Ngày hôm đó là năm thứ hai khi cung, Thịnh Kinh đón trận tuyết lớn nhất kể từ đầu mùa đông.
A Lê đến tìm , rằng việc buôn bán ở quán rượu ngày càng phát đạt, nàng dành dụm khoản tiền đầu tiên, chắc chắn sẽ góp đủ tiền để chuộc .
Lúc đó Khương Lê vẫn luôn tin rằng, chỉ cần đủ bạc là thể chuộc một cách thuận lợi. nàng hề , một khi cung thì còn đường lui.
Không chỉ vì trong cung quy định cho phép thái giám tự chuộc , mà dù , cũng sẽ rời cung. Hắn từ bỏ tất cả, kể cả tôn nghiêm của một nam tử, nếu còn chính tay đ.â.m kẻ thù, thể cam tâm ?
Hơn nữa, là một thái giám, thể cưới nàng, cũng thể cho nàng những gì một nam tử bình thường thể cho, vốn dĩ nên trễ nải nàng.
Qua nửa năm nữa nàng sẽ tròn mười tám tuổi, nên tìm một nam tử đáng tin cậy yêu thương và trân trọng nàng để thành , sinh vài đứa con mà nàng thích, sống bình an suốt đời.
Hoắc Giác đôi mắt đẫm lệ của Khương Lê, kìm nén cơn đau nhói như d.a.o cắt trong lòng, lạnh lùng với nàng: “Tại cô còn quấn quýt ? Hay là cô cũng giống như trong cung, đối thực(*) của cô?”
(*)Đối thực (對食): mô tả hành vi đồng tính giả giữa cung nữ trong cung đình Trung Quốc, trở thành một cụm từ mặc định cho hành vi quan hệ giữa cung nữ và thái giám.
“Khương Lê, cô chỉ khiến cảm thấy ghê tởm, hối hận vì quen cô. Đừng quấn quýt nữa, về thành Đồng An , tìm một thật thà chất phác mà gả .”
Cái giá lạnh thấu xương đến mức hà thành băng cũng thể sánh với sự lạnh lùng trong lời của .
Khương Lê trợn mắt tin nổi, cắn môi lùi mấy bước, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn mũ trùm bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy vàng.
Từ khi cung thái giám, nàng dùng đủ cách để đút lót bạc, tìm mối quan hệ, chỉ để gặp một . để gặp một thật sự khó khăn, mười may gặp một , vài câu là lắm .
chỉ cần gặp , Khương Lê mãn nguyện.
Tuy mỗi gặp mặt, luôn tỏ lạnh nhạt. bao giờ giống như hôm nay, từng lời từng chữ đều như d.a.o sắc đ.â.m thẳng tim.
Khương Lê quen Hoắc Giác bấy lâu nay, đầu tiên đối mặt với sự tàn nhẫn và độc ác của . Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hoắc Giác, đừng hiểu lầm. Ta , thích lâu , nhưng bao giờ nghĩ đến việc lấy đối thực. Ta chỉ là, chỉ là…”
Tiểu nương tử nửa chừng, nước mắt rơi lã chã.
TruyenLau
Nàng sợ chê bai, vội vàng lấy ống tay áo lau nước mắt, tiếp tục với giọng nghẹn ngào: “Họ đều quyền thế trong cung, cuộc sống vô cùng khó khăn, bảo đảm tính mạng, mới nghĩ đến việc chuộc cho , để niềm hy vọng trong cung. Sau khi xuất cung, cũng , dù thế
nào cũng sẽ quấn quýt nữa. Nếu thích , sẽ tránh xa , để cả đời thấy .”
Nàng cố nén nước mắt, khóe mắt đỏ hoe, sắc mặt tái nhợt, trông đáng thương.
Website TruyenLau.com
Hoắc Giác mặt , n.g.ự.c như một tảng đá đè nặng, đau đến mức gần như thở nổi.
Im lặng một lúc, cuối cùng nhẹ giọng : “Cuộc sống của khó khăn, cũng xuất cung, cung là sự tự nguyện của , ai ép buộc. Sau , cô đừng đến nữa, cứ coi như từng quen .”
Hắn chắc chắn sẽ gánh bêu danh, để tiếng muôn đời. Nàng nên, cũng thể dính líu đến .
Khương Lê những suy nghĩ trong lòng , chỉ nghĩ lời đều là sự thật.
Nghe xong những lời , nàng gượng , : “Vậy thì, là lo chuyện bao đồng . Hoắc Giác, yên tâm, sẽ đến phiền nữa.”
Nói , nàng lấy từ thắt lưng một hà bao, đặt xuống đất, : “Số bạc cứ giữ lấy, đây ở thư viện giúp A Lệnh nhiều, là tỷ tỷ của , cảm ơn . Chỉ mong thuận buồm xuôi gió, gặp điều bất trắc.”
Dường như sợ từ chối, khi đặt hà bao xuống, nàng vội vàng bỏ , cho cơ hội khước từ.
Hôm đó nàng mặc một bộ váy màu lục nhạt, mái tóc mây cài một viên mã não đỏ thẫm, dáng mảnh mai trong tuyết bay tán loạn, như thể một cơn gió cũng thể thổi bay.
Ban đầu để nàng tự do, như , nên trễ nải nàng, cũng xứng đáng nàng.
ngờ, chỉ vài ngày ngắn ngủi, gặp là một nơi kẻ một cõi.
Nàng trong vòng tay , thể lạnh giá, thương tích đầy , còn thể mở mắt , dịu dàng mềm mại gọi một tiếng “Hoắc Giác” nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.