Khương Lê ngờ Hoắc Giác nỗi lo lắng của nàng, nàng bận tâm, tự nhiên thiếu thốn gì, còn khuyên đừng phân tâm, việc cấp bách là tập trung chuẩn cho kỳ thi Hội.
Hoắc Giác gì thêm, khi ăn tối với Khương Lê, ngoài một chuyến, khi về trong tay cầm theo một chiếc hộp gỗ đàn hương, đưa cho Khương Lê.
Khương Lê mở xem, thấy bên trong chứa một chồng ngân phiếu dày, kinh ngạc đến nỗi gần như thể chớp mắt.
Nàng đóng nắp hộp , ôm chặt chiếc hộp gỗ, khẽ hỏi : “Hoắc Giác, lấy những ngân phiếu ở ?”
Nàng kiểm tra kỹ càng, những ngân phiếu đều đóng dấu của tiền trang Đại Xương — tiền trang lớn nhất Đại Chu, chứng tỏ đều là thật!
Chồng ngân phiếu dày như , ít nhất cũng tới mười ngàn lượng.
Hoắc Giác vẻ mặt kinh ngạc lo lắng của thiếu nữ hồi lâu, mỉm nhẹ nhàng : “Đều là tiền bán chữ và sách cổ ở phủ Giang Ninh, khi nào rảnh, sẽ đến Diên Khánh đường bán thêm chữ , kiếm thêm tiền chi tiêu cho A Lê.”
Khương Lê mà ngơ ngác.
Trước đây ở thành Đồng An, khi nàng tập chữ, Hoắc Giác bên cạnh cũng rảnh rỗi, thường xuyên chữ vẽ tranh. Nàng vốn tưởng đó chỉ là thú tiêu khiển khi nhàn rỗi của , nào ngờ thể đổi nhiều bạc đến thế.
Chẳng trách nàng thường “nghèo Tú tài, giàu Cử nhân”, thì Cử nhân bán chữ cũng kiếm ít tiền!
Khương Lê rằng kiếp một bức chữ tranh của Hoắc Giác thể bán giá trời, bây giờ bán như còn là bán rẻ .
Nàng càng rằng khi còn ở thành Đồng An đây, sớm sai Thẩm Thính âm thầm lấy sạch kho bạc của những tên quan tham ô.
Kiếp mấy vụ án tham ô đều qua tay , những tên quan bề ngoài thanh liêm nhưng bên trong giàu đến nứt đố đổ vách nhờ cướp đoạt mồ hôi nước mắt của dân chúng, còn một vòng với tên của bọn chúng, kim chỉ về ai thì hôm đó sẽ tịch thu nhà đó.
Việc nuôi quân luyện quân ở trại Bạch Thủy cần nhiều bạc, bày mưu tính kế ở Thịnh Kinh cũng thể thiếu tiền, nên sớm sắp xếp.
“Chẳng trách cứ nhắc nhở A Lệnh thi đỗ Cử nhân trở về, thì chữ của Cử nhân lão gia đáng giá đến thế!” Đôi mắt Khương Lê sáng như trời, Hoắc Giác như một khối vàng. TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cử nhân lão gia Hoắc Giác , coi như Khương Lê đang khen , gật đầu : “Mấy ngày nữa dẫn nàng dạo, thấy thích tiệm nào thì tìm môi giới mua cho nàng. Đợi đến Thịnh Kinh, các nàng mở tiệm lúc nào thì mở lúc đó.”
*** TruyenLau
Vài ngày , bầu trời u ám mấy ngày qua hiếm khi quang đãng trở , ánh nắng trải một tấm thảm bạc mặt tuyết, xe ngựa qua để hai vệt lõm sâu.
Khương Lê ghế mềm trong xe, vén rèm bông dày lên, tò mò các cửa hiệu và phố Trường An.
Dù nàng luôn nhắc nhở điềm tĩnh, nhưng khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn vẫn giấu cảm xúc, như một chú chim khách khỏi lồng.
Hoắc Giác thấy nàng lộ vẻ mặt hứng thú dạt dào, bèn chậm rãi giới thiệu cho nàng, đó là tiệm may đồ lớn nhất phố Trường An, bên cạnh là Kim Ý lâu — tiệm trang sức mà các tiểu thư quý tộc yêu thích nhất, còn đối diện là Phi Tiên lâu — tửu lâu lớn nhất Thịnh Kinh, chỉ tiếp đãi quý tộc phú hộ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng trầm ấm dễ , nhanh chậm, Khương Lê đến là say sưa.
Nghe đến cùng nhịn hỏi: “Hoắc Giác, quen thuộc Thịnh Kinh đến thế?”
Không trách nàng ngạc nhiên, rõ ràng Hoắc Giác cũng mới đến Thịnh Kinh đầu như nàng, giống như ở đây lâu ?
Hoắc Giác thản nhiên đáp: “Mấy ngày gặp bạn ở hội quán, các Cử nhân địa phương .”
Mấy ngày nay đúng là ngày nào cũng ngoài, Khương Lê tất nhiên nghi ngờ gì, gật đầu tràn đầy hứng khởi ngoài cửa sổ.
Hoắc Giác cũng ngoài cùng nàng, ánh mắt chỉ dừng góc mặt nghiêng của nàng, khỏi nghĩ, kiếp khi A Lê mới đến Thịnh Kinh, cũng như , hệt như một chú chim khách thoát lồng, cái gì cũng thấy mới lạ.
Sau khi trở về Thịnh Kinh, thỉnh thoảng mơ thấy chuyện kiếp , mơ thấy căn hầm băng tối tăm thấy ánh sáng .
Có khi nửa đêm tỉnh giấc, thậm chí kìm ấn Khương Lê trong lòng xuống , làn da kề sát , thực sự cảm nhận ấm của nàng, nỗi tuyệt vọng sâu sắc vì mất nàng mới dần tan biến.
Ai cũng Thịnh Kinh chân thiên tử là nơi phồn hoa nhất thiên hạ, song, bao giờ thích nơi .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.