Hôm nay, thành Đồng An định sẵn là một ngày yên ả.
Hoắc Giác bước đường lớn, vô nam nữ già trẻ hối hả chạy ngang qua , tất cả đều hướng về một ngàn lượng hoàng kim.
“Nhanh lên, nhanh lên! Đó là cả ngàn lượng hoàng kim đấy!”
“Nghe là một ái mộ nào đó treo giải thưởng, chỉ sợ Tiết cô nương thể sống sót trở về…”
“Chậc, nếu ái mộ như thế, tự tìm?”
“Sao ngươi tìm? Có khi đêm qua tìm thấy nên mới treo giải thưởng.”
Cả thành Đồng An đều bàn tán xôn xao về việc Tiết Chân bắt cóc. Sắc mặt Hoắc Giác nhàn nhạt, bình tĩnh xuyên qua đám đông, đôi mắt đen láy sâu thẳm như mực.
Trong tiệm chè phía Đông thành, bà chủ thấy bóng dáng Hoắc Giác, lập tức tươi niềm nở: “Hoắc công tử, sữa dê hấp đậu đỏ đặt xong, dùng hộp đựng dày nhất, mang về ăn cũng vẫn nóng đấy.”
Hoắc Giác mỉm nhẹ: “Làm phiền bà chủ .”
Bà chủ càng thêm niềm nở, đôi mắt tinh ranh khéo léo liếc Hoắc Giác: “Công tử, công thức món chè ngọt …”
“Nếu bà chủ thích thì cứ lấy.” Hoắc Giác mấy để tâm, món chè là công thức của ngự thiện phòng trong cung, nếu A Lê ăn chè sữa đông mà ăn đồ lạnh, cũng chẳng nhớ đến.
Bà chủ mừng rỡ, nhét thêm hai gói bánh nhỏ hộp: “Đa tạ Hoắc công tử! Sau Hoắc công tử đến tiệm chúng ăn chè thì miễn phí hết!”
Hoắc Giác gật đầu, xách hộp chè rời khỏi tiệm. Vừa vài bước, gọi giật .
“Hoắc công tử!”
Hoắc Giác , thấy một nhóm tráng hán phong trần mệt mỏi nhanh chóng tiến về phía , dẫn đầu chính là Tôn Bình, gần hai tháng gặp.
Hoắc Giác khẽ nhướn mày, chắp tay thi lễ: “Tôn đại đương gia.”
Tôn Bình cảm thấy bóng trong tiệm chè trông giống Hoắc Giác, nhưng trong lòng thầm nghĩ thể nào.
Một vị công tử cao quý như , ăn mấy thứ chè mà con gái thích?
TruyenLau.com
Thế nhưng, thật sự thấy Hoắc Giác xách hộp chè , đột nhiên cảm thấy: Chè mà Hoắc công tử để mắt đến, nhất định là một bát chè câu chuyện, ông cũng đến thử một .
Tôn Bình sảng khoái: “Chuyến trại Bạch Thủy nhờ công tử
mà chúng mới trở . Tất cả ở đây đều nợ công tử một mạng, công tử việc cần đến chúng thì cứ việc . Ân cứu mạng, chúng nhất định sẽ báo đáp!” Website TruyenLau.com
Hoắc Giác : “Tôn đại đương gia quá lời , chỉ là việc nhỏ thôi.”
“À, đúng , thư của công tử!” Tôn Bình vỗ đầu, lấy từ trong n.g.ự.c áo một bức thư: “Ngày chúng rời Thịnh Kinh, một lão ma ma họ Đồng đưa đến một bức thư, là gửi cho công tử.”
Hoắc Giác nhận lấy thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên phong bì mấy chữ “Hoắc công tử tự tay mở”, nét chữ thanh tú mà vẫn khí phách. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đôi mắt thiếu niên nheo , liếc mắt nhận đây là chữ của tỷ tỷ , Vệ Xuân.
***
Trong rừng sâu, gió rít gào.
Tiết Chân điên cuồng chạy trốn, dáng vẻ cuồng loạn, như phía mãnh thú đang đuổi theo nàng .
Chạy một hai khắc đồng hồ, thấy phía xuất hiện một điểm sáng, sắc mặt nàng mừng rỡ, tăng tốc chạy thẳng về phía đó.
“Lối , tìm thấy lối !”
Tiết Chân suýt nữa thì mừng đến phát , nhưng chạy đến nơi mới thấy, đó nào lối , rõ ràng chính là cái hang động nàng tỉnh dậy lúc .
Trong mắt Tiết Chân hiện lên một tia tuyệt vọng. Tại về đây?
Nàng nửa đêm tỉnh dậy trong hang động, đói rét, nhưng dám rời khỏi hang, sợ ngoài sẽ mãnh thú tha , rơi cảnh tan xương nát thịt.
Vất vả chờ đến trời sáng, nơm nớp lo sợ chạy trong rừng sâu bấy lâu, nào ngờ căn bản tìm thấy lối .
Đây là thứ tư .
Giống như ma ám, chạy thế nào cũng thoát . Ma?
Trước mắt Tiết Chân bỗng hiện lên nhiều khuôn mặt, những con vật nhỏ nàng chôn sống, những nha nàng trút giận, còn cả những cô nương nàng tiện tay hãm hại vì mắt.
Từ xa vọng tiếng mèo kêu cùng tiếng trong trẻo của thiếu nữ. Toàn Tiết Chân run rẩy, ôm đầu xổm xuống đất.
“A!!”
“Đừng đến tìm !”
“Cha! Mẹ! Mau đến cứu con!!!”
***
Khương Lê tin tức Tiết Chân tìm thấy từ miệng Dương Huệ Nương.
“Nghe lúc mới tìm thấy, cô nương như điên, la hét om sòm, trong tay nắm chặt một cây trâm, tóc tai rũ rượi che mặt, ngay cả mặt mũi cũng rõ. Sau đó, Tiết Sơn trưởng cùng phu nhân chạy đến, nàng mới tỉnh táo , lâu Tiết Chân, mà là nha Tùy Vụ của tiểu thư Tiết gia.”
Khương Lê ăn sữa dê hấp đậu đỏ Hoắc Giác mang đến, hai má phồng lên: “Vậy rốt cuộc là Tiết Chân bắt cóc Tùy Vụ bắt cóc?”
“Tin tức truyền từ Tiết phủ , lúc bọn cướp đến, nha tên Tùy Vụ bảo vệ chủ, mặc áo choàng của Tiết Chân dẫn bọn cướp , cho nên bắt cóc là nha trung thành bảo vệ chủ.” Dương
Huệ Nương dừng một chút, ngập ngừng : “Nếu Tiết gia , thì cứ tin như , dù những chuyện là thật giả cũng liên quan đến chúng .”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.