Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 187

Tại yến tiệc Ân vinh, ông ấy đã cảm thấy vị Trạng nguyên xuất thân bình dân này có vẻ quen thuộc.

Trước đó, tuy đã từng nghe Tông Úc nhắc đến người trẻ tuổi này, nhưng chưa từng liên hệ hắn với Vệ gia.

Cho đến ngày yến tiệc Ân vinh đó, khi gặp mặt người này, mới vì cảm giác quen thuộc mà nảy sinh nghi ngờ trong lòng. Làm Đại lý tự Khanh sáu năm, Tông Già chưa bao giờ xem thường những nghi ngờ gần như bản năng như thế.

Tông Già khẽ thở dài: “Ván cờ dở dang này vốn do ta và ông nội cậu cùng phát hiện ra, khi đó hai chúng ta còn đánh cược xem hậu bối Tông gia hay Vệ gia, nhà nào sẽ phá giải được ván cờ c.h.ế.t này sớm nhất.”

Kết quả đánh cược, đương nhiên là ông ấy thua rồi.

Chỉ trong vòng hai tháng, cháu đích tôn của Vệ Thái phó đã phá giải được ván cờ này.

“Khi đó nhận được thư của Vệ Thái phó, trong lòng thực sự khó chịu. Nhưng điều khiến ta khó chịu hơn là một năm sau, lại nhận được thư của Vệ Thái phó.” Đôi mắt vốn nghiêm túc của Tông Già hiếm khi lộ chút ý cười: “Ông ấy nói đứa cháu nhỏ của ông ấy vô tình xem được ván cờ dở, chỉ cần một nước đã phá giải được thế cờ chết, tuy nhiên nước cờ đó của nó, g.i.ế.c địch một nghìn, cũng tự thương tám trăm, là một nước cờ thần diệu, cũng là một nước cờ độc. Thật sự khiến ông ấy vừa tự hào vừa lo

lắng.”

Dù là nước cờ độc, nhưng cũng đã phá giải được ván cờ tưởng chừng bế tắc đó. Một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi, đã đi được một nước cờ như vậy, sao có thể không làm cho trưởng bối vui mừng?

Nhưng nước sát chiêu như vậy vừa làm địch bị thương vừa tự tổn thương chính mình.

Người ta thường nói xem nước cờ biết được đạo lý, phong cách đánh cờ của một người có thể thấy được phong cách làm việc của người đó. Một nước cờ lưỡng bại câu thương như vậy, làm sao có thế không khiến Vệ Hạng lo lắng?

Tông Già nói đến đây, khẽ dừng lại, nói: “Ta vừa nghĩ, cậu sẽ dùng nước độc lưỡng bại câu thương để phá giải ván cờ này. Không ngờ, cậu lại dùng cách phá giải của huynh trưởng cậu.”



Hoắc Giác biết Tông Già và ông nội có quan hệ cũ, nhưng không biết họ còn có một đoạn chuyện xưa về ván cờ này.

Qua vài câu của Tông Già, Hoắc Giác nhớ lại dáng vẻ ông nội nở nụ cười, thậm chí đoán được ông đã dùng ngôn từ như thế nào để viết hai bức thư đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hóa ra nước cờ khi ấy hắn thuận tay đánh ra đã khiến ông nội vừa tự hào vừa lo lắng như vậy.

Sống lại một đời, Hoắc Giác đương nhiên hiểu được nỗi lo của ông nội, kiếp trước hắn đã dùng phương pháp lưỡng bại câu thương để báo thù.

Tuy đã báo được đại thù, nhưng những gì phải mất còn nhiều hơn những gì đạt được. TruyenLau.com

Tông Già từ từ cầm ấm trà lên, nước trà màu đỏ sẫm chảy ra từ vòi ấm, bốc lên những làn khói trắng mờ ảo, sương mù che khuất đôi mắt tối tăm mờ mịt của ông ấy.

“Hoắc tiểu lang, lần này cậu vào Kinh, là vì chuyện gì?”
TruyenLau.com
Hoắc Giác ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tông Già, không che giấu, đường đường chính chính nói: “Rửa oan.”

Tông Già khẽ gật đầu, muốn rửa oan cho Vệ gia và Hoắc gia, không phải chuyện dễ dàng, nhưng cũng không phải không có khả năng.

Hai ngày trước, Lỗ Đô Ngự sử của Đô sát viện mang một quyển sổ sách đến tìm ông ấy, nói rằng sổ sách đó xuất phát từ tay Binh bộ Thượng thư. Men theo sổ sách đó mà điều tra, có thể lật lại vụ án mưu phản bảy năm trước.

Binh bộ Thượng thư Hồ Đề là người của Lăng Duệ.

Hồ Đề không khó đối phó, khó đối phó là Lăng Duệ, Tề Xương Lâm và Vương Quý Phi trong cung, còn Thành Thái Đế với tâm tư khó dò cũng là một ẩn số không thể đoán trước.

Thành Thái Đế có thể lên ngôi Hoàng Đế, là nhờ vào sự mưu tính nhiều năm của Lăng Duệ.

Hiện tại Thành Thái Đế rõ ràng không tin tưởng Lăng Duệ như lúc mới lên ngôi, thậm chí còn có xu hướng ngầm dùng Đô sát viện, Đại lý tự và Cẩm Y Vệ để đối kháng với phe phái của Lăng Duệ.

Nhưng chuyện triều đình, biến số thường xảy ra chỉ trong một đêm. Không ai biết được, vị Thành Thái Đế dường như ngày càng không thích Lăng Duệ này sẽ lựa chọn thế nào trong giây phút cuối cùng.

Bởi vì với tính cách của Thành Thái Đế, vụ án bảy năm trước, ông ta còn không dám để người khác nhắc đến, huống chi là lật lại án cũ.

Vì vậy, làm thế nào để Thành Thái Đế quyết tâm trừ khử Lăng Duệ và cho phép Tam pháp ti lật án cho Tiên Thái tử, đây mới là điều khó nhất.

“Tông Khuê nói quyển sổ đó là cậu tìm thấy được trong nha môn Binh Bộ, Hoắc công tử, ta chỉ hỏi một câu.” Tông Già đặt chén trà xuống, đôi mắt từng trải nhiều năm trên triều đường như có thể nhìn thấu lòng người nhìn chằm chằm Hoắc Giác.

“Quyển sổ đó, thật hay giả?”

***

Sau khi bị Tông Úc dẫn ra khỏi Tích Cẩm đường, Tông Khuê chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch, không hài lòng nói: “Thúc thúc, ông bác đang thẩm vấn hay sao? Ngay cả nghe cũng không cho chúng ta nghe.”

“Chuyện của bá phụ làm gì đến lượt tiểu bối như cháu can thiệp?” Tông Úc liếc nhìn Tông Khuê: “Chỉ với cái tính chuyện gì cũng tò mò đến cùng của cháu, không sửa đổi, sớm muộn sẽ gây họa lớn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tông Khuê “bộp” một tiếng mở quạt giấy, chỉnh lại sắc mặt, nói: “Trạng nguyên lang đã là do cháu dẫn vào, thì dù thế nào cháu cũng phải bảo vệ chu toàn cho hắn.”

Tông Úc nghe xong, n.g.ự.c lập tức nghẹn lại: “Cháu nói gì vậy? Còn tưởng ta và ông bác cháu sẽ hại Hoắc tiểu lang sao?”

Nói xong, lại túm lấy vạt áo Tông Khuê, nói: “Đi đánh cờ với ta, ngay cả một ván cờ cũng không phá được, còn tự xưng mình là người thông minh bậc nhất thiên hạ.”

Thế là, vạt áo Tông Khuê vừa chỉnh lại đã bị làm xộc xệch lần nữa, còn bị ép phải đánh cờ cả buổi chiều. Đến khi quay lại Tích Cẩm đường, Hoắc Giác đã rời đi từ lâu.

Tông Già nhìn Tông Khuê, chỉ vào ván cờ trên bàn đá, nói: “Hoắc tiểu lang đã nghĩ ra hai cách phá giải, cháu về nghĩ kỹ xem, còn có cách nào khác không? Cháu là người xuất sắc nhất thế hệ này của Tông gia, đừng nói với ta là ngay cả một cách mà cháu cũng không nghĩ ra.”

Gừng càng già càng cay.



Tông Già vừa nói xong, cái tính không chịu thua trong xương tủy của Tông Khuê lại trỗi dậy, hắn ta khẽ cắn răng, xoay người đi về thư phòng của mình.

Tông Khuê vừa đi, Tông Úc đã ngồi về vị trí ban đầu, hỏi: “Bá phụ, quyển sổ đó…”

“Quyển sổ đó là thật, nhưng không phải do Hồ Đề viết.” Tông Già từ từ nhặt những quân cờ trên bàn, bỏ vào hộp cờ, vừa nhặt vừa nói: “Chuyện này ta sẽ tự xử lý, cháu không cần can thiệp.”

“Cháu hiểu rồi.” Tông Úc gật đầu đáp, suy nghĩ một lúc, lại nói: “Vậy… vụ án t.h.i t.h.ể kia cháu có thể tiếp tục điều tra không?”

