Vào đêm khuya, sương lạnh phủ kín núi rừng, nhiệt độ xuống thấp nhanh chóng.
Trong chùa có vài dãy nhà trúc dành cho khách thập phương nghỉ lại, nam nữ phân chia rõ ràng.
Cả ngày mệt mỏi, ai nấy đều đã thấm mệt, tắt đèn đi ngủ từ sớm.
Lúc Khương Lê ôm Dương Huệ Nương ngủ say, tại một gian nhà trúc khác, Hà Chu lặng lẽ trở về dưới bóng đêm. Vừa thấy Hoắc Giác, hắn ta khẽ nói: “Tô đại phu đã ở lại Dược Cốc rồi.”
Hoắc Giác khẽ nhướn mày: “Viên Thanh đại sư thực sự giữ Tô bá lại?”
Hà Chu gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Thuộc hạ còn gặp một người ở Dược Cốc, người đó… chính là Thế tử phủ Định Viễn Hầu, Tuyên Nghị.”
Ánh mắt Hoắc Giác trầm xuống: “Hắn đến tìm Viên Thanh đại sư trừ tà?”
Hà Chu cau mày, đáp: “Không phải, lúc thuộc hạ đến vừa hay nghe thấy Viên Thanh đại sư đuổi Tuyên Thế tử ra khỏi Dược Cốc.”
Sắc mặt vị Thế tử kia lúc ấy vô cùng khó coi, nhưng sắc mặt Viên Thanh đại sư còn khó coi hơn, cầm cây chổi chỉ vào Tuyên Nghị quát:
“Trên đời này làm gì có thuốc nào khiến ngươi quên sạch sẽ một người! Ngươi nói ngươi mơ thấy mình bị ép quên một người. Tăng gia nói cho ngươi rõ, chuyện này, hoặc là ngươi bị hoang tưởng, hoặc là kiếp trước ngươi gây nghiệp chướng, giờ báo ứng đến rồi!”
Nói xong, cửa trúc “ầm” một tiếng đóng sập lại.
Tuyên Nghị đứng ngoài cửa, bị mắng đến mặt lúc xanh lúc trắng.
Với tính tình của hắn ta, nếu là ngày thường, có người dám chỉ thẳng mặt mắng như vậy, hắn ta nhất định sẽ ra tay.
Nhưng lúc này hắn ta lại đứng im, không nhúc nhích mặc cho người ta mắng, đợi Viên Thanh đại sư mắng chán rồi, mới nói tiếp: “Tuyên Nghị lần này đến đây thành tâm cầu thuốc trị bệnh, mong đại sư ra tay cứu giúp.”
Viên Thanh hiển nhiên vẫn ở trong nhà chưa đi, nghe Tuyên Nghị nói vậy, liền đáp: “Ngươi trong mơ bị người ta ép uống thuốc mới quên chuyện, vậy thì ngươi hãy vào trong mơ mà tìm thuốc giải! Tăng gia bó tay!”
Lúc này Hà Chu mới hiểu ra.
Vị Tuyên Thế tử này mơ thấy mình bị người ta ép uống thuốc, tỉnh dậy chắc là quên mất vài chuyện, nên mới đến tìm Viên Thanh đại sư xin thuốc giải. Website TruyenLau.com
Nhưng mà… chuyện này chẳng phải là nói hươu nói vượn sao? Mộng là mộng, thực là thực, sao có thể lẫn lộn được.
Chẳng trách Viên Thanh đại sư lại tức giận như vậy, chắc là cảm thấy Tuyên Thế tử đang đùa giỡn ông ấy!
Website TruyenLau.com
Hà Chu kể xong thì im lặng.
Đôi mắt đen láy của Hoắc Giác không chút gợn sóng, gật đầu nói: “Phái người theo dõi hắn. Còn Tô bá phụ, ngày mai ngươi đi đón ông ấy, nếu ông ấy muốn ở lại Dược Cốc thì cứ để ông ấy ở đó.”
Hà Chu cúi đầu vâng dạ, im lặng một lúc, rồi không nhịn được hỏi điều đang vướng mắc trong lòng: “Chủ tử, vị Viên Thanh đại sư kia thấy túi thuốc bên hông Tô đại phu mới cho chúng ta vào Dược Cốc. Túi thuốc đó là của Phương thần y, chẳng lẽ Viên Thanh đại sư và Phương thần y là người quen cũ?”
TruyenLau
Hoắc Giác khẽ gật đầu.
“Mỗi đời Chùa Đại Tướng Quốc đều sẽ xuất hiện một vài đệ tử có thiên phú y thuật. Những đệ tử này kế thừa Dược Cốc, lấy y cứu người, truyền bá Phật pháp. Từng có một vị đại sư kế thừa Dược Cốc hoàn tục trở về quê nhà, sáng lập Dược Vương Cốc. Dược Vương Cốc chỉ nghiên cứu y thuật, không bàn Phật pháp. Có lẽ vì nguyên nhân này, y thuật của Dược Vương Cốc tinh thâm hơn chùa Đại Tướng Quốc rất nhiều. Phương bá xuất thân từ Dược Vương Cốc, Viên Huyền đại sư và Viên Thanh đại sư đều từng ở Dược Vương Cốc một thời gian.”
Hà Chu bừng tỉnh đại ngộ.
Thảo nào Viên Thanh đại sư lúc đầu thấy bọn họ vào Dược Cốc còn nổi giận đùng đùng, nhưng vừa liếc thấy túi thuốc của Tô đại phu liền lập tức thay đổi sắc mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vậy nên trước khi đi chủ tử xin Phương thần y túi thuốc chính là để Viên Thanh đại sư giữ Tô đại phu lại?
Mà để Tô đại phu vào Dược Cốc, chẳng lẽ là vì người đang được chữa bệnh trong đó?
Trong lòng Hà Chu nảy ra hết nghi vấn này đến nghi vấn khác, nhưng không dám hỏi thêm nữa. Tâm tư chủ tử quá sâu xa, ngày thường hắn ta đi theo bên cạnh nhưng lại thường xuyên không hiểu được những việc ngài làm rốt cuộc là có dụng ý gì.
Nhưng đúng như Hà Ninh đã nói, bọn họ không cần phải đoán ý chủ tử, chỉ cần nghe theo phân phó của chủ tử mà làm việc là được, những chuyện khác tự có chủ tử an bài.
***
Sau khi Hà Chu rời đi, Hoắc Giác đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, nhìn màn đêm đen đặc bên ngoài.
Trong bóng tối, núi non trùng điệp, như mãnh thú ẩn nấp rình mò, bất cứ lúc nào cũng có thể há cái miệng đầy m.á.u nuốt chửng con người. Rõ ràng là Phật sơn, nhưng dù là Phật sơn siêu thoát đến đâu, khi chìm trong bóng tối, vẫn không thể cho người ta thấy được ánh sáng.
Trước đây ông nội từng không chỉ một lần nhắc đến chùa Đại Tướng Quốc, trong lời nói đầy sự ca tụng, nói chùa Đại Tướng Quốc là ngôi chùa Phật giáo đệ nhất ngàn năm qua.
Khi ông nội Vệ Hạng còn làm Thái phó ở Thịnh Kinh từng là bạn tri kỷ với Viên Huyền.
Viên Huyền đã đoán ra tai họa diệt tộc của Vệ gia nhưng vẫn khoanh tay đứng nhìn, không hề cảnh báo nửa lời. Chỉ vì chùa Đại Tướng Quốc có quy định: Không xem quốc vận, không can dự vào việc thay đổi Hoàng quyền.
Bao nhiêu triều đại thay đổi trong gió mưa, mà chùa Đại Tướng Quốc vẫn luôn đứng ngoài cuộc, siêu nhiên trên vạn vật. Mỗi triều đại đều tôn chùa Đại Tướng Quốc là quốc tự, mà trong lòng dân chúng càng coi chùa Đại Tướng Quốc là thần tự.
Nhưng ngôi chùa này cùng với những người ở đây chỉ biết theo đuổi Phật tính, lại đánh mất nhân tính. Đây cũng là lý do vì sao, sau khi hai nhà Vệ Hoắc bị diệt, Phương Tự Đồng thề sẽ không bao giờ bước chân vào chùa Đại Tướng Quốc nữa.
Gió lạnh thổi ngược vào, làm kinh Phật phía sau “soạt” một tiếng.
Hoắc Giác đóng cửa sổ lại, úp ngược kinh Phật trên bàn, rồi xoay người lên giường.
Giờ Dần một khắc, cả núi Minh Phật yên tĩnh không một tiếng động. Tuyết rơi lặng lẽ, đè nặng cành cây uốn cong thành một vòng cung.
Trong một gian nhà trúc dưới chân núi, Tuyên Nghị đột nhiên mở mắt, hắn ta vội vàng ngồi dậy, thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán và lưng.
Hắn ta lại mơ thấy mình c.h.ế.t rồi.
Nhà ngục ẩm thấp âm u, rắn chuột côn trùng bò lổm ngổm, không khí tràn ngập mùi thịt thối rữa.
Tứ chi bị trói chặt bằng xiềng xích, khắp người đầy thương tích, hắn ta biết mình suy yếu lắm, gầy trơ xương, hơi tàn lực kiệt, nhưng lại mãi không c.h.ế.t được. Trong lao ngục, ngoài hắn ta ra, còn có một nam tử khó nhìn rõ dung mạo.
Nam nhân cao lớn, oai phong lẫm liệt, khoác hắc bào, tay trái cầm một cây phất trần đen cực kỳ hiếm thấy. Hắn đứng đó, khuôn mặt khuất trong bóng tối lặng lẽ nhìn mình, tựa như sứ giả đến từ âm phủ.
Tuyên Nghị thấy mình như kẻ điên mà cười ha hả.
“Ngươi muốn báo thù cho nàng phải không! Tới đi! Để ta đền mạng cho nàng! Sau khi c.h.ế.t ta sẽ tự mình xuống âm phủ tạ tội với nàng!”
Người nọ vẫn im lặng, không hề bị lời hắn ta kích động, khẽ phẩy tay đã có kẻ tiến lên dán từng tờ giấy ướt lên miệng mũi Tuyên Nghị.
Thời gian trôi qua rất chậm, trong lao ngục vang lên tiếng nước nhỏ giọt tí tách. Tuyên Nghị cảm thấy mình như cá bị quăng lên bờ, hô hấp dần khó khăn, gân xanh trên cổ nổi lên, ánh mắt dần mất đi tiêu cự.
Ngay khoảnh khắc cận kề cái chết, kẻ hầu bên cạnh xé tờ giấy ướt trên mặt hắn ta, hắn ta liền sống lại.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.