Hầu phủ càng xuống dốc không phanh.
May mắn là đứa con trai trưởng duy nhất lại là người có chí khí, tuổi còn trẻ đã làm đến chức Binh bộ Lang trung. Nếu có thể có một mối hôn sự tốt, kết thân với Binh bộ Thượng thư Hồ Đề, việc chấn hưng phủ Định Viễn Hầu cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Tuyên Nghị khi thấy phụ thân vỗ chân, thần sắc lạnh lùng mới hơi dịu đi.
Hắn ta nhìn khuôn mặt ngày càng tiều tụy của phụ thân, cuối cùng mở miệng: “Cha, không cần kết thân, con trai cũng có thể chấn hưng phủ Định Viễn Hầu. Sau này dù muốn cưới vợ, con cũng muốn cưới người tự mình lựa chọn.”
“Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, hôn nhân đại sự sao có thể để con tự mình làm loạn!”
Định Viễn Hầu trợn mắt, lớn tiếng quát: “Ta đã nói chuyện với Hồ đại nhân rồi, đầu tháng sau con sẽ đến chùa Đại Tướng Quốc, xem mặt Đại tiểu thư Hồ gia. Chỉ cần Hồ Đại tiểu thư gật đầu, cha lập tức đi cầu thân cho con. Con có biết trong Kinh thành này có bao nhiêu người muốn kết thân với Binh bộ Thượng thư không? Đừng có không biết điều!”
Tuyên Nghị lại lạnh mặt, trầm giọng nói: “Con không đi.”
Tuy những chuyện trong giấc mơ rời rạc, nhưng hắn ta mơ hồ cảm thấy, trong mơ nàng c.h.ế.t là vì hôn sự này của hắn ta.
Lần này, hắn ta sẽ không đính hôn.
Còn người mà nàng gả cho chỉ là một thư sinh yếu đuối không có bối cảnh, cho dù có thi đỗ Trạng nguyên thì đã sao. Đối với hắn ta mà nói, cũng chỉ là con kiến dưới chân, dễ dàng bóp chết.
Chỉ cần người đó chết, nàng sẽ là của hắn ta.
***
Đêm đen như mực. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi xe ngựa đến phố Vĩnh Phúc, gió lớn đột nhiên nổi lên, thổi những cây hoè, cây táo bên đường xào xạc. Mây đen nặng nề phủ kín trên đầu thành, xem chừng sắp mưa to.
Triệu Bảo Anh đẩy cửa xe, nói với Hoắc Giác: “Hoắc đại nhân, có cần ta đỡ ngài vào không?”
Hoắc Giác chống tay lên đầu, cảm kích nói: “Đa tạ Triệu công công.”
TruyenLau.com
Triệu Bảo Anh nhìn kỹ hắn một cái, thấy mắt hắn vô hồn, dùng sức xoa trán, hình như thật sự rất say.
Nụ cười trên mặt Triệu Bảo Anh càng đậm. Cả triều đình đều biết Thành Thái Đế sủng ái tên thái giám là ông ta, trong lòng dù khinh thường ông ta nhưng ngoài mặt vẫn cung kính.
Say rượu còn dám sai bảo Triệu Bảo Anh ông ta, để ông ta đích thân đỡ về, vị Trạng nguyên lang này chắc là say đến hồ đồ rồi.
Trong lòng ông ta cũng không bực bội, ném phất trần cho Cao Tiến Bảo, dưới ánh mắt kinh ngạc của Cao Tiến Bảo, đỡ Hoắc Giác xuống xe ngựa.
Lúc này Hà Chu đang ở trong cổng Hoắc phủ chờ, nghe tiếng gõ cửa, vội vàng chạy ra mở cửa. Thấy Triệu Bảo Anh cùng Hoắc Giác say đến bước đi loạng choạng, vội vàng đỡ lấy Hoắc Giác, nói: “Nô tài đến là được rồi, làm phiền công công.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Triệu Bảo Anh mỉm cười buông tay, đưa người đến cửa thùy hoa, ánh mắt khẽ nhìn vào trong cửa, dừng chân một lát, rồi mới xoay người ra khỏi Hoắc phủ.