Tông Già không đáp, đợi đến khi tất cả quân cờ đều được bỏ vào hộp, mới từ tốn khuyên bảo: “A Úc, nếu phía trước có sương mù, chúng ta không thể tiếp tục đi tới. Bởi vì cháu không bao giờ biết được, ẩn sau màn sương mù đó, là lối thoát hay vực sâu. Ta biết cháu nóng lòng phá án, nhưng hiện tại chỉ có thể tạm gác vụ án đó lại, Tông gia chúng ta từ trước đến nay không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ khi tình thế chưa rõ ràng, cháu hiểu chưa?”



Sau khi rời khỏi Tích Cẩm đường, Hoắc Giác được quản gia Minh thúc đích thân tiễn ra khỏi cổng Tông phủ.

“Sao Hoắc công tử không ở lại dùng bữa tối?” Ông lão nhìn đầy từ bi thiện lương cười híp mắt hỏi.

Hoắc Giác nhàn nhạt cười đáp: “Hôm nay là ngày Thất tịch, ta phải về ăn lễ cùng phu nhân.”

Minh thúc nghe xong thì ngạc nhiên, ở Tông phủ dương thịnh âm suy, ông ấy suýt thì quên hôm nay là ngày Thất tịch.

“Vậy thì không nên giữ Hoắc công tử nữa.” Minh thúc cười nói, nhìn Hoắc Giác với ánh mắt như nhìn một món bảo bối.

Tuổi còn trẻ đã đỗ Trạng nguyên, lại còn yêu thương nương tử như vậy, thật là chàng trai tốt hiếm có, thắp đèn đi tìm cũng không thấy! Thật hy vọng công tử chim công nhà mình có thể học hỏi nhiều hơn! Không cầu hắn ta yêu thương nương tử như Hoắc công tử, chỉ cầu hắn ta sớm đính hôn, để ông ấy có chút hy vọng!

Trong lúc Hoắc Giác đang đánh cờ với Tông Già ở Tông gia, Khương Lê cũng đang tất bật chiêng trống chỉ huy mấy tỳ nữ phơi quần áo phơi sách.

Đây cũng là truyền thống đón lễ Thất tịch của Đại Chu.

Như câu “Ngày Tí gội đầu, làm người yêu mến, ngày Mão phơi nắng, làm người bạc đầu”(*), tương truyền ánh nắng ngày mùng bảy tháng bảy là như ý nhất trong năm, phơi sách phơi quần áo vào ngày này, phơi hết hơi ẩm còn sót lại từ xuân thu, hai mùa thu đông sắp tới sẽ được mọi việc như ý.

(*)Nguyên văn là “Tử viết mộc, lệnh nhân ái chi. Mão nhật sái, lệnh nhân bạch đầu”

Khương Lê không chỉ mang sách trong thư phòng của Hoắc Giác ra phơi, còn sai Hà Ninh đến phòng Tô Thế Thanh khiêng hai rương sách y thuật cũ ra.

Những cuốn sách đó đã có tuổi, vừa mở rương ra, một mùi ẩm mốc cũ kỹ lập tức lan tỏa.

Hà Ninh vội vàng bưng sách ra ngoài, số sách này chất đống từng chồng, còn lẫn không ít hồ sơ khám bệnh, thật sự khá nhiều.

Mấy tỳ nữ cũng tiến lên giúp Hà Ninh, lần lượt mở sách ra, đặt dưới ánh nắng phơi. Đang lật thì bỗng Vân Chu “Ơ” lên một tiếng, nói: “Đây, đây không phải là phu nhân sao?”

Khương Lê đang chăm chú phơi quyển《Trung Dung》của Hoắc Giác, nghe tiếng Vân Chu, bèn nhìn sang theo hướng âm thanh.

Lập tức trông thấy trong một quyển sách y thuật cũ kẹp một xấp tranh nhỏ, gió thổi qua, xấp tranh “xào xạc” rơi xuống đất.

Hơn mười bức tranh, đều là vẽ trên giấy Tuyên Thành thông thường nhất, trông như thuận tay vẽ xuống. Có những bức tranh chân dung nhỏ giấy còn mới, có những bức đã ngả vàng, như dấu vết thời gian đọng lại.

Theo lý mà nói, Hoắc Giác văn thơ bay bổng, thư họa song toàn, bình thường không ít lần cầm bút vẽ tranh, trong cuốn sách kẹp một xấp tranh như vậy cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên.

Nhưng vấn đề là, những bức tranh chân dung nhỏ này, mỗi bức, đều vẽ nàng.

A Lê chín tuổi, A Lê mười tuổi, A Lê mười một tuổi… từng nét bút hạ xuống, đều là nàng.



Tim Khương Lê đập “thình thịch”, không biết nghĩ đến điều gì, khuôn mặt trắng mịn đỏ bừng lên như bị lửa đốt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu