Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 119

Ban đêm, Hoàng cung, điện Thừa Loan.

Triệu Bảo Anh chậm rãi bước ra khỏi nội điện, mãi đến ngoại điện mới dừng lại, ngước nhìn trời đêm u ám.

Tiểu thái giám bên cạnh len lén liếc mắt vào nội điện, dè dặt hỏi: “Triệu công công, đêm nay Hoàng… Hoàng thượng không cần nô tài hầu hạ sao?”

Triệu Bảo Anh mỉm cười nhìn tiểu thái giám.

Hôm nay, thái giám vốn theo hầu ông ấy bỗng phát bệnh, người dưới hỏi ông ấy muốn chọn ai thay thế, ông ấy tiện tay chỉ tiểu thái giám đang quét tuyết bên cạnh.

Mọi người đều kinh ngạc, nhưng không ai dám lên tiếng. Ai cũng biết, trong Ti Lễ Giám, tâm tư của Triệu công công là khó đoán nhất.

Tiểu thái giám độ mười ba, mười bốn tuổi, trắng trẻo, nét mặt còn thơ ngây. Chắc hẳn có người trong cung che chở, mới ngây thơ đến vậy, câu gì cũng dám hỏi.



Triệu Bảo Anh liếc xéo tiểu thái giám, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhạt, nhỏ giọng nói: “Quả là nghé con mới sinh không sợ cọp, câu này cũng dám hỏi. Về sau nhớ kỹ, Hoàng thượng không cần ngươi, thì dù lăn cũng phải lăn cho xa, nếu không, đầu sẽ lìa khỏi cổ đấy.”

Giọng nói của Triệu Bảo Anh nhẹ nhàng, không có chút trách móc nào, ngược lại như đang ân cần chỉ bảo. Nhưng tiểu thái giám nhìn vào đôi mắt đen láy đang cười của ông ấy, trong lòng bỗng thắt lại, mới nhận ra câu hỏi vừa rồi thật không nên hỏi.

Giống như ma ma đã nói, trong cung này, tò mò quá mức sẽ mất mạng! Tiểu thái giám vội vàng đáp: “Đa tạ Triệu công công chỉ điểm.”

Triệu Bảo Anh không quan tâm đến tâm trạng của tiểu thái giám, mỉm cười rồi rời mắt.

Lúc này trong điện Thừa Loan, Thành Thái Đế ngồi trên ghế tựa gỗ cánh gà, mặt lạnh tanh nói với Vương Quý phi: “Đem thứ đó lại đây.”

Sắc mặt ông ta thật sự không tốt, ánh mắt vô hồn, đồng tử giãn ra, như thể vừa bị kinh hãi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ khi tin tức bia công đức của Tiên Đế nứt toác, nhỏ m.á.u lan truyền, sắc mặt Thành Thái Đế không khá hơn, mấy ngày liền ăn không ngon, ngủ không yên.

Hôm nay lại quỳ cả ngày ở Thái miếu, sắc mặt càng thêm khó coi.

Vương Quý phi luôn nắm rõ tâm tư của Thành Thái Đế, thứ đó đã được chuẩn bị sẵn sàng. Bà ấy khẽ liếc mắt nhìn ma ma thân cận bên cạnh, ma ma dẫn theo đám cung nữ lui ra khỏi nội điện.

Lúc đóng cửa, ma ma không nhịn được nhìn Vương Quý phi bên trong, đáy mắt thoáng qua vẻ thương xót và lo lắng.

Chờ mọi người rời đi, Vương Loan đứng dậy đi lấy đồ, khi quay lại, trên tay đã có thêm một chiếc bình ngọc trắng.
Website TruyenLau.com
“Thiếp biết hôm nay Hoàng thượng đến Thái miếu chắc chắn đã chịu uất ức, nên đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, chờ Hoàng thượng.”

Giọng nói của Vương Loan dịu dàng, là giọng điệu nũng nịu mà Thành Thái Đế vẫn thích nghe.

Nhưng lúc này tâm tư Thành Thái Đế hoàn toàn không đặt ở đó, toàn bộ tâm thần đều đặt vào chiếc bình ngọc trắng, vội vàng nói: “Mau cho Trẫm!”


TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Loan ngoan ngoãn đổ ra một viên thuốc màu đen tuyền từ trong bình ngọc, đút vào miệng Thành Thái Đế.

