Khương Lê cúi đầu gì.
Đều là nữ tử, chuyện như dù xảy với ai, cũng đều đáng thương.
Thế nhưng nàng chợt nhớ cái ngày hôm , Tiết Chân bên bờ ao, mỉm nàng vùng vẫy trong nước.
Nụ ẩn hiện trong màn đêm, tựa như rắn độc thè lưỡi giữa bóng tối.
Miệng thì lời dịu dàng, nhưng trong lòng chất chứa mưu đồ hiểm ác.
Hôm đó nếu nàng bơi, e rằng mất mạng , cũng nàng dùng thủ đoạn hại bao nhiêu ?
Dương Huệ Nương cùng Khương Lê trò chuyện một lúc trở quán rượu bận rộn.
Buổi tối nay quán rượu ăn đặc biệt , chung quy cũng là nhờ ngàn lượng hoàng kim .
Tiết Chân nhiều cùng lúc tìm thấy, khi những đó chia đều tiền thưởng thì chẳng tìm chỗ uống rượu khoe khoang ?
Những nhận tiền thưởng cũng tò mò về chuyện trong rừng, vây quanh những thưởng, hỏi hết câu đến câu khác, cả quán rượu chật kín , náo nhiệt như ngày hội.
Cách một cái sân, Khương Lê vẫn thể thấy tiếng cụng ly, rôm rả bên trong.
So với sự náo nhiệt của quán rượu Dương Ký, hiệu thuốc bên cạnh vẻ vắng lặng hơn nhiều.
Lúc trong căn phòng phía Tây, giữa chiếc bàn đặt một ấm và hai chén thô kệch, một nam tử trẻ tuổi đang đối diện với Hoắc Giác.
TruyenLau.com
Nam tử dung mạo tuấn tú, đáng tiếc vì hai vết sẹo kéo dài từ đuôi mắt đến mang tai khuôn mặt tuấn phá tướng, thêm vài phần du côn.
Hoắc Giác nhấc ấm từ trong lò, rót một chén , đẩy đến mặt nam tử, mỉm : “Thẩm Thính, nếm thử Vân Vụ đặc sản của Đồng An xem.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Thính run tay nhận chén : “Tiểu công tử…”
Tiểu công tử Vệ Cẩn của Vệ gia Thanh Châu ngày hai tiểu đồng cận, một tên là Thẩm Thính, một tên là Hạ Giác.
Nói là tiểu đồng, kỳ thực ba cùng lớn lên, tình nghĩa sâu đậm hơn những đôi chủ tớ khác.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Thính do ông ngoại Hoắc Diễm của Vệ Cẩn ban tặng, tính tình trầm , võ nghệ cao cường, lớn hơn Vệ Cẩn sáu tuổi.
Hạ Giác là con trai của nhũ mẫu của Vệ Cẩn, cùng tuổi với Vệ Cẩn, sinh môi hồng răng trắng, miệng ngọt đầu óc lanh lợi, các nha bà v.ú trong phủ yêu thích.
Ngày Hoắc gia và Vệ gia gặp nạn, Hạ Giác thế phận của Vệ Cẩn, bình tĩnh chịu chết.
Vệ Cẩn từ đó đổi tên thành Hoắc Giác, lấy họ của mẫu và tên của Hạ Giác.
Nhìn Thẩm Thính vẻ mặt kích động mặt, trong lòng Hoắc Giác dâng lên chút xúc động.
Kiếp , năm Thành Thái thứ mười, nạn thổ phỉ ở trại Bạch Thủy hoành hành nghiêm trọng, tất cả các đội tiêu cục qua trại Bạch Thủy hầu như đều mà về, thậm chí ngay cả đội hộ vệ áp tải bạc của triều đình cũng tổn thất vài đội binh mã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy trăm vạn lượng bạc trắng cánh mà bay, là rơi túi của đám thổ phỉ .
Lúc đó Hoắc Giác trong cung vươn lên, nhận lệnh tiêu diệt thổ phỉ, ngờ tình cờ gặp Thẩm Thính.
Khi Thẩm Thính mới tiếp nhận vị trí trại chủ trại Bạch Thủy từ tay nghĩa phụ, đang chuẩn tập hợp các nhóm giặc cỏ đối đầu với triều đình.
thế nào cũng ngờ tới thái giám đến tiêu diệt thổ phỉ chính là Thiếu gia mà cùng lớn lên từ nhỏ.
Lần đó, Hoắc Giác thành công phá tan bộ trại Bạch Thủy, còn Thẩm Thính dẫn theo đám thổ phỉ bí mật đầu quân trướng , trở thành một lưỡi d.a.o sắc bén trong tay .
***
Lúc Hoắc Giác và Thẩm Thính chia tay mới chỉ mười tuổi, vóc dáng còn thấp hơn một đoạn.
Giờ đây sáu năm trôi qua, Thiếu gia của trưởng thành .
Thẩm Thính thiếu niên mặt cao lớn ngang bằng , mắt khỏi cay cay: “Tiểu công tử chịu khổ .”
Hoắc Giác ôn tồn : “Ta ở đây, thể chịu khổ gì? ngươi và tỷ tỷ, một ẩn náu ở trại Bạch Thủy, một giam cầm trong phủ Quốc Công, còn gian nan hơn nhiều. Tỷ tỷ ngươi đến thành Đồng An ?”
“Đương nhiên là , thấy tượng gỗ của công tử, sợ bẫy nên âm thầm bám theo đội tiêu cục Thịnh Kinh. Sau đó nhận tin tức Đồng ma ma đưa , mới thì công tử thật sự còn sống.”
Thẩm Thính xong, bỗng nhiên quỳ xuống mặt Hoắc Giác, đầu đập “ầm” một tiếng chạm xuống sàn nhà, nghẹn ngào : “Tiểu công tử, là Thẩm Thính vô năng, thể cứu Hoắc lão tướng quân, cũng thể bảo vệ Đại công tử, thậm chí ngay cả tiểu thư… Hơn ba trăm của hai nhà Hoắc, Vệ đều còn nữa!”
Thẩm Thính , nhớ cảnh tượng ngày hôm đó hai nhà Hoắc, Vệ g.i.ế.c hại thê thảm, nước mắt tuôn trào.
Hắn hận! Ông trời bất công như !
Hai nhà Hoắc, Vệ tận trung với Đại Chu, rơi kết cục như thế !
Hoắc Giác mặc cho Thẩm Thính trút bỏ nỗi đau trong lòng, đợi đến khi bình tĩnh , mới đỡ dậy, bình tĩnh : “Vệ gia sụp đổ thì xây dựng một Vệ gia khác, phủ Tướng quân sụp đổ thì xây dựng một phủ Tướng quân khác. Thẩm Thính, ngày còn dài.”
…
Sau khi Thẩm Thính rời , Hoắc Giác dậy đẩy cửa sổ , ánh mắt về phía quán rượu bên cạnh.
Giờ Tý một khắc , chắc A Lê ngủ nhỉ?
Buổi chiều Thẩm Thính lặng lẽ xuất hiện ở phố Chu Phúc, cùng A Lê vài câu vội vàng rời .
Tiểu cô nương rời , ánh mắt chút mất mát, cũng nàng giận ?
Hoắc Giác sờ túi thơm bên hông, chợt nghĩ đến một chuyện khác, trong thư tỷ tỷ ngày mồng một tháng tư sẽ đến thành Đồng An.
Lúc chắc lên đường , tỷ tỷ đến, cũng nên cầu hôn .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.