Dường như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt Vệ Xuân tái nhợt, ngã ngồi xuống ghế, lẩm bẩm: “Là Tiết Vô Vấn.”
Hoắc Giác khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Huynh ấy một mình đến Thanh Châu, cưỡng ép thay đổi mật lệnh, ép buộc nhóm tử sĩ đó cứu tỷ. Vì chuyện này, sau khi đưa tỷ về Túc Châu, huynh ấy đã bị Định Quốc Công đánh bốn mươi chín roi.”
Căn phòng im lặng một lúc, hồi lâu sau, Vệ Xuân rủ mi mắt xuống, khẽ nói: “Nhưng chàng ấy không nói với ta như vậy.”
“A tỷ, nếu lúc đó tỷ biết rằng chính Tiết Vô Vấn đã thay đổi mật lệnh của Định Quốc Công, đổi người đáng lẽ phải cứu thành tỷ, tỷ sẽ làm thế
nào?” Hoắc Giác bình tĩnh hỏi.
Vệ Xuân ngước mắt lên, vẻ mặt có phần hoảng hốt.
Sau khi được Tiết Vô Vấn cứu, nàng ấy đã từng căm hận, tại sao người sống sót lại là nàng ấy? Nếu là Đại ca hoặc A Giác sống sót, Vệ gia sẽ có hy vọng phục hưng, bất kể là ai, cũng đều tốt hơn nàng ấy.
“Tiết Vô Vấn không nói thật với tỷ, chỉ là sợ tỷ hận huynh ấy.” Hoắc Giác dường như nhìn thấu tâm tư của nàng ấy, chậm rãi nói: “A tỷ, chỉ cần tỷ mở lời, Tiết Vô Vấn nhất định sẽ cưới tỷ.”
Trên đời này, cho dù ai mở lời cũng đều vô dụng, nhưng chỉ cần Vệ Xuân mở lời, hắn ta nhất định sẽ cưới. Dù cưới Vệ Xuân đồng nghĩa với việc toàn bộ phủ Định Quốc Công sẽ phải đối đầu với Hoàng quyền, hắn ta cũng sẽ cưới.
***
Ra khỏi phòng, Hoắc Giác đứng lặng lẽ dưới cây mai ở trong sân. Gió lạnh gào thét, tuyết rơi lả tả.
Hắn cúi đầu, khẽ vuốt ve đầu ngón tay, trong đầu nhớ lại câu nói vừa rồi của Vệ Xuân: “Chàng ấy không nên cứu ta, nếu Đại ca còn…”
Tình cảm của tỷ đệ họ từ nhỏ đã rất tốt.
Đại ca Vệ Triệt là trưởng tử của Vệ gia, là người quang minh lỗi lạc và tài trí hơn người. Tuy chưa ra làm quan, nhưng ở Thanh Châu đã có tiếng tăm lớn, nhiều kẻ sĩ có thể đỗ đạt khoa cử đều sẵn lòng vào Vệ gia làm môn khách, cam tâm tình nguyện đi theo Đại ca.
Ông nội thường nói, Đại ca có tính tình bao dung, có tài nhận biết người tài, có thể viết được thứ văn chương tuyệt diệu, cũng có thể gần gũi dân gian cảm nhận nỗi khổ của người dân, là người có thể mang lại phúc lợi cho bách tính.
Trong ký ức của Hoắc Giác, Đại ca quả thực là người rất đáng kính ngưỡng, bao nhiêu người tài trong Đại Chu vì ngưỡng mộ mà đến Thanh Châu, chỉ để được một lần chiêm ngưỡng phong thái của Vệ Triệt.
Định Quốc Công và phụ thân, ông nội vốn thân thiết, trong mắt ông ấy, chỉ cần trưởng tử của Vệ gia còn sống, việc Vệ gia trỗi dậy lần nữa cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Và chắc chắn a tỷ cũng nghĩ như vậy, Hoắc Giác biết, việc nói ra sự thật với nàng ấy là điều vô cùng tàn nhẫn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng cuối cùng a tỷ cũng sẽ biết sự thật, và lúc này để nàng ấy biết sự thật, mới là thời điểm tốt nhất.
Hắn cần thời cơ này.
Bên kia Khương Lê đang nói chuyện với Dương Huệ Nương, qua cánh cửa sổ hé mở chợt nhìn thấy một bóng dáng thẳng tắp như cây tùng, lời nói lập tức ngừng lại, vội vàng đứng dậy, nói: “Mẹ, Hoắc Giác đang đợi con, con về trước đây.”
Dương Huệ Nương nhìn vẻ gấp gáp của nàng, không khỏi sẵng giọng: “Vội gì chứ? Mới không gặp bao lâu!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặt Khương Lê đỏ ửng, nói: “Không phải bên ngoài lạnh sao? Sắp đến kỳ thi Hội rồi, con sợ chàng bị lạnh sinh bệnh, đến lúc đó ảnh hưởng đến thi cử thì không hay rồi.”
Dương Huệ Nương liếc nàng một cái, biết khuê nữ nhà mình chỉ đang tìm cớ mà thôi.
Nhưng cũng hiểu Khương Lê mới thành thân, đang là lúc ngọt ngào, nên không giữ nàng lại nữa, chỉ dặn dò: “Nếu con rể đã sắp tham gia thi Hội, ngày thường con ít quấn quýt nó một chút, làm thêm ít đồ ăn bồi bổ cho nó.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Lê luôn cảm thấy lời mẹ nói có ý gì đó khác.
Sao lại bảo ít quấn quýt chàng chứ? Ngày thường nàng cũng rất bận, làm sao lúc nào cũng quấn quýt Hoắc Giác được?
Tuy trong lòng càu nhàu nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi.”
Khương Lê ôm cái lò sưởi tay vừa mới làm ấm ra ngoài, chậm rãi đi về phía Hoắc Giác, đến trước mặt hắn, nũng nịu nói: “Sao lại đứng đây đợi ta vậy? Không phải đã nói, nếu ta chưa ra, chàng cứ về thư phòng trước rồi sao?”
Giọng nói của cô nương ngọt ngào mềm mại, trong ánh mắt tràn đầy nụ cười, rõ ràng là rất vui vì hắn đứng đây đợi nàng.
Hoắc Giác cụp mắt nhìn nàng, trước mắt là cô nương tươi tắn đáng yêu, đôi mắt ướt át lấp lánh chỉ có hình bóng của hắn, trong phút chốc, dường như những quá khứ đau thương kia đã đi xa.
Trên người nàng khoác một chiếc áo choàng màu hải đường, có lẽ vì vội vã ra tìm hắn, mũ trùm đầu còn chưa kịp đội lên.
Tuyết nhỏ li ti rơi trên mái tóc đen nhánh của nàng, Hoắc Giác giúp nàng đội mũ trùm của áo choàng lên, dịu dàng nói: “Không sao, học bài cũng không so đo một lúc một khắc.”
Hai người sóng vai đi về chính viện, Khương Lê ôm lò sưởi tay, cười nói: “Ta với mẹ đã chọn được cửa hiệu rồi, mẹ nói cửa hiệu số bốn mươi bảy phố Thuận Lạc có giá thuê rất hợp lý, tuy vị trí hơi xa một chút, nhưng rượu ngon không sợ ngõ sâu, xa một chút cũng không sao, quán rượu Dương Ký của chúng ta trước đây ở phố Chu Phúc cũng rất xa, không phải vẫn làm ăn phát đạt sao.”
Hoắc Giác nhàn nhạt đáp lời nàng, kiếp trước họ cũng chọn số bốn mươi bảy phố Thuận Lạc.
Cửa hiệu này là cửa hiệu có giá thuê thấp nhất trong số những cửa hiệu mà môi giới đưa ra, Dương Huệ Nương không muốn dùng một vạn lượng bạc Hoắc Giác cho Khương Lê, mà số tiền tích góp được ở thành Đồng An cũng không nhiều, việc chọn cửa hiệu ở phố Thuận Lạc hoàn toàn nằm trong dự đoán của Hoắc Giác.
“Nếu mẹ và nàng đều thích, vậy thì chọn cửa hiệu đó đi.” Hắn dịu dàng nói.
Kiếp trước A Lê và mẹ có thể làm cho quán rượu ở phố Thuận Lạc phát đạt thịnh vượng, kiếp này có hắn bảo vệ, tất nhiên sẽ còn tốt hơn kiếp trước.
Khương Lê gật đầu “Ừm” một tiếng, chợt lại nhớ ra một chuyện, nhìn
qua trái phải, thấy không có ai, mới nhón chân lên, thì thầm bên tai Hoắc Giác: “Đêm Nguyên Tiêu hôm đó, chính là Tôn thủ lĩnh đi xem cửa hiệu với mẹ, ta phát hiện những ngày này, mẹ không còn tránh ông ấy nữa.”
Hơi thở của tiểu nương tử vừa ấm vừa mềm mại, mang theo một chút hương thơm nhẹ nhàng, khi chạm vào vành tai, tê tê ngứa ngứa, khiến cả trái tim cũng ngứa theo.
Hoắc Giác nuốt khan, đôi mắt lại tối sầm lại.
Rõ ràng là ngày tuyết rơi mà hắn ghét nhất, nhưng chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn, dường như tất cả gió sương mưa tuyết trên đời này, đều trở nên không đáng kể nữa.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.