, lát nữa chàng uống canh xong, chắc cũng vừa lúc mang lên.”

Giọng nói tiểu nương tử mềm mại, líu lo nói chuyện, giống như dùng cành liễu non mềm vuốt ve trái tim, rất là quyến rũ.



Hoắc Giác lặng lẽ nhìn nàng, đợi nàng nói xong, mới nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, hỏi: “Hôm nay A Lê vui không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu