Trong mắt Khương Lê, Dư Tú Nương là một lựa chọn rất phù hợp. Bà ấy có sự điềm tĩnh sau khi trải qua nhiều biến cố, gặp chuyện không hoảng hốt.
Khương Lê cảm thấy, một nữ tử như Tú nương tử làm phụ bếp trong quán rượu thì quá là uổng phí tài năng.
“Điều duy nhất ta lo lắng là, tiệc trong cung, phu quân trước của Tú nương tử chắc sẽ không đến chứ? Tú nương tử nói dì ấy từ Trung Châu đến, sau khi hòa ly mới đến Thịnh Kinh nương nhờ người thân. Ta đoán chắc phu quân dì ấy không ở Thịnh Kinh đâu nhỉ?”
Tiểu nương tử nắm lấy vạt áo hắn từ từ nói, đôi lông mày thon dài lúc nhíu lại lúc giãn ra, khiến trong lòng Hoắc Giác thấy buồn cười.
Dư Tú Nương quả thực là người phù hợp, trong mười năm ở Thịnh Kinh bà ấy hầu như không tham dự bất kỳ bữa tiệc nào, ngay cả yến tiệc trong cung cũng viện cớ thân thể bệnh tật để từ chối.
Vì vậy, những người biết Dư Tú Nương ở Thịnh Kinh, ngoài vài người hầu cũ từ phủ Thị lang, cũng chỉ còn mỗi Tề Xương Lâm.
Nhưng trong lòng Hoắc Giác lại có lựa chọn tốt hơn.
Từ khi quán rượu khai trương, cứ vài ngày Tiểu Phúc Tử dưới trướng Cao Tiến Bảo lại đến phố Thuận Lạc mua rượu, mỗi lần đến quán chỉ mua rượu Bách Hoa, nhưng không nói nhiều, chỉ liên tục khen rượu của Như Nương ngon.
Không ai biết, người uống rượu đó là Triệu Bảo Anh.
Hoắc Giác biết Triệu Bảo Anh không muốn làm phiền đến cuộc sống yên ổn của Như Nương, càng không muốn một ngày nào đó có người tra ra quá khứ giữa ông ấy và Như Nương, rồi dùng Như Nương để uy h.i.ế.p ông ấy.
Tuy nói hiện nay trong Ti Lễ Giám, cha nuôi đã ổn định kiềm chế được phe của Dư Vạn Chuyết.
Nhưng dù sao đằng sau Dư Vạn Chuyết cũng có Lăng Duệ đứng đó, mà thế lực của Lăng Duệ trong triều hiện nay giống như ngọn lửa ngút trời. Đối địch với ông ta, chỉ cần không cẩn thận là sẽ bị lửa thiêu đốt.
Theo hiểu biết của Hoắc Giác về người cha nuôi này, lửa cháy đến người ông ấy, ông ấy cũng không sợ, chỉ sợ cháy lan đến Như Nương.
Cũng vì vậy, ông ấy thà âm thầm bảo vệ ở phía sau, chắc chắn sẽ không xuất hiện trước mặt Như Nương.
Trừ phi… Như Nương gặp được ông ấy.
TruyenLau.com
Nghĩ đến đây, Hoắc Giác cụp mắt nhìn Khương Lê, dịu dàng nói: “Tú nương tử hòa ly đã nhiều năm, có thể phu quân dì ấy đã được điều đến Thịnh Kinh nhậm chức, nhiều năm trước ông ta đã là quan Lục phẩm, giờ chắc đã được thăng chức rồi.”
Đuôi mày đang nhướn lên của Khương Lê lập tức xụ xuống, thất vọng nói: “Vậy thì đừng để Tú nương tử đi cùng ta nữa, tránh gặp phải phu quân cũ của dì ấy sẽ buồn, ta sẽ tìm một nữ tỳ đáng tin cậy trong phủ đi cùng vào cung là được, dù sao cũng chỉ là đi cho có lệ.”
Hoắc Giác khẽ “Ừm” một tiếng: “A Lê có từng nghĩ đến việc để Như Nương đi cùng vào cung không?”
“Thím Như Nương?”
TruyenLau.com
Khương Lê ngẩn người, thật sự chưa từng nghĩ đến Như Nương.
Tính tình Như Nương hiền hậu dịu dàng, làm việc đáng tin cậy, trong quán rượu rất được mọi người tôn trọng.
Nhưng Như Nương vẫn khác với Dương Huệ Nương tính tình mạnh mẽ và Tú nương tử làm việc gọn gàng, bà ấy quá hiền lành thật thà, bị người khác bắt nạt cũng chỉ âm thầm chịu đựng.
Trước đây gặp phải cha mẹ chồng không tốt như vậy, bao nhiêu đòn roi cũng chỉ cắn răng chịu đựng, không kêu một tiếng.
TruyenLau
Lần này vào cung, nếu mọi việc êm đẹp bình an thì tốt, nhưng nếu gặp phải tiểu thư quyền quý nào kiêu căng vô lý, không bắt nạt được nàng sẽ trút giận lên người bên cạnh, vậy thì phải làm sao?
Thím Như Nương vì bệnh ở miệng, vốn đã có chút mặc cảm.
Hiện tại làm nhị chưởng quỹ trong quán rượu rất thuận lợi, cuối cùng cũng tích góp được chút tự tin, Khương Lê không muốn đi một chuyến vào cung làm mất đi sự tự tin mà bà ấy đã tích góp được.
Khương Lê vốn là người không giấu được lời nói, bèn thẳng thắn nói với Hoắc Giác: “Ta sợ gặp phải những người khó chịu chế giễu bệnh ở miệng của thím Như Nương, chàng biết đấy, trong những tiểu thư quyền quý đó không phải ai cũng dễ chịu, có những người miệng lưỡi rất độc ác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ví dụ như kẻ thù không đội trời chung của Khương Lê, Đại tiểu thư Tô Dao của phủ Trấn Bình Hầu.
Người đó từ nhỏ đã là người miệng lưỡi độc địa, lần này nếu gặp nàng ta trong yến tiệc, ai biết được nàng ta sẽ nói những lời gì để làm nhục nàng?
“Không sao đâu. Tiết Thế tử có người trong cung, huynh ấy sẽ sắp xếp người chăm sóc tốt cho các nàng, nàng cứ xem như dẫn Như Nương đi mở mang tầm mắt trong cung. Ngày sinh thần Hoàng thượng, nữ quyến sẽ có tiệc ngắm hoa, lúc đó Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, có không ít là những loài hoa quý hiếm trên đời, chắc Như Nương sẽ thích.”
Hoắc Giác thấy Khương Lê tỏ vẻ do dự, lại dịu dàng nói thêm vài câu, mới hoàn toàn xua tan nỗi lo lắng của nàng.
Khương Lê suy nghĩ một lúc, nói: “Ngày mai ta sẽ hỏi thím Như Nương, nếu thím ấy đồng ý, ta sẽ dẫn thím ấy cùng đi.”
Ngày hôm sau Khương Lê bèn nói chuyện này với Như Nương.
Ban đầu tưởng rằng Như Nương nhất định phải suy nghĩ một lúc mới quyết định, ai ngờ vừa hỏi xong, Như Nương đã lập tức gật đầu.
Thực ra Như Nương cũng không đắn đo nhiều, chỉ nghĩ rằng A Lê còn nhỏ tuổi, lần đầu vào cung, chắc chắn sẽ sợ hãi. Bản thân mình dù sao cũng đã sống nhiều năm hơn nàng, cũng coi như là người lớn tuổi, đi cùng bên cạnh, ít nhất nàng sẽ không dễ bị dọa sợ.
Đúng là bản thân Như Nương cũng không phải người gan dạ, nhưng nhà Dương chưởng quỹ có ân lớn với bà ấy, A Lê lại luôn giống như con cháu trong nhà bên cạnh bà ấy.
Giờ A Lê cần bà ấy, làm sao bà ấy có thể không đồng ý được?
***
Bên kia Vệ Xuân biết được chuyện cung đình mời tiệc, chưa tới mấy ngày đã phái Đồng ma ma đến.
Dặn dò kỹ lưỡng những điều cần chú ý khi vào cung, lại đơn giản nhắc nhở Khương Lê về những vị quý nhân có thể gặp trong tiệc cung lần này.
Chẳng hạn như Trung cung Hoàng hậu thường ngày lễ Phật, Vương Quý phi ở điện Thừa Loan, Huệ Dương Trưởng Công chúa của phủ Công chúa, Minh Huệ Quận chúa của phủ Thành Vương, ái nữ của Lăng Thủ phụ là Lăng Nhược Mẫn, v.v…
Tiệc cung đình từ xưa vẫn xếp chỗ ngồi theo phẩm cấp của bách quan, nữ quyến các phủ tự nhiên cũng như vậy, phẩm cấp của phụ thân, huynh trưởng và phu quân càng cao, càng được ngồi gần những vị quý nhân đó.
Chức quan của Hoắc Giác tuy đã được Thành Thái Đế phá lệ thăng nửa cấp, nhưng cũng chỉ là Lục phẩm mà thôi. Khương Lê vào cung, nhiều khả năng sẽ không gặp được những vị quý nhân mà Đồng ma ma nói.
Nhưng đã vào cung một chuyến, có chuẩn bị vẫn tốt hơn.
Khương Lê cũng hiểu đạo lý này, nghe một cách hết sức chăm chú, muốn ghi nhớ từng chữ Đồng ma ma nói vào trong đầu.
Đợi Đồng ma ma nói xong, nàng cụp mắt suy nghĩ một lát, cuối cùng hỏi về Tô Dao: “Ma ma có từng nghe nói đến phủ Trấn Bình Hầu không?
Đại tiểu thư của Hầu phủ đó trước kia tên là Tô Dao, là con gái nuôi của Tô lão gia. Nghe nói hồi nhỏ bị nữ tỳ của Hầu phủ làm lạc, năm ngoái mới tìm về từ thành Đồng An. Khi A Lê còn nhỏ có chút hiềm khích với nàng ta, không biết lần này tiệc cung có gặp nàng ta không.”
Đồng ma ma nghe xong thì hơi nhíu mày, suy nghĩ kỹ một lát, mới nói: “Trong số các Hầu phủ ở Thịnh Kinh, phủ Trấn Bình Hầu đã trở thành Hầu phủ hạng cuối từ lâu, gần đây lại vì chuyện Trấn Bình Hầu sủng thiếp diệt thê, bị các quan Ngự sử Đô sát viện liên tục chỉ trích, e rằng không lâu nữa sẽ bị giáng tước.”
Tính cách của Khương Lê, Đồng ma ma hiểu rất rõ, tiểu nương tử đơn thuần thiện lương, không bao giờ chủ động gây thù chuốc oán với người khác. Lúc này nghe nàng nói về chuyện Đại tiểu thư Hầu phủ đó, trong lòng nhanh chóng xếp Đại tiểu thư đó vào hạng người tâm địa không tốt.
Bà ấy vỗ vỗ mu bàn tay Khương Lê, hiền từ nói: “Còn về vị Đại tiểu thư Hầu phủ đó, ma ma chỉ biết nàng ta đã đính hôn với Đại công tử của Hồng lư tự Khanh, hai tháng nữa sẽ thành thân. Những chuyện khác thì không rõ lắm, nhưng người yên tâm, đường muội của Thế tử gia là Oánh cô nương vừa từ Hữu Châu về, tháng sau cũng sẽ đến dự tiệc trong cung. Oánh cô nương vốn thân thiết với cô nương, cô nương đã nhờ nàng ấy chăm sóc tốt cho người.”
Khương Lê không ngờ Vệ Xuân lại chu đáo suy nghĩ cho nàng như vậy, chỉ là một bữa tiệc cung, vừa sai Đồng ma ma đến dạy nàng quy củ, vừa nhờ người khác chăm sóc nàng.
Viền mắt không khỏi trở nên ấm nóng, nàng vốn dễ rơi nước mắt, chuyện nhỏ nhặt cũng có thể khiến nàng rơi lệ, bèn vội vàng chớp mắt, cười nũng nịu nói: “Vâng, ta biết rồi. Ma ma về thay ta cảm ơn a tỷ, khi nào ta rảnh, sẽ làm ít bánh đường a tỷ thích gửi đến phủ Quốc công.”
Đồng ma ma nhìn khóe mắt đỏ hoe của tiểu nương tử, tất nhiên cười gật đầu.
Thời gian trôi qua từng ngày, chớp mắt đã đến ngày hai mươi ba tháng sáu.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.