Đào Bích nghẹn ngào quỳ lạy nhận với nàng, cảm kích nàng cứu mạng .
Khương Lê và Đào Bích ở chung bao nhiêu ngày, đầu tiên thấy nàng cảm kích nàng chân thành như .
Trước đây nàng đối với Đào Bích Đào Chu luôn khoan dung và bụng, xem họ như nha , mà giống như bạn bè .
Đào Bích từng tạ ơn nàng như hôm nay.
Vệ Xuân với nàng, đạo chủ dùng lợi để dụ, dùng phạt để răn, dùng ân để cảm.
Đối với đa đời , chỉ đơn thuần lợi ích, trừng phạt và ân huệ đều là đủ, cả ba mới thể khiến thực sự vì mà việc.
Ở Đào Bích, Khương Lê thể là thấy hiệu quả của việc ân uy.
Đào Bích trải qua việc , chắc chắn dám nảy sinh tâm tư gì với Hoắc Giác nữa, nhưng Khương Lê định tiếp tục giữ nàng .
Nghĩ đến đây, nàng nửa chống dậy, đầu Hoắc Giác : “Ta gửi Đào Bích về tay Đồng ma ma , ma ma , đến Thịnh Kinh sẽ để nàng về Vô Song viện.”
“Nàng cứ tự quyết là .” Hoắc Giác đổi tư thế cho nàng, để nàng đối diện với : “Nàng là của phủ Định Quốc Công, cũng nên gửi về, đến thành Vân Dương, sẽ sắp xếp khác hầu hạ nàng.”
Khương Lê ngoan ngoãn đáp một tiếng , ngước mắt một lúc, bỗng nở nụ , nghiêm túc với : “Hoắc Giác, sẽ trở thành một thê tử .”
Bên ngoài cửa sổ, gió tuyết bay đầy trời, gió mạnh đập cửa sổ vang lên tiếng “cộc cộc”.
TruyenLau.com
Rõ ràng là ngày đông lạnh lẽo, nhưng Hoắc Giác cảm thấy căn phòng ấm áp như mùa xuân, và ánh xuân nhất đời đều chìm trong đôi mắt ướt át của Khương Lê.
Hắn vốn sức kháng cự với nàng.
Khả năng tự chủ nhất cũng tan vỡ trong giọng mềm mại của nàng, ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Giác rơi xuống đôi môi đỏ thắm của Khương Lê, đỡ gáy nàng, cúi đầu hôn xuống.
Khương Lê ngửa đầu đón nhận sự nồng nhiệt của , cảm nhận sự đổi của cơ thể , thậm chí còn đổi sự e thẹn thường ngày, mạnh dạn sờ lên.
Nàng nghĩ kỹ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không cần là những ngày trong tháng khi mang thai thể gần gũi, nàng đều đẩy cho những cô nương khác. Cùng lắm thì dùng cách khác để thế…
Nghĩ như thế nào, nàng cũng như thế.
Ai ngờ tay sờ đến thắt lưng giữ , Khương Lê đỏ mặt : “Hoắc Giác, thể dùng tay…”
Lời còn dứt, môi chặn thật mạnh mẽ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
tay vẫn giữ chặt, qua một hồi lâu, Hoắc Giác mới buông lỏng sự kiềm chế, ấn nàng lòng, khàn giọng : “Không cần , A Lê.”
Nàng cần lấy lòng , cần và cũng đành lòng.
Đời , để lấy lòng nàng là .
***
Những ngày đó, Khương Lê đổi sang xe ngựa của Vệ Xuân, thỉnh thoảng khi Hoắc Giác cưỡi ngựa, mới đến xe ngựa của để quấn quýt bên .
Cứ như khi gấp rút khi thong thả, cuối cùng cũng đến thành Vân Dương tháng mười hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thành Vân Dương cách Thịnh Kinh xa, bảy tám ngày đường. Thành phố đặt tên theo núi Vân Dương ở ngoại ô thành, kế bên núi Vân Dương chính là trại Bạch Thủy mà tất cả những áp tải qua đều sợ hãi.
Trước đây Khương Lê cũng từng về trại Bạch Thủy, những tên cướp ở đó “một chặn đường trăm ngàn qua nổi”, ngay cả quân đội triều đình cũng gì .
Ban đầu Khương Lê còn chút lo lắng, nhưng suốt chặng đường, kể là Hoắc Giác, Vệ Xuân với Đồng ma ma, dường như đều xem trại Bạch Thủy gì, nàng cũng lo lắng nữa.
Ngày đầu tiên đến thành Vân Dương, Hoắc Giác gặp một bạn cũ, cả đêm về.
Sáng hôm khi thức dậy, Khương Lê mới Đào Chu công tử về.
Ra ngoài , thấy Hoắc Giác về một , phía còn dẫn theo một nam tử cao lớn và bốn cô nương xinh .
Nam tử cao lớn một vết sẹo dài mặt, nhưng lẽ vì dáng vẻ thanh tú, nên quá dữ tợn.
Nam tử thấy Khương Lê, bước nhanh đến mặt nàng, quỳ một gối xuống đất, cung kính hành một đại lễ, : “Thẩm Thính, diện kiến phu nhân.”
Hành động của Khương Lê thầm giật trong lòng, nhưng mặt lộ , chỉ cần đa lễ, bảo lên.
Thẩm Thính quỳ xong, bốn cô nương phía cũng tới quỳ xuống đầy đất.
“Từ nay về bốn họ sẽ là nha của phu nhân.” Thẩm Thính cúi đầu, giơ tay chắp tay : “Xin phu nhân ban tên.”
Khương Lê : “Ta sẽ ban tên, giữ tên cũ của họ là .”
Nàng xong, trong bốn cô nương đó, một cô nương búi tóc đuôi sam lập tức ngẩng đầu lên, đáng thương : “Đừng , phu nhân, từ nhỏ em gọi em là Nhị Nha, em đợi đổi tên, đợi lâu lắm .”
Thẩm Thính bên cạnh , khóe mắt giật giật, nhịn quát một tiếng: “Nhị Nha.”
Nhị Nha vội vàng im miệng, nhưng thừa lúc Thẩm Thính chú ý, lè lưỡi với Khương Lê.
Khương Lê nàng chọc , suy nghĩ một chút : “Vậy gọi là Tố Y, Tố Tùng, Vân Chu, Vân Tú.”
Mấy cái tên suôn sẻ, Khương Lê xong, mới chợt ngẩn một chút.
Theo bản năng về phía Hoắc Giác, mà lúc Hoắc Giác cũng đang nàng, trong đôi mắt sâu thẳm, khó giấu nụ .
Vành tai Khương Lê nóng lên.
Không hiểu nhớ đến cảnh đêm hôm , Hoắc Giác Kinh Thi cho nàng giường.
Trong sách rõ ràng “Tố y chu bộc, tùng tử vu ốc. Ký kiến quân tử, vân hà bất lạc?(*)”, nhất định sửa thành “Ký kiến A Lê, vân hà bất lạc”, còn ấn nàng xuống giường, mấy mới chịu bỏ qua.
(*) Trích bài “Dương chi thủy”:
“Khi gặp quân tử ,
Thì rằng: vui thích cho .”
Sau đó Hoắc Giác sửa thành: Khi gặp A Lê ≧◠‿◠≦
Có lẽ vì quá nhiều , khiến nàng theo bản năng chọn chữ từ trong đó để đặt tên.
Giờ thì , mỗi khi gọi tên họ, đều nhớ đến cảnh Hoắc Giác dùng giọng trầm thấp bên tai nàng “Ký kiến A Lê, vân hà bất lạc”…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.