Một viên thuốc vào miệng, Thành Thái Đế hài lòng nhắm mắt lại, đầu dựa vào lưng ghế. Không lâu sau, khuôn mặt vốn tái nhợt của ông ta dần dần hồng hào.

Tiếp đó, ông ta đột ngột mở mắt, nhìn chằm chằm Vương Loan, mắt đỏ ngầu.

Vương Loan đối diện với ánh mắt đáng sợ của ông ta cũng không hoảng hốt, đưa roi mềm trên tay cho Thành Thái Đế, dịu dàng nói: “Hoàng thượng không cần lo lắng cho thiếp, thiếp chịu được.”

Đó là một cây roi mềm chín khúc, được làm từ da bò thượng hạng, cán roi bằng gỗ kim ti mảnh mai được quấn lụa đỏ. Có lẽ vì dùng lâu nên màu đỏ tươi của lụa đã hơi phai.

Ánh mắt Vương Quý phi nhìn Thành Thái Đế tràn đầy ngưỡng mộ và sùng bái, như thể tất cả những gì ông ta sắp làm với bà ấy đều là ân huệ.

Thành Thái Đế rất hưởng thụ, nhận roi, dùng cán roi nâng cằm nhọn của Vương Loan lên, nói: “Trên đời này, chỉ có ái phi là hiểu Trẫm nhất.”

Vài giây sau, roi da mềm mại vung lên, “Chát” một tiếng vang lên.

Môi Vương Loan hơi tái, bà ấy cắn chặt răng, cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Trong nội điện sáng trưng, khuôn mặt Thành Thái Đế dần dần méo mó.

“Phụ hoàng rõ ràng đã chết, tại sao còn muốn dạy dỗ Trẫm? Trẫm bây giờ là Thiên tử, ông ta sao dám!”

“Ngươi nói xem sau khi Phụ hoàng chết, nhìn thấy nhiều người xuống bồi ông ta như vậy, có phải rất kinh ngạc không, ha ha ha ha ha! Con trai ông ta yêu nhất, cháu trai ông ta thích nhất, còn có cả thần tử ông ta tín nhiệm nhất, Trẫm đều đưa xuống bồi ông ta hết!”

“Còn có Chu Nguyên Tuần, Hoàng huynh tốt của Trẫm! Trẫm là đệ đệ của hắn, đệ đệ ruột! Sao hắn có thể vì mấy mạng hèn kém mà bắt Trẫm đến Đại lý tự nhận tội! Nói cái gì mà Thiên tử phạm pháp cùng tội với thứ dân! Nếu không phải hắn ép Trẫm, Trẫm sao có thể, sao có thể—”

Theo từng tiếng roi vang lên, sự hưng phấn của Thành Thái Đế sau khi dùng tiên đan dần dần tiêu tan, sự mệt mỏi như sóng triều dâng lên từ trong xương cốt.



Ông ta thở hổn hển, ném roi xuống, thô bạo cởi bỏ long bào thêu mười hai chương văn, loạng choạng lên giường.

Vương Loan đợi đến khi ông ta lên giường mới chịu đựng cơn đau, chậm rãi đứng dậy, nhặt roi dưới đất, đứng sang một bên.

Đợi đến khi hơi thở của Thành Thái Đế đều đặn, mới bước tới, nhìn Thành Thái Đế đang ngủ say, đôi mắt dịu dàng như nước dần dần lạnh lẽo.

Gió lạnh thổi qua đèn cung treo trên mái hiên ngoại điện, phát ra tiếng xào xạc.

Tiểu thái giám vô cớ cảm thấy lạnh, luôn cảm thấy điện Thừa Loan này dường như âm u hơn những nơi khác.

Rõ ràng điện Thừa Loan là nơi có nhân khí vượng nhất trong cung, dù sao Vương Quý phi là người được sủng ái nhất hậu cung, ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng phải né tránh, biết bao thái giám cung nữ đều muốn vào đây hầu hạ, ai ai cũng lấy việc được làm việc ở điện Thừa Loan làm vinh dự.

Sao cung điện này lại lạnh như vậy chứ, biết vậy đã mặc dày hơn.

Triệu Bảo Anh thấy tiểu thái giám rùng mình, mỉm cười lắc đầu, nhẹ nhàng phẩy phất trần, thầm nghĩ: Sắp sang xuân rồi, trời sắp ấm lên, cũng nên đến chùa Đại Tướng Quốc một chuyến.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu