Triệu Vân chết, trong lòng ông ta tất nhiên sảng khoái.
Nhưng nếu không chết, ngày ngày đứng trước mắt, như cái gai trong mắt. Sớm muộn gì Thành Thái Đế cũng sẽ không nhịn được, tìm cớ vét sạch toàn bộ phủ Phụ Quốc Tướng quân.
Cũng vì vậy, mọi người đều nghĩ Triệu Vân chắc chắn đã chết.
Nếu không phải lúc đó Triệu Viện sứ đang làm việc ở Thái y viện đến cầu xin bà ấy, bà ấy thực sự không biết Triệu Vân vẫn còn thoi thóp thở.
Nói ra, ban đầu bà ấy chịu lén lút đưa Triệu Vân ra khỏi Thịnh Kinh, cũng chỉ là để tạo ơn huệ cho Triệu Viện sứ mà thôi.
Vốn dĩ, những cuộc tranh đấu giữa các phi tần trong hậu cung đã không thấy khói súng, thường là trong lúc không hay biết đã trúng kế của người khác.
Bà ấy đã có ý muốn thu phục Triệu Viện sứ về dưới trướng từ lâu.
Dùng một người sống cũng như c.h.ế.t không tỉnh lại để đổi lấy ân tình của Viện sứ Thái y viện, việc làm ăn này quả thực có lợi.
Còn về Viên Thanh đại sư, đó càng là niềm vui bất ngờ, bà ấy thực sự không ngờ Triệu Vân lại có thể giúp mình kết nối được với Viên Thanh đại sư.
Nếu không có Viên Thanh đại sư, làm sao Thành Thái Đế hôm nay lại phụ thuộc vào bà ấy đến thế?
Mã ma ma thấy sắc mặt nương nương nhà mình bình tĩnh, không vì lời của Viên Thanh đại sư mà mất đi tỉnh táo, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, rồi tiếp tục nói: “Còn một chuyện nữa, hôm nay khi nô tỳ vào thành, tình cờ gặp được ám, ám vệ của Lăng đại nhân, hắn ta nhờ nô tỳ chuyển lời đến nương nương.”
Vừa dứt lời, đôi mắt cười của Vương Quý phi lập tức lạnh đi. “Lời gì?”
“Lăng đại nhân nói mấy ngày nay Đô sát viện sẽ tấu lên việc chùa Đại Tướng Quốc bí mật trồng dược thảo cấm, đến lúc đó mong nương nương có thể nói giúp cho chùa Đại Tướng Quốc vài lời. Lăng đại nhân nói, chẳng qua các Ngự sử Đô sát viện chỉ đang ly gián quan hệ giữa Hoàng thất Chu thị và chùa Đại Tướng Quốc, mong nương nương nói rõ với Hoàng thượng.”
Mã ma ma vừa nói xong, Vương Quý phi đã không nhịn được cười.
Lăng Duệ muốn bà ấy thì thầm bên gối, để Hoàng thượng chán ghét đám Ngự sử kia.
TruyenLau.com
Theo hiểu biết của bà ấy về Lăng Duệ, không chừng việc chùa Đại Tướng Quốc bị mật báo chính là do ông ta nhúng tay vào.
Vương Quý phi cười một hồi lâu, mới lấy khăn lau nước mắt rơm rớm ở khóe mắt, thở dài một hơi, nói: “Ma ma, bà nói nam tử trên đời sao lại ngây thơ hơn cả nữ tử thế? Lăng Duệ hắn thực sự nghĩ ta vẫn là A Loan Vương thị ngày xưa, răm rắp nghe lời của hắn sao? Từng người một, đều tự cho mình là đúng, Hoàng thượng đã thế, Lăng Duệ cũng thế.”
Tuy Quý phi nương nương đang cười, nhưng Mã ma ma nhìn mà đau lòng.
Ngày xưa nương nương thích Lăng Thủ phụ biết bao, khăn tay, túi thơm làm cho ông ta không ít, còn âm thầm để dành tiền tiêu hàng tháng của mình, bảo bà ấy lén lút đem cho Lăng Thủ phụ.
Lúc đó Lăng Thủ phụ cùng lắm cũng chỉ là một thư sinh nghèo sống nhờ họ Vương ở Doanh Châu, trong cả Vương gia cũng chỉ có nương nương là thật lòng đối xử tốt với ông ta.
Website TruyenLau.com
Nếu không phải sau này ông ta đỗ Giải nguyên, làm sao người họ Vương có thể coi trọng ông ta?
Vương Quý phi không biết nỗi chua xót trong lòng Mã ma ma, cười đủ rồi bèn thở dài, nói: “Lăng Duệ bây giờ tuổi đã cao rồi, đầu óc lại không bằng ngày xưa. Hoàng thượng vốn e ngại chùa Đại Tướng Quốc, Đô sát viện tấu chùa Đại Tướng Quốc lên Hoàng thượng, e rằng trong lòng Hoàng thượng đã sớm không vui rồi, đâu cần ta còn phải thì thầm bên gối gì nữa?”
***
Vương Quý phi nói không sai, khi Thành Thái Đế nhận được tấu chương từ Đô sát viện gửi đến, lông mày đã nhíu lại thành dây thừng.
Chưa đợi Triệu Bảo Anh đọc xong tấu chương này, đã nặng nề đập chén trà xuống bàn, nói: “Cứ nói mấy chuyện vớ vẩn gì vậy? Dược Cốc của chùa Đại Tướng Quốc đã tồn tại từ khi xây chùa, những thảo dược trồng ở đó đều dùng để cứu người. Sao giờ lại còn muốn tố cáo cả Dược Cốc?”
Website TruyenLau.com
Triệu Bảo Anh đặt tấu chương xuống, rót lại chén trà mới cho Thành Thái Đế, cười dịu giọng nói: “Hoàng thượng nói phải, tuy tính tình của vị Viên Thanh đại sư ở Dược Cốc có hơi kỳ quặc, nhưng y thuật cao minh, đã chữa khỏi nhiều bệnh nan y cho dân nghèo. Nô tài thấy, một vị đại sư tài ba như vậy đắm chìm trong y thuật và Phật pháp, hẳn là không quan tâm đến việc ngoài Dược Cốc.”
Thành Thái Đế nghe xong, kỳ lạ thay, cơn bực bội trong lòng đã tan đi phần nào.
Cũng phải, từ xưa đến nay các cao tăng trong chùa Đại Tướng Quốc đã không quản việc triều đình, hôm nay bị người ta tố cáo lên điện Kim Loan, chắc cũng không hay biết gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Địa vị của chùa Đại Tướng Quốc quá đặc biệt, khi xưa trước khi Thái Tổ lập triều Đại Chu, chính là nhờ một câu sấm ngữ của vị Phật tử kia, nói triều đại kế tiếp họ Chu, mới khiến vô số dân chúng quyết tâm ủng hộ Thái Tổ.
Chính vì quá khứ này, chùa Đại Tướng Quốc mới được Hoàng thất nhà Chu coi là quốc tự. Các đời Hoàng Đế đều phải đích thân đến chùa Đại Tướng Quốc, tế bái công thần đã lập nên công lao hiển hách thuở trước.
Ngặt nỗi ngôi vị của ông ta có được không chính đáng, một vị công thần trên tháp Cửu Phật còn bị ông ta cắt đứt truyền thừa, cả tổ miếu cũng bị đốt sạch.
Làm sao ông ta dám đích thân đến chùa Đại Tướng Quốc tế bái?
Nhưng Hoàng Đế Đại Chu không thể có xích mích với chùa Đại Tướng Quốc, vì thế, ông ta còn tôn trọng các cao tăng trong chùa Đại Tướng Quốc hơn bất kỳ đời Hoàng Đế nào.
Thành Thái Đế nâng chén trà, nhấp một ngụm rồi lại nói: “Có phải gần đây người Đô sát viện quá rảnh rỗi không? Làm các cao tăng chùa Đại Tướng Quốc chán ghét Trẫm thì có lợi gì? Còn cái gì mà Trạng nguyên, sao lại không biết nhìn thời thế, làm chuyện vô ích thế?”
“Hai vị Đô Ngự sử của Đô sát viện, nô tài đã tiếp xúc nhiều, đều là người tính cách cương trực, không biết nhìn sắc mặt người khác. Có lẽ là có người gửi mật thư, họ thật sự đã phái người đi điều tra.”
Triệu Bảo Anh cúi người, híp mắt cười tiếp tục nói: “Nhưng nô tài thấy, đây cũng là chuyện tốt. Nghĩ lại khi xưa, Tiên Đế tại vị, họa Bạch Liên giáo ở Quảng phủ, chẳng phải là vì mấy vị đại thần triều đình đều tin theo Bạch Liên giáo sao? Mấy vị Ngự sử dám tấu chùa Đại Tướng Quốc, chứng tỏ trong lòng họ, Hoàng thượng mới là người đứng đầu.”
Việc Bạch Liên giáo họa quốc đã là chuyện nhiều năm về trước, lúc đó giáo chủ Bạch Liên giáo có vô số tín đồ, gần như đã thành vua một cõi ở Quảng phủ.
Lúc bấy giờ dân chúng và quan viên Quảng phủ chỉ có mỗi tên giáo chủ trong mắt, ngay cả Thừa Bình Đế cũng không để vào mắt, nói rằng giáo chủ kia mới là Thiên tử chân chính.
Sau đó Thừa Bình Đế phải tốn rất nhiều công sức mới c.h.é.m c.h.ế.t được tên giáo chủ kia trên đàn tế của Bạch Liên giáo, chuyến đi đó, c.h.ế.t không ít Cẩm Y Vệ và Ngự sử Đô sát viện.
Không có Hoàng Đế nào thích quyền lực của mình bị thách thức, nghi ngờ, Thành Thái Đế cũng không ngoại lệ. Lời này của Triệu Bảo Anh làm sự bất mãn của ông ta với Đô sát viện giảm xuống mức thấp nhất.
Triệu Bảo Anh nói có lý, nếu Đô sát viện nhận được mật thư tố cáo chùa Đại Tướng Quốc mà lại giấu đi không tâu lên, đó mới là điều khiến ông ta làm Hoàng Đế phải lo lắng.
Thành Thái Đế nhặt tấu chương trên bàn, ném vào đống công văn đã duyệt bên cạnh, bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, xem như Đô sát viện trung thành với Trẫm, lần này sẽ không tính toán với họ nữa.”
Triệu Bảo Anh cười nói: “Hoàng thượng anh minh. Tháng sau chính là thọ đản của Hoàng thượng, hay là vào ngày ‘tiết Càn Minh’ mời Viên Huyền đại sư vào cung tụng kinh, cùng bách quan chúc mừng thiên thu của Hoàng thượng, để thể hiện sự tôn trọng của Hoàng thượng đối với chùa Đại Tướng Quốc.”
“Tiết Càn Minh” là ngày lễ đặc biệt vào sinh thần Hoàng Đế Đại Chu, mang ý nghĩa cả nước cùng chúc mừng thọ đản của Thiên tử.
Thành Thái Đế vốn rất coi trọng sinh thần của mình, yến tiệc tổ chức trong cung mỗi năm càng long trọng hơn, không chỉ có bách quan phải đích thân đến dự tiệc, còn phải dẫn theo gia quyến cùng đến.
Triệu Bảo Anh vừa nói xong, Thành Thái Đế không khỏi giãn mày, gật đầu nói: “Được, cũng đã lâu Trẫm không mời Viên Huyền đại sư vào cung. Đến lúc đó ngươi thay mặt Trẫm, đích thân đến chùa Đại Tướng Quốc đón Viên Huyền đại sư vào cung.”
Thọ đản của Thành Thái Đế rơi vào ngày hai mươi ba tháng sáu, từ khi biết ngày đó sẽ phải vào cung chúc thọ Hoàng Đế, trong lòng Khương Lê đã hết sức hoảng loạn suốt một thời gian dài.
Nàng lớn đến từng này, vị quan lớn nhất từng gặp chỉ có mỗi Chỉ huy sứ đại nhân của phủ Định Quốc Công.
Bây giờ đột nhiên phải vào cung diện kiến Hoàng Đế, làm sao không căng thẳng được chứ?
Nghe nói quy củ trong cung vô cùng nghiêm ngặt, ai biết một khi không cẩn thận có vô tình xúc phạm đến quý nhân không?
Khương Lê nhìn chằm chằm vào Hoắc Giác, lo lắng nói: “Trên này nói mỗi nữ quyến đều có thể dẫn một vị ma ma và một tỳ nữ vào cung, nhưng ta lấy đâu ra ma ma? Này, Hoắc Giác, chàng nói Đồng ma ma có tiện đi cùng ta vào cung một chuyến không? Nếu được, hôm nay ta sẽ đi mượn người của a tỷ.”
Đồng ma ma từng trải nhiều, quen thuộc với nhiều nghi lễ cung đình. Có Đồng ma ma bên cạnh, nàng cũng không còn căng thẳng về việc vào cung nữa.
Hoắc Giác thấy tiểu nương tử đầy vẻ bồn chồn, như một chú nai con hoang mang không biết đường phía trước, vội ôm nàng vào lòng, dịu dàng an ủi: “Bây giờ Đồng ma ma đã là người của phủ Định Quốc Công, e là không tiện. Nàng đừng lo, quan chức của phu quân nàng thấp, dù đến dự tiệc trong cung, chắc cũng chỉ được xếp ở vị trí góc, nhiều lắm cũng chỉ được nhìn Hoàng thượng từ xa một cái thôi.”
Đôi vai mảnh khảnh của Khương Lê lập tức thả lỏng, vỗ n.g.ự.c nói: “Vậy không cần gặp mặt Hoàng thượng, chỉ là đi cho có lệ thôi phải không?
Vậy, vậy ta không sợ nữa.”
Nói xong, đôi mắt đen láy của nàng chợt ngừng lại, kéo kéo vạt áo Hoắc Giác, khẽ nói: “Hoắc Giác, chàng nói hôm đó ta có thể để Tú nương tử đóng vai ma ma của ta, cùng ta vào cung dự tiệc được không?”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.