Lên xe ngựa, Cao Tiến Bảo cung kính đưa phất trần trả lại cho Triệu Bảo Anh, nói: “Đốc công, có phải hồi cung không ạ?”
Triệu Bảo Anh nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hạt gỗ trên chiếc nhẫn, hồi lâu, mới nói: “Hôm nay quán rượu Trạng Nguyên lâu khai trương, ngươi có thấy Lâm nương tử không?”
Sắc mặt Cao Tiến Bảo nghiêm lại, vội vàng nói: “Có thấy, trong quán rượu có một loại rượu là do Lâm nương tử tự tay ủ.”
Triệu Bảo Anh mở mắt, mỉm cười nói: “Rượu vị gì?” Nghe vậy, Cao Tiến Bảo lập tức khó xử.
Hắn ta tự biết mặt mình dữ tợn, sợ dọa mấy vị nương tử trong quán rượu, nên không vào trong. Rượu mùi vị gì, hắn ta chưa nếm thử, thực sự không biết.
Nghĩ khổ sở một hồi, cuối cùng mới thốt ra một câu: “Thuộc hạ nghe những người vào uống rượu nói, rượu đó có pha sương hoa, mùi vị rất đặc biệt, chắc là thơm ngọt. Nếu Đốc công muốn nếm thử, ngày mai thuộc hạ sẽ phái Tiểu Phúc Tử đến mua ít rượu Lâm nương tử ủ về dâng ngài.”
Tiểu Phúc Tử là tiểu thái giám dưới tay hắn ta, người có tướng mạo hiền lành nhất và miệng lưỡi ngọt ngào nhất, phái Tiểu Phúc Tử đi mua rượu chắc là không sợ dọa mấy vị nương tử kia.
Triệu Bảo Anh không lên tiếng, Cao Tiến Bảo biết Đốc công đã đồng ý.
Trong xe ngựa yên tĩnh một lát, nước mưa tí tách rơi từ trên trời xuống, rơi trên nóc xe.
Triệu Bảo Anh vén rèm xe, xuyên qua màn mưa dày đặc, lặng lẽ nhìn một lúc, rồi mới buông rèm xuống, ôn tồn nói: “Hoàng thượng vừa nãy có trở về cung ngay không?”
Cao Tiến Bảo nói: “Ban đầu xe ngựa Hoàng thượng ngồi đúng là đi về cung, nhưng không biết vì sao, đi được nửa đường, đột nhiên đổi hướng, đến phủ Công chúa.”
Phủ Công chúa…
Từ khi Phò mã chết, quan hệ của Thành Thái Đế và Trưởng Công chúa những năm này đã không còn như trước. Đã đến phủ Công chúa, vậy khi hồi cung chắc chắn lại đến điện Thừa Loan của Vương Quý phi.
Triệu Bảo Anh cụp mắt xuống, vung phất trần trong tay, nói: “Hồi cung ngay.”
***
Hoắc phủ.
Sau khi Triệu Bảo Anh rời đi, đôi mắt say khướt của Hoắc Giác lập tức trở nên tỉnh táo.
Hà Chu đi bên cạnh Hoắc Giác, đối với tửu lượng của hắn cũng rất rõ. Thấy Triệu công công vừa đi, vội vàng buông tay, cung kính bẩm báo: “Chủ tử, Thiếu trại chủ lúc này đang ở thư phòng chờ ngài.”
Hoắc Giác khẽ gật đầu, bước chân hướng thư phòng, vừa đi vừa nói: “Hôm nay quán rượu khai trương có thuận lợi không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà Chu vẻ mặt vui mừng nói: “Nghe Đào Chu nói, hôm nay việc buôn bán của quán rượu rất tốt. Hàng xóm xung quanh biết bà chủ của ‘Trạng Nguyên lâu’ là mẹ vợ của chủ tử, đều kéo nhau đến quán rượu uống rượu, nói muốn dính chút không khí vui mừng của Trạng nguyên lang.”
Hoắc Giác nghe vậy, đôi lông mày hơi lạnh lẽo vì hơi men rượu thấm vào liền ấm áp lên, gần như có chút nóng lòng muốn về phòng ngủ, xem A Lê vui vẻ ríu rít kể chuyện với hắn.
Nghĩ đến đây, bước chân không nhịn được mà nhanh hơn.
Tới thư phòng, vừa thấy người đến, Thẩm Thính cung kính quỳ xuống hành lễ, nước mắt lưng tròng nói: “Thẩm Thính chúc mừng công tử đỗ Trạng nguyên!”
Thực ra hôm qua Thẩm Thính đã đến Thịnh kinh, lúc Hoắc Giác diễu hành trên Ngự Nhai, hắn ta ở trong một gian phòng của quán rượu nhìn qua cửa sổ. Nếu không phải nghĩ đến tiểu công tử cả ngày mệt mỏi, đêm qua hắn ta đã muốn đến Hoắc phủ, đích thân chúc mừng Hoắc Giác.
Hoắc Giác tiến lên một bước, đỡ cánh tay Thẩm Thính, nói: “Đứng dậy, sau này gặp ta và a tỷ, không cần hành lễ.”
Thẩm Thính không nói, vẫn cung kính cúi người.
Hoắc Giác khẽ thở dài, hất cằm về phía chiếc ghế thái sư bên cạnh, nói: “Ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Thẩm Thính lúc này mới cung kính ngồi xuống.
Hoắc Giác từ trong một ngăn bí mật lấy ra một xấp văn thư, còn có mấy phong thư, nói: “Ngày mai ngươi dẫn người khởi hành đi Thanh Châu. Hiện nay, một nửa quân Hoắc gia rơi vào tay Tần Vưu, nhưng vẫn còn một nửa trung thành với Trữ thế thúc. Ngươi đến Thanh Châu đưa thư này cho Trữ thế thúc.”
Thẩm Thính nhận lấy văn thư, trịnh trọng nói: “Công tử yên tâm, ta nhất định sẽ đưa thư đến tay Trữ Tướng quân!”
Hoắc Giác khẽ gật đầu, nói: “Hiện nay người đang nhậm chức Tả Tham nghị Bố chính ti ở Thanh Châu là Lăng Nhược Phàm trưởng tử của Thủ phụ Lăng Duệ, Tần Vưu nghe lệnh Lăng Duệ, hiện giờ ở Thanh Châu đương nhiên cũng nghe lệnh Lăng Nhược Phàm.”
Hoắc Giác nói đến đây thì dừng một chút.
Tần Vưu cưới Vương Lung, cô nương của Vương thị ở Doanh Châu. Vương Miểu, người đã ở lại phủ Quốc Công vào năm ngoái, là đích nữ của Vương thị cháu gái ruột của Vương Lung, Vương Quý phi Vương Loan trong cung cũng là đường tỷ muội với Vương Lung.
Lúc trước Tần Vưu có thể vào quân Hoắc gia là do tộc trưởng Vương thị tự mình đến cầu xin ông nội, lúc đó mới để người đó vào quân Hoắc gia.
Nhớ lại bộ mặt chất phác thật thà của Tần Vưu khi đến Vệ gia vấn an ông nội, ánh mắt Hoắc Giác trầm xuống.
“Ngươi đến Thanh Châu cần phải cẩn thận mọi việc. Hiện nay tình hình ở Thanh Châu khác trước, Nam Thiệu không an phận hơn nhiều so với trước kia. Mấy năm này, mỗi dịp cuối năm, quân đội Nam Thiệu nhất định sẽ đến biên quan quấy nhiễu dân chúng, tạo ra những xung đột lớn nhỏ.”
Thẩm Thính mím môi, trước kia Thanh Châu có Vệ gia và quân Hoắc gia, so với nhiều nơi khác đều thái bình hơn. Hiện nay lại trở thành nơi hỗn loạn, thật đáng hận!
“Công tử yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ cẩn thận! Có một ngày, thuộc hạ nhất định sẽ bắt những người đó trả giá bằng máu!”
Hoắc Giác lặng lẽ nhìn Thẩm Thính, đột nhiên mỉm cười, nói: “Trước kia Lăng Duệ vì muốn đưa Chu Nguyên Canh lên ngôi đã cấu kết với Tần Vưu vu oan hãm hại Vệ gia và Hoắc gia. Thù diệt môn phải báo.
Cuối năm nếu Nam Thiệu xâm lược Thanh Châu thì đó sẽ là cơ hội để ăn miếng trả miếng, ngươi cứ yên tâm chờ đợi thời cơ.”
***
Thẩm Thính ở lại thư phòng nửa canh giờ rồi đội mưa rời đi.
Hoắc Giác ngồi yên trong thư phòng một lát, mới ra khỏi thư phòng, đi về phòng ngủ.
Trong hành lang dài, gió mưa dữ dội thổi đèn lồng giấy dưới mái hiên xào xạc.
Khương Lê xõa mái tóc đen dài, ngồi sau án thư, lật sổ sách tính toán, những ngón tay thon dài trắng nõn gõ bàn tính kêu “lách cách”.
Nàng tính toán chăm chú, trong tiếng gió mưa rì rào bên ngoài, không chú ý đến cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra.
Hoắc Giác vòng qua bình phong, bước vào phòng trong, thấy dưới ánh đèn vàng mờ, tiểu nương tử mỉm cười nhạt, tính toán rất vui vẻ.
Hoắc Giác đứng đó, trong chuỗi âm thanh “lách cách”, lặng lẽ nhìn nàng một lúc.
Mọi mệt mỏi trên người trong khoảnh khắc này tan biến hết.
Rất lâu trước kia hắn đã phát hiện, trên người A Lê luôn có một loại tinh thần tươi mới, như bông hoa nở rộ trong ánh bình minh, sinh trưởng mạnh mẽ tùy ý, tràn đầy sức sống.
Hoắc Giác bước đến, bước chân hơi mạnh, phát ra tiếng bước chân nhỏ.
Nghe thấy động tĩnh, Khương Lê dừng tay lại, vừa ngẩng đầu lên, một bóng người mặc trang phục đen tuyền đập vào mắt.
“Hoắc Giác!” Nàng mỉm cười vui vẻ đặt sổ sách xuống, như một con bướm nhẹ nhàng bay đến đón hắn.
Chưa đến gần đã ngửi thấy mùi rượu không thể bỏ qua, không khỏi nhăn mặt, nói: “Chàng uống nhiều rượu sao? Có cần ta đi nấu cho chàng bát canh giải rượu không?”
Tiểu nương tử vừa nói vừa kiễng chân, nhìn kỹ lông mày và mắt của hắn, lại cúi sát ngửi ngửi, phát hiện mùi rượu trên người hắn thật sự có chút nồng, hôm nay e là bị ép uống không ít rượu ở yến tiệc Ân vinh kia.
Tuy biết tửu lượng của hắn luôn rất tốt, nhưng uống nhiều rượu dù sao cũng hại thân thể. Nghĩ đến đây, nàng có chút ngồi không yên: “Bây giờ ta đi nấu canh giải rượu cho chàng.”
Hoắc Giác thấy nàng thật sự muốn đi ra ngoài, vội vàng ôm eo nàng, ngồi xuống ghế tròn bên cạnh, nói: “Không cần, ta không say.”
Khương Lê bị hắn ôm chặt trong lòng, muốn xuống cũng không xuống được, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn, hơi ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt của hắn đúng là tỉnh táo, giọng nói cũng rất rõ ràng, chỉ là khuôn mặt vốn lạnh lùng lại ửng hồng, trông có vẻ ít lạnh lùng hơn thường ngày, thêm vài phần phóng túng.
Đôi mắt như sao lạnh bị hơi men nhuộm đẫm, long lanh một tầng sương mù mờ ảo.
Hai má Khương Lê hơi nóng lên, không hiểu sao lại thấy Hoắc Giác như vậy, có chút… quyến rũ.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.