Đêm qua náo nhiệt đến khuya, giấc ngủ của Vệ Xuân kéo dài hơn thường lệ. Khi nàng tỉnh dậy, Tiết Vô Vấn đã đến Trấn Phủ Ty thẩm vấn phạm nhân.
Đồng ma ma cùng Liên Kỳ, Liên Cầm đã canh giữ ngoài cửa từ sớm.
Nghe thấy tiếng động Vệ Xuân thức giấc, bèn gõ cửa nhẹ giọng hỏi: “Di nương đã dậy chưa?”
Vệ Xuân liếc nhìn giá gỗ trống không, thấy chậu nước rửa tay đêm qua đã được dọn đi, nàng thở phào nhẹ nhõm: “Ma ma, vào đi.”
Đồng ma ma vào hầu hạ Vệ Xuân rửa mặt chải đầu, thấy bàn tay trắng nõn của nàng hơi ửng đỏ, không khỏi nhíu mày: “Tay di nương sao lại đỏ lên thế này? Có phải đêm qua bôi hương cao chưa đủ không?”
Dái tai Vệ Xuân lập tức đỏ ửng, mọi chuyện đêm qua lại hiện về trong tâm trí.
Nàng vẫn còn nhớ rõ sau khi mình nói xong những lời ấy, Tiết Vô Vấn nghiêng người, chống tay lên đầu, im lặng nhìn nàng hồi lâu. Trong đôi mắt đào hoa phiếm hồng là một thứ tình cảm sâu đậm khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi.
Một lúc lâu sau, hắn mới cắn mạnh lên môi nàng, giọng khàn khàn: “Lần tới ta nghỉ phép, nguyệt sự của nàng cũng hết rồi. Ngày đó chúng ta không đi đâu cả, chỉ ở trên giường, được không?”
Nhìn hắn kìa! Miệng chó không mọc được ngà voi!
Khi hắn nhìn nàng sâu đậm như vậy, Vệ Xuân còn tưởng hắn muốn nói điều gì nghiêm túc, ai ngờ vừa mở miệng lại là những lời ong bướm.
Hắn nói ra những lời ấy, lại không cho nàng nói “không”, một tay đặt trên eo nàng vuốt ve, chỉ chờ nàng nói một chữ “không” sẽ cù nàng, cù đến khi nàng phải cầu xin tha thứ.
Trước đây hắn cũng không phải chưa từng làm chuyện này, cho nên Vệ Xuân liền im lặng, không nói “được” cũng chẳng nói “không được”.
Tiết Vô Vấn thấy nàng không nói gì, làm ra vẻ nhượng bộ: “Nửa ngày! Không thể ít hơn!”
Vệ Xuân vô thức cong khóe môi, xoa xoa đầu ngón tay, cảm giác trắng mịn ấy dường như vẫn còn lưu lại.
Website TruyenLau.com
Da nàng mỏng manh, đêm qua rửa tay vài lần, không bôi hương cao liền đi ngủ. Trong phòng địa long đốt rất mạnh, có lẽ hơi khô nên mới đỏ lên một chút.
Vệ Xuân cụp mắt xuống, bình tĩnh nói với Đồng ma ma: “Chắc là bôi ít, ma ma đi lấy bánh xà phòng hoa mai làm hôm trước đến đây, ta rửa tay rồi bôi thêm hương cao.”
Đồng ma ma cũng không nghi ngờ gì, cô nương vốn ưa sạch sẽ, sáng sớm rửa tay cũng không phải chuyện gì lạ. Bà ấy liền lấy bánh xà phòng thơm đến, đợi Vệ Xuân rửa tay xong, mới lấy ra một cục lớn hương cao từ trong một chiếc bát ngọc, cẩn thận thoa lên tay Vệ Xuân.
Đợi đến khi đôi tay Vệ Xuân khôi phục lại vẻ mềm mại mịn màng như thường, Đồng ma ma mới bảo Liên Kỳ, Liên Cầm dọn bữa sáng: “Thế tử gia sáng sớm đã sai người hầm canh thuốc, nói là uống trong những ngày này rất tốt, bảo di nương uống nhiều một chút.”
Không lâu sau, Liên Kỳ bưng một chén canh vào, mở nắp ra, Vệ Xuân nhìn vào bên trong, toàn là những vị thuốc quý bổ dưỡng.
TruyenLau
Canh vừa vào miệng có chút đắng, từ nhỏ Vệ Xuân đã là bình thuốc di động, cũng quen với mùi vị này. Dùng xong bữa sáng, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thay y phục, lát nữa đến Tĩnh Tâm đường vấn an lão phu nhân.”
Đồng ma ma nghe vậy thì sững người, theo bản năng nhìn Vệ Xuân, không hiểu tại sao cô nương lại muốn đến Tĩnh Tâm đường vấn an vào lúc này.
Bà ấy nghe nói từ khi Thế tử gia đuổi Vương Lục nương đi, lão phu nhân đã đến chùa Đại Tướng Quốc lễ Phật. Trước đây Đồng ma ma ở Vệ gia cũng là người được việc, đối với những chuyện quanh co trong nội trạch cũng hiểu rõ.
Việc Tiết lão phu nhân đến chùa Đại Tướng Quốc phần lớn là đang giận dỗi Thế tử gia, nhưng đồng thời cũng có ý răn đe cô nương. Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Theo Đồng ma ma thấy, cô nương đến Tĩnh Tâm đường e là sẽ phải chịu ấm ức.
Khi cô nương mới đến ở Vô Song viện, cũng đã từng đến Tĩnh Tâm đường vấn an Tiết lão phu nhân. Nhưng sau một hai lần, Tiết lão phu nhân lên tiếng, nói là thương thân thể Ngụy di nương yếu đuối, cứ an tâm ở Vô Song viện là được, không cần phải đến vấn an.
Lúc đó cô nương nghe xong cũng hiểu được Tiết lão phu nhân đại khái là không thích nàng. Từ đó không bước chân ra khỏi Vô Song viện, coi như là để cho cả hai bên đều thoải mái.
Tại sao hôm nay lại đột nhiên muốn đi vấn an?
Nhận thấy sự bất an thoáng qua của Đồng ma ma, Vệ Xuân nắm lấy tay bà ấy, mỉm cười nhẹ, thần sắc bình tĩnh ung dung, trong mắt ánh lên tia sáng, dường như không coi việc vấn an là chuyện gì khó khăn.
Đồng ma ma nhìn vào ánh mắt Vệ Xuân, bỗng nhiên không còn lo lắng nữa.
Tuy thân thể cô nương yếu đuối, nhưng chưa bao giờ là người không có kế hoạch. Năm xưa Thẩm Thính có thể lọt vào mắt xanh của trại chủ trại Bạch Thủy, thuận lợi trở thành nghĩa tử của trại chủ, chẳng phải là do cô nương bày mưu tính kế hay sao?
Bị giam cầm trong một khuê phòng còn có thể tính toán cho Thẩm Thính, nay chỉ là xử lý một số việc trong nội trạch thì có gì mà không làm được?
Cô nương nhà mình là nữ nhi của Vệ gia Thanh Châu, đương nhiên không giống những tiểu nương tử khác!
***
Tháng ba đến, thời tiết dần ấm áp, ánh mặt trời vàng rực, thật mê người.
Nha hoàn ở Tĩnh Tâm đường từ sáng sớm đã bưng những quyển kinh Phật ra phơi nắng. Đây đều là những kinh sách mà lão phu nhân rất quý trọng, sợ ẩm mốc hoặc sinh côn trùng, cứ cách một khoảng thời gian lại phải mang ra phơi nắng.
Mấy tiểu nha hoàn đang cười nói vui vẻ, bỗng nhiên thấy một đoàn người đi vào từ Nguyệt môn.
Người đi ở giữa có làn da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, sắc mặt hồng hào như hoa hải đường, chẳng phải là vị ở Vô Song viện kia sao?
Một tiểu nha hoàn mới đến nhìn đến ngây người, đợi đến khi Vệ Xuân đi qua Nguyệt môn, đi về phía hành lang, mới hoàn hồn, nói: “Kia, kia là ai vậy? Xinh đẹp quá! Giống như tiên nữ vậy!”
Một nha hoàn lớn tuổi hơn nghe vậy liền vỗ vào gáy tiểu nha hoàn, nói: “Vị kia là Ngụy di nương ở Vô Song viện. Lần sau gặp người ta đừng có ngây ngốc như vừa rồi. Nhớ phải hành lễ cung kính, vị kia trong mắt Thế tử gia không phải người tầm thường, đắc tội với nàng ấy thì ngươi chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.”
Tiểu nha hoàn ngơ ngác gật đầu, trong lòng thầm nghĩ một người giống như tiên nữ như vậy, sao lại là di nương?
Vệ Xuân không biết mình đã trở thành đề tài bàn tán của các nha hoàn, vừa đến ngoài Tĩnh Tâm đường đã gặp Tân ma ma ra đón.
Tân ma ma rõ ràng là vội vàng ra ngoài, có lẽ không ngờ hôm nay Vệ Xuân sẽ đến Tĩnh Tâm đường, khi nhìn thấy Vệ Xuân cũng không giấu được vẻ ngạc nhiên trên mặt: “Ngụy di nương sao lại đến đây?”
Vệ Xuân gật đầu mỉm cười với Tân ma ma, dịu dàng nói: “Nghe nói lão phu nhân đã về, nên muốn đến vấn an.”
“Ngụy di nương có lòng, lão phu nhân biết được lòng hiếu thảo của di nương, nhất định sẽ rất vui mừng.”
Tân ma ma cười đáp, dẫn Vệ Xuân đến Tĩnh Tâm đường, đến cửa chính phòng thì tự mình vén rèm, cung kính mời Vệ Xuân vào.
Lúc Vệ Xuân bước vào, Tiết lão phu nhân đang sao chép kinh Phật. Thấy nàng đến, bà ấy nhận lấy khăn ướt từ tay nha hoàn bên cạnh, lau tay rồi mỉm cười nói với Vệ Xuân: “Nghe nói thân thể con khó chịu, sao không nghỉ ngơi cho khỏe ở Vô Song viện?”
Từ khi Phương thần y đến, sắc mặt Vệ Xuân ngày một tốt hơn, giờ nhìn không khác mấy so với nữ tử bình thường. Tiết Vô Vấn nói thân thể nàng khó chịu rõ ràng là nói dối.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.