Sau khi Hoắc Giác xuống xe ngựa, Triệu Bảo Anh lặng lẽ nhắm mắt, phất trần trong tay mềm mại rủ xuống, khuôn mặt thường ngày tươi cười giờ đây đã không còn nụ cười, thay vào đó là vài tia buồn bã.
Ông ấy không ngờ rằng, Như Nương lại phải sống khổ sở đến vậy.
“Như Nương bảo, khi còn nhỏ vì bệnh ở miệng, mỗi khi ra ngoài đều bị người ta ném đá. Đại ca nhà bên của thím ấy bèn bảo thím ấy ở nhà chờ, còn nói dù thế nào cũng sẽ quay lại đón. Có lẽ vì câu nói đó mà thím ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc tự tử. Sợ rằng khi người huynh ấy quay lại sẽ không tìm thấy thím ấy.”
Lời của Hoắc Giác vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng hiện lên trong tâm trí lại là hình ảnh Như Nương mỉm cười nhìn ông ấy ngày hôm qua. Bà ấy nói bà ấy sống rất tốt, cuộc sống không hề khó khăn, được gặp lại ông ấy là điều may mắn lớn nhất.
Ánh nắng xiên xiên chiếu vào xe, nửa người Triệu Bảo Anh tắm trong nắng, lại không cảm thấy chút ấm áp nào.
Ngồi im lặng một hồi lâu, ông ấy mới chậm rãi mở mắt, khàn giọng ra lệnh: “Cao Tiến Bảo, vào cung.”
***
Hôm nay Thành Thái Đế không ở điện Kim Loan để lo chính sự, liên tiếp mấy ngày gặp ác mộng, tai thậm chí còn có ảo giác, phần lớn thời gian ông ta đều nghỉ ngơi ở điện Thừa Loan của Vương Quý phi, thỉnh thoảng mới đến điện Dưỡng Tâm để nghe chính sự.
Lúc này trong điện Dưỡng Tâm, sau khi nghe hai người Triệu Bảo Anh trình bày, Thành Thái Đế không khỏi nổi giận đùng đùng, chỉ về phía cửa điện Dưỡng Tâm quát: “Bảo Lăng Duệ lập tức qua đây gặp Trẫm!”
Lăng Duệ vội vã chạy từ Lại Bộ đến, vừa bước vào cửa, một con tỳ hưu khảm chỉ tráng men (*) từ trên cao đã ném xuống, bay thẳng về phía mặt.
(*)Nguyên văn là “Kháp ti pháp lang”: nghệ thuật áp tráng men thủy tinh lên các phôi vàng, bạc hoặc đồng để ngăn không cho màu men hòa lẫn với nhau.
Lăng Duệ nghiến răng dừng bước, không né tránh, để chặn giấy đập vào trán, tạo thành một vết thương chảy máu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Máu tươi “tí tách” rơi xuống, Lăng Duệ cũng không đưa tay lau vết m.á.u trên mặt, chỉ cung kính quỳ xuống, trầm giọng nói: “Xin Hoàng thượng bớt giận!”
Thành Thái Đế đứng dậy, chỉ vào ông ta quát mắng: “Ngươi xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì! Nói rằng tất cả đều vì thanh danh của Trẫm, vì phân ưu cho Trẫm! Trẫm thấy ngươi rõ ràng đang kéo bè kéo cánh, chuyện gì đến tay Lăng Duệ ngươi cũng có thể dùng để tiêu diệt phe đối lập! Có phải ngươi nghĩ rằng chùa Đại Tướng Quốc là công cụ để ngươi thao túng triều chính không?!”
“Ngươi tưởng Trẫm không biết là ngươi phái người gửi mật thư đến Đô sát viện sao? Sao thế? Năm xưa chùa Đại Tướng Quốc từ chối đặt linh bài tổ tiên ngươi vào lầu Đại Bi, cho nên ngươi tức giận đến tận bây giờ? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lăng Duệ! Ngươi phải biết, chức Thủ phụ của ngươi là do Trẫm ban cho! Thứ Trẫm cho ngươi, bất cứ lúc nào Trẫm cũng có thể thu lại!”
Lăng Duệ bị mắng, mặt lúc trắng lúc xanh, ông ta cụp mắt, che đi ánh mắt u ám.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu không có Lăng Duệ ông ta, làm sao Chu Nguyên Canh có thể lên ngôi vị Hoàng Đế được? Ngày xưa làm Khang Vương đâu dám nói chuyện với ông ta như thế?
Trước kia luôn cung kính gọi một tiếng “Lăng Thủ phụ”, ngay cả hai năm đầu mới lên ngôi cũng ôn hòa gọi một tiếng “Lăng ái khanh”.
Nhưng về sau có lẽ do làm Hoàng Đế lâu rồi, càng ngày càng quá trớn, dần dần không còn coi Lăng Duệ ông ta ra gì nữa, thậm chí còn để người khác cướp đoạt quyền lực trong tay ông ta!
Trong lòng Lăng Duệ vừa kinh vừa sợ, nhưng ông ta không dám cãi lại.
Tâm trạng của Thành Thái Đế càng ngày càng nóng nảy, trước kia còn giữ được vẻ ngoài của một người quân tử khiêm nhường, bây giờ thì giả vờ cũng không giả vờ được nữa, chuyện nhỏ như hạt vừng cũng khiến ông ta nổi trận lôi đình, giống như người điên vậy!
Lăng Duệ đợi Thành Thái Đế mắng xong mới bò bằng cả tay cả chân từng bước về phía trước, hạ mình nói: “Oan uổng quá, Hoàng thượng! Thần làm tất cả đều vì Hoàng thượng!”
Khi Lăng Duệ vào điện, Tiết Vô Vấn và Triệu Bảo Anh vừa hay đi ra từ nội điện, đương nhiên hai người cũng nghe thấy tiếng “bịch” của Thành Thái Đế ném chặn giấy trong đó.
Nhưng vẻ mặt của hai người ai nấy cũng đều vô cùng bình tĩnh, xuống khỏi bậc thềm ngọc trắng, Triệu Bảo Anh nói với Tiết Vô Vấn: “Bổn quan còn có việc quan trọng, không tiễn Tiết đại nhân ra cung được.”
Nói xong, bèn gọi một tiểu thái giám canh điện đưa Tiết Vô Vấn ra cổng cung.
Tiết Vô Vấn khẽ mỉm cười, chắp tay từ biệt rồi nhanh chóng ra khỏi cổng cung, đi thẳng về Cẩm Y Vệ. Vừa đến trước cửa lớn nha môn Cẩm Y Vệ, Chỉ huy đồng tri Đường Kiện đã tiến lên một bước, nói: “Chỉ huy sứ, vị Lâm Phó thống lĩnh của cấm quân lại đến.”
Tiết Vô Vấn day day trán, nói: “Ngươi đi mời Lâm Phó thống lĩnh ra đây, nói ta phải đến Ngọc Kinh lâu điều tra án, đợi hắn ở Văn Oanh các.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Kiện vội vàng chắp tay vâng dạ, vào truyền lời.
Tiết Vô Vấn lên ngựa, kẹp hai chân vào bụng ngựa rồi đi thẳng đến Ngọc Kinh lâu.
Lúc này mới là giờ Ngọ ba khắc, các cô nương trong lầu đều đang nghỉ trưa.
Chốn vung tiền thường ngày luôn râm ran tiếng cười nói giờ lại im ắng, Tô Ngọc Nương nghe nha hoàn nói Tiết Thế tử đến, vội vàng ngồi dậy khỏi giường thấp, ra cửa đón.
“Sao Thế tử lại đến? Ngọc Nương còn tưởng gần đây ngài không rảnh chứ?” Tô Ngọc Nương vừa nói vừa phe phẩy chiếc quạt trong tay, nheo mắt liếc nhìn Tiết Vô Vấn.
Người khác không biết, nhưng là người dưới trướng của Tiết Vô Vấn, làm sao không biết vị công tử phóng đãng nổi tiếng ở Kinh thành này ngày nào cũng phải bận rộn về nhà hầu hạ tổ tông chứ.
Nói thật, Tô Ngọc Nương cũng thật sự bội phục cái vị ở Vô Song viện kia.
Người như Tiết Vô Vấn, trông có vẻ đa tình, thực ra lòng dạ lạnh lùng cứng rắn, đối với những cô nương phải lòng hắn ta thì càng tuyệt tình càng tốt.
Vì vậy Tô Ngọc Nương mới bội phục Vệ Xuân, cũng không biết vị Đại nương tử của Vệ gia này đã thuần phục vị Thế tử này như thế nào.
Tiết Vô Vấn đương nhiên nghe ra ý trêu chọc của Tô Ngọc Nương, cười một tiếng rất tùy tiện, nói: “Việc công, lát nữa nếu vị Phó thống lĩnh cấm quân kia đến, bảo hắn đến Văn Oanh các tìm ta.”
Lâm Quy đến rất nhanh, Tiết Vô Vấn còn chưa uống xong một chén trà, hắn ta đã đến.
“Lâm đại nhân, mời ngồi.” Tiết Vô Vấn chỉ vào vị trí đối diện, nói: “Tiết mỗ biết đại nhân đến vì việc gì, ngồi xuống từ từ nói chuyện.”
Ban đầu Lâm Quy nghe Đường Kiện nói Tiết Vô Vấn ở Ngọc Kinh lâu, còn tưởng tên phóng đãng này lấy công làm tư, lén lút chạy đến Ngọc Kinh lâu tìm người tình cũ.
Nhưng nhìn bây giờ dường như không phải vậy, có vẻ như cố ý đến Ngọc Kinh lâu đợi hắn ta.
Lâm Quy từ nhỏ đã là người tuân thủ kỷ cương, chưa từng đến Ngọc Kinh lâu, cũng không có cảm tình gì tốt. May mà Văn Oanh các này trông sáng sủa gọn gàng, thanh nhã độc đáo, không khiến người ta thấy ghét bỏ.
Lâm Quy thẳng thắn ngồi xuống, nói rất nhanh: “Tiết đại nhân đã biết ta đến vì việc gì, vậy chắc cũng nghe nói Thuận Thiên phủ doãn Tông đại nhân đã xếp vụ án đó vào án treo, tạm thời niêm phong hồ sơ rồi?”
Vì công việc nên Tiết Vô Vấn đã tiếp xúc với Lâm Quy không ít, hiểu rất rõ tính cách của người này.
Rót cho hắn ta một chén trà rồi gật đầu nói: “Việc này quả thật Tiết mỗ đã nghe Tông đại nhân nhắc đến, hai mươi mấy t.h.i t.h.ể kia phần lớn đều thối rữa không còn hình dạng, ngay cả thân phận cụ thể cũng khó tra ra, huống chi là những bằng chứng khác. Phủ Thuận Thiên một ngày phải tiếp nhận mấy chục đến cả trăm vụ án, từ án mạng lớn đến chuyện hàng xóm cãi nhau, đều phải do người của phủ Thuận Thiên quản lý. Chắc là Tông đại nhân không rảnh điều tra vụ án này nên mới tạm thời xếp vào án treo.”
“Những t.h.i t.h.ể khác thì không tra ra được thân phận, nhưng không phải trong đó có hai t.h.i t.h.ể đã xác định được thân phận rồi sao? Một người là thứ muội của ta, một người là nữ nhi của tên đồ tể đã gây ra nhiều vụ g.i.ế.c người, bị giam trong nhà lao Trấn Phủ Ty.” Lâm Quy nắm chặt chén trà trong tay, ngẩng cổ nói: “Như vậy vẫn chưa đủ để Tông đại nhân cử thêm người điều tra vụ án này sao?”
Tiết Vô Vấn chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trung hậu của Lâm Quy.
Lâm gia ở Thịnh Kinh không phải là gia tộc lớn, nếu không phải Lâm Quy được vị Thống lĩnh cấm quân tiền nhiệm coi trọng, đề bạt lên vị trí Phó thống lĩnh, thì Lâm gia ở Thịnh Kinh cũng chỉ là một tiểu môn hộ.
Còn về người thứ muội mà Lâm Quy nhắc đến là nữ nhi của phụ thân hắn ta với ngoại thất lén nuôi bên ngoài sinh ra, thậm chí tiểu nương tử đó còn chưa được ghi vào gia phả Lâm gia, khi mất tích mới mười ba mười bốn tuổi.
Ban đầu nếu không phải Hoắc Giác nhắc đến chuyện này, hắn ta còn không biết tình cảm giữa Lâm Quy và người thứ muội này lại tốt đến vậy. Mất tích mười năm rồi mà vẫn cố gắng tìm kiếm, chưa từng từ bỏ.
Tiết Vô Vấn vốn là con cháu danh môn, những năm này làm việc trong Cẩm Y Vệ, không biết đã chứng kiến bao nhiêu chuyện đen tối trong hậu trạch của các đại viện.
Địa vị của ngoại thất vốn luôn rất thấp, con cái do ngoại thất sinh ra lại càng không có địa vị. Chỉ cần chủ mẫu không gật đầu, hoàn toàn không thể nhận tổ quy tông.
Lâm cô nương này của Lâm gia cũng vậy, thậm chí… việc nàng ấy mất tích có lẽ cũng là do người khác cố tình làm ra.
Tiết Vô Vấn khẽ nuốt khan, nhìn Lâm Quy nói: “Ở Kinh thành này, người có khả năng bắt cóc nhiều thiếu niên thiếu nữ như vậy, g.i.ế.c người vứt xác mà không để lại một chút dấu vết, Lâm đại nhân có nghĩ, thân phận của kẻ đứng sau chắc chắn không tầm thường. Như vậy, Lâm đại nhân vẫn kiên trì muốn điều tra vụ án này đến cùng sao?”
Lâm Quy khẽ giật mình.
Những điều Tiết Vô Vấn nói, không phải hắn ta chưa từng nghĩ đến.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.