Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 101

Giọng tiểu nương tử mềm mại, tràn đầy niềm vui không giấu giếm.

Hoắc Giác cảm thấy mệt mỏi dọc đường dường như tan biến trong thoáng chốc, hắn nhếch môi, dịu dàng nói: “Sao nàng không khoác thêm áo choàng rồi hẵng ra ngoài?”

Nói rồi, hắn cởi chiếc áo choàng trên người xuống, khoác lên người nàng. Thân hình Khương Lê nhỏ hơn hắn khá nhiều, mặc áo của hắn trông như trẻ con mặc trộm quần áo của người lớn vậy, nhỏ nhắn xinh xắn, khiến người ta không khỏi thương yêu.

Hoắc Giác dừng bước, cẩn thận buộc dây áo ở cổ cho nàng.

Khương Lê ra ngoài vội vàng, quên mất bên ngoài còn đang đổ tuyết, không chỉ quên khoác áo choàng mà còn quên cả lò sưởi tay. Lúc này trời còn sớm, đang là lúc lạnh nhất trong ngày, ngay cả không khí cũng lạnh như lưỡi d.a.o băng, luồn thẳng vào cổ.

Chiếc áo choàng Hoắc Giác vừa cởi ra vẫn còn ấm hơi người của hắn, ấm áp dễ chịu, Khương Lê cảm thấy trong lòng ngọt ngào, dịu giọng nói với Hoắc Giác: “Chàng đã ăn sáng chưa? Ta đang định ăn điểm tâm, nếu chàng chưa ăn, để ta bảo nhà bếp mang thêm đồ ăn lên, chúng ta cùng ăn nhé?”



Hoắc Giác cụp mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như tuyết tan, nói một chữ “Được”.

Khương Lê kéo vạt áo choàng, nghiêng đầu nhìn hắn, vừa đi vừa lải nhải nói chuyện, như thể mấy ngày không gặp có vô vàn chuyện để nói vậy.

Hai người đi sát bên nhau, ánh đèn lồng giấy dầu dưới hành lang tỏa xuống một mảng ánh sáng dịu dàng, chiếu bóng hai người dần dần kéo dài, đan vào nhau.

Đến chính viện, Hà Chu cùng Đào Chu, Vân Chu rất tự giác dừng bước trước cửa nguyệt.

Khương Lê và Hoắc Giác cùng vào phòng ngủ, trong phòng đặt chậu than, tỏa hương thơm nhẹ nhàng, ở góc bàn có bình hoa cắm vài cành mai mới hái lúc cuối đông, đang nở rộ, sắc hồng rực rỡ.

Khương Lê vào phòng thì cảm thấy nóng, vội cởi chiếc áo choàng dày, vừa treo lên giá hoàng hoa lê bên cạnh, phía sau bỗng có đôi cánh tay cứng rắn ôm lấy, siết chặt vòng eo mềm mại của nàng.

Hoắc Giác tì cằm lên vai gầy của nàng, ngửi mùi thơm trong tóc nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm nàng như vậy.

Mấy ngày không gặp, hắn thực sự rất nhớ nàng.

Khi ôm nàng, hắn luôn dùng sức rất mạnh, như muốn khảm cả người nàng vào thân thể mình.

Khương Lê đặt tay lên mu bàn tay hắn, khẽ nói: “Hoắc Giác, chuyến đi này của chàng, mọi việc đều thuận lợi chứ?”

Hoắc Giác “Ừm” một tiếng, nói: “Thuận lợi, chỉ là không có A Lê bên cạnh, ngủ không ngon.”

Khương Lê nghe vậy bèn xoay người lại, ngước mặt nhìn hắn, thực sự phát hiện dưới mắt hắn có quầng thâm. Làn da hắn trắng lạnh như ngọc trắng trong suốt, lúc này dưới mắt có quầng thâm, trông càng rõ ràng hơn.

Khương Lê có chút đau lòng, vội nói: “Lát nữa ăn sáng xong, chàng ngủ một lát nhé.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói đến đây mới nhớ ra hai người đều chưa ăn, đồ ăn đặt trên bàn từ nãy đã nguội lạnh, Khương Lê cho người dọn đi, rồi mang đồ ăn mới lên.

Ăn sáng xong, Hoắc Giác vào phòng tắm tắm rửa, vừa ra đã thấy Khương Lê ôm một chiếc đèn bình an, ngồi trên giường thấp với nụ cười rạng rỡ.

Từ khi hắn trở về, khóe môi tiểu nương tử cứ cong mãi không thôi, hai lúm đồng tiền nông nông nơi khóe miệng như được tẩm mật.
TruyenLau
“Đây, Hoắc Giác, đèn bình an chàng muốn.”

Khương Lê vừa nói vừa giơ đèn lên, ngón tay khẽ xoay một cái, Hoắc Giác lập tức thấy rõ chữ và hình vẽ trên đó.

Chữ là tên tự của hai người, còn về bức họa…

“Chàng có nhận ra người nhỏ trong tranh là ai không?” Khương Lê chỉ vào bức họa trên đèn, như khoe của báu: “Bức họa này ta mất cả ngày mới vẽ xong đấy.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Giác bước đến, ngồi xuống bên cạnh nàng, cùng nàng ngắm bức

họa trên đèn, nói: “Đây là năm ngoái vào tết Đoan Ngọ, ta và A Lê cùng đi trên phố Chu Phúc.”

Ngày hôm đó, hắn đã thắng được một chiếc đèn lưu ly cho nàng trong cuộc thi b.ắ.n liễu ở hội chùa, trên đường về quán rượu, còn hỏi nàng có muốn gả cho hắn không.

“Chàng có biết không? Chắc hẳn ngày đó Nguyệt lão đã buộc sợi dây tơ đỏ vào ngón tay của chúng ta.” Khương Lê vừa nói vừa móc ngón tay hắn, đôi mắt long lanh ánh lên như có ngôi sao lấp lánh.

Người thời đó luôn tin rằng, cái gọi là nhân duyên, chính là sợi dây đỏ trong tay Nguyệt lão.

Nhưng Hoắc Giác biết không phải vậy, nhân duyên của hắn và A Lê, ngay từ đầu đã là do hắn cưỡng đoạt. Ngay cả kiếp trước, nàng c.h.ế.t rồi, hắn vẫn thành thân với linh vị của nàng.

Hắn vốn chưa bao giờ tin vào quỷ thần.

Nhưng sau đó lại mời đạo sĩ, thiết lập trận pháp trong căn tứ hợp viện âm u kia, chỉ muốn tìm hồn phách của nàng về, không để nàng đi đầu thai, cũng không để nàng uống canh Mạnh Bà, quên đi hắn.

Lúc đó mọi người đều nói hắn là ma quỷ từ âm phủ tới.

Hắn cũng biết mình là kẻ điên, nếu trên đời này thực sự có Nguyệt lão, chắc chắn ngài sẽ không buộc sợi dây đỏ vào ngón tay A Lê. A Lê của hắn, cho dù là kiếp trước hay kiếp này, sống hay chết, đều chỉ có thể là của hắn.

***



Khương Lê vẫn luôn để tâm đến việc hắn ngủ không ngon, sau khi cho hắn xem đèn bình an xong, bèn đặt đèn lại lên bàn, thúc giục: “Chàng mau lên giường ngủ một lát đi.”

Hoắc Giác nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu không thấy đáy, hắn nhẹ nhàng nắm tay nàng, nói: “A Lê ở cùng ta.”

Khương Lê do dự một lúc, cuối cùng gật đầu: “Lát nữa ta còn phải đi tìm mẹ bàn chuyện mở quán rượu, chỉ có thể ở cùng chàng một lát thôi.”

Nói rồi nàng lập tức cởi giày lên giường, ngoan ngoãn nằm bên trong.

Bên ngoài cửa sổ, trời dần sáng, Hoắc Giác hạ màn xuống, nằm xuống bên cạnh Khương Lê.

Tiểu nương tử ngước đôi mắt long lanh ướt át lên, thấy hắn nhìn chằm chằm mình không chớp, bèn nói: “Chàng mau nhắm mắt lại đi.”

Hoắc Giác nghiêng người đối diện với nàng, ngón tay dài dịu dàng vuốt ve đôi mắt hàng mi của nàng, rồi đến lúm đồng tiền nông nông nơi khóe miệng.

Lông mi Khương Lê khẽ run lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn, cảm giác bị giam cầm không lối thoát lại một lần nữa chiếm lấy nàng.

Mỗi lần bị Hoắc Giác nhìn như vậy, nàng đều có chút hoang mang lo lắng.

Bình thường hắn nhìn nàng như vậy, đều là lúc ở trên giường, và mỗi khi như thế, hắn đều như biến thành người khác vậy.

Không phải nói hắn không đủ chu đáo không đủ dịu dàng. Ngược lại, hắn rất chu đáo cũng rất dịu dàng, nhưng đằng sau sự dịu dàng chu đáo đó, lại là sự độc đoán và điên cuồng không ai biết được.

Chỉ trong khoảnh khắc đối diện này, nàng đã biết hắn muốn làm gì, gò má dần dần nóng lên, nàng khép hờ mắt, giả vờ không hiểu sự nóng bỏng trong đáy mắt hắn.

Ngón tay dài của Hoắc Giác di chuyển đến vành tai nàng, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai đỏ ửng của nàng, khàn giọng nói: “A Lê, có được không?”

Tim Khương Lê rung động.

Người này… rõ ràng biết nàng không chống đỡ nổi khi hắn dùng giọng khàn đặc như vậy để cầu xin nàng, rõ ràng là đang phạm quy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu