Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 149

Tiểu nương tử vốn nhìn hắn bằng ánh mắt trong sáng. Giờ phút này chợt thêm vài phần e lệ, hẳn là cảm thấy ngượng ngùng.

Khương Lê quả thật thấy ngượng.

Nàng cùng Hoắc Giác thành thân đã hơn nửa năm, chuyện thân mật vợ chồng cũng chẳng thiếu.

Lẽ ra, nàng nên quen với dung mạo hắn rồi mới phải, không nên như bây giờ, tim đập như trống, miệng khô lưỡi đắng, lại dâng lên xung động muốn “bắt nạt” hắn.

Khương Lê vội đè nén ý nghĩ xấu hổ trong lòng.

Mẹ đã từng nói với nàng, nam tử uống rượu quá nhiều, sẽ không thể… lên được. Hôm nay Hoắc Giác uống không ít, chắc, chắc cũng không thể lên được.

Nàng vẫn là đừng nên làm khó hắn.

Khương Lê hắng giọng, chỉ vào bàn tính trên án, nói: “Hôm nay kiếm được số bạc này đây! Gấp bốn lần so với mong đợi của ta và mẹ. Tuy rằng tiền thuê cửa tiệm ở Thịnh Kinh quả thật đắt đỏ, nhưng chỉ cần buôn bán tốt, bạc kiếm được cũng nhiều. Khó trách có nhiều người chen chúc muốn ở lại Thịnh Kinh mưu sinh!”

Tiểu cô nương nói đến đây, thật sự rất vui vẻ.

Từ nhỏ nàng đã thích nghĩ cách kiếm tiền, cha nàng Khương Lệ mất sớm, mẹ là quả phụ, còn phải nuôi hai đứa con khôn lớn, thật sự không dễ dàng.

Cũng vì vậy, Khương Lê từ sớm đã biết tầm quan trọng của bạc. Chỉ cần kiếm được nhiều bạc, mẹ sẽ không vất vả như vậy, A Lệnh cũng có thể đến thư viện tốt đọc sách, ngày sau rạng danh Khương gia.



“A Lệnh ở Thư viện Lộc Sơn chắc là không dễ dàng, nghe nói học trò ở đó đều không phú thì quý, đệ ấy ở đó chắc cũng bị không ít người khinh thường. Ta đang nghĩ mua cho đệ ấy bút mực giấy nghiên thượng đẳng, lại may thêm vài bộ y phục sang trọng, sửa soạn chỉnh tề, hẳn là sẽ không bị người ta cười nhạo nữa.”

“Về phía mẹ, nếu ngày nào đó thật sự thành thân với Tôn đại đương gia cũng không thể qua loa, nhất định phải tổ chức tiệc cưới linh đình. Còn chàng nữa…”

Khương Lê kéo kéo tay áo Hoắc Giác, cười híp mắt nói: “Sau này chàng cần giao thiệp hoặc cần lo liệu quan hệ cấp trên cấp dưới, chắc chắn cũng không thể thiếu bạc. Chàng yên tâm, ta sẽ kiếm về cho chàng tiêu! Như vậy chàng cũng không cần hao tâm tổn trí đi bán những cuốn sách cổ quý hiếm kia, những thứ này vô giá, chi bằng dùng để làm quà tặng.”

Hoắc Giác dựa đầu vào thành ghế, hơi cụp mắt, nghe Khương Lê dịu dàng lải nhải chuyện kiếm tiền cho bọn họ tiêu, khóe môi khẽ nhếch lên.

A Lê của hắn từ trước đến nay có tài kinh doanh, kiếp trước nàng và Dương Huệ Nương không có bối cảnh gì mà vẫn có thể tạo dựng được danh tiếng trong vô số quán rượu ở Thịnh Kinh.

Bây giờ có hắn, có phủ Định Quốc Công, thậm chí cả cha nuôi bảo vệ, chỉ có thể tốt hơn kiếp trước.

Hoắc Giác nhéo nhéo đầu ngón tay thiếu nữ, cười đáp: “Ừm, bổng lộc hàng tháng của ta e là không bằng tiền A Lê kiếm được một ngày, sau này A Lê phải vất vả kiếm tiền nuôi gia đình rồi.” TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi Hoắc Giác nói lời này, đôi mắt long lanh hơi nước nhìn nàng, mắt như hoa đào, môi như điểm son, giọng nói đã được rượu thấm đẫm trở nên đặc biệt khàn, lại thêm ngữ khí dỗ dành kia.

Tim Khương Lê lại đập “thình thịch” “thình thịch”.

Hắn, hắn sau khi uống rượu thật là quyến rũ, giống như yêu tinh sinh ra từ bóng đêm trong vở tuồng vậy.
Website TruyenLau.com
Hoắc Giác vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của tiểu nương tử, ngón tay thon dài chậm rãi trượt từ đầu ngón tay nàng xuống gốc ngón tay, mười ngón đan vào nhau. Sau đó ngồi thẳng người, đôi môi ấm áp áp vào tai nàng, khàn giọng gọi một tiếng “A Lê”.

Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai, vấn vít không rời, vô cùng khêu gợi. Khương Lê lập tức tê dại cả da đầu, nàng sợ nhất hắn gọi nàng như vậy.



Mỗi lần Hoắc Giác dùng ngữ điệu này gọi tên nàng, hai chân nàng liền mềm nhũn.

Khương Lê nuốt khan một cái, lại nhớ tới lời mẹ nói, nam tử uống nhiều rượu thường thường sẽ không… được. Nghĩ vậy, nàng ngước mắt, lấy hết can đảm sờ thử.
TruyenLau.com
Cả hai người đều cứng đờ.

Da mặt tiểu nương tử từ trước đến nay mỏng manh, Hoắc Giác có nằm mơ cũng không ngờ cô nương này lại có thể làm ra hành động này.

Còn Khương Lê… Được thôi, mẹ lại nói sai rồi.

Trước khi thành thân, mẹ đã nói với nàng, chuyện động phòng hoa chúc dù có khó chịu đến đâu cũng chỉ cần nhắm mắt lại là có thể qua. Mà đêm đó, nàng nhắm mắt rất lâu cũng không qua được.

Hiện tại, chuyện tựa như lần ấy lại xảy ra, quả thật hắn đã uống rất nhiều rượu, nhưng cũng không giống như mẫu thân nói… không lên được.

Khương Lê đỏ mặt, rụt tay lại, ấp úng nói: “Chàng uống rượu, ta tưởng sẽ không được… Vậy, có cần lên giường không?”

Hoắc Giác nhìn nàng, nhất thời nghẹn lời.

Phải nói với tiểu nương tử này như thế nào, bất kể trong tình huống nào, cũng không thể dùng từ “không được” để hình dung một nam tử.

Tiểu cô nương hiển nhiên cũng phản ứng lại, xua tay, nói: “Ta không có ý nói chàng trên giường không được, chàng đừng nghĩ nhiều, chàng, chàng rất được.”

Hình như, càng giải thích càng rối… Khương Lê ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hoắc Giác nhìn bộ dạng bối rối của nàng, cuối cùng không nhịn được nữa, chống cằm lên bờ vai nhỏ nhắn của nàng, khẽ cười thành tiếng.

Hai người dựa sát vào nhau, Khương Lê có thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c hắn rung nhẹ. Khi hắn cười thường rất kiềm chế, hiếm khi bật cười thoải mái như vậy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu