Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 229

Nói xong câu đó với Hoắc Giác, Tông Khuê cũng không đợi Hoắc Giác trả lời, sải bước ra khỏi chính sảnh cùng Khương Lệnh.

Hoắc Giác ngồi ngay ngắn trên ghế, im lặng một lúc lâu rồi không nhịn được khẽ nhếch khóe môi.

Lúc đầu con đường báo thù kiếp trước chỉ có một mình hắn, sau này bên cạnh có thêm Tiết Vô Vấn và Triệu Bảo Anh.

Còn Tông Già và Chu Dục Thành, khi là đồng minh khi là kẻ thù, còn tùy xem là vì chuyện gì.

Về phần hai vị Đô Ngự sử của Đô sát viện, lập trường rất rõ ràng, từ đầu đến cuối chỉ muốn g.i.ế.c hắn.

Nhưng kiếp này, những người này quả thật đã khác.

Người từng muốn hắn c.h.ế.t lại tận tâm tận lực mưu cầu tiền đồ cho hắn; người từng là địch cũng là bạn lại đi trước hắn một bước, quét sạch gió tuyết trên đường cho hắn.

Đang suy nghĩ, Hà Chu vội vàng đi tới, chắp tay nói: “Chủ tử, Trưởng Công chúa đã đến chùa Đại Tướng Quốc.”

Hoắc Giác gõ nhẹ ngón tay lên bàn, nói: “Viên Thanh đại sư đã đến tháp Cửu Phật chưa?”



Hà Chu gật đầu: “Viên Huyền đại sư vừa rời khỏi chùa Đại Tướng Quốc, Viên Thanh đại sư đã đến tháp Cửu Phật ngay.”

Hoắc Giác đứng dậy, nhìn tuyết rơi càng lúc càng lớn bên ngoài, nói: “Hiện giờ có bao nhiêu lưu dân chạy đến phủ Thuận Thiên?”

“Đã có mấy nghìn người, thời tiết bây giờ ngày càng lạnh, mấy hôm trước còn mưa đá. Thuộc hạ thấy qua thêm vài ngày nữa, lưu dân đến phủ Thuận Thiên e là sẽ càng ngày càng đông.”

Lưu dân ở phủ Thuận Thiên quả thật sẽ ngày càng đông, không chỉ là lưu dân, đến tháng hai, ngay cả bá tánh trong Thịnh Kinh cũng bắt đầu náo loạn.

Sau này sử quan khi ghi chép về trận tuyết thiên tai năm Thành Thái thứ bảy, đã ghi lại như sau: Mỗi ngày lên đến hàng nghìn người c.h.ế.t vì đói rét.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuyết mãi đến tháng tư mới chấm dứt, theo kế hoạch ban đầu của Hoắc Giác, tai họa này càng nhiều thương vong thì càng có lợi cho kế hoạch của hắn.

Nhưng giờ hắn đã thay đổi chủ ý.

“Đi theo ta ra ngoài một chuyến.” Hắn nhận lấy áo choàng Hà Chu đưa tới, vừa đi vừa mặc vào, sắp ra khỏi cửa sân, bỗng nhiên dừng bước, lại nói: “Thôi, ngày mai ta mới ra ngoài, ngươi đi gửi giúp ta mấy phong thư.”

Hà Chu ngẩn người, lập tức hiểu ra.

Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, nhất định là chủ tử muốn ở lại cùng phu nhân.
Website TruyenLau.com
Năm ngoái vì chuyện ở Lâm An, chủ tử đã không thể về làm đèn hoa cho phu nhân.

Hôm nay nhất định là muốn bù đắp lại sự tiếc nuối năm ngoái.

Ngày lễ như Tết Nguyên Tiêu, nhà nhà đều phải tự tay làm một chiếc đèn bình an.

Từ hôm qua, các viện trong phủ đều đã treo đèn bình an, nhưng Khương Lê vẫn muốn cùng Hoắc Giác tự tay làm một chiếc đèn bình an, đưa đến Vô Song viện. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hoắc Giác bước vào, nàng đã gần làm xong chiếc đèn, chỉ còn thiếu bức tranh đèn cuối cùng.



“Chàng đến vừa lúc, chàng vẽ đẹp, mau vẽ lên đây mấy đứa trẻ đáng yêu, lát nữa cho Hà Chu đưa đến phủ Định Quốc Công.” Khương Lê vừa nói vừa đi lấy bút mực, đôi mắt ướt át tràn đầy mong đợi: “Phải vẽ thật kháu khỉnh, tốt nhất là, phải vẽ giống a tỷ một chút, lại giống Tiết Thế tử một chút.”

Nàng nói đến đây, không nhịn được dừng lại.

Bản thân nàng cũng cảm thấy quá khó, vừa muốn giống a tỷ vừa muốn giống Tiết Thế tử, e là không dễ vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng đang định rút lại yêu cầu vừa rồi, ai ngờ Hoắc Giác cầm bút lên bắt đầu vẽ, gần như một hơi đã vẽ xong ba đứa trẻ.

Từ đứa bé còn đang tập nói đến bé gái tóc thắt hai bím, dường như chỉ cần xoay nhẹ là thấy một bé gái dần dần lớn lên.

Điều kỳ diệu nhất là mỗi bức tranh đèn ở đây, bé gái đều thật sự có nét giống a tỷ lại giống Tiết Vô Vấn.

Lông mày giống a tỷ, miệng mũi giống Tiết Thế tử, xinh đẹp vô cùng.

Khương Lê càng xem càng hài lòng, không nhịn được khen: “Chàng vẽ tranh đèn đẹp quá, chàng vẽ A Thiền sao?”

Hoắc Giác “Ừ” một tiếng.

Khương Lê cầm chiếc đèn lên, ngắm nghía hồi lâu không rời tay.

Sau đó cẩn thận đặt xuống, từ bên cạnh nhấc lên một chiếc đèn bình an còn trống. Nàng sợ lần đầu Hoắc Giác vẽ sẽ vẽ không đẹp nên đã làm thêm một chiếc đèn bình an trống để dự phòng, nghĩ là có phòng bị vẫn tốt hơn.

Giờ thì đúng là có ích.

Khương Lê đặt chiếc đèn bình an này lên bàn, mỉm cười nói: “Hoắc Giác, chàng vẽ cho A Mãn của chúng ta một cái nữa đi!”

Hoắc Giác nhìn Khương Lê, rồi lại nhìn chiếc đèn bình an trước mặt. Hơi dừng lại một chút, lại cầm bút lên.

Vẽ A Mãn quả thật không được như lúc vẽ A Thiền, nét bút uyển chuyển liền mạch mà cứ vẽ vài nét lại dừng, nhìn Khương Lê một chút rồi mới tiếp tục.

Vẽ như vậy mất gần nửa canh giờ, đợi Hoắc Giác dừng bút, Khương Lê đến gần xem, vừa nhìn bức tranh đèn thì tròn mắt kinh ngạc.



“Đây không phải chàng vẽ ta sao?” Nàng nói: “Chẳng giống chàng chút nào.”

Hoắc Giác đặt bút xuống, chăm chú ngắm ba mặt tranh đèn, tự mình lại thấy rất hài lòng.

“Nàng đẹp hơn ta, sau này dung mạo hài tử tốt nhất là giống nàng.” Khương Lê nghe vậy, tức thì đỏ bừng cả vành tai.

Xem lời người này nói kìa, nếu bị người khác nghe được, chẳng phải cười nàng sao, rõ ràng dung mạo hắn cũng đẹp.

May mà trong phòng chỉ có hai người bọn họ.

Khương Lê cầm lấy đèn bình an, xoay nhẹ, một tiểu nữ hài có ngũ quan cực kỳ giống nàng, mỉm cười tươi tắn nhìn nàng, khóe môi điểm hai lúm đồng tiền nhỏ như hạt gạo.

Phải nói rằng, nụ cười của tiểu nữ hài ngọt ngào như mật, khiến người ta vừa nhìn đã thấy vui vẻ.

Khương Lê cong môi, sau này A Mãn giống nàng hình như cũng không tệ.

Nàng nắm chặt đèn bình an trong tay, nói: “Đèn bình an này ta phải cất giữ cho kỹ, sau này để cho A Mãn xem.”

***

Lúc này tại chùa Đại Tướng Quốc, Huệ Dương Trưởng Công chúa cũng nắm chặt đèn bình an trong tay, ngẩng đầu nhìn hai chữ “Dược Cốc” trên cao.

Hít sâu một hơi, nàng ấy bước lên gõ cửa.

Tay nàng ấy lạnh đến khác thường, không biết là do thời tiết lạnh giá, hay là do sự mong đợi và sợ hãi trong lòng.

“Tới rồi, tới rồi!” Triệu Khiển mở cửa, thấy Huệ Dương Trưởng Công chúa dường như cũng không ngạc nhiên, cung kính hành lễ xong, nhân tiện nói: “Thảo dân biết Điện hạ vì sao mà đến, mời Điện hạ đi theo ta.” Huệ Dương Trưởng Công chúa ổn định giọng nói: “Làm phiền rồi.”

Nàng ấy xách đèn, mặc áo choàng đỏ thẫm, bước nhanh theo sau Triệu Khiển.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu