Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 106

Đồng ma ma cau mày, mấy hôm trước Thế tử gia mới đến, nói muốn đón cô nương về. Nhưng lúc đó tiểu công tử ra ngoài chưa về, cô nương không muốn đi, nói muốn đợi đến khi tiểu công tử thi Hội xong mới về Vô Song viện.

Đồng ma ma đang định lên tiếng, lại nghe Vệ Xuân thản nhiên nói: “Ma ma, thu dọn đồ đạc, chúng ta về Vô Song viện.”

Đồng ma ma ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu lên, liền thấy cô nương

nhà mình hơi rủ hàng mi xuống, lặng lẽ lau ngón tay, khuôn mặt nghiêng thanh tú nhìn như có chút khác so với trước đây.

Đồng ma ma vội vàng đáp lời, ra khỏi phòng, dặn dò nha hoàn bà v.ú thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc họ cần mang theo thật sự không nhiều, vật dụng trong Vô Song viện đều có đủ, Tiết Thế tử hễ có được thứ gì, dù là vật được thưởng trong cung hay đồ vật hiếm lạ mới tìm được, đều đưa đến Vô Song viện.

Chưa đến một canh giờ, mấy người đã thu dọn xong tất cả đồ đạc.

Chuyện người của phủ Định Quốc Công đến, Hoắc Giác đã nghe Hà Ninh đến bẩm báo từ sớm.

Đợi Vệ Xuân chào tạm biệt Dương Huệ Nương, Tô Thế Thanh, Phương Tự Đồng xong, hắn cùng Khương Lê đi đến Đông sương viện.

Khương Lê ở chung với Vệ Xuân một thời gian, trong lòng đã coi nàng ấy như tỷ tỷ ruột, biết nàng ấy sắp đi, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nhưng không dám rơi lệ.

Chỉ vì Hoắc Giác đã nói, tỷ tỷ về phủ Định Quốc Công là chuyện tốt.

Vệ Xuân vừa thấy tiểu nương tử đỏ hoe mắt, vội vàng dịu dàng cười nói: “Nhìn muội kìa, có gì mà đau lòng? Dù ta về phủ Định Quốc Công nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại thăm muội và A Giác.”



Khương Lê vội vàng kìm nén nước mắt, nói: “Thật sao?”

Vệ Xuân mỉm cười đáp: “Tất nhiên là thật, chẳng lẽ tỷ lại lừa muội?”

Tiểu nương tử nghe vậy, rốt cuộc cũng vui vẻ hơn chút, tiến lên ôm chặt Vệ Xuân, khẽ nói: “Về sau ta nhất định sẽ đốc thúc Hoắc Giác làm quan to, để tỷ tỷ có chỗ dựa vững chắc, khiến người trong phủ Định Quốc Công không ai dám bắt nạt tỷ.”

Vệ Xuân nghe vậy thoáng chốc ngẩn người, rồi mỉm cười, đáp một tiếng “Được”.

Nói xong, nàng ấy ngước mắt, trao đổi ánh nhìn với Hoắc Giác đang đứng dưới gốc cây. Chỉ một ánh mắt, tỷ đệ hai người liền hiểu rõ tâm ý của nhau.
TruyenLau.com
Tiết Vô Vấn, nàng ấy gả.

***

Người đến đón Vệ Xuân là Ám Nhất, hắn ta là người tâm phúc nhất của Thế tử, việc đón Ngụy di nương cũng phải do hắn ta tự mình làm thì Thế tử gia ở trong cung mới có thể yên tâm.

Liếc thấy bóng người từ cổng lớn đi ra, Ám Nhất vội buông roi ngựa, nghênh đón, cung kính mở cửa xe, đặt ghế để chân cho Vệ Xuân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vệ Xuân sau khi lên xe, nhẹ giọng hỏi một câu: “Hắn đâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ám Nhất ngẩn người, đây là lần đầu tiên hắn ta nghe Ngụy di nương hỏi đến Thế tử gia.

Nghĩ đến đây, Ám Nhất muốn rơi lệ thay Thế tử gia.

Người ngoài đều nói Thế tử gia ở Thịnh Kinh này là lãng tử đi qua rừng hoa, không dính một cánh lá nào, những chuyện tình thoáng qua với các hoa khôi của Ngọc Kinh lâu, đến cả bọn trẻ con trên phố cũng có thể kể vanh vách từng chi tiết.
TruyenLau
Chỉ có Ám Nhất và Ám Nhị hầu hạ thân cận mới biết, Thế tử nhà hắn ta vẫn luôn theo đuổi Ngụy di nương, mà người ta lại chẳng mặn mà gì với ngài ấy.

Không ngờ hôm nay lại được nghe Ngụy di nương đích thân hỏi đến Thế tử, thật sự là mặt trời mọc đằng Tây.

Vệ Xuân không biết hai chữ mình buột miệng nói ra lại khiến Ám Nhất cảm thán một phen, thấy hắn ta mãi không lên tiếng, suy nghĩ một chút, liền lại nói: “Chủ tử nhà ngươi đã từ Hoàng lăng trở về rồi sao?”



Ám Nhất lúc này mới bừng tỉnh, vội đáp: “Dạ, sau khi trở về chủ tử liền vào cung diện Thánh.”

Vệ Xuân khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Bánh xe lăn đều, chưa đến nửa canh giờ, liền tới phủ Định Quốc Công.

Một đám bà vú, nha hoàn ở Vô Song viện đều cung kính đứng chờ ở nguyệt môn, tuy Ngụy di nương đã rời đi hơn nửa năm, nhưng vị này là người được Thế tử gia nâng niu như châu như ngọc, người hầu hạ ở Vô Song viện nào dám lơ là.

Tuyết đọng trên đường đá xanh đã được quét sạch sẽ, trong phòng được dọn dẹp tinh tươm, địa long và hương liệu đều đã được đốt lên, đồ đạc bên trong cũng không khác gì so với khi Vệ Xuân rời khỏi Vô Song viện, không sai một ly.

Vệ Xuân cởi áo choàng, tỉ mỉ quan sát xung quanh.

Vô Song viện ban đầu không gọi là Vô Song viện, sau khi nàng ấy dọn vào, Tiết Vô Vấn mới đổi tên cho nơi này.

Trước kia nàng ấy cảm thấy nơi này là một nhà giam giam cầm mình, nhưng giờ đây nhìn lại, lại không khỏi nghĩ, nơi này, trong mấy năm qua, cũng chưa hẳn không phải là một mái nhà.

Một mái nhà mà Tiết Vô Vấn dành cho nàng ấy.

***

Ánh sáng dần dần tối, hoàng hôn buông xuống, Tiết Vô Vấn rời khỏi cửa cung, bước trên nền tuyết mỏng manh trở về Vô Song viện.

Hành lang trong viện vắng lặng, một cánh cửa sổ hé mở trên bức tường trắng đang hắt ra ánh đèn vàng nhạt, đèn lồng giấy dầu treo dưới mái hiên bị gió thổi đung đưa.

Tiết Vô Vấn đẩy cửa ra, thấy một bóng hình mảnh mai đang ngồi trên chiếc giường thấp cạnh giường, tóc đen xõa xuống, mặt như hoa phù

dung, đôi mắt trong veo sáng ngời khi nghe tiếng mở cửa, chậm rãi nhìn sang.

Tiết Vô Vấn nhìn vào đôi mắt ươn ướt của Vệ Xuân, bỗng nhiên cũng không vội vào nhà nữa.

Cứ như vậy, dừng bước, hơi nghiêng đầu tựa vào khung cửa, ngón tay dài đặt trên Tú Xuân đao bên hông, cụp mắt lặng lẽ nhìn nàng ấy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu