Sắc mặt của Dương Huệ Nương lúc rời quá nặng nề, khiến cả buổi sáng Khương Lê đều thấp thỏm yên.
Nàng ngoài gì, nhưng chắc chắn liên quan đến nàng.
Khương Lê cầm sổ sách, hiểu tại trong đầu bỗng nhớ đến lời Bích Hồng từng , tim khỏi đập thình thịch.
Không… thể nào, nàng và công tử họ Trương cũng chỉ gặp mặt vài , dù lấy , cũng thể chọn nàng. Hơn nữa, chẳng Bích Hồng tỷ khi thi Hương xong lão phu nhân mới lo chuyện cưới cho ? Mà rõ ràng lão phu nhân ưng ý Bích Hồng tỷ .
Vì , chắc chắn là nàng nghĩ nhiều .
Khương Lê cắn môi, cây bút lông chấm mực cứ lơ lửng , mãi hạ xuống .
Trong lúc tâm trạng rối bời, bỗng tiểu nhị của quán rượu gọi một tiếng “Chưởng quỹ”.
Lúc Khương Lê mới phát hiện Dương Huệ Nương về từ khi nào , nàng vứt bút xuống, nhanh chóng bước tới : “Mẹ.”
Sắc mặt của Dương Huệ Nương hơn lúc ngoài nhiều. Bà vốn sinh dịu dàng mỹ miều, nhưng vì góa phụ nhiều năm, một quản lý quán rượu và nuôi hai đứa con khôn lớn, nên trong ánh mắt luôn mang theo vẻ sắc sảo mạnh mẽ.
lúc khi thấy Khương Lê, vẻ sắc sảo trong ánh mắt lập tức biến mất, đó là sự dịu dàng.
“Vào phòng , chuyện với con.” TruyenLau.com
Khương Lê bước theo Dương Huệ Nương, phòng xong, liền nhịn hỏi: “Mẹ, ?”
Dương Huệ Nương đáp: “Mẹ đến Như Ý viên tìm Ngụy nương tử.” Khương Lê sửng sốt: “Vệ tỷ tỷ?”
Dương Huệ Nương xuống giường lò, kéo tay Khương Lê, mỉm gật đầu: “A Lê , trao đổi ngày, giờ, năm sinh của con và Hoắc Giác với Ngụy nương tử, qua vài ngày nữa, Ngụy nương tử sẽ cho đến đưa sính lễ.” Website TruyenLau.com
Khương Lê nguyên tại chỗ, ngẩn hồi lâu mới phản ứng : “Đưa… sính lễ?”
Dương Huệ Nương thấy con gái vẻ dám tin, : “Không con vẫn luôn gả cho Hoắc Giác ? Mẹ mới đến Như Ý viên bàn chuyện hôn sự của các con với Ngụy nương tử.”
Tâm trạng lo lắng của Khương Lê cuối cùng cũng định trở , cơn bất an ngắn ngủi là niềm vui lớn lao, đôi mày thanh tú như lá liễu nhướn cao.
“Mẹ, mấy ngày còn… còn đồng ý cho Hoắc Giác cưới con mà? Sao bỗng nhiên đổi ý ?” Khương Lê vội xuống ghế thấp bên giường, nắm tay Dương Huệ Nương, dịu dàng : “Mẹ là Dương đại chưởng quỹ nổi tiếng ở phố Chu Phúc, với Vệ tỷ tỷ thì đổi ý nhé!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Huệ Nương liếc nàng: “Yên tâm, sẽ đổi ý ! Từ ngày mai con cứ an tâm ở nhà thêu áo cưới. Sang xuân năm chắc chắn Hoắc Giác sẽ lên Kinh dự thi, bàn với Ngụy nương tử, định ngày cưới tháng mười, khi thành hôn con sẽ cùng nó lên Kinh.”
Cưới tháng mười, hiện giờ là giữa tháng sáu, còn ba tháng rưỡi nữa, chỉ một bộ áo cưới thôi, nàng !
Khương Lê vội vàng dậy: “Con tìm Dương nhị thẩm ở hiệu vải ngay đây!”
Dương Huệ Nương thấy con gái nóng lòng như lửa đốt thì nhịn : “Con vội cái gì? Không vì đổi ý ?”
Khương Lê ngượng ngùng gãi mặt, xuống trở , hỏi: “Là bởi vì phía phủ Viên ngoại ạ?”
Dương Huệ Nương gật đầu: “ là một phần nguyên nhân là vì phủ Viên ngoại, Trần lão phu nhân chọn con cho cháu trai bà , từ chối .”
Mặt Khương Lê tái : “Con với Trương công tử tổng cộng mới chỉ gặp qua vài , chuyện cũng chẳng mấy câu, lão phu nhân chủ ý đến con?”
Dương Huệ Nương tức giận : “Không cần phủ Viên ngoại ý gì, dù cũng thể để con ! Cho dù bỏ quán rượu rời khỏi thành Đồng An, cũng để con gái , cả đời khúm núm luồn cúi sắc mặt khác mà sống!”
Khương Lê cụp mắt xuống.
Thời gian nàng tiếp xúc với Trần lão phu nhân cũng coi là ngắn, vị lão phu nhân vốn tiếng là hiền đức, thường việc thiện tích đức, chắc sẽ vì cô từ chối phủ Viên ngoại mà sinh lòng oán hận, giận chó đánh mèo trút giận lên họ và… Hoắc Giác chứ?
Nếu trút giận thì nhất, nếu trút giận thì Hoắc Giác sắp thi Hương, thể chút sơ sót nào.
Khương Lê nhỏ giọng : “Mẹ, Hoắc Giác chuyện ạ? Dù phủ Viên ngoại cũng là nhà giàu nhất thành Đồng An, họ chỉ cần động tay một chút là thể ảnh hưởng đến kỳ thi Hương của Hoắc Giác.”
“Ta với Ngụy nương tử, con bé cũng lo lắng.” Dương Huệ Nương vỗ vỗ tay Khương Lê, : “Nhìn Ngụy nương tử và Hoắc Giác là xuất tầm thường, đây đồng ý cho con thành với nó, cũng là sợ con cuốn những việc riêng tư của mấy gia đình quyền quý . hôm nay Hoắc Giác thề
—”
Dương Huệ Nương đến đây, thở ngừng , mắt hiện lên dáng vẻ Hoắc Giác thề nguyện đầy trịnh trọng.
Khương Lê háo hức ngước mắt lên, đợi câu tiếp theo, vài thở mới nàng tiếp: “Cậu , dù thế nào cũng sẽ bảo vệ con chu cả đời, và suốt đời , tuyệt đối lấy thêm , kiếp chỉ gần một con.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.