Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 194

Khi tiểu nương tử nói những lời này, giọng điệu rất nghiêm túc, đôi mắt ướt át cũng đầy vẻ ngạc nhiên, như thể thực sự nhìn thấy móc câu trong mắt Hoắc Giác.

Đôi mắt trong veo vô tội ấy, kết hợp với khuôn mặt phù dung ửng hồng vì men rượu, quả thực vừa thuần khiết vừa quyến rũ, dễ dàng khơi gợi bản năng xấu xa trong lòng nam nhân.

Thật lòng mà nói, với vẻ ngây thơ say xỉn đáng yêu như vậy của tiểu nương tử, ngay cả Liễu Hạ Huệ cũng khó lòng kiềm chế được.

Huống chi là Hoắc Giác vốn chẳng có bao nhiêu tự chủ trước mặt Khương Lê.

Ngón tay thon của Khương Lê vừa chạm vào đuôi mắt hơi đỏ của Hoắc Giác, đã bị hắn nắm lấy, hạ thấp giọng nói: “A Lê, nàng say rồi.”

Một người say rượu, đặc biệt là người vốn có tửu lượng tốt mà lại say, sẽ kiên quyết không thừa nhận mình say.

Khương Lê móc ngón tay, cào nhẹ lòng bàn tay Hoắc Giác, hỏi: “Ta không say, Khương gia chúng ta, ngàn chén không say.”

Nói xong bèn ấn Hoắc Giác ngồi xuống giường, rồi một mạch ngồi lên đùi hắn, ôm lấy mặt hắn, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn, tỉ mỉ tìm kiếm một hồi, nói: “Sao móc câu không còn trong mắt chàng nữa? Hoắc Giác, chàng giấu móc câu ở đâu rồi?”

Mãi đến lúc này Hoắc Giác mới thực sự nhận ra, tiểu cô nương của hắn khi say rượu có thể khó chịu đến mức nào.

Hai người đã uống không ít rượu trên thuyền hoa, cũng nói chuyện nhiều, hắn không muốn làm phiền nàng nữa. Ban đầu định về phòng chính, tắm rửa sơ qua rồi đi ngủ.

Ai ngờ cô nương này say rượu rồi, cứ cố tình cọ xát trên đùi hắn, cả người như con bạch tuộc bám chặt vào người hắn, hơi thở nóng ấm mềm mại mang theo hương rượu ngọt ngào phả vào cằm hắn, nghiêm túc tìm kiếm “móc câu” trên mặt hắn.



Thật sự là hành hạ người.
TruyenLau.com
Dù có sức kiềm chế tốt đến đâu, cũng bị nàng làm cho không còn.

Hoắc Giác nuốt nước bọt, không chỉ có ánh mắt trầm xuống, mà ngọn lửa trong cơ thể cũng bị nàng khơi dậy rạo rực.

Khương Lê thấy đôi mắt đen của hắn như được khuấy lên thành một vũng mực, lại nũng nịu nói: “Móc câu lại xuất hiện rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Giác hoàn toàn đầu hàng, một tay giữ lấy gáy nàng, cúi đầu hôn xuống, tay còn lại cũng không nhàn rỗi, thuần thục cởi dây lưng của nàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Khương Lê muộn màng nhận ra hắn định làm gì, cũng không kiểu cách nói không, dù sao hôm nay là ngày tốt đẹp như vậy, nàng cũng muốn làm những việc thân mật với hắn.

Nhưng nàng lại không muốn như trước kia, mọi việc đều do hắn chủ động.

Rượu trong bụng lúc này hóa thành từng sợi can đảm, trong đầu nàng chợt lóe lên một ý nghĩ táo bạo. Trong cơn mơ màng, hai bàn tay nhỏ dùng sức ấn tay Hoắc Giác xuống, vừa thở hổn hển vừa nói với vẻ mặt đầy ngang ngược: “Để… để ta, hôm nay ta làm chủ.” Website TruyenLau.com

Hoắc Giác nghe vậy thì nhướn mày, thuận theo dừng tay lại, muốn xem cô nhóc sâu rượu ngang ngược này sẽ “làm chủ” như thế nào.

Chỉ thấy tiểu nương tử đột nhiên nhảy khỏi đùi hắn, lục lọi dưới đáy rương tìm ra một cuốn bí hí đồ, nghiêm túc lật xem một hồi lâu, rồi ngón tay thon dài chỉ vào giường, ngang ngược nói với hắn: “Chàng, nằm lên trên đó đi, không được động đậy cũng không được ngồi dậy, để ta làm!”

Hoắc Giác: “…”

Trong chuyện ân ái trên giường, vốn luôn là Hoắc Giác chủ động, hiếm khi Khương Lê nhân lúc say rượu mà làm càn một lần, tự cảm thấy mình đã có đủ gan dạ, bèn ôm cuốn bí hí đồ đó, hùng hổ dõng dạc, rất cứng rắn leo lên giường.

Màn trướng từ từ buông xuống, vài ngọn nến cùng cháy sáng, chiếu rọi cả căn phòng.

Trong giường thỉnh thoảng vang lên tiếng lật trang sách, kèm theo màn trướng màu xanh nhẹ nhàng đung đưa, như những gợn sóng lăn tăn trên biển, không ngừng va đập vào đá ngầm, tạo nên một làn sóng.



Không biết đã qua bao lâu, chỉ nghe từ bên trong vọng ra một tiếng kiệt sức, yếu ớt đến không thể yếu hơn “Chàng… chàng làm đi”, cùng với tiếng cười trầm khàn của nam tử.

***

Khương Lê tỉnh dậy ngày hôm sau, đương nhiên không quên mình đêm qua đã “ngang ngược” như thế nào, cuốn bí hí đồ đầu giường không ngừng nhắc nhở nàng đêm qua đã “đọc sách dưới đèn” và “học đi đôi với hành” ra sao.

Thật sự là xấu hổ đến mức cả mười ngón chân trắng nõn cũng ửng hồng.

Giờ đây nghe Tiểu Phúc Tử hỏi về bánh xảo quả và vải thiều được gửi đến đêm qua, ký ức đêm ấy như thủy triều dâng tràn vào não, má đỏ bừng không thôi.

May mà Hoắc Giác không có ở đây, nếu không nghe thấy những lời của Tiểu Phúc Tử, chẳng phải sẽ lại nhớ đến chuyện ban đêm, cười nhạo nàng uống say là “sàm sỡ” hắn sao?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu