Trăng lưỡi liềm treo cao, bầu trời trong xanh từ khi nào bắt đầu đổ tuyết.
Hoắc Giác đặt thiếu nữ đang ngái ngủ lên giường, chợt thấy vài tiếng bước chân dừng bên ngoài phòng.
Sau khi đắp chăn và buông rèm xuống, nhíu mày, chậm rãi bước ngoài hỏi: “Chuyện gì ?”
Một hộ vệ tiến lên một bước, chắp tay thi lễ, đó hạ giọng : “Vừa Tiết Thế tử trèo tường viện phía Đông.”
Khóe mắt Hoắc Giác giật giật, ngờ là vì , viện phía Đông tìm ai cần đoán. Với hành vi của Tiết Vô Vấn, nửa đêm đột nhập khuê phòng, nếu cha và đại ca còn sống, chắc chắn sẽ đánh gãy chân đưa về phủ Quốc Công.
hiện tại đương nhiên thể đánh gãy chân Tiết Vô Vấn .
Hoắc Giác bày vẻ mặt bình thản, về phía viện phía Đông, : “Cứ để mặc .”
Theo thói quen của trong cung, tối nay chắc chắn sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu náo nhiệt. Tiết Vô Vấn là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, ước chừng thể ở đây lâu .
Hoắc Giác đoán sai, Tiết Vô Vấn chỉ nửa canh giờ.
Đồng ma ma thấy đột nhiên đến, cũng ngạc nhiên, chỉ : “Thế tử đến đúng lúc, cô nương uống thuốc xong, đang định nghỉ ngơi.”
Tiết Vô Vấn gật đầu , đẩy cửa bước .
TruyenLau.com
Trong phòng thoang thoảng hương thơm, một ngọn nến nhỏ đặt chiếc bàn nhỏ ở đầu giường.
Vệ Xuân để mái tóc đen xõa xuống, tựa gối thêu hoa phù dung màu xanh, cúi đầu sách du ký.
Nghe thấy tiếng đẩy cửa, nàng cũng ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng : “Sao ma ma ?”
TruyenLau
Người đến lên tiếng, khi Vệ Xuân nhận điều gì đó đúng, Tiết Vô Vấn đến đầu giường, lấy cuốn sách trong tay nàng , : “Ánh sáng quá yếu, cẩn thận hỏng mắt.”
Sau một khoảnh khắc ngạc nhiên, Vệ Xuân nhanh chóng lấy bình tĩnh, liếc một cái rủ mi mắt xuống.
Tiết Vô Vấn kỹ gương mặt nàng , xuống bên cạnh nhếch môi hỏi: “Giận ?”
TruyenLau
Hôm nay mặc quan phục màu đỏ rực, đầu đội mũ vàng, gương mặt như ngọc, đôi mắt đào hoa lấp lánh vì men rượu, khi khác như chứa đựng tình ý.
Toàn toát lên vẻ phong lưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vệ Xuân thản nhiên : “Tại giận chứ?”
“Vậy nàng ?” Tiết Vô Vấn đưa tay nắm lấy cằm nhọn của nàng , giọng khàn khàn vì rượu mạnh: “Đã gặp nhiều ngày như , chẳng lẽ nhớ ? Ta ngày nào cũng nhớ nàng.”
Vệ Xuân quen với những lời đường mật như thế của , mím môi, thản nhiên : “Giờ mỹ nhân bên cạnh, ngọc quý bên , còn cần gì nhớ ?”
Lời dứt, khí xung quanh chợt im lặng, ngay cả ngón tay nam tử đang nắm cằm nàng cũng khựng .
Vệ Xuân ngậm miệng, trái tim nặng nề chìm xuống.
Những lời như nàng nên , phù hợp với lúc , cũng đúng phận.
Nàng hối hận đầu .
Ngay đó, thấy Tiết Vô Vấn nhẹ một tiếng, đưa tay cầm đèn bàn qua, đặt bên cạnh mặt Vệ Xuân, : “Vệ Xuân, câu xem.”
Nói xong, nắm cằm nàng nhẹ nhàng xoay mặt nàng , để khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lộ ánh đèn, khiến nàng còn chỗ để trốn.
Thái độ trêu đùa mèo con của thực sự khiến Vệ Xuân chút bực bội. Nàng ngước mắt lên, há miệng cắn lên ngón cái của Tiết Vô Vấn đang áp cằm nàng, hàm răng trắng muốt chút nương tình.
Chẳng mấy chốc nếm vị rỉ sắt tanh nhạt, ngón tay của nàng cắn hai vết thương.
Tiết Vô Vấn vẫn mặt đổi sắc, kêu đau cũng rút tay , cứ như chằm chằm nàng rời mắt, để nàng cắn cho thỏa thích. Đợi khi nàng nới lỏng hàm răng, còn tiến gần, nửa nửa : “Răng đau ?”
Vừa dùng đầu ngón tay chai sạn lướt qua hàm răng nàng , quấn lấy đầu lưỡi mềm mại của nàng , thấy nàng sắp nổi giận, mới rút ngón tay , đưa miệng mút một cái, tặc lưỡi: “Chua đến nỗi răng sắp rụng .”
Vệ Xuân liếc một cái, thèm để ý đến hành động càn quấy vô liêm sỉ của .
Tiết Vô Vấn vẫn tha, cầm chặt đèn bên cạnh mặt nàng , nhất định ép nàng lời ghen tuông một nữa. Cô nương theo bấy lâu, đây là đầu tiên ghen, trời mới thích dáng vẻ ghen tuông của nàng đến mức nào.
Vệ Xuân thực sự chịu nổi nữa, đẩy tay cầm đèn của , : “Tiết Vô Vấn, nên .”
“Không vội, còn một khắc.”
Tiết Vô Vấn cũng trêu chọc nàng nữa, đặt đèn xuống, áp lên , cắn lấy đôi môi mà ngày đêm mong nhớ miệng. Vệ Xuân nhắm mắt , đầu chìm sâu chiếc gối mềm mại, đầu lưỡi nếm vị rượu nhạt trong môi răng của .
Hắn lâu chạm nàng , đang ở độ tuổi tinh lực dồi dào, nhịn lâu như , cả đương nhiên phấn khích thôi, m.á.u điên cuồng dồn xuống phía .
Ngay cả thở cũng nóng bỏng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.