Trên đời này làm gì có hoa đường điểu màu đỏ?
Ở huyện Định Phong, hoa đường điểu vốn chỉ có màu cam, chỉ vì Như Nương thích màu đỏ, muốn thêu một hà bao độc nhất vô nhị cho Triệu Bảo Anh nên mới thêu một chùm hoa đường điểu màu đỏ.
Công công họ Triệu, huyện Định Phong, và hoa đường điểu đỏ.
Những từ này kết hợp với nhau khiến Như Nương nhớ đến Triệu Bảo Anh.
Cao đại nhân nói với bà ấy, vị Đốc công Triệu đại nhân được mọi người trong cung kính trọng đã vào cung từ năm Thừa Bình thứ sáu.
Nhưng không nên như vậy.
Năm Thừa Bình thứ sáu, rõ ràng Bảo Anh ca ca đã đến nhà một gia đình quyền quý làm bạn đọc sách cho công tử nhà đó. Lúc đó cha còn nói với bà ấy không được cản trở tiền đồ của Bảo Anh ca ca.
Sao lại trở thành thái giám trong cung?
Tuy ai cũng nói Hoàng cung tốt, nhưng bà ấy theo A Lê ở trong cung chỉ nửa ngày đã thấy ngột ngạt không chịu nổi, mà Bảo Anh ca ca đã ở trong cung suốt hai mươi chín năm!
Những giọt nước mắt trong mắt Như Nương không thể kìm nén được, bà ấy biết hai người gặp lại sau nhiều năm, đáng lẽ không nên khóc.
Nhưng bà ấy thực sự không nhịn được. Thật sự không nhịn được. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà ấy luôn nghĩ, giữa hai người họ, ít nhất ông ấy sẽ là người sống tốt hơn.
Từ khi nghe thấy tiếng gọi “Bảo Anh ca ca” quen thuộc kia, Triệu Bảo Anh đứng im như tượng gỗ.
Ánh trăng mờ ảo, gió đêm nhẹ nhàng.
Trong không khí thoảng hương hoa, và những tình cảm đã chôn giấu hơn hai mươi năm, muốn chạm vào nhưng không dám. TruyenLau
Triệu Đốc công vốn luôn điềm tĩnh mỉm cười trước mặt người khác hiếm khi đỏ hoe mắt.
Nhưng ông ấy đã hứa với Tiểu Kết Ba của mình sẽ không bao giờ khóc nữa.
Triệu Bảo Anh nhắm chặt mắt, khi mở ra, những cảm xúc dâng trào trong đôi mắt đã bị ông ấy dồn nén xuống tận đáy lòng.
Khóe mắt cong lên, lại trở thành Triệu Đốc công hay cười trong cung. Website TruyenLau.com
Triệu Bảo Anh từ từ xoay người, đối diện với đôi mắt ngấn lệ của Như Nương, thở dài: “Sao lại khóc thành ra thế này?”
Đã bao nhiêu năm trôi qua, thêm vài năm nữa là đến tuổi làm bà rồi, sao nha đầu này vẫn dễ khóc như vậy?
Triệu Bảo Anh muốn lau nước mắt cho bà ấy như ngày xưa, nhưng lại sợ làm bà ấy khó chịu.
Dù sao cũng đã hai mươi chín năm dài đằng đẵng ngăn cách họ, tình cảm tuổi thơ dù sâu đậm đến mấy, có lẽ cũng đã phai nhạt.
Ông ấy đột ngột có những cử chỉ thân mật, dù sao cũng không phù hợp. Cận hương tình khiếp(*), có lẽ chính là như thế.
(*)Câu thơ ý chỉ lâu không trở về quê nhưng đến gần quê nhà lại thấy sợ hãi.
Khác với bao lo nghĩ của Triệu Bảo Anh, Như Nương biết cuộc gặp gỡ này không dễ dàng, không biết lần sau khi nào mới có thể gặp lại, lúc này trong lòng chỉ muốn nghe ông ấy nói thêm vài câu nữa.
Bà ấy vội lau nước mắt, cười nói với Triệu Bảo Anh: “Huynh, đừng, cười ta. Ta chỉ, chỉ là, quá vui mừng thôi.”
Triệu Bảo Anh khẽ nhếch môi, nhìn bầu trời dần tối, nói: “Trong cung không phải nơi để hàn huyên, qua vài ngày, ta sẽ tìm muội ở quán rượu ‘Trạng Nguyên lâu’. Lát nữa muội hãy theo Cao Tiến Bảo về Ngự Hoa viên, muội đừng sợ, tuy Cao Tiến Bảo trông hung dữ nhưng thực ra là người tốt bụng, hắn sẽ chăm sóc tốt cho muội và cô nương nhà muội, không để ai bắt nạt muội.”
Như Nương tất nhiên không hề muốn rời đi, bà ấy còn nhiều điều chưa hỏi ông ấy, nhưng bà ấy biết Triệu Bảo Anh trong cung hoàn toàn không được tự do.
Làm nô tài, dù địa vị có cao đến đâu, cuối cùng vẫn không được tự do. Bà ấy gật đầu, nghiêm túc hỏi: “Huynh, huynh thật sự, sẽ đến chứ?” “Thật sự.”
“Không, không lừa ta chứ?”
Triệu Bảo Anh cười, ngày xưa ở huyện Định Phong, mỗi lần ông ấy bảo Như Nương ngoan ngoãn ở nhà chờ ông ấy, bà ấy đều hỏi hai câu như vậy.
Lúc đó ông ấy luôn nói với bà ấy: “Không lừa muội. Ai lừa Như Nương, người đó là chó con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
***
Sau khi Như Nương rời đi, Triệu Bảo Anh khẽ vuốt hạt gỗ trên chiếc nhẫn, giọng nói vốn êm nhẹ chậm rãi vang lên trong đêm tối.
“Tra được gì rồi?”
Một bóng đen ẩn trong bóng tối xuất hiện, nói: “Bẩm Đốc công, Lý ma ma đến rừng mai, gặp Nhị công tử Chu Diệp của Chu gia, và Tuyên Thế tử của phủ Định Viễn Hầu. Sau đó, Đại tiểu thư Từ Thư Dao của phủ Trấn Bình Hầu cũng đến rừng mai đó. Thuộc hạ nghe được, hình như Đại tiểu thư kia có thù cũ với Hoắc phu nhân.”
“Thù cũ?”
Triệu Bảo Anh khẽ híp mắt, nhớ đến những tin đồn trong dân gian mà Tiểu Phúc Tử hay nói.
Theo ấn tượng, vị Đại tiểu thư đó và Chu Diệp đã được hứa hôn từ nhỏ, chỉ là sau khi mới sinh ra không lâu, vì tranh chấp giữa thê thiếp trong phủ, bị nô bộc xấu xa bán cho bọn buôn người, mãi đến năm ngoái mới tìm được về.
Có lẽ mối thù của nàng ta với cô nương Khương gia là được kết từ thời còn lưu lạc dân gian.
Triệu Bảo Anh im lặng một lúc mới nói: “Bằng chứng Quý Tần nương nương đầu độc tiểu Đáp ứng đó còn giữ không?”
“Vẫn còn. Ma ma của tiểu Đáp ứng đó giả c.h.ế.t ra khỏi cung, được thuộc hạ đưa đến ngoại ô canh giữ.”
“Rất tốt.” Triệu Bảo Anh mỉm cười nhàn nhạt: “Trước hết cứ giữ người lại, ngày nào đó không chừng sẽ cần bà ta ra mặt ‘báo thù rửa hận’ cho chủ nhân đã c.h.ế.t của mình.”
Trước đây ông ấy cho người bắt ma ma phản chủ đó, chẳng qua là muốn gửi một ân tình thuận nước đẩy thuyền cho Vương Quý phi. Giờ Vương Quý phi ngay cả người của mình còn không quản lý được, thì đừng trách ông ấy trở mặt không nhận người.
Hôm nay nếu không phải ông ấy đến kịp thời, tay Lý ma ma đã đặt lên người Như Nương rồi.
Bàn tay đó, không thể giữ lại…
Lý ma ma không biết chuyện đêm nay không chỉ gây rắc rối lớn cho mình, mà còn chôn một mối họa ngầm cho chủ tử nhà mình.
Hai khắc trước, ngay khi Như Nương vội vã ra khỏi cổng Quỳnh Uyển, Lý ma ma cũng vội vã đến rừng mai, tìm gặp hai người Chu Diệp, thở hổn hển kể lại mọi chi tiết về việc gặp Triệu Bảo Anh.
“Nhị cô nương đang uống trà ngắm hoa với mấy vị tiểu thư ở đình Thiên Thu, nô tỳ không dám để Triệu công công thật sự đi tìm người, tránh gây phiền phức cho Quý Tần nương nương. Chỉ đành vội tìm cớ, quay lại báo với Nhị công tử và biểu thiếu gia một tiếng.”
Lý ma ma là nhũ mẫu ma ma của Chu Quý Tần, ngay cả Chu Diệp cũng phải kính trọng bà ta vài phần. Đêm nay bảo Lý ma ma lén làm chuyện thiếu đạo đức này cho hắn ta, đã là làm khó người ta lắm rồi.
“Vất vả cho ma ma rồi.” Chu Diệp cười tháo miếng ngọc bội Hòa Điền từ thắt lưng, đưa cho Lý ma ma, nói: “Nghe nói cháu trai của ngươi rất lanh lợi, ngày mai ta sẽ điều nó đến viện của ta hầu hạ.”
Sắc mặt Lý ma ma đầy vui mừng, cháu trai bà ta lúc nhỏ ngã trên cây xuống, từ đó bị què chân, vẫn luôn không được coi trọng trong phủ.
Nếu Chu Diệp chịu điều cháu bà ta đến viện của hắn ta, làm tiểu đồng thân cận, đó đã là vinh dự lớn rồi.
“Cảm tạ Nhị thiếu gia!”
Lý ma ma vui mừng khôn xiết tạ ơn, cũng không nhận miếng ngọc bội đó, từ chối vài câu rồi khom người nhanh chóng rời khỏi rừng mai, đi về phía Ngự Hoa viên.
Lý ma ma vừa mới rời khỏi rừng mai, Từ Thư Dao đã tìm đến.
Vừa thấy Chu Diệp đã tức giận nói: “Ta đã bảo ngươi giúp ta bắt người đến đây, sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”
Chu Diệp nhếch môi, trước đây sở dĩ hắn ta đồng ý giúp nàng ta dụ Khương Lê đến đây, chẳng qua là vì muốn lấy nàng ta che mắt người khác mà thôi.
Nghĩ rằng nếu có ai vô tình phát hiện chuyện ở rừng mai, còn có thể lấy Từ Thư Dao ra che đậy.
Giờ đã không thể làm gì được, tất nhiên hắn ta cũng lười để ý đến vị Đại tiểu thư Hầu phủ óc để dưới gót chân này.
“Ta hứa với cô lúc nào? Cô tưởng mình là ai, bảo ta bắt người là ta phải bắt người sao? Này, Từ Thư Dao, cô còn chưa bước vào cửa lớn Chu gia của ta, đã tự coi mình là Thiếu phu nhân rồi sao? Còn biết xấu hổ không thế?”
Những lời này của Chu Diệp quả thực quá sỉ nhục người ta, Từ Thư Dao bị hắn ta nói đến nổi giận: “Ngươi, ngươi—”
Nha hoàn đứng bên cạnh sợ nàng ta nói ra điều gì không phải phép, vội tiến lên một bước, ghé tai Từ Thư Dao nói nhỏ: “Tiểu thư, Quý Tần nương nương đang ngắm hoa ở Ngự Hoa viên. Người cố nhẫn nhịn, đừng để lọt những lời không hay vào tai nàng ấy.”
Trong cung này ai mà không biết Quý Tần nương nương thân thiết với Vương Quý phi, và người Quý Tần nương nương yêu thương nhất chính là đệ đệ Chu Diệp. Vì Từ Thư Dao đã đính hôn với Chu Diệp, cũng được yêu ai yêu cả đường đi, thỉnh thoảng cho Từ Thư Dao vào cung.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.