Khương Lê suy nghĩ một chút, nói: “Chàng bây giờ làm quan, có sợ người ta lấy xuất thân của ta ra cười nhạo chàng không?”
Chuyện đời là vậy, không phải nàng tự ti mà là địa vị của thương nhân vốn đã thấp hơn người khác. Hoắc Giác bây giờ đã đỗ Trạng nguyên, ai biết được có kẻ lắm lời nào đó lấy thân phận thương gia của nàng ra để hạ thấp, chế giễu hắn hay không?
Hoắc Giác lập tức nhớ đến chuyện Hà Ninh vừa nhắc tới, Dư Tú Nương và A Lê cùng nhau ủ rượu trong sân, đại khái cũng đoán được Dư Tú Nương đã nói gì với A Lê.
Trước đây, khi Dư Tú Nương làm phu nhân của Tề Xương Lâm, không ít người lấy chuyện bà ấy là con gái người buôn bán rong ra để cười nhạo phu thê họ.
Lúc đó, Tề Xương Lâm không có chỗ dựa ở Thịnh Kinh, lại vì thích luồn cúi nên danh tiếng trong triều cũng không tốt.
Vì vậy, dù sau này làm quan đến Hình bộ Thị lang, những vị phu nhân trong Thịnh Kinh dù chồng có chức quan thấp hơn ông ta cũng không thèm qua lại với Dư Tú Nương, khiến cuộc sống của bà ấy rất bức bối.
Nhưng hắn không phải Tề Xương Lâm.
Hắn sẽ không để A Lê chịu những uất ức mà Dư Tú Nương từng phải chịu.
“Vị Hoàng hậu đầu tiên của Đại Chu cũng xuất thân là con gái nhà thương nhân, năm xưa nếu không có vị Hoàng hậu ấy dốc hết tài lực của cả gia tộc ủng hộ Thái Tổ phất cờ khởi nghĩa giữa loạn thế, thì làm sao có Hoàng thất nhà Chu ngày nay?”
Hoắc Giác mỉm cười, bóp nhẹ ngón tay của tiểu nương tử, rồi nói tiếp: “Chỉ cần có một ngày ta ngồi được vào vị trí cao, người khác cũng sẽ nói về nàng như vậy. Có lẽ sẽ nói… năm xưa nếu không có vị Khương gia nương tử kiếm tiền giỏi, nuôi vị Trạng nguyên lang đọc sách, thì làm sao có Hoắc đại nhân quyền cao chức trọng ngày nay?”
Hắn nói những lời này với giọng điệu vô cùng nghiêm túc. Khương Lê bị hắn chọc cười.
Câu chuyện về vị khai quốc Hoàng hậu nọ, a tỷ cũng từng kể, nàng biết điển cố này.
Nhưng vấn đề là, gia tộc của Hoàng hậu năm xưa là thủ phủ giàu có nhất một châu, tài lực kinh người, nào phải tiểu chưởng quỹ quán rượu nhỏ bé như nàng có thể sánh bằng?
Hoắc Giác so sánh nàng với vị Hoàng hậu ấy, thật sự là quá khen nàng rồi.
Biết Hoắc Giác đang dỗ dành mình vui vẻ, Khương Lê cũng không từ chối sự săn sóc của hắn, giãn mày cười nói: “Lời này ta thích nghe.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng chàng chỉ nên nói trong phòng thôi, ra ngoài đừng nói như vậy.”
Nàng xưa nay không thích tự tìm phiền não, chút băn khoăn lo lắng trước đó do lời của Dư Tú Nương cũng như cơn mưa tháng sáu, thoáng chốc đã tạnh ráo, mây tan trời quang.
Tiểu nương tử vừa cười, hai lúm đồng tiền nơi khóe môi ngọt ngào như rượu nếp.
Hoắc Giác nhìn chăm chú vào gương mặt tươi cười rạng rỡ của nàng, yết hầu khẽ động đậy, một lúc lâu sau mới từ từ hạ xuống. TruyenLau
***
Ánh trăng như nước đổ xuống, vài đám mây mỏng manh như sợi bông vương vãi trên bầu trời, che khuất vài ngôi sao lấp lánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong phủ Định Quốc Công, Ám Nhất nhận được thứ mà Hà Chu đưa tới, lại nghe Hà Chu vẻ mặt nghiêm trọng nói vật này rất quan trọng, nhất định phải đưa đến tay Thế tử nên cũng nghiêm mặt, đi về phía Vô Song viện.
Sau khi đêm xuống, Vô Song viện trước nay không thích lưu người hầu hạ bên ngoài.
Lúc này toàn bộ Vô Song viện tối om, chỉ có phòng ngủ cửa đóng chặt, từ khe cửa và giấy cửa sổ, hắt ra vài tia sáng ấm áp, trải dài trên hành lang.
Ám Nhất bước nhanh về phía phòng ngủ chợt dừng lại, cuối cùng vẫn không dám tiến lên gõ cửa, chỉ học theo tiếng chim “chiếp chiếp” kêu vài tiếng.
Tiết Vô Vấn trong phòng nghe thấy tiếng “chiếp chiếp” kỳ quặc này, khóe miệng giật giật.
Gần đây Ám Nhất không biết là trúng tà gì hay là xem phải vở kịch kỳ quái nào, mỗi lần đêm khuya có việc muốn bẩm báo, cũng không gõ cửa nữa, trực tiếp học theo tiếng chim kêu “chiếp chiếp”.
“Ta ra xem Ám Nhất tìm ta có việc gì.”
Tiết Vô Vấn xoa xoa trán, buông Vệ Xuân trong lòng ra, khoác thêm áo ngoài, kéo cửa đi ra ngoài.
Ám Nhất thấy ánh mắt u ám đầy dục vọng chưa được thỏa mãn của Tiết Vô Vấn, sờ sờ mũi, khẽ ho một tiếng, cung kính đưa đồ trong tay lên, nói: “Thế tử, đây là thứ Hà Chu gấp rút đưa tới, thuộc hạ cảm thấy thứ này vẫn nên để ngài xem qua trước thì hơn.”
Tiết Vô Vấn nhận lấy quyển sổ sách, mượn ánh sáng lờ mờ phía sau, nhanh chóng lật xem hai trang, ngay sau đó ánh mắt dừng lại, lông mày nhíu lại.
Một lát sau, hắn đóng cửa phòng lại, nói: “Đến thư phòng bàn việc.”
Từ thư phòng đi ra, đã là một canh giờ sau. Trở về phòng ngủ, Vệ Xuân đã thắt lại đai lưng bị hắn cởi ra, ngồi ở đầu giường xem kinh Phật.
Tiết Vô Vấn nhìn nàng chăm chú đọc kinh Phật, ánh mắt hơi trầm xuống.
Gần đây cô nương này hầu như đã xem hết kinh Phật mà bà nội cất giữ, bây giờ bà nội muốn tìm người thảo luận Phật pháp đều thích tìm nàng.
Hắn đi tới, kéo Vệ Xuân vào lòng, cúi đầu ngửi mùi hương trên người nàng.
Yết hầu lên xuống vài lần, một tay cởi đai lưng của nàng, muốn tiếp tục chuyện vừa mới bắt đầu đã bị Ám Nhất làm gián đoạn.
Vệ Xuân vội vàng đặt kinh Phật xuống, giữ c.h.ặ.t t.a.y Tiết Vô Vấn đang làm càn, nói: “Vừa rồi Hà Chu tới sao? Hắn tới đây làm gì?”
Tiết Vô Vấn ra ngoài gặp Ám Nhất, cửa mở toang, lời Ám Nhất nói cũng lọt vào tai, Vệ Xuân vừa vặn nghe được tên Hà Chu.
Hà Chu đã tới, vậy nhất định là có liên quan đến A Giác. Có thể khiến Tiết Vô Vấn dừng chuyện đó lại, vội vàng chạy đến thư phòng bàn việc, nhất định cũng không phải chuyện nhỏ.
Tiết Vô Vấn nghe thấy lời của Vệ Xuân, động tác trên tay không hề dừng lại, ngón tay thon dài luồn vào trong áo vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn của nàng, một lát sau lại luồn vào trong váy, vuốt ve mắt cá chân mảnh khảnh của nàng, cười như không cười nói: “Câu ta vừa hỏi nàng trước khi ra ngoài, nàng vẫn chưa trả lời ta. Nàng trả lời ta trước, rồi ta sẽ nói cho nàng biết Hà Chu tới vì chuyện gì.